Tiềm Lân – Chương 1

Chương 1

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

4800837202778050600

***

Lênh đênh trên biển nhìn cảnh trăng cao soi bóng so với khi đứng trên đất liền ngắm nhìn, rất không giống nhau. Trên biển bốn bề yên tĩnh, ngẫu nhiên sẽ nghe thấy tiếng hải âu kêu to, cùng với tiếng vang do sóng biển vỗ nhẹ vào đá ngầm phát ra.

Hôm nay là mười lăm, mặt trăng lớn lạ thường, ánh trăng chiếu lên thủy vực Ách Hải sáng như ban ngày. Từng tầng ánh trăng mờ mờ bé nhỏ chậm rãi chạy tới một chiếc thuyền mộc lan đầu nhọn đuôi vuông, cánh buồm căng phồng. Ánh trăng dần dần đến gần thuyền, thấy được trên sàn tàu có người đi lại. Một người gác đêm trẻ tuổi ôm lấy cột buồm nhìn ra xa, thấy trên đảo đá ngầm nơi xa có một lá cờ vải thì ủ rủ mà hướng phía dưới quơ quơ tay —- đã năm ngày năm đêm, vẫn còn ở tại chỗ mà vòng vòng, đại khái là đã bị lạc đường tại vùng biển này.

Những thủy thủ phiêu bạc hơn một tháng này rất bất an, kim la bàn trên la bàn không ngừng thay đổi phương hướng, cuối cùng không có chỉ vào phương nam. Khi mặt trời dâng lên bọn họ từng thí nghiệm qua, kim luôn lúc đông lúc tây, không hề có quy tắc.

“Tiếp tục như vậy chúng ta sẽ chết ở đây, thùng gạo đã thấy đáy, nước ngọt cũng sắp dùng xong rồi.”

Thuyền trưởng ngửa đầu nhìn, thời tiết tốt thế này sẽ không thể nào đổ mưa. Dựa vào việc chưng nấu nước biển để lấy nước ngọt, thì củi và than cũng không đủ dùng. Ông ta đứng trên mạn thuyền đấm đấm một chút, “Thả lưới, trước tiên ăn no cái đã, sau đó lên đảo, xem xem có thể tìm được nước ngọt không.”

Nhưng mà lưới buông xuống, kéo lên lại không có chút sức nặng nào. Cẩn thận tìm kiếm, chỉ thấy đáy lưới có một con ốc biển nằm lẻ loi trơ trọi, con ốc này có cái đuôi màu đỏ thắm, lớn cỡ nắm tay của trẻ con —- lại là nó!

“Thật quái dị.” Có người nói thầm, “Thả lưới ba lần, ba lần đều là nó.”

“Nhất định là con yêu quái này quấy phá.” Một người thủy thủ cầm cái chùy sắt tới, “Chờ ta đập nó xẹp lép, xem nó còn dám mê hoặc chúng ta không!”

Người này đang định giơ chùy đập mấy cái, thì nghe được thuyền trưởng quát lớn dừng lại, “Chớ đắc tội thần linh.” Ông nhặt con ốc biển lên, vung tay ném nó vào trong nước, thì thào cầu nguyện, “Cầu hải chủ chỉ con đường sáng, sau khi hồi hương nhất định thành tâm phụng dưỡng, không lại dám lỗ mãng.”

Người vốn dĩ không tin quỷ thần như ông ta, nhưng đến lúc này cũng không thể không cúi đầu. Bọn họ là người mà Quốc quân phái ra để đả thông mậu dịch trên biển, trên thuyền chứa đầy gốm sứ đồ sắt và sừng tê giác trân châu vân vân, kết quả ra tới Nam Hải thì tất cả đều loạn, sóng xanh bát ngát vô biên vô hạn, giống như là ngộ nhập vào một thế giới khác, và sẽ vĩnh viễn lưu lạc đi xuống.

Thời gian lại trôi qua, lòng tin cũng ở trôi qua. Trên biển nổi lên một chút sóng gió, phóng mắt nhìn qua sóng lan như vảy. Hai bên mép thuyền treo đèn lồng, chiếu ra màu đen thăm thẳm của nước biển. Ánh trăng lớn đến nỗi làm cho người ta sợ hãi, mơ hồ có tiếng ca truyền tới, lắng tai nghe thấy là một giọng nữ trong veo, tiếng ca không làn không điệu, lại linh hoạt kỳ ảo vô cùng uyển chuyển, xuyên thấu nhân tâm.

Mọi người đều kinh, ở ngoài Nam Hải có giao nhân, tiếng như lá vàng, khóc có thể ra châu. Sự hiểu biết của người trên đất liền đối với hải tộc chỉ giới hạn ở trên sách cổ, nếu thật gặp gỡ, chỉ có nước hoảng hốt mà chạy thôi. Lúc này bốn phía trên đỉnh đầu chợt dâng lên tiếng sấm, vừa rồi vẫn là ánh trăng như lụa, mà bây giờ trong chớp mắt đã mây đen dầy đặc, đưa tay không thấy được ngón nào.

Chưa từng gặp qua thời tiết đáng sợ như vậy, lôi điện mờ mịt tối tăm, từng đợt từng đợt bánh lửa lăn lộn giữa hai mạn thuyền, từng đạo tia chớp chém thẳng vào trước sau thân tàu. Cuồng phong chợt nổi, đột ngột quét ngang nơi này, thuyền bị đội lên trên đỉnh sóng đẩy về phía trước, nước biển tưới ào ạt làm người ta không thể mở mắt ra được, trong lỗ tai chỉ có thể rõ ràng nghe được tiếng xoay tròn của từng cái mộng (*) đang tách rời. Bỗng nhiên có một vật vô cùng to lớn và kềnh càng từ dưới đáy nước lủi lên, hình như là một con rùa, chiều rộng cái mai của nó dài hơn cả trượng (~5m). Chưa kịp nhìn kỹ, thì trong giây lát nó đã lọt vào trong nước, kích thích một cơn sóng gió động trời, ầm một tiếng, đem thân tàu đập được chia năm xẻ bảy.

(*) Cái mộng: đầu nhô ra của một miếng gỗ được tạo hình cho khớp vào một lỗ mộng để ghép nối. Cái này hồi lớp 7 học môn Kỹ Thuật có dạy nha, mà thời lớp 7 của Grey nha, chứ sau này đổi sách rồi thì Grey ko biết các em có học ko?

Lôi điện cực nhanh, đập thẳng vào biển sâu, có người núp xem náo nhiệt bị dọa run rẩy thành một cục. Tiếng ca của giao nhân tuy đẹp, nhưng mồm miệng lại không lanh lợi, trên mặt nước có một đôi mắt tràn đầy ánh sao đang tràn đầy kinh sợ, người này kích động xua tay, tỏ vẻ cái gì chính mình cũng không có làm.

“Không có liên quan tới ngươi,” A Loa an ủi nàng, rồi lại nhìn chằm chằm vào nơi xa thì thào, “Chúng ta phải đi cứu người, chậm liền không kịp.”

Bị lửa trời đốt tới sẽ hồn phi phách tán, giao nữ có chút chần chờ. Nàng đã từng bị sấm đánh qua, hiện tại nhớ lại vẫn còn cảm giác đau không chịu nỗi. Lực lượng của Lôi thần thật kinh người, nàng chẳng qua là bị cọ chút làn da mà thôi, nhưng lúc A Loa phát hiện nàng thì bụng cá của nàng đã hướng lên trời, chín phần đã chết. A Loa đau đớn khóc một trận xong, vốn dĩ muốn vác nàng đi đến mộ địa của giao nhân, nhưng may sao nửa đường nàng tỉnh lại. Đầu óc vẫn còn xài tốt, nhưng mà có một di chứng trí mệnh, bởi vì trên đuôi nàng thiếu một cái vảy, nên những giao nhân yêu cái đẹp thành si bắt đầu lén nghị luận, muốn trục xuất nàng ra khỏi Triều thành, đưa nàng đến Nam Minh tạo đê biển.

Nhớ đến cái này liền rất chật vật, bản tính của giao nhân ôn hòa, nhưng lại không chấp nhận được tàn khuyết. Những tộc nhân bình thường luôn sống yên ổn với nàng bây giờ gạt bỏ nàng, coi nàng như ngoại tộc. May mà phước phần của nàng quá lớn, gặp được quý nhân, nếu không bây giờ chỉ sợ đã dữ nhiều lành ít.

Nàng không bao giờ quên được cảnh tượng lúc đôi tay thon dài trắng tinh sạch sẽ kia, cầm một mảnh kim lân (vảy vàng) áng chừng nơi đuôi, rồi khảm nó vào đuôi cá của nàng. Nàng rất ngại ngùng, vì thế vây đuôi của nàng cứ tung bay lên cũng may có gió nhẹ giúp nàng làm che giấu, A Loa chọt chọt nàng cả nửa ngày, nàng mới giãn thân thể ra để cho mọi người nhìn, ai vừa nhìn thấy cũng đều sợ hãi mà than, quả thật là quá xinh đẹp! Vảy của nàng và những giao nhân khác không giống nhau, đại đa số giao nhau đều có vảy màu hổ phách, nhưng của nàng lại là màu xanh biếc, từng vệt vảy xếp ngang vằn vện mà mênh mông, dị thường xinh đẹp. Cái vảy mới được đến kia nằm giữa một mảnh xanh biên biếc thì càng thêm chói mắt, trông qua giống như là quầng sáng của ánh mặt trời vẩy ra khi xuyên qua mặt nước, không cần biết chôn giấu đến bao sâu, cũng đều rạng rỡ phát sáng.

Nàng nhát gan, bình thường chỉ trốn dưới đáy nước dệt giao tiêu (tiêu: lụa tơ sống), không có chút từng trải nào, bởi vậy không nhận được người nọ là ai. Mà chỉ nhớ kỹ hình dạng của hắn, mắt hắn như biển sâu, môi hắn như son đỏ, hắn mặc áo bào trắng liễu lăng (**), buộc tóc bằng mão lang can (***), khi ra vào đều có giao phó (người hầu là giao nhân) đi theo, phi thường tôn quý. Sau này A Loa mới nói với nàng, người đó là Long quân, chưởng quan phía bắc của Nam Hải. Đáng tiếc là từ đó nàng không từng gặp lại vị Long quân kia, lại qua rất nhiều năm, nàng nghe ấn ngư (****) nói lần cuối cùng thấy được Long quân là ở nơi này, cho nên nàng và A Loa thường tới đây chờ đợi, hi vọng có một ngày có thể gặp nhau.

(**) liễu lăng: là một loại tơ lụa rất tinh xảo, và tinh tế tỉ mỉ, có hoa văn hoa lệ, là cống phẩm vô cùng quý giá, có xuất xứ từ triều Đường.
(***) lang can: là 1 loại tiên thụ trong thần thoại TQ, được chép trong Sơn Hải Kinh, nói là thụ (cây) nhưng thật ra giống hạt châu, vô cùng xinh đẹp.
(****) Ấn ngư: tên tục là cá ép, bởi vì cái đầu của nó dẹp lép. Gái nào quan tâm thì wiki có nhé.

Linh vật ở tứ hải bát hoang rất nhiều, khi đắc đạo phải độ thiên kiếp, các nàng tới đúng lúc lão rùa kia trốn ở dưới thương thuyền tị nạn, kết quả không những không giúp ích được gì, còn hại hết người ở trên thuyền. A Loa muốn cứu giúp, cứu người là làm chuyện tốt tích đức, không nên phản đối. Nhưng mà lôi điện vô tình, tránh né không kịp sẽ thành cá nướng, thành ra nàng khó tránh sợ hãi.

“Ngươi cũng đừng đi.” Giao nữ gian nan khổ sở nói, “Sẽ chết đó.”

A Loa không quan tâm, nàng buồn chán sắp chết tới nơi rồi, nàng cũng chính là con ốc biển bị lưới đánh cá vớt lên cả ba lần kia. Nàng và giao nữ là một tổ hợp rất kỳ quái, một người thì nhát gan sợ chuyện, một kẻ thì lại to gan lớn mật. Nàng thường thường không biết sợ cũng không quan tâm chuyện sống chết, may mà có giao nữ ở bên người nàng kéo chân sau, mới có thể sống bình an đến bây giờ.

Nàng muốn hướng phía trước tung người, nhưng bị giao nữ giữ chặt. Giao nữ ra hiệu nàng nhìn quang cảnh phía trước, nơi đó lôi điện giao thoa, rậm rạp mà chen vào vùng biển kia, cách được xa như vậy mà vẫn có thể nhìn thấy cảnh tượng sấm sét xuyên thấu nước biển, quả là vô cùng khủng bố.

Giao nữ trợn mắt, làm cái động tác gần chết để mà dọa nạt nàng, A Loa cũng có chút do dự. Những người vừa rồi còn vùng vẫy trên mặt nước lúc này đã không còn thấy tăm hơi, nàng nghĩ nghĩ liền quyết định chủ ý, “Lặn xuống dưới, lặn được sâu thì sét đánh không tới.” Giao nữ đang định khuyên, thì nàng đã linh hoạt lật người một cái, hướng trung tâm của gió lốc mà đi.

Giao nữ không có cách nào khác, đành phải cùng đi qua, cách làn nước nhưng nàng vẫn có thể nhìn thấy sấm sét vô cùng rậm rạp phát ra ánh sáng khổng lồ men theo tầng mây mà qua lại, rồi đột ngột bùng nổ một phát, gần như muốn đem cả màn trời đánh vỡ ra. Giao nữ bị dọa đến nỗi vây lưng đều dựng đứng, tốc độ của A Loa rất nhanh, nàng không dám thả chậm tốc độ, mà ra sức đuổi theo ở phía sau. Nơi nơi trong nước đều có người trôi nổi, mục tiêu của A Loa chỉ có một người, chính là vị thuyền trưởng kia. Giao nữ cũng thuận tay kéo lấy người khác, nhưng mà vừa bắt lấy mà nhìn, thì cũng chỉ là một đôi mắt tan rã đối diện nàng, người này đã chết. Nàng tràn đầy sợ hãi đẩy xác chết ra, rồi đi tìm A Loa, phát hiện ra A Loa càng lúc bơi càng gần mặt nước, giao nữ thét lên cũng không ngăn được nàng. Bão táp trên không vẫn xoay quanh như cũ, mắt thấy lại sắp có một trận sấm sét nữa nổi lên, giao nữ hướng lên trên mà bơi, rồi đột ngột bắt lấy mảnh lụa trên eo A Loa, sau đó dùng sức vung đi, vung nàng ta ra khỏi cột sét.

Khó khăn lắm mới làm cho cột sét sát da đầu mà qua, lòng A Loa còn tràn đầy sợ hãi, nàng nâng người trong tay lên tránh ra xa. Vừa thở gấp được một hơi, thì tiếng sấm lại vang đùng đùng, nàng quay đầu nhìn, phát giác giao nữ bị vây khốn, mấy lần cố gắng trốn đi đều không có cách nào trốn khỏi. A Loa gấp đến mức xoay vòng vòng, đang định đi cứu giúp thì lại thấy thân thể quyến rũ uyển chuyển kia của giao nữ thình lình nhảy ra khỏi mặt nước, hai cánh trong suốt hiện ra giữa một mảnh sấm điện sáng ngời, vây đuôi mang theo một mảnh sáng xanh biếc, cắt ra một cái vòng cung tao nhã, rồi chui thật sâu vào trong biển.

“Di Ba!” Tiếng gọi của A Loa quanh quẩn trên biển, đối mặt với khốn cảnh như vậy nàng không thể làm gì được, chỉ có thể trơ mắt nhìn sấm sét vang dội bay nhanh di chuyển, một đường hướng theo phía giao nữ đang chạy trốn mà đuổi theo.

May mà Di Ba chạy trốn mau, cái gì cũng không quan tâm mà nhắm thẳng hướng nam. San hô rong biển lướt qua khóe mắt của nàng rồi nhanh chóng dừng lại ở phía sau; nàng bơi xuyên qua bầy cá, thứ còn đọng lại nơi đáy mắt nàng là biểu tình kinh ngạc của những con cá bé nhỏ nhưng vô cùng gian xảo xung quanh; một con cá voi đuôi cực to dừng lại nhìn nàng, nàng xuyên qua phía dưới thân thể to lớn của nó mà chạy, chờ con mắt của nó chuyển động thì nàng đã bơi ra xa.

Lôi điện tiếp tục tàn sát bừa bãi, nhưng tiếng nổ vang rung trời đã dần dần rời xa, thưa thớt. Lại chạy một hồi, nàng mới dừng lại xem, không biết lúc nào trời đã tạnh mưa, một vòng trăng sáng treo ở giữa không trung, ánh trăng lộ ra vẻ sầu thê thảm, tựa như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra.

Di Ba vỗ vỗ ngực, suýt nữa bị dọa chết, nếu không nhờ đầu đuôi linh hoạt, thì bây giờ có lẽ đã biến thành cục than. Nhưng mà nàng nhìn bên trái rồi nhìn bên phải… Đây là đâu? Ánh trăng tan vào biển sâu, nhìn không rõ con đường phía trước. Chẳng lẽ đã vượt qua biên giới, xông vào biển Nam?

Nàng bàng hoàng chầm chậm lắc lư, thân thể bay lên như diều gặp gió, sau khi nổi lên trên mặt nước thì gặp được chút phiền toái nhỏ, nàng lạc đường. Vừa rồi từ hướng nào bơi được tới đây nàng cũng không nhớ nữa, trên mặt nước không có mốc nhận dạng, còn không bằng dưới đáy nước. Thế là nàng lặn xuống nước lần nữa, nương theo ký ức mà phản hồi đường cũ, nàng bơi rất lâu, càng bơi nước càng sâu. Nước biển ở phía ngoài Nam Hải cực đẹp, màu lam nhàn nhạt đẹp đến đoạt hồn người, nhưng đến chỗ sâu, vì tích tụ quá nhiều màu lam mà màu nước cũng bắt đầu đậm đặc lên. Từ bên trên nhìn xuống, phía dưới có lẽ là khe biển, ánh sáng rất mờ nhạt, nước biến thành màu mực, quả thật nhìn qua chỉ thấy choáng váng.

Nàng khóc nức nổ một tiếng, òng ọc òng ọc phun ra một chuỗi bong bóng. Nàng lui về sau, chợt thấy dưới đáy khe biển có ánh sáng cực lớn, chiếu sáng phạm vi cả trăm dặm. Di Ba tuy là nhát gan, nhưng tính tò mò của bộ tộc giao nhân lại rất lớn, nàng đứng đó thấp thỏm nhìn ra ngoài một hồi, rồi vịn vách đá cố gắng bơi xuống dưới, vừa bước hai bước thì không khỏi bước lùi một bước, nói không chừng bên dưới có hải yêu, có chín cái đầu… Suy nghĩ thật kỹ một hồi nàng vẫn là thôi, vừa nhặt về một cái mạng, đừng lại dại dột đi nhét kẽ răng cho yêu quái.

Nàng vẫy vẫy đuôi quyết định rời đi, bỗng nghe thấy tiếng nổ do dây xích va chạm nhau phát ra, vách đá giáp ranh với nham thạch lăn ào ào, chấn động tới mức nước biển lay động điên cuồng. Nàng hoảng sợ giơ tay che mắt, nhưng đôi mắt vẫn xuyên qua khe hở của màng tay nhìn quanh phía ngoài, chỉ thấy ánh sáng lượn vòng so với ban nãy càng nhiều. Nàng tráng lá gan, cẩn thận dán sát vách tường đá bơi xuống dưới, ánh sáng nơi đó cực mạnh vô cùng chói mắt, nàng dừng lại thích ứng một hồi, nước càng sâu thì áp suất càng lớn, đè ép tim gan nàng gần như muốn vỡ tan.

Có lẽ đến nơi đó không nỗi rồi, nếu như đến không được thì phải trở về thôi, A Loa còn ở tại Ách hải chờ nàng… Nhưng ánh sáng kia chỉ cách không xa, đã vậy còn mang theo mùi dụ hoặc, gần như có thể đụng tay đến. Nàng lại có chút không cam tâm, luẩn quẩn bồi hồi, bất thình lình nàng bị một cổ lực lượng khổng lộ cuốn vào trong đáy nước, nàng quay cuồng mà thất thanh rít lên, đùng một cái, nàng ngã vào trong bùn cát.

Di Ba ôm đầu óc choáng váng đứng dậy, nàng hơi lấy lại bình tĩnh, sau đó mới xem rõ cảnh tượng trước mắt — trên nền đá rộng rãi có một cây cột làm bằng huyền thiết dựng đứng, to đến hơn mười trượng. Trên cột có một con Thương Long uốn lượn, quanh thân nó bị xích sắt trói lại, hai sừng trên đầu cao chót vót, hai mắt thì nhắm nghiền, hai sợi râu thật dài tùy theo sóng mà uốn lượn, nếu như có thể mở ra gông xiềng của nó, sợ là chiều dài phải tới ngàn dặm.

Nàng bị giật mình không nhỏ, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy rồng, khi Long quân xuất hiện thì đã biến ảo ra hình người, phải chăng chân thân của ngài ấy cũng giống như thế này? Con rồng này hẳn là phạm sai, nên bị cầm tù ở nơi này, không biết nó bị nhốt đã bao lâu, nói không chừng đã bị đói chết rồi. Nàng lại nhìn cây cột, hoa văn trên cột có họa tiết hình mây và họa tiết Hồi giao thoa với nhau, đã dùng tới để nhốt rồng, nhất định là có giảng cứu cực kỳ.

(*) Họa tiết Hồi (Hồi văn): là một loại họa tiết có ngụ ý là phú quý không ngừng, họa tiết có hình dạng vuông hoặc tròn giống chữ hồi (回) nên có tên như vậy.

Đang lúc nàng nín thở dò xét, không chú ý thoáng nhìn qua thì phát hiện con rồng kia chẳng biết từ lúc nào đã tỉnh, râu vẩy dựng đứng lên, trừng mắt nhìn nàng, một bộ dáng vẻ đằng đằng sát khí.

~ Hết chương 1 ~

Advertisements

5 thoughts on “Tiềm Lân – Chương 1

  1. Quýt đường

    Hay quá rồi b ơi, m thấy văn phong troi chảy lắm, mới đọc c1 mà đã hấp dẫn thế này, nội dung truyện này có vẻ lạ ghê

    Reply
  2. Quýt đường

    Hay quá, nội dung truyện rất mới lạ. Nên văn phong chắc khó lắm, nhưng m thấy b edit hay lam, phai cong nhan truyen nhà b truyện nào cũng hay hêt

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s