Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 72

Chương 72: Hoàng thượng ưu sầu

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

407227_508554279177666_247657592_n

Điền Thất lại nằm mơ, mơ thấy chính mình trở lại trước đây, buổi tối tết Nguyên Tiêu cả nhà cùng ra ngoài dạo phố, đứng cạnh sông đào xem pháo hoa, ngàn vạn pháo hoa cùng bắn lên trời, thắp sáng nửa bầu trời đêm. Phụ thân và mẫu thân nắm tay, còn tay kia thì phân biệt dắt nàng và đệ đệ, bọn họ nương theo bờ sông đứng thành một hàng, lúc ấy nàng nghĩ tới cái gì đâu? À, đúng rồi, pháo hoa thật xinh đẹp, hi vọng vĩnh viễn đều có thể thấy được.

Pháo hoa năm nào cũng có ngày lại phóng lên trời cao, người lại không còn thời khắc đoàn viên.

Đêm này Điền Thất ngủ cực không an, sáng sớm hôm sau tỉnh lại thì thấy được trên gối đầu ẩm một mảnh nước mắt. Nàng có chút thẫn thờ, tử tế nhớ lại giấc mộng đêm qua, sớm đã quên hơn phân nửa, chỉ nhớ mang máng mấy mảnh vụn, tóm lại là không phải hồi ức tốt gì cho lắm.

Nàng chống đầu, nhẹ nhàng ấn ấn huyệt Thái Dương. Nàng chẳng hề là người vô pháp tự kềm chế chỉ biết sống ở thống khổ trong quá khứ. Lúc còn sống phụ thân từng nói qua, người chết đi vĩnh viễn sẽ không sống lại, người còn sống thì cuối cùng cũng sắp chết đi, cho nên người còn sống nên an an mà sống, không nên sống ở trong thế giới của người chết. Lúc đó chính là lúc bà ngoại nàng qua đời, mẫu thân quá mức bi thương, phụ thân là như vậy khuyên giải an ủi nàng.

Đương nhiên, thù hận vĩnh viễn không thể tiêu trừ. Mục tiêu lớn nhất để Điền Thất sống chính là báo thù, chẳng qua chính nàng cũng không ngờ rằng, nàng vừa tiến cung chưa đến đến hai năm, còn chưa có cơ hội ra tay, thì Trần Vô Dung cũng đã bị tân Hoàng đế xử lý. Điền Thất biết phụ thân của mình là cấp dưới của tân Hoàng đế, nàng cũng từng nghĩ qua tỏ rõ thân phận, vì phụ giải oan. Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại, nàng đã không cách nào chứng minh thân phận của chính mình, cũng không cách nào chứng minh oan tình của phụ thân — hài cốt tìm không ra. Chính nàng thân là con gái lại đi làm thái giám, thân phận lúng túng, đến lúc đó nếu như Hoàng thượng không tin, trái lại đem nàng góp đi vào, oan án của phụ thân sợ là không còn ngày rửa sạch.

Chuyện này cứ như thế vẫn kéo xuống dưới, ngay từ đầu Điền Thất quyết định ở lại Hoàng cung để dành tiền thêm mấy năm, sau đó xuất cung đi tìm hài cốt của người nhà, hoặc là tìm những người năm đó tham dự mưu sát, để làm nhân chứng. Nhưng mà bây giờ việc xuất cung lại bị kéo rồi lại kéo, nhưng may là sát thủ năm đó đã có manh mối. Tuy rằng hiện tại Phương Tuấn mất trí nhớ, nhưng tóm lại là còn một đường hi vọng, thật sự không được thì lại kêu Vương Mạnh nhiều đâm hắn mấy kim, có lẽ liền có thể hồi phục.

Nghĩ ngợi lung tung một hồi, Điền Thất vội vàng rửa mặt xong xuôi, rồi đi thỉnh an Hoàng thượng.

Hoàng thượng hiển nhiên cũng ngủ không ngon, lúc Điền Thất đi tới phòng khởi cư (*) thì thấy được hắn đang ngáp. Bất quá thấy được Điền Thất thì Kỷ Hành lại tràn đầy sức sống, ánh mắt ý vị thâm trường, tùy theo bóng dáng nàng mà di chuyển.

(*) phòng khởi cư: đây là gian phòng dùng để thay quần áo, rửa mặt, vệ sinh cá nhân v..v..

Điền Thất cúi đầu không dám nhìn hắn, thỉnh an xong liền rời khỏi. Ngày hôm qua Thịnh An Hoài bị đánh, hôm nay không thể tới, mọi người đều cho rằng công việc đi theo hầu hạ bên người Hoàng thượng sẽ rơi vào đầu vị sếp thứ hai là Điền Thất, nhưng mà Điền Thất lại cứ giả vờ cái gì cũng không biết, tùy theo đám người rời đi. Kỷ Hành tức đến mức cái mũi méo xẹo, tiểu biến thái này tuyệt đối là cố ý, thực là quá to gan.

Điền Thất lại là cảm thấy chuyện này không liên quan gan nhỏ hay lớn, nàng cũng không phải người rảnh rỗi, vốn dĩ người thay thế Thịnh An Hoài phải do Hoàng thượng định đoạt, Hoàng thượng không điểm nàng, nàng mới sẽ không chủ động sáp tới gần. Theo hôm qua Hoàng thượng nói những lời kia bắt đầu, nàng liền rất không muốn thấy được hắn, trốn xa bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Hoàng thượng đen mặt đi lên triều. Hắn vừa mới đi, Thịnh An Hoài liền ôm mông lén lút đi tới phòng của Điền Thất. Tuy rằng ông ta không bị đánh ác liệt cho lắm, nhưng cũng bị chút thương, đi đường đều khập khà khập khiễng. Điền Thất thấy được Thịnh An Hoài tới, nhớ đến hôm qua chính mình nhất thời lỡ lời liền hại ông ta bị đánh, thế là áy náy nhận lỗi.

Thịnh An Hoài muốn nghe không phải là lời xin lỗi, mà ông ấy chỉ là có chút không rõ ràng, “Ngươi nói thật với ta, tới cùng vì sao mà Hoàng thượng đánh ta?”

Điền Thất liền ăn ngay nói thật.

Thịnh An Hoài cảm thấy chính mình oan cực kỳ, lúc mà ông nói những lời kia thì chính bản thân cũng rất ghê tởm có được không, chẳng qua vì giúp Hoàng thượng, nên ông mới bất cứ giá nào không biết xấu hổ, thế mà trái lại, Hoàng thượng căn bản không cảm kích, còn đánh một trận. Thịnh An Hoài không dám oán hận Hoàng thượng, liền nhịn không được nói với Điền Thất, “Ta không phải nói với ngươi rồi sao, chuyện này không thể nói với người khác.”

Điền Thất hỏi, “Vậy Hoàng thượng tới cùng có hay không… Uhm?”

Thịnh An Hoài biết ý tứ lúc này của Hoàng thượng, liền quyết đoán lắc đầu, “Tuyệt đối không có.”

Điền Thất thấy kỳ, “Vậy vì sao ông lại đi nói những lời đó với ta?”

“Ta nói chơi thôi ah.”

Điền Thất: “…”

Thịnh An Hoài không chờ Điền Thất hỏi thêm gì nữa, liền xoay người bỏ đi, chỉ lưu lại một cái bóng lưng cao thâm khó lường lại mang chút ưu thương.

Đi ra khỏi phòng Điền Thất, Thịnh An Hoài vừa đi vừa suy nghĩ, ông rốt cuộc phát hiện một cái vấn đề chết người: Hoàng thượng tám phần là muốn chơi thật. Bằng không đồng dạng là thái giám, Điền Thất sờ hắn liền vui vẻ, còn người khác nói một câu có chút lăng mạ thì lại đập cho một trận, đây rõ ràng cho thấy đang cùng Điền Thất biểu lộ chân tình a. Thịnh An Hoài có chút lo lắng, nếu Hoàng thượng chỉ là muốn chơi đùa Điền Thất một chút thì cũng chấp nhận được đi, nhưng một Hoàng đế lại đối với thái giám động chân tình, chuyện này xem thế nào cũng cảm thấy tiền đồ hung hiểm. Không nói người khác, chỉ tính riêng cửa ải của Thái hậu liền qua không được, Điền Thất cũng sẽ không đẻ trứng, lại còn đi chiếm giường rồng, nữ nhân hậu cung làm sao có ai có thể nhẫn?

Tóm lại tình cảnh của Điền Thất càng lúc càng nguy hiểm, nếu Hoàng thượng có thể bảo vệ hắn còn đỡ, chẳng qua Hoàng thượng lại không thể hộ hắn một đời một kiếp, lại nói, Hoàng thượng phải chăng có thể hao hết tâm tư đi giữ gìn một tên thái giám, việc này cũng nói không chuẩn.

Nghĩ nghĩ, Thịnh An Hoài không nhịn được vì Điền Thất mà đổ một trận nước mắt đồng tình, từ nay về sau đối với Điền Thất càng thêm hòa nhã dễ gần, ôn hòa ân cần đến mức khiến cho Điền Thất cảm thấy trong lòng chíp bông, tổng cho rằng Thịnh An Hoàn đang tích lũy khí lực để trừng phạt nàng. Mà Hoàng thượng cũng phát giác đến dị thường của Thịnh An Hoài, nhất thời cảnh giác lên, cảm thấy Thịnh An Hoài rất có khả năng mới là chân chính đại biến thái cuối cùng, trúng ý tiểu Điền Thất ngon miệng của hắn, thế là ánh mắt của Hoàng thượng nhìn Thịnh An Hoài luôn có chút không có hảo ý, hận không được dùng một bàn tay đem ông ta đập bay đến ngoài bầu trời luôn. Sau này Thịnh An Hoài phân biệt rõ ra ý đồ của Hoàng thượng, kinh đến nỗi đổ một thân mồ hôi lạnh.

Đây là nói sau, tạm thời không nói rõ. Lại nói trước mắt, Điền Thất nhưng không ngốc, Thịnh An Hoài đi rồi, nàng cũng nghĩ rõ ràng, cảm thấy Thịnh An Hoài nói bậy nói bạ, hẳn là bị Hoàng thượng sai khiến, mục đích là có thể khiến nàng yên dạ yên lòng đi mò chim nhỏ của hắn. Nàng có một loại cảm giác bị trêu cợt.

Thôi được, tuy rằng bị trêu cợt, nhưng mà nàng chỉ biết giận mà không dám nói gì.

Hiện tại Điền Thất lại phải đi điện Dưỡng Tâm, nàng thật không biết phải đối mặt với người nam nhân trong điện Dưỡng Tâm kia như thế nào. Nàng không thể không thừa nhận, tuy rằng nàng không muốn gặp hắn, lại cũng có một chút nhớ đến hắn.

Thật là chẳng hiểu ra làm sao, vì sao nàng lại thích hắn nha, Điền Thất đều không biết đây là lần thứ bao nhiêu chính mình cảm thán cái vấn đề này.

Kỷ Hành đã sớm đi điện Dưỡng Tâm, so với thời gian bình thường sớm hơn rất nhiều, Điền Thất còn không tới, thế là hắn ngồi ở trên ghế rồng nghiêm chỉnh chờ Điền Thất. Tối hôm qua hắn ngủ không ngon, bởi vì tới cuối cùng Điền Thất cũng không có nói thật với hắn bất kỳ chuyện gì. Kỷ Hành cảm thấy giữa hắn và Điền Thất không phải là như bây giờ, có điều giấu giếm, có điều ngờ vực, có điều phòng bị. Bọn hắn phải là thẳng thắn thành khẩn với nhau, không có gì giấu nhau.

Nhưng mà bây giờ, hắn đem trái tim của chính hắn móc ra nâng cho Điền Thất, thì Điền Thất căn bản cũng không cần.

Kỷ Hành ngột ngạt giận một trận, hắn từ trên ghế rồng đứng lên, đi đến chỗ mà Điền Thất thường xuyên đứng dừng lại, chắp tay sau lưng trầm tư.

Điền Thất đi vào thư phòng điện Dưỡng Tâm, thấy được Hoàng thượng đã chiếm lấy vị trí của nàng, nàng…

Chỗ thái giám đứng hầu đều rất cố định, cho dù là im lặng mà đứng, cũng có vị trí cố định. Khối gạch vuông vắn kia là địa bàn của nàng, cả cái thư phòng lớn như vậy chỉ có cái chỗ một thước vuông (~30cm2) kia là độc thuộc về nàng, bây giờ Hoàng thượng còn chiếm lấy, thực là không thể nói nỗi. Nàng đi qua, thỉnh an với Hoàng thượng, hai người đứng kề nhau trên mảnh sàn đó, cùng nhau mặt đối mặt. Hai người dựa vào quá gần, lỗ mũi của Điền Thất gần như đụng tới lồng ngực của Hoàng thượng, nàng rũ mắt, thấy được bộ ngực của hắn vì hô hấp mà lúc lên lúc xuống, nàng không cẩn thận liền nhớ đến hình ảnh Hoàng thượng nằm trên giường lộ ra bộ ngực tùy ý nàng chà đạp…

“Khụ khụ.” Điền Thất đỏ mặt, chột dạ khẽ ho.

Kỷ Hành không biết nàng đang nghĩ cái gì, nếu như biết thì có lẽ hắn sẽ đương trường biểu diễn một trận cho nàng xem, cam đoan cho nàng xem cái tận hứng mò cái đủ. Lúc này hắn thấy được cái bộ dạng dầu muối không tẩm của Điền Thất thì có chút tức, thế là hắn nắm cằm nàng nâng lên, bức bách nàng cùng hắn đối mặt.

Mặt Điền Thất vẫn đỏ, nàng chớp chớp mắt, nhìn hắn. Thực là kỳ quái, Điền Thất phát hiện, từ khi thích hắn, gan của nàng liền trở nên rất lớn, rất nhiều khi nàng nên sợ hắn, lại chẳng hề thật sợ hắn. Ví dụ như hiện tại, nàng liền như vậy trong sáng vô tư cùng hắn đối mặt, muốn nhìn xem bước tiếp theo hắn sẽ làm cái gì.

Rất nhanh nàng biết đáp án. Hoàng thượng cho nàng một cái hôn sâu.

Cái hôn này, ngay từ đầu một chút cũng không ôn nhu, mà giống như là đang cố ý phát tiết phẫn nộ, nhưng mà tại lúc Điền Thất chủ động đưa lưỡi đuổi theo Kỷ Hành thì, hắn rốt cuộc vẫn là ôm nàng, thả nhẹ động tác cùng nàng triền miên.

Vừa hôn xong, Kỷ Hàn dán trán vào trán Điền Thất, thấp giọng hỏi, “Vì sao không tin tưởng trẫm?”

“Ta không có…”

“Nói dối, muốn phạt.” Kỷ Hành cúi đầu cắn lên môi nàng một chút, tiếp theo hỏi, “Hiện tại nói với trẫm, nàng tới cùng là ai?”

Điền Thất ôm eo Kỷ Hành, dán mặt lên trên ngực của hắn, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của hắn, nàng thở dài nói, “Hoàng thượng, không như ngài đừng hỏi nữa, chờ thời cơ đến, ta tự nhiên sẽ hướng ngài nói rõ ràng.”

Kỷ Hành tức thì có chút thất vọng, “Nàng vẫn là không tin tưởng trẫm, trẫm ở trong mắt nàng tới cùng tính cái gì chứ?”

Mũi Điền Thất có chút chua xót, lưng nàng cõng được quá nhiều, người nàng thích lại muốn dùng lý do này chất vấn cảm tình của nàng. Nàng cảm thấy hốc mắt phát sáp, đáp, “Ta thực hết sức thích ngươi.” Nói xong con chữ cuối cùng thì thanh âm có chút nghẹn ngào.

Kỷ Hành bị sự thổ lộ bất thình lình này đánh bại, hắn triệt để mềm lòng, hắn cúi đầu nhìn Điền Thất, trên khuôn mặt trắng ngần không tỳ vết của nàng lại có nước mắt trượt ra. Thế là hắn đau lòng, vừa giúp Điền Thất lau nước mắt, vừa nói, “Ngoan, đừng khóc, trẫm không hỏi là được.”

Điền Thất “Ưm” một tiếng, cũng tự mình lấy khăn tay ra lau mặt.

Kỷ Hành lại chọn chút chuyện vui nói với Điền Thất, “Gần đây lá phong trên Hương Sơn đã đỏ hồng, không như chúng ta đi nơi đó du ngoạn một phen, cho thoải mái trong lòng?” Hắn cảm thấy cảm xúc dạo này của hai người đều có chút không ổn định, lên lên xuống xuống, quả thật cần ra ngoài cho lòng nhẹ nhõm.

Điền Thất khẽ gật đầu.

Kỷ Hành lập tức cao hứng trở lại, sai người đi xuống làm chuẩn bị. Thịnh An Hoài rất thần kỳ tiếp lấy cái việc này, ông ta vừa mới bị Hoàng thượng đánh, quá cần biểu hiện cho tốt một phen, lấy đó xây lại lòng tin của Hoàng thượng với bản thân. Hơn nữa, chuyện này khiến ông ta xử lý cũng là tin cậy nhất, bởi vì chỉ có ông khắc sâu hiểu rõ gian tình giữa Hoàng thượng và Điền Thất.

Sự thật sau này tỏ rõ, công việc lần này Thịnh An Hoài làm được rất tốt, phi thường tốt, vô cùng tốt.

Phía trên là đánh giá chủ quan mà Hoàng thượng đưa ra sau khi căn cứ vào trạng huống thỏa mãn nhu cầu của chính mình.

Còn một đương sự khác thì cho Thịnh An Hoài cái đánh giá cực kém.

~ Hết chương 72 ~

P/s: Em Thất sắp bị đại biến thái ăn sạch bách.

Advertisements

31 thoughts on “Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 72

    1. Nàng Xám Post author

      Chương sau tiền đề thoy, chương kế nữa mới vô vấn đề =)))))
      Thịt mạt ko à, đừng mong ngóng làm gì cho thêm hụt hẫng :)))))

      Reply
  1. dlvu

    Kết nhất câu cuối của bạn :)))))) hóng aaaaa. Mà 2 đại, tiểu biến thái này chắc còn có hiểu lầm khi chân tướng đươjc phơi bày quá. Chưa kể là còn có 1 Vương gia đang nhăm nhe tiểu biến thái nữa

    Reply
  2. huong minh

    thanks nàng nha, ta thật sự k nhớ nổi là lão Hành bắt đầu trở nên biến thái như vậy từ bao giờ, hay là bẩm sinh đã thế rồi? Tội nghiệp Thịnh đại tổng quản, ngày ngày phải mang cái mặt già theo hầu cái tên đại biến thái thích gặm cỏ non, đến mặt mũi cũng phải bỏ xuống lại còn bị ăn đòn =))))))

    Reply
  3. halomeocon

    chờ mãi cũng đến ngày này, bạn Hoàng nhịn cũng thật khổ a~~~ kiểu cư xử của bạn Hoàng đích thực xứng với cái danh trung khuyển >> thanks nàng nhiều nhé

    Reply
  4. Pandanus255

    Thế là anh Hành sắp được thoả mãn rùi.
    Pass là chết ta đó. Ta dốt lắm

    Reply
  5. trabacha90

    Khổ thân lão Thịnh. Có ý tốt mà bị nghi ngờ tùm lum. Suýt còn bị đập bay nữa chứ :)) cái đôi này càng ngày càng ngọt ah ^^ hóng chap sau lắm ah *phư, phư*

    Reply
  6. EMILYQ

    =)), nghe thấy thịt thà thoải mái hết cả người. anh chị cũng vờn nhau từ đầu truyện đến giờ, cũng phải đến lúc tu thành chánh quả chứ nhỉ :)). đến khi nào thì cu cậu như ý biết điền thất là nữ vậy cô? t mong chờ thái độ của thằng bé quá à ^_^

    Reply
  7. anan

    Há há . Ta cũng rata mong chờ 2 chương sau. Hem biết tiểu thất đối phí thế nào nhỉ . Chắc là đứng hình quá

    Reply
  8. Super Junior

    Cuối cùng ta cũng rượt kịp tới đây.
    Thực con mẹ nó hay quá trời quá đất nàng ạ.
    Ta đọc trong đêm khuya mà nhịn cười hông nổi làm nhị vị phụ huynh nhìn ta với ánh mắt khinh bỉ cực hạng. TT.TT
    Thực là ta thích Như Ý với cả Thịnh An Hoài ghê lắm. Một đứa thì cu-te chớt mịa còn một đứa thì biến thái với cả đại nghịch bất đạo hơn ai hết. ❤
    Nói thật ta hơi đuối cái tên Kỷ Chinh nha. Đúng là phá hết chuyện tốt.
    Thực là ráng đuổi tới đây nhanh nhanh để mà comment cho nàng.
    Chốt một câu là ta thích.
    Đúng là cực phẩm trong cực phẩm đó à.
    😀

    Reply
  9. ginylovecoffee

    Hi nàng Xám, nàng nói bị overweight mà ta thấy có cái này hay lắm nàng có muốn thử không http://www.webtretho.com/forum/f3267/kinh-nghiem-giam-10kg-trong-vong-20-ngay-1980538/, ta muốn nàng giảm cân để vui vẻ hơn nha, nàng thử đi. Mấy hôm rày coi Hoa Thiên cốt hay quá xá, chỉ có cái kết bị cắt xén làm bực mình ghê, nhưng công nhận khoái Triệu lệ dĩnh, phim này ta thấy hay hơn Sam Sam nhiều, nhưng vẫn thích anh Hoắc cao hơn chút, anh ấy còn lùn hơn Dị Hủ Quân nữa, khoái Sát Tỷ Tỷ. Dạo này đói truyện quá, ai biết truyện ngược nam edit hoàn thì chỉ giùm ta với, ngược tâm thôi nha, đừng đui què cụt, tim, bao tử, tự kỷ, khìn khìn nha, ta ko hạp với nc bị bệnh.

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Dạo này ta hay đọc mấy truyện về giới giải trí nên k có truyện j đề cử với nàng, mà ta cũng ít đọc lắm, do tập ngủ sớm hic hic.

      Cân nặng của ta theo BMI là bình thường nên ta cũng ko có lăn tăn lắm. Hiện tại 1m62 – 57~58kg nên thấy cũng tạm tạm, mong xuống 54 là chuẩn. Ta đọc bài nàng link xong ta hơi hoang mang vì bg có bệnh nên sợ thiếu chất hoặc ko tốt cho cơ thể T_T

      Nếu mà k bệnh thì ta đi vác cái máy xay về xử liền luôn :((

      Reply
  10. Kat

    Em That sap bi xoi rui a, cho mong nha, anh hoang nong long lam luon rui do! Em an uong kieng cu kieu nay chac chan se giam can do, chang can phai tu lam giam can dau, di bo cung la mot cach giam can roi, bung se nho lai, bap thit bung cung se san chac hon! Take care em nhe!

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      E ko quan tâm chuyện cân nặng lắm, nên cũng k biết ăn vậy có xuống ko nữa, chẳng qua h e ko ăn chiên xào và đồ ngọt, chứ e vẫn ăn lượng cơm nhiều như bình thường. Em cảm ơn chị nha.

      Reply
  11. thienhuyen

    Mấy bữa nay bận rộn công việc nhưng vẫn ra vào hóng hớt nhà nàng. Hy vọng nàng vì bận rộn công việc nên chưa có thời gian ra chương mới chứ xin đừng để những chuyện không vui quấy rầy nha.
    Chúc nàng cuối tuần thư giãn (✿◠‿◠)

    Reply
  12. Tran

    Hi bạn mình có thể xin pass truyện từ chương 74 được ko ? Vì đọc 3 ngày nay lien tục mà h thử hết các pass rồi vẫn ko được . Mình thì chỉ đọc thôi chứ ko chôm để đăng đâu . Vì mình cũng ko ở Vietnam nên muốn đọc truyện bằng tiếng Việt cho khỏi buồn thôi Bạn có thể trả lời giúp mình qua email Preissigtran@icloud.com. Thanks bạn nha

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s