Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 76

Chương 76: Ám tra cùng cáo trạng

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

6aa3df83gw1eroqc0zr48j20gj0rkagy

***

Điền Thất đi Đại Lý Tự là chuyện đã trải qua nghĩ nung nghĩ nấu. Nàng muốn điều tra hồ sơ vụ án của phụ thân nàng, nhìn xem có thể tìm ra được manh mối nào hay không. Thân là một tên thái giám, muốn tiếp cận Đại Lý Tự không phải là một việc đơn giản, Điền Thất không thể trộm không thể cướp, muốn thấy được hồ sơ chỉ có cách mua chuộc quan viên Đại Lý Tự, hoặc là giả truyền thánh chỉ.

Điền Thất lựa chọn cách sau. Mua chuộc quan viên, thì đối phương chưa hẳn hoàn toàn tin cậy, đã vậy người biết chuyện này càng nhiều thì nàng càng không an toàn. Giả truyền thánh chỉ tuy là một bước cờ hiểm, nhưng chỉ cần không ai đến trước mặt Hoàng thượng đâm, thì nàng sẽ không sao.

Hơn nữa, thân là thái giám, điều kiện để nàng giả truyền thánh chỉ thật sự là may mắn, đều không cần viết mật chỉ gì gì, mà chỉ cần nói là khẩu dụ của Hoàng thượng, cộng thêm biểi hiện tự tin một chút, thì sẽ không có ai hoài nghi.

Nàng đã sớm điều tra được, quan viên trông giữ hồ sơ ở Đại Lý Tử là thân đảng của Đường Nhược Linh, cho nên liền tính người này có nghi ngờ mà muốn đi cáo nàng thì cũng sẽ hỏi qua Đường Nhược Linh trước, Đường Nhược Linh tất nhiên sẽ không cho phép minh hữu của chính mình gặp được loại trọng thương này. Nói trắng ra là, Điền Thất đối với ông ta mà nói, còn có công dụng rất lớn.

Như vậy mà xem, một bước này đi được có thể nói là có kinh nhưng không hiểm.

Quan viên quản hồ sơ biết Điền Thất, thấy được nàng tới thì khách khách khí khí hỏi nàng Hoàng thượng muốn tìm xem hồ sơ năm nào tháng nào hoặc là của ai.

Điền Thất khoanh tay áo tỏ ra một bộ thâm sâu bí hiểm, “Không cần phiền ngươi tự tìm, ngươi chỉ cần nói với ta hồ sơ trưng bày bên trong, chính ta xem là được.”

Vị quan này rất biết chuyện, dù sao trên đời này chỉ cần là chuyện có liên quan đến Hoàng thượng, thì đều thấu một cổ thần bí như thế. Ông ta không dám lại hỏi, mà dẫn Điền Thất đi vào một gian phòng, giới thiệu đơn giản sơ qua, liền tùy nàng xem, còn mình thì đi ra ngoài chờ nàng.

Gian phòng này là nơi để hồ sơ những vụ án chưa kết thúc hoặc chưa giải quyết xong, người của Kỷ Chinh lúc trước sở dĩ lật tung hồ sơ của tất cả phạm nhân lưu đày đều không thấy được Quý Thanh Vân, là vì án của Quý Thanh Vân ở sau khi Kỷ Hành lên ngôi liền bị chuyển đến nơi này.

Điền Thất rất nhanh tìm đến thứ nàng muốn tìm, lúc nàng đem chúng nó lấy ra thì ngón tay đều hơi hơi phát run.

Xấp hồ sơ này rất mỏng, có mới có cũ. Cũ là những phân tích tình tiết vụ án và hội báo kết thúc vụ án của quan viên bản địa đưa ra không lâu sau khi huyết án phát sinh, phân tích trăm ngàn chỗ hở, có thể xem ra quan viên lúc ấy vì để sớm ngày kết thúc vụ án mà làm qua loa, cuối cùng đưa ra kết luận là cả nhà Quý Thanh Vân sát hại công sai rồi trốn sang địch quốc.

“Hoang đường!” Điền Thất đỏ cả mắt, cắn răng mắng.

Tiếp theo nàng lại mở ra một vài nội dung mới hơn. Những thứ này hẳn là do Kỷ Hành đăng cơ xong thì phát người điều tra lần nữa, đáng tiếc lúc ấy đã là hai năm sau khi chuyện xảy ra, hiện trường phát sinh vụ án đã sớm bị phá hoại, thi thể cũng đã mai táng, lúc đào ra lại thì chỉ còn lại xương cốt, tóm lại là manh mối có thể tìm đến rất có hạn.

Điền Thất có chút thất vọng. Nàng lật đến trang cuối cùng, phát hiện đây là một vài phán đoán mà người phụ trách vụ án đề xuất với Kỷ Hành, tuy chưa chứng thật, nhưng không biết vì sao, cũng cùng nhau đặt ở nơi này. Trong mấy cái phán đoán kia có mấy cái bị Điền Thất đương trường phủ định, nhưng mà có một cái dẫn tới chú ý của nàng. Người này nói, vụ án của Quý Thanh Vân rất có thể có liên quan với Trần Vô Dung, một là vì Quý Thanh Vân bị lưu đày chính là do Trần Vô Dung làm hại, hai là, bọn họ đã chứng thật, tại mấy ngày mà vụ án xảy ra thì Trần Vô Dung có phái ra một đội sát thủ đi Liêu Đông, chẳng qua những người này cuối cùng đều giống như Quý Thanh Vân, toàn bộ không biết tung tích.

Điền Thất nhìn đến đây, liền cảm thấy kỳ quái. Sát thủ giết người, tự nhiên sẽ quay về tìm Trần Vô Dung báo cáo, sao lại có thể mất tích chứ? Cho dù bọn hắn gặp được vấn đề mới gì đi nữa, thì ít nhất cũng phải phái một người trở về mới hợp lý? Vì sao toàn bộ đều biến mất?

Như vậy Phương Tuấn, người rất có khả năng là một trong những sát thủ lại là chuyện gì thế này? Tại sao hắn lại mất trí nhớ? Phương mẫu đã từng nói, Phương Tuấn bị thương tới đầu óc là chuyện bảy tám năm trước, hắn bị thương phải chăng là cùng vụ án này có liên quan? Lúc trước sau khi bọn hắn hành hung lại gặp được chuyện gì?

Điền Thất nghĩ nhức hết cả đầu. Đoạn ký ức này của nàng vốn đã có chút loạn, pha lẫn quá nhiều cảm xúc. Nàng thật sự không cách nào từ trong ký ức hỗn loạn đó vơ vét ra dấu vết để lại hữu dụng nào, cũng chỉ đành từ bỏ. Nàng đem hồ sơ sửa sang lại rồi đặt lại vị trí cũ, đi ra ngoài lại thay đổi một bộ biểu tình cao thâm khó lường, dưới sự “cung tống” của vị quan kia mà rời khỏi.

***

Trở lại Hoàng cung, Điền Thất lại biến trở về một nô tài an phận thủ thường. Nàng biết suy nghĩ của nàng đối với Hoàng thượng, nàng cũng tổng là không tự giác “dĩ hạ phạm thượng”, chính là bởi vì muốn cách hắn càng gần một chút, nàng thậm chí tận lực không đi khống chế bản thân, bỏ mặc chính mình như thế đối với hắn.

Nhưng loại làm trái giới hạn này chỉ giới hạn ở lúc ra khỏi cung. Về cung, nàng liền phải quy củ trở lại. Hoàng cung chính là một cây thước, cho nàng đo đạc sẵn con đường, nàng không thể đi nhiều thêm một bước, cũng không thể thiếu đi một bước. Hắn vẫn là hắn cao cao tại thượng, hiện tại nàng trong lòng có quỷ, ngay cả lúc nhìn hắn đều không dám đắm đuối đưa tình, chỉ biết vô cùng cẩn thận làm ra bộ dạng cung kính mà nghe thánh huấn.

Đương nhiên, những chuyện này đều là làm ở trước mặt người khác.

Hôm nay lúc Điền Thất trở về thì phát hiện Hoàng thượng không quá cao hứng, sắc mặt biến thành màu đen.

Nàng biết vì sao, bởi vì người cùng đi theo “bảo vệ” nàng, bị nàng cắt đuôi. Bất quá vấn đề mà Hoàng thượng lo lắng vĩnh viễn là vấn đề nàng đoán không được.

“Có phải nàng đi tìm A Chinh không?” Kỷ Hành chất vấn nàng.

“Không có, Hoàng thượng ngài không nhắc Ninh vương gia, thì nô tài đều nhanh nhớ không ra người này rồi.” Điền Thất cố ý cùng Kỷ Chinh thanh minh quan hệ.

Thần sắc Kỷ Hành hơi dịu đi, tiếp theo lại khẽ nhíu mày, “Vậy nàng làm gì lại đi ra ngoài?”

Điền Thất nhìn hai bên một chút, bên cạnh không có ai, thế là nàng mới đem lồng ngực khoét tới khoét lui, thần bí hề hề nói, “Hoàng thượng, nô tài đi mua đồ cho ngài nha.” Nói xong, lấy ra một thứ dài nhỏ dâng cho hắn.

Kỷ Hành cầm lấy tới xem, là một cây trâm gài tóc. Làm từ gỗ mộc đàn màu đen, tạo hình đơn giản, trên mặt dùng phấn vàng vẽ những đường vân khác biệt, chỉnh thể mà xem tuy là hoàn hảo, lại cũng không có gì mới mẻ. Hắn kẹp trâm gài tóc giữa ngón tay rồi nhẹ nhàng chuyển hai vòng, cố ý trừng Điền Thất, “Loại mặt hàng này nàng cũng dám đưa cho ta?”

Điền Thất cười hì hì, “Cái đó, tiền của ta… Không phải là còn ở trong tay ngài sao?” Nàng không buông tha bất kỳ cơ hội đòi nợ nào.

Kỷ Hành mặt dày mày dạn đối với lời này dường như không nghe thấy. Hắn thưởng thức trâm gài tóc, đột nhiên nhớ đến chuyện ngu ngốc Điền Thất từng làm là mua sáu lá bùa tặng người, liền hỏi, “Nàng mua mấy cái?”

“Hai cái.”

Ánh mắt Kỷ Hành âm u trầm xuống, thời khắc chuẩn bị giận dữ mặt rồng, “Cái còn lại đâu?” Ngàn vạn đừng nói là cho Kỷ Chinh…

Điền Thất đem nón lấy xuống, ngả đầu cho hắn xem, “Ở chỗ này, ta cài nha. Hai cái này là một cặp.” Nói xong lại cười nịnh, len lén quan sát sắc mặt của Hoàng thượng. Nàng biết nàng làm như vậy là vượt qua, nàng không xứng cùng hắn có được cùng một món đồ giống nhau, nhưng nàng chính là nhịn không được. Dù sao thứ này không đủ tôn quý, Hoàng thượng khẳng định là sẽ không dùng, nàng nghĩ thầm như thế.

Trên mặt Hoàng thượng không có biểu cảm gì.

Điền Thất có chút lo lắng, “Hoàng thượng ngài giận sao?”

Hắn đột nhiên kéo nàng vào trong lòng hung hăng mà hôn môi.

Điền Thất hồi ôm lấy eo hắn, đáp lại hắn. Hôn hôn, nàng liền bị hắn ôm đến trên giường rồng.

Điền Thất thật sự sợ hãi, “Bên ngoài có người!”

Kỷ Hành không quan tâm lột bỏ quần áo của nàng, trước ngực nàng quấn quá nhiều vải, hắn từng vòng kéo mở, thấy ngực nàng vì máu không lưu thông mà hơi hơi đỏ lên, lòng hắn đau, động tác thả nhẹ hơn một chút.

Hắn tháo cây trâm gài tóc bằng bạch ngọc đang cắm trên đầu ra tùy tay mà ném xuống đất, sau đó đem cây trâm bằng gỗ mộc đàn cắm lên. Toàn thân trên dưới của hai người không mảnh vải, trên đầu mang trâm gài tóc kiểu dáng giống nhau, quấn ở cùng nhau mà điên loan đảo phượng. Cảm thụ lần này của Điền Thất so với lần đầu lại bất đồng, nàng bị hắn chống đẩy đến mức trái tim đều đập loạn, muốn gọi ra tiếng lại không dám, tự mình cố nén tiếng rên rỉ nức nở, rốt cuộc nhịn không được, dứt khoát cắn một cái lên trên vai của hắn.

Kỷ Hành càng thêm kích động.

Một trận hoan hảo say sưa đầm đìa xong, hơi sức của Điền Thất lại cạn sạch. Trên người hai người đều ra một tầng mồ hôi, thân thể trắng nõn của Điền Thất thấu một tầng phấn hồng nhàn nhạt, nhìn qua vô cùng ngon miệng. Trên vai Kỷ Hành bị cắn ra hai hàng dấu răng, mơ hồ như có tia máu chảy ra, hắn lại là không thèm để ý, mà cúi đầu động tình hôn bờ vai mượt mà của nàng. Hôn một hồi, hắn ngồi dậy cầm một chiếc khăn tới, đem hai người cẩn thận thanh lý một lần, rồi đem khăn xếp lại chuẩn bị chút nữa đem vứt đi. Làm một Hoàng đế, hắn không có quá nhiều không gian riêng tư, những vết tích này có thể không lưu thì tuyệt đối không lưu, nếu không dễ dàng dẫn người hoài nghi.

Làm xong những việc này, Kỷ Hành đem Điền Thất kéo vào trong lòng, vừa cùng nàng huyên thiên, vừa nhẹ nhàng xoa bóp ngực nàng. Kỳ thật hắn xoa rất nghiêm túc đàng hoàng, chỗ này bị quấn quá lâu, rất cầng xoa xoa để lưu thông máu. Điền Thất cũng cảm thấy ngực bị quấn rất là mệt mỏi, lúc này bị hắn xoa bóp một chút, còn rất là thoải mái.

Ngực của Điền Thất kỳ thật rất là làm cho Kỷ Hành ưu sầu. Một đôi ngực này rất xinh đẹp, chỉ là… So với lý tưởng của hắn thì nhỏ hơn một vòng. Hắn rất hi vọng chúng nó có thể lại lớn lên chút, nhưng mà nếu như biến lớn, thì không phải là Điền Thất bọc lên càng mệt mỏi hay sao. Chỉ là hiện tại, tưởng tượng đến việc mỗi ngày nàng đều phải cưỡng ép đem chúng nó bó buột bình bình, hắn đều thay nàng khó chịu. Biện pháp tốt nhất là khiến cho Điền Thất mau chóng khôi phục thân nữ nhi, nhưng mà hiện tại hắn cũng không có sách lược nào vẹn toàn, vừa có thể để nàng lưu ở bên người vừa lại không vì chuyển biến giới tính mà đưa tới thị phi. Lại nói, đến bây giờ tiểu biến thái còn chưa chịu thẳng thắn với hắn.

Nghĩ đến đây, Kỷ Hành khá là u oán, cúi đầu cắn một cái ngay cổ Điền Thất.

Điền Thất bị đau, khẽ kêu một tiếng. Trong giọng nói vừa trải qua tình sự thấu một cổ vũ mị ngọt ngấy, Kỷ Hành thiếu chút nữa lại cầm giữ không xong.

Lúc này Kỷ hành cũng không muốn cùng Điền Thất lôi kéo vấn đề thân phận của nàng, nàng đã không muốn nói, hắn có thể dợi đến ngày mà nàng muốn nói ra. Hiện tại, hắn có trọng điểm mới cần chú ý, “Nàng bao cả ngày như vậy quá mệt mỏi, chính mình không tự xoa bóp sao?”

Điền Thất lắc lắc đầu. Nàng tổng cảm thấu tự mình đi xoa ngực của mình, nó là lạ.

Kỷ Hành liền thuận cọc mà leo, “Vậy thì, ta không thiếu được phải khổ cực một chút. Mỗi ngày ta giúp nàng xoa một cái, được không?”

Điền Thất cảm thấy không được tốt lắm. Đương nhiên, tại vấn đề này, ý kiến của nàng không trọng yếu.

Ngày hôm sau, lúc Điền Thất lên ca thì thấy được Hoàng thượng, nàng bị giật cả mình. Bởi vì Hoàng thượng thế nhưng còn mang cây trâm gài bằng gỗ mộc đàn kia, muốn chết là lúc này nàng cũng đang mang, lỡ như bị người khác thấy được thì nàng liền xong đời. Hiện tại nàng cảm thấy cái mũ trên đỉnh đầu đều không đủ an toàn, luôn không tự giác muốn đi ấn một cái, hận không được cho nó mọc luôn trên đầu nàng.

“Đồ thỏ đế.” Kỷ Hành cười tít mắt đổi về dùng cây trâm bằng vàng.

Điền Thất thở dài nhẹ nhõm một hơi. Lúc này, có thái giám bên ngoài tới báo, Tôn Tòng Thụy chờ yết kiến Hoàng thượng.

Kỷ Hành đem Tôn Tòng Thụy tuyên tiến vào, Điền Thất biết điều lui ra ngoài.

Điền Thất không biết có phải là do ảo giác của bản thân hay không, mà tổng cảm thấy ánh mắt Tôn Tòng Thụy nhìn nàng không được đúng cho lắm. Nàng kỳ thật không có chút hứng thú đối với chuyện mà Tôn Tòng Thụy sắp sửa báo cáo với Hoàng thượng.

Bất quá lần này nàng không có hứng thú cũng không được rồi, bởi vì Tôn Tòng Thụy ngoại trừ cùng Hoàng thượng thương thảo một vài chính sự, còn thuận tay cáo nàng một trạng.

~ Hết chương 76 ~

Advertisements

8 thoughts on “Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 76

  1. Cheese35

    Lần đầu tiên cmt ở nhà bạn Grey ^^
    Truyện hay quáaa hôm nào mình cũng vào nhà bạn hóng chương mới xD
    Từ h sẽ năng cmt động viên editor 😀

    Reply
  2. trabacha90

    Zồi ôi, thích bạn KH ghen ghen quá >v< đc quà là đè con nhà ngta ra lun. Cơ mà, cảm giác mạch truyện đang nhanh dần lên ý nhỉ? 🙂

    Reply
  3. dlvu

    Mỗi lần 2 đại, tiểu biến thái gặp nhau là mình lại buồn cười :)) còn chờ bé mập kia xuất hiện nữa là cả nhà 3 người hạnh phúc rồi

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s