Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 85

Chương 85: Nguy cơ ám phục

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

3

***

Kỷ Hành xoay người ôm Điền Thất, an ủi nàng, “Chỗ nào ta cũng không đi.”

“Thật xin lỗi.” Nước mắt của Điền Thất lúc này là triệt để mở đê, ngại mặt mũi khóc không dễ nhìn, nàng không chịu ngẩng đầu, nước mắt nước mũi toàn lau đến trên bộ thường phục màu vàng của Kỷ Hành.

Lòng Kỷ Hành mềm được rối tinh rối mù, hắn vỗ vỗ lưng nàng, an ủi, “Ngoan ngoãn, không khóc. Ta đó là chọc giận nàng nha, sẽ không đi tìm người khác…”

“… Ta thích chàng, thật đó,” Điền Thất thử giải thích, “Ta cũng muốn có con của chúng ta, nhưng mà ta không dám.”

Kỷ Hành muốn cũng bất quá là chữ “Thích” này mà thôi. Lòng hắn mềm nhũn, hắn khe khẽ thở dài nói, “Là ta không tốt, không nên bức bách nàng. Chờ chúng ta quang minh chính đại ở cùng nhau, nàng lại sinh thật nhiều em bé cho ta được không?”

Điền Thất khẽ gật đầu. Nàng nghĩ, nàng không bỏ được hắn đến như vậy, có lẽ cũng không thể tự do tự tại rời khỏi Hoàng cung được nữa. Nàng không cách nào khống chế được ý muốn độc chiếm hắn, cho dù xác suất xảy ra loại chuyện này được lý trí của nàng tính ra rất nhỏ, nhưng mà nàng đã không còn chịu lý trí quản thúc. Nàng chính là muốn chiếm lấy hắn.

Thế là Điền Thất lung tung lau nước mắt, dùng một loại giọng điệu dịu ngoan, giống như là vô cùng thấu tình đạt lý, đề xuất một cái yêu cầu hơi lộ ra quá phận của nàng, “Vậy sau này chàng đều không cần chạm vào nữ nhân khác được không?”

Tiểu biến thái của hắn lại vì hắn ghen tuông. Cái ý thức này khiến cho ngực Kỷ Hành nóng bỏng một trận, hắn dùng cằm cọ cọ cổ của nàng, bám vào bên tai nàng khẽ cười nói, “Không bằng mỗi ngày nàng đều đem ta ép được khô khốc, thì ta không thể đi tìm nữ nhân khác, nàng nói được không?”

Lời nói giữa hai người liền như vậy bị Kỷ Hành mang đến phương hướng mà thiếu nhi không nên nghe.

Trên mặt Điền Thất dâng lên một trận khô nóng, nàng nói lảng ra chuyện khác, “Chàng nên dùng bữa tối.”

Hai tay của Kỷ Hành buông xuống, nắm lấy tay nàng, cúi đầu nhìn nàng, trong con ngươi nổi lên ý cười trong veo mang theo hơi ấm. Lúc này một bụng nhu tình mật ý của hắn cơ hồ muốn hóa thành xuân thủy, bây giờ không phải là lúc ăn cơm.

Điền Thất giãy giụa, nhưng tránh không ra. Nàng nhìn vạt áo trước ngực của hắn bị nàng chà đạp không ra cái gì hết, “Áo đều làm dơ rồi, đổi một cái khác đi.”

Ý tứ của nàng là khiến hắn tìm chút việc khác để làm, để cho hắn quên đi chuyện này a. Đâu biết hắn lại gật đầu nói, “Quả thật bẩn.” Nói, liền bắt đầu cởi quần áo.

Điền Thất có chút không lời. Nàng vừa muốn lại khuyên, thì thân thể lại đột ngột bay lên không, hắn đem nàng ôm ngang, đi về phía bàn sách.

Kỷ Hành kỳ thật đã sớm muốn tại chỗ đó cùng Điền Thất ôn tồn.

Điền Thất rất không tự tại, “Đừng, đừng ở chỗ này nha…”

“Nàng muốn đi chỗ nào?” Kỷ Hành cười, “Không phải nói là chỗ nào cũng không đi sao?”

“…” Nàng cuối cùng phát hiện ra rồi, đối với chuyện giở trò lưu manh này, hắn thật sự là thiên phú dị bẩm, cốt cách thanh kỳ.

***

Kỷ Hành chỉ quản cùng Điền Thất ở trong thư phòng làm loại hoạt động không thuần khiết nào đó, mà quên đi lúc nãy hắn hạ qua một cái ý chỉ: Hắn muốn đi điện Hàm Quang…

Thuận phi bên này đã sắp xếp chuẩn bị nghênh giá. Thức ăn đều là do Ngự thiện phòng dựa theo khẩu vị của Hoàng thượng làm, rồi đưa thẳng đến điện Hàm Quang. Thuận phi ngồi ở trước gương, tỉ mỉ trang điểm một hồi thật lâu. Bởi vì muốn hầu Hoàng thượng dùng bữa, nên nàng không có trang điểm đậm, mà chỉ cẩn thận dùng chút phấn, đem khuôn mặt làm cho vừa xem qua phải vô cùng ngon miệng. Tóc chải xong lại sửa một lần, trang sức thì đổi hai ba lần, sau đó nàng mới bình tĩnh lại chờ.

Nhưng mà chờ mòn chờ mỏi, Thuận phi cũng không đợi tới Hoàng thượng, mà đem Thịnh An Hoài chờ tới.

Thịnh An Hoài mang tới một cái tin xấu: Hôm nay Hoàng thượng không tới.

Kỳ thật Thịnh An Hoài cũng không có nghe đến Hoàng thượng sửa miệng, nhưng mà ông ở ngoài thư phòng cung Càn Thanh chờ nửa canh giờ, hai vị kia cũng không có ra. Ngươi nghĩ a, cơm đều chẳng quan tâm ăn, thì bọn họ còn có thể làm cái gì a… Thịnh An Hoài liền tới đây thông báo cho điện Hàm Quang một tiếng: Không cần chờ.

Nói tới ông ta làm như vậy là có chút tự chủ trương, nhưng mà Thịnh An Hoài lại sợ chuyện này nháo lớn, cuối cùng nháo đến chỗ Thái hậu, đến lúc đó lại thêm phiền cho Hoàng thượng. Dù sao Hoàng thượng là bị Điền Thất cản chân, khẳng định sẽ không tới nơi này, ông ta tới thông báo một tiếng lại không có sao.

Thuận phi nghe lời nói của Thịnh An Hoài, sắc mặt vốn sục sôi ý chí chiến đấu thoáng chốc trở nên xám như tro, màu son tỉ mỉ đánh trên hai má nằm trên gương mặt trắng có chút phát xanh, có vẻ đột ngột mà khôi hài.

Thịnh An Hoài đi rồi, Thuận phi tự mình đối mặt với cả bàn đồ ăn, cơm nuốt không trôi. Nàng dùng đũa nhẹ nhàng chọc chọc vào những hạt cơm lóng lánh trong cái chén ngọc màu xanh, đờ đẫn trầm tư.

Nàng kỳ thật là một nữ nhân rất có chí khí, tuy rằng xuất thân không hề rất cao, nhưng năm đó trước khi xuất giá cũng là khuê tú rất có tài danh và hiền danh ở kinh thành. Sau này vào cung, tuy không có nhà mẹ đẻ dựa vào, nhưng cũng từng bước từng bước đi lên địa vị hôm nay, cách cái vị trí kia chỉ có một bước xa. Nàng làm sao có thể không động tâm chứ!

Muốn làm Hoàng hậu, tốt nhất là có con nối dõi, muốn có con nối dỗi, tự nhiên phải cần Hoàng thượng… Nhưng mà Hoàng thượng đây là có ý gì, hắn chán ghét nàng đến vậy sao?

Cho tới bây giờ, Thuận phi vẫn tin tưởng Điền Thất đã từng vì chuyện của nàng mà ra sức, bằng không Hoàng thượng cũng sẽ không vừa vặn ở ngay sau lúc nàng cùng Điền Thất nói thẳng mà truyền chỉ muốn tới điện Hàm Quang. Chỉ là không biết vì sao Hoàng thượng lại nửa đường lật lọng.

Đêm nay Thuận phi lăn lộn khó ngủ, một hồi cảm thấy Hoàng thượng chán ghét nàng, một hồi lại cảm thấy là có kẻ nào đó từ giữa làm khó dễ, nếu để cho nàng bắt được, nhất định không tha được hắn… Tổng là càng nghĩ chuyện này, đầu óc càng tỉnh táo, rốt cuộc không cách nào ngủ yên.

Trong cung Càn Thanh, Kỷ hành cũng có tâm sự. Hắn lăn qua lộn lại nghĩ một hồi, mơ hồ có chút phán đoán, thế là đứng dậy, nhảy cửa sổ đi ra ngoài.

Điền Thất đang ngủ mơ mơ màng màng thì bị người đẩy tỉnh, nàng thoạt nhìn thấy một cái bóng trắng trước cửa sổ, thiếu chút nữa bị dọa ngất xĩu.

Kỷ Hành cởi giày leo lên giường, chui vào trong chăn của Điền Thất, tay chân hắn quấn quít lên người nàng. Hắn chỉ mặc một lớp áo lót, trên quần áo còn mang theo hơi lạnh. Điền Thất xoa xoa cánh tay của hắn, “Không lạnh sao?”

Kỷ Hành thuật cột bò lên, “Lạnh, nàng giúp ta ấm ấm đi.” Nói xong, hắn lấy chân của mình cọ lấy chân của Điền Thất, lại phát hiện ra chân của tiểu biến thái so với chân hắn còn lạnh hơn, thế nào hắn đem cái chân to của mình đè lên trên chân của nàng, giúp nàng làm ấm.

Điền Thất thật không hiểu hắn lại lên cơn điên gì. Nàng biết khinh công của hắn tốt lắm, tốt đến mức đem thị vệ khắp Hoàng cung cột vào cùng nhau đều đuổi không kịp hắn, nhưng mà lại tốt đến mấy đi nữa cũng không thể chơi như thế. Điền Thất ngáp một cái, mặc cho hắn ôm, “Chàng tìm ta có chuyện gì sao?”

Kỷ Hành trực tiếp hỏi, “Chuyện Thuận phi là sao?” Ngày đó Thái hậu bị Điền Thất trách phạt, nhưng được Thuận phi giúp đỡ cầu tình, hôm nay Điền Thất giúp hắn lật thẻ bài, lại lật đến Thuận phi.

Điền Thất nghe hắn nhắc tới Thuận phi, thì tỉnh táo một chút, nói, “Ta muốn cùng chàng nói một chuyện.”

“Chuyện gì nha?”

“Chính là… Thuận phi dường như đã biết.”

“Sau đó nàng ta dùng chuyện này uy hiếp nàng?”

“Ừ.”

Bàn tay đang khoát lên eo Điền Thất của Kỷ Hành nắm lại thật chặt, hắn an ủi nàng, “Nàng yên tâm, chuyện này ta sẽ xử lý.”

“Vâng.” Điền Thất ứng xong, che miệng ngáp một cái.

“Tóm lại, ta sẽ vĩnh viễn bảo vệ nàng.” Hắn lại nói.

Trong lòng Điền Thất ấm áp, trên miệng lại nói, “Nhanh ngủ đi, đêm khuya tối mù lại chạy đến chỗ của ta mà phát điên.”

Kỷ Hành cũng là đột nhiên tìm đến linh cảm. Hắn và Điền Thất hiện tại không thể ra cửa hẹn hò, Điền Thất lại không thể đi vào phòng của hắn, nhưng mà hắn hoàn toàn có thể đi tới tìm nàng a. Dù sao khinh công của hắn tốt lắm, dùng thế nào cũng đều không hư hỏng.

***

Ngày hôm sau, Kỷ Hành đi điện Hàm Quang. Thuận phi lại dấy lên một đường hi vọng, cho rằng tối hôm qua Hoàng thượng thật là có chuyện nên mới tới không thành, cho nên hôm nay mới lại đây nhìn xem, bồi thường một chút.

Sau đó nàng liền phát hiện, nàng nghĩ chuyện này được quá tốt đẹp rồi.

Hoàng thượng ngồi thẳng, một miếng trà cũng không uống, lời nói ra giống như mang theo gai nhọn, một chút tình cảm và mặt mũi cũng không cho: “Trẫm thấy mỗi ngày ngươi đều giúp Thái hậu lo liệu việc ở hậu cung, còn tưởng ngươi làm lụng vất vả vô cùng, lại chưa từng nghĩ tới, ngươi còn có tâm tư nghe ngón chuyện khác. Trẫm thấy ngươi thật là rảnh rỗi vô cùng.”

Thuận phi lập tức cảm thấy không ổn.

Quả nhiên, Hoàng thượng còn nói thêm, “Tuy rằng ngươi váng đầu, làm chuyện không nên làm, nhưng trẫm niệm chút khổ lao mà ngày xưa ngươi có, nên không thêm truy cứu. Chỉ hi vọng về sau ngươi an phận thủ thường, chuyện không nên quản ngươi không cần đi nhúng tay, lời ngươi không nên nói, một con chữ cũng không cần xách.

Thuận phi vâng vâng xưng biết. Cung tống đi Hoàng thượng, nàng tức đến mức đem tách trà trên bàn quét hết xuống đất, tách vỡ dập nát.

Tên Điền Thấy này, nơi nào giúp nàng ra sức, rõ ràng chính là đi cáo trạng nàng! Tên cẩu nô tài không thức thời này, trận chút bản lãnh xấu xa kia của bản thân, cũng dám không đem nàng để vào mắt!

Nhưng mà Thuận phi lại không có biện pháp nào với Điền Tất. Hoàng thượng sớm tới cảnh cáo nàng, nàng rốt cuộc không thể hướng Điền Thất ra tay, cũng không thể hướng Thái hậu lộ ra chuyện này, dù cho là lén lén lút lút cũng không được, nếu không lấy tính tình đa nghi của Hoàng thượng, thì vẫn sẽ tìm đến trên đầu nàng, đến lúc đó nàng lại khó xuất đầu.

Qua mấy ngày, Thuận phi lại phát hiện một cái vấn đề trí mạng mới. Điền Thất cáo trạng nàng như vậy, rõ ràng cho thấy đã cùng nàng đối lập, có Điền Thất ở đây thì hình tượng của nàng ở trước mặt Hoàng thượng e là sẽ càng lúc càng không ra sao. Như vậy nàng sẽ cách hậu vị càng xa.

Không được, nhất định phải tiêu diệt Điền Thất.

Không thể đem chuyện này nới với Thái hậu, nàng có thể dẫn đường người khác đi phát hiện. Người kia tốt nhất là cách hậu cung rất xa, như vậy Hoàng thượng sẽ không nghi ngờ đến trên đầu nàng. Hơn nữa, người kia tốt nhất là cùng Điền Thất có chút thù.

Thuận phi rất nhanh tìm đến người tốt nhất tiếp nhận tin tức này: Tôn Tòng Thụy.

Tôn Tòng Thụy mang người mắng qua Điền Thất, thấy rõ lão ta và Điền Thất có thù.

Quan trọng nhất là, chỉ cần đám đại thần ở trên triều biết Điền Thất là một cái tồn tại như thế, thì đến lúc đó Điền Thất ắt sẽ bị môi gươm lưỡi kiếm đâm thành con nhím.

Thuận phi cười lạnh, trong mắt xẹt qua một tia âm ngoan cùng khoái ý.

~ Hết chương 85 ~

Lúc cần ác ko chịu ác ha Hành ha, có ngày ăn hành nha Hành ha.

Advertisements

12 thoughts on “Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 85

  1. lyndros

    cảm ơn nàng nha, đọc cái câu “khinh công của hắn tốt lắm, dùng thế nào cũng đều không hư hỏng” mà buồn cười muốn té ghế.
    Mình chỉ mong sau này có hành thì ông Hành ăn thôi, tiểu biến thái không phải chịu roi gậy gì, ngược tâm thoải mái đừng ngược thân em nó :p
    Cứ như chương trước í, trước hành sau tất có đường ngọt để ăn (◡‿◡✿)

    Reply
  2. Sâu lười

    Hồi hộp quá ko biết tiểu biến thái nhà ta có bị lô ko.tks grey nhé * ôm ôm *

    Reply
  3. dlvu

    Ăn điểm câu cuối của nàng :))))) anh sẽ có ngày ăn hành thôi và ngày đó chắc là ngày anh thành thê nô luôn

    Reply
  4. trang

    bo nay du da coi convert ca chuc lan roi lai coi ban edit cua nang ua ma van khong thay chan…de thuong wa ahhh, nang co lam ebook bo nay ko, cho ta tai dzia gam tu tu
    ps avata moi nhin dep lam do, thay hay hay

    Reply
  5. shiziren

    Cái con mụ Thuận phi lo mà an hưởng tuổi già đi sao mụ lắm chuyện thế không biết cho thím về quê làm ruộng cho biết hậu quả hứ . Thanks chị nha 🍍

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s