Tiềm Lân – Chương 2

Chương 2

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

“Thủy tộc phương nào, dám cả gan tiến nhập Hàn Xuyên!”

Uy lực rồng ngâm không bởi vì thân thể bị trói mà có chút gì yếu bớt, môi miệng nó há cực lớn, tất cả răng nanh đều lộ cả ra ngoài, nó rống với giao nhân nhỏ như con kiến bên dưới một cái, mái tóc dài giống như là rong biển của giao nhân nhỏ bé kia bị sóng âm chấn động, dường như nghênh diện cuồng phong mà hướng về phía sau bay lên phần phật. Lá gan của giao nữ này quá nhỏ, nàng trực tiếp nằm bò ở trên mặt đất, Thương Long hài lòng thỏa dạ im tiếng, rồi liếm liếm môi, nó cảm thấy uy vũ của chính mình không hề so với năm đó có gì giảm sút.

Di Ba bị dọa đến nỗi gan mật đều nát, nàng run rẩy hướng bên trên chắp tay, “Giao nhân Di Ba ở Triều thành, ngộ nhập… Xin Long quân nguôi giận.”

Một con rồng mất đi tự do, nhất định là tội ác tày trời, ai cũng không biết tiếp theo nó sẽ làm cái gì. Di Ba chỉ sợ là mạng nhỏ không xong rồi, nàng quyết định chờ cơ hội chạy trốn. Nàng giương mắt dò xét nó, vừa nhìn thì nhất thời hồn phi phách tán, đôi mắt lớn như lồng đèn của Thương Long đang nghi ngờ đánh giá nàng, mỗi lần nó chớp mắt thì đều có thể khiến cho nàng cảm giác đến gợn sóng lưu chuyển. Vây cá của nàng run run, vì lấy lòng nó, nàng rất thành kính hành lễ, “Tiểu Giao… Đi tìm đồ ăn cho Long quân.”

Con rồng nheo mắt nhìn nàng một cái, không hề nhúc nhích, mà dùng giọng nói như sấm sét rền vang chất vấn nàng: “Ngươi làm sao có thể đi vào đây? Là ai sai khiến ngươi?”

Di Ba vội giải thích: “Không có ai sai khiến…” Rồi nàng sợ hãi chỉ chỉ lên trên, tỏ vẻ chỉ trùng hợp đi ngang qua, hẳn là do đại nhân trong lúc vô tình lắc lắc cái mông tôn quý, nên mới đem nàng cuốn xuống nơi này.

Con rồng vẫn giương nanh múa vuốt như cũ, nếu như nàng nói là thật, một giao nhân không có pháp lực có thể đi vào Hàn Xuyên, điều đó chỉ có thể nói rõ kết giới bên ngoài đã phá, nó sắp đạt được tự do. Nghĩ đến đây, long tâm không tránh khỏi cực kỳ vui mừng, nhưng mà trong chớp mắt, hư không và phiền muộn của nó lại đổ xuống một đống, “Bổn tọa bị vây khốn hơn trăm năm, rất ít có thủy tộc tới nơi này, nhìn thấy một cái còn sống thật là không dễ dàng.”

Ánh mắt con rồng mê ly, tuy rằng bộ mặt nó nanh ác, nhưng lực chú ý của nó không nằm ở trên thân nàng, khí thế của nó dường như có chút thu liễm, Di Ba nhẹ nhàng thở ra, vừa định cáo lui, thì con rồng kia lại lờ đờ uể oải nâng móng lên vuốt vuốt râu và bờm, “Hừ, cái chỗ quỷ quái này, muốn cái gì không có cái đó, thật làm người ta buồn rầu,… Ngươi thay bổn tọa nhìn xem thần sắc mặt mũi của bổn toạ có sạch hay không sạch? Râu ria có thần khí hay không thần khí?”

Thân hãm ngục tù mà vẫn còn có thể chú ý bề ngoài, xem ra tâm tình của nó không tệ. Di Ba nuốt xuống sự sợ hãi mà gian nan quan sát nó, vì để cho nàng nhìn càng rõ ràng, nó hạ thấp thân thể, rồi lắc trái lắc phải, đã vậy còn đem răng nhe ra.

Trận õng à õng ẹo này của nó thì thôi, cái vấn đề chính là đáy nước bị nó quấy lên tầng tầng cuộn sóng, Di Ba đứng không vững, bị dòng nước cuốn ra mấy trượng xa, ầm ầm ngã xuống dưới chân núi.

Di Ba gian nan bò trở lại, lau lau máu chảy nơi khóe miệng, nàng đem hết những từ khen ngợi mà nàng có thể nghĩ ra đều nói, “Thật đẹp, thật ngọc thụ lâm phong… đến mức trời nộ người oán, nước biển chảy ngược.” Sau đó cười nịnh nọt mấy cái, tăng thêm ngữ khí nói, “Đẹp cực.”

Cho dù là thần hay ma, đều không ai có sức chống đỡ đối với loại khen ngợi trắng ra và không hề có điểm dừng này. Từ ngữ của Di Ba đơn giản, nhưng con rồng lại nghe rất rõ ràng, thoáng chốc nó liền rung đầu lắc đuối, vô cùng đắc ý, “Ngươi có muốn đi theo bổn tọa hay không? Bổn tọa đây đứng đầu Nam Hải, bất quá nhất thời không xét kỹ mà thành rồng khốn nơi nước cạn… Ừm ừm, chờ bổn tọa xuất quan, ắt đề bạt A Giao làm hộ pháp cho bổn tọa, bổn tọa có thể mang ngươi đi rong chơi nơi nơi, để cho ngươi phong quang vô hạn, ngươi thấy thế nào?”

Di Ba nghi ngờ vọng nó, cảm thấy con rồng này thật là cổ quái. Nó nói nó đứng đầu Nam Hải, nhưng Hải chủ không phải là Long quân thủ thành sao? Thật sự rất khó đem một con rồng nghèo túng là nó đi liên hệ cùng một chỗ với Hải chủ phong quang vô hạn. Chẳng lẽ nó cho rằng nàng chưa từng gặp qua Cửu Xuyên đại thần sao? Thấy rõ nó đang ba hoa khoác lác, có ý lừa nàng.

Nàng không dám chọc tức nó, mà uyển chuyển tỏ vẻ, “Tiểu Giao… không biết nói chuyện.”

Thương Long ngưng mi nhìn nàng, “Không biết cũng vừa lúc, giảm bớt được ồn ào.”

Di Ba cả kinh, vội cười làm lành, “Tiểu Giao không có chân.”

Rồng xem thường mà chuyển tầm mắt đi, “Muốn có chân không phải đơn giản sao, lấy cây đao mổ ra là được rồi.” Thấy nàng bị kinh hãi đến mức trợn mắt há mồm, nó lập tức cao hứng trở lại, cười ha ha nói, “Bổn tọa đói, tìm cái gì ăn tới đây. Không cần đi xa, chờ bổn tọa cho phép ngươi mới được rời đi.”

Di Ba vâng vâng dạ dạ, cảm thấy nhiệm vụ này có chút gian khổ, một con rồng lớn như vậy, cần tìm bao nhiêu đồ ăn mới cho nó ăn no ah trời ơi! Nàng chậm rì rì bơi tới bớt lui dưới rãnh biển, bắt được mấy con hải sâm, lượm tới mấy con hàu. Khi đưa đến trước mặt Thương Long thì nàng có chút xấu hổ, nơi này tôm cá ít đến, chỉ có thể xin nó thông cảm.

Nàng ngồi ở trên bệ đá, tìm một tảng đá vừa tay đem hải sâm mổ ra, dọn dẹp sạch nội tạng rồi hướng phía trên quăng, ném vào trong cái miệng há lớn của con rồng. Con rồng này có lẽ đã quá lâu rồi không có ai để nói chuyện, nên nó có chút nói dông nói dài, “Ngươi nhất định rất tò mò, vì sao bổn tọa lại bị khóa ở nơi này.”

Di Ba gật gật đầu, quả thật là kinh ngạc.

Nhưng sau đó nó lại không nói gì, chờ nàng gõ con hàu ra, sau đó nó dùng cái miệng rộng mở ra nuốt vào mấy lượt, nửa ngày sau nó mới ê a nói, “Kỳ thật cũng không phải là chuyện gì giỏi lắm, chẳng là là một lần làm mưa sai phương hướng, làm hại thóc lúa ở đông lục không thu được gì…” Nghĩ nghĩ, nó sợ mất mặt nên lại bổ sung, “Bổn tọa là rồng, một thân chính khí, đã làm sai chuyện thì phải phụ trách nhiệm. Giỏi lắm nhốt một trăm tám mươi năm, chuộc lại tội lỗi, đi ra ngoài lại là một kẻ hảo hán.”

Xem ra là một con rồng có đảm đương, chẳng qua nhìn toàn thân nó đều là rêu cỏ mọc thành từng đám, cảnh ngộ của nó hiển nhiên là so với nó nói lúng túng hơn nhiều. Di Ba cũng không nhiều chuyện, nàng đập con hàu cuối cùng ra đút cho nó, cái đuôi của nó nhẹ nhàng lắc qua, mang theo một cổ ngai ngái, dường như có mùi của máu. Di Ba hít hà, theo vị trí mà xem xét, chỉ thấy một cái chân trên thân thể uốn lượn của nó đang dẫm lên trên vòng sắt, phần da giữa ngón chân và cây cột bị chà phá ra, miệng vết thương đã sinh mủ và thối rữa.

Thì ra sau lưng sự hùng hổ còn có một mặt thê thảm như vậy, giao nhân luôn từ bi, nhất thời nàng cảm thấy nó không có đáng ghét đến như vậy, mà trái lại rất đáng thương. Rồng vừa sinh ra đã có linh lực, nhàn cư bốn biển, có thể điều khiển gió mưa, bây giờ nó bị cầm tù, có loại cảm giác cô tịch của anh hùng mạt lộ. Lúc này nàng mới phát hiện ra xiềng xích trói nó rất là có kỹ xảo, không có chặt quá, nhưng bên trong đáy cây cột lại có lưỡi dao san sát, nó chỉ có thể quấn chặt thân thể tìm đến lực đỡ mới không khiến cho thân thể rơi xuống. Trên trăm năm không được lơi lỏng, đây là cỡ nào dày vò a?

Nàng bơi qua, ngậm đầu ngón tay ngập ngừng nói: “Long quân bị thương.”

Nó sững ra, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Vết thương nhỏ mà thôi, có gì ghê gớm để mà nhắc tới.”

Rồng đều là loại ưa thể diện, Di Ba hiểu được. Nàng không có nói chuyện, mà lui đến một bên, bắt đầu ra sức bắt lấy lưu quang dưới biển sâu. Giao nhân có một loại năng lực đặc thù, những vệt sáng mà mắt người khác không thể nắm lấy, lại có thể ở đầu ngón tay các nàng hóa làm hình ảnh thực chất, chúng nó ngang dọc chồng chéo đan thành sợi dọc sợi ngang, sau đó giao nhân lấy tay làm máy dệt, dệt nước thành tiêu sa.

Con rồng trầm mặc xuống, nó rất ngoài ý muốn với cách làm của nàng. Giao nữ là sinh mệnh xinh đẹp nhất ở ngoài Nam Hải, các nàng thần bí khó lường, mị cốt thiên thành. Nói là người đi, lại mọc ra đuôi cá; nói là cá đi, rồi lại có tình cảm và suy nghĩ giống con người. Trước kia thấy được nhiều, nên tập mãi thành quen không thấy có gì hiếm lạ, nhưng dưới tình huống này mà có giao nữ ngồi dệt tiêu, thì thật sự cảm thấy kỳ dị vô cùng.

Nó ngả đầu hỏi nàng, “Ngươi đây là làm cái gì?”

Di Ba dùng tay quơ quơ hai cái, đối phương mù mờ không hiểu, nàng cũng giải thích không được.

Thiên phú ngôn ngữ của giao nhân không cao, bọn họ thông qua sóng âm dài ngắn để truyền lại tin tức, có lần còn có người cho rằng bọn họ là câm điếc. Nhưng đã biết ca hát, thì làm sao có thể là câm. Trong các giới tiếng người là tiếng phổ thông, bọn họ chỉ là không tinh thông tiếng người thôi. Bất quá lúc trước khi đi tìm kiếm Long quân thì nàng ẩn vào đầm Vân Mộng, gặp được tiệc tối của hậu duệ quý tộc Ngũ Hồ, nàng và A Loa trốn ở dưới nhà thủy tạ nghe lén, nhiều ít học được mấy câu, nhưng mà muốn trò chuyện lưu loát thì hiển nhiên là còn thiếu sót.

Nàng dệt tiêu rất là nhanh, giao tiêu là thứ mà ngàn vàng cũng khó mua được, nó kỳ dị đến thế, chỉ dựa vào ánh sáng và nước, liền có thể dệt ra vải lụa trắng tinh mềm mại như sương, con người đem nó làm quần áo, có thể tránh được nước. Nàng dệt tiêu là vì giúp nó băng bó, nhưng chỉ là hai chữ “băng bó” thôi, lại khiến này xoắn xuýt nửa ngày cũng khó biểu đạt ra ngoài.

Thủy tộc không rời khỏi nước, nhưng nếu trên người có vết thương, lại ngâm trong nước biển thật lâu cũng sẽ có chuyện. Đã giao tiêu vào nước không ướt, thì dùng nó để ngăn chặn sự tiếp xúc giữa da thịt và nước cũng là phù hợp. Nàng cẩn thận cân ngắc, cái chân to tới như thế, bao quanh hai vòng không biết phải dài tới bao nhiêu.

Rồng là loài cực thông minh, nó đại khái đã phát hiện ra dụng ý của nàng, nó cảm động, lại có chút thương cảm. Nó dùng một cái móng nâng má, quay đầu nhìn ra phương xa, nhớ tới lúc trước làm rung trời chuyển đất thì càn rỡ biết bao nhiêu, còn bây giờ nha, chỉ có một con giao nữ nho nhỏ hầu ở bên người, thật buồn thật thảm.

Di Ba dốc lồng dệt, ánh sáng xinh đẹp quý giá của từng mảnh lụa xoay quanh trên đầu ngón tay, lúc lên lúc xuống rồi lơ lửng chờ thu gom, áp thực, thành phẩm dào dạt trải mở ra, gột rửa thành mây mù. Nàng dệt rất lâu rồi quay đầu nhìn một cái, thân thể cao lớn kia không biết từ lúc nào đã thu nhỏ lại, kỳ quái là cây cột bằng huyền thiết kia cũng đi theo thân hình của nó mà biến thành cỡ phổ thông.

Nàng kinh ngạc dừng lại, con rồng này tuy nhỏ lại nhưng cái giá của nó cũng không nhỏ theo xíu nào, nó ngẩng đầu vênh váo tự đắc, “Ngươi mau nhìn, bổn tọa có thể phóng to thu nhỏ, có phải là thần thông quảng đại lắm hay không? Ngay cả gông xiềng kềm chế bổn tọa cũng không phải là vật phàm, thấy rõ sự lợi hại của bổn tọa. Ngươi biết được thần trân (vật báu) này không? Bổn tọa chỉ cần niệm chú là nó có thể tùy theo biến ảo, quả nhiên là bảo bối cực tốt.” Thấy đôi mắt của giao nữ ngốc kia không có chút thần thái, xem ra là vẫn không quá hiểu được. Dù sao cũng rảnh rổi không có việc làm, nó vô cùng kiên nhẫn nói với nàng, “Thượng cổ thần tiên lưu lại hai vật bảo bối, Bạch Ngọc Trụ ở trên trời, Tử Kim Lương ở dưới biển, cột sắt này chính là Tử Kim Lương. Lúc trước Đại Vũ trị thủy, cầm nó thăm dò xem biển sông có bao nhiêu sâu cạn, sau khi thành công vì đề phòng trời và đất gặp nhau, liền đem thần trân này đặt ở dưới biển. Người đời có câu nói, ngựa tốt xứng với yên xịn, thần thông của bổn tọa cái thế vô song, không có thần trân, căn bản là trấn không được bổn tọa.” Nó nói được nước miếng tung bay, nhưng mà chút xíu cảm động lây với nó thì giao nữ cũng không có, nó có chút không bình tĩnh, quay người nói, “Giao nhân chỉ biết núp dưới nước dệt tiêu với khóc nhè, pháp khí cao cấp như vậy ở Thần giới ngươi vốn là nghe không hiểu.”

Di Ba cười cười, đứng dậy sửa soạn tiêu sa, cầm lấy một mảnh bơi quá, vẫn không có dám tới gần nó, mà đứng cách ba bước xa dừng lại, nhát gan chỉ chỉ, “Miệng vết thương…”

Cong rồng không có để ý nàng, mà quay mặt đi, râu rồng tùy theo sóng mà uốn lượn lung tung, giống hệt như tâm tư của nó.

Nàng thêm can đảm đi qua, vừa đi vừa liếc liếc mắt nhìn nó chằm chằm. Vừa rồi mấy con hàu và hải sâm kia khẳng định là không làm nó no bụng, nàng cách khá xa nó không có cách nào, nhưng một khi tới gần, lỡ nó nổi hứng lên đem nàng ăn thì làm sao bây giờ?

Trong tay nàng nắm chặt giao tiêu, nàng lo lắng đề phòng mà đụng đụng vào móng của nó. Vảy rồng chung quanh miệng vết thương đã bị mài sạch không còn, thịt nơi bị tổn thương đã trắng bệch thối hoắc, cần phải thanh lọc một chút.

Nàng mở năm ngón tay ra, vụt dài ra, mỏng như đao gió. Giao nhân là chủng tộc không có lực chiến đấu gì, vũ khí duy nhất có thể dùng chính là cái này, bình thường ẩn giấu dưới da, lúc cần tự vệ mới lộ ra. Tay nàng mềm nhẹ mà giúp nó cắt đi thịt thối, mới đầu còn không sao, sau đó nó đột nhiên co giật cả thân mình, có lẽ là chạm trúng chỗ đau của nó, nó giận dữ gào thét lên, miệng há hốc, ngay cả phần hàm trên xếp nếp nhấp nhô đều có thể thấy rõ rõ ràng ràng.

Di Ba bị sợ đến mức ngã ngồi xuống đất, nàng cho rằng lần này chính mình xong rồi, nhưng mà mà nó vẫn còn tỉnh táo, nói nàng tiếp tục. Nhưng mà cái gọi là tiếp tục cơ bản là được hoàn thành dưới sự uy hiếp của nó, chỉ cần tầm mắt nàng hơi đổi, lập tức nhìn thấy một cái đầu nanh ác treo ở bên trên, thường thường cái đầu đó cúi gần xuống, há mồm làm ra vẻ muốn nuốt ăn.

Di Ba luống cuống tay chân giúp nó băng bó thỏa đáng, cột lại. Bởi vì giữa vết thương và cây cột có vật làm hòa hoãn sự ma sát, nên đau đớn giảm bớt, con rồng cảm thấy không tệ, tâm tình của nó thật tốt, “Có ánh mắt biết đúng mực, quả nhiên thích hợp làm tôi tớ của bổn tọa.”

Di Ba lui ra phía sau hai trượng khom mình hành lễ, nàng chỉ muốn nhanh chút rời khỏi đây, căn bản là không có ý làm thủ hạ của nó. May mà nó cũng không có lằn nhằn chuyện đó, mà chép chép cái miệng to đùng nói: “Ăn uống no đủ, nên ngủ một lát. Ngươi về đi, ngày mai lại tới, ngươi hầu hạ bổn tọa cho tốt, bổn tọa cực lực đề bạt ngươi.” Bỗng nhiên lại nhớ đến giao nhân này tương đương với nửa câm, thì thất vọng lắc lắc đầu, “Vẫn là phải học học nói đi, bằng không làm sao vì bản tọa làm việc? Còn có chuyện hôm nay, không cho phéo ngươi nói với người ngoài. Nếu như để lộ ra…” Nó quét đuôi cá của nàng một cái, nhe răng hừ lạnh, “Bổn tọa biết xuất xứ của ngươi, đến lúc đó cạo dầu mỡ của ngươi xuống làm đèn đốt, biết chưa?”

Di Ba lo sợ hết sức, xoa tay nói không dám, “Tiểu Giao nhớ kỹ.”

Thương Long thỏa mãn ừ một tiếng, nhắm mí mắt lại, rốt cuộc không còn tiếng động.

~ Hết chương 2 ~

Advertisements

4 thoughts on “Tiềm Lân – Chương 2

  1. Quýt đường

    Chưa bao giờ mình đọc 1 truyện mà ko đoán được nội dung tiếp theo thế này

    Reply
  2. Quýt đường

    uh mình cũng đọc vài truyện, tình yêu của Ti Mệnh và rồng đen của Cửu Lộ Phi Hương, thường mấy truyện này đọc rất hay, vừa vui nhưng cũng sâu sắc vô cùng.
    Truyện này rất hợp gu mình, hy vọng bạn đừng drop hố này nha.

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s