Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 89

Chương 89: Phong ba lại đến

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

5b16561ed21b0ef413770ed2ddc451da83cb3ef7

***

Điền Thất còn chưa biết Kỷ Hành đã biết quá khứ của nàng. Hiện tại tất cả tâm tư của nàng đều để ở trên việc truy tìm chứng cớ phạm tội của Tôn Tòng Thụy. Cái mông của bản thân thì cũng xem như được Tôn Tòng Thụy lau chùi được sạch sẽ, nhưng khó mà đề phòng được người khác kéo chân sau của lão, con trai ruột của lão thì không nói đi, mà lão còn có mấy tên môn sinh chưa từng làm qua cái chuyện tốt gì nha, sau lại vẫn được Tôn Tòng Thụy bảo kê mới có thể an an ổn ổn đi tới ngày hôm nay. Điền Thất cùng Đường Nhược Linh thương lượng một chút, cảm thấy ông ta có thể cầm những việc đó ra làm văn chương.

Hôm nay Điền Thất về cung, phát hiện ánh mắt của Hoàng thượng không đúng lắm, ánh mắt này là loại nặng trình trịch, nặng u u, là loại ánh mắt mang theo ngộ đạo sau khi nhìn thấu thiên cơ của chúng đạo sĩ, là sự thương xót của các hòa thượng đã nhìn thấu đau khổ nhân gian. Loại biểu tình này xuất hiện ở trên mặt của một Hoàng đế, thật sự là làm cho người ta lo lắng. Điền Thất phi thường đại nghịch bất đạo sờ sờ trán của Hoàng thượng, nàng ưu sầu lo lắng hỏi, “Hoàng thượng ngài sao vậy?”

Kỷ Hành kéo tay nàng xuống nắm thật chặt thật chặt, rồi nhìn nàng mỉm cười khe khẽ.

Điền Thất: “…”

Kỷ Hành không phải chưa từng nghĩ đến chuyện trực tiếp hỏi Điền Thất, dù sao Quý tiên sinh và hắn cũng xem như là “Người mình”, Điền Thất giấu hắn như vậy, khiến cho hắn có một loại ngột ngạt vì không được tín nhiệm và ủy khuất. Nhưng mà đứng ở dưới góc độ của Điền Thất để nghĩ vấn đề này thì Kỷ Hành lại có chút lý giải nàng. Tuổi còn nhỏ lại gặp được loại biến cố như thế, sau đó lại một mình mạo hiểm, mỗi ngày xách cái đầu sống qua ngày, trước lúc chưa có chứng cớ vô cùng xác thực thì nàng đại khái sẽ không thẳng thắn. Bởi vậy thấy rõ, Điền Thất có lẽ đến cả cả di hài của Quý tiên sinh cũng tìm không tới, nếu không đã sớm có thể vì phụ thân của mình chính danh.

Liền xem như nghĩ thông điểm này, Kỷ Hành vẫn có chút buồn bực như cũ.

Nhưng cùng lúc đó hắn lại không tự giác so đo. Mơ hồ mong đợi Điền Thất có thể hoàn toàn tín nhiệm hắn, chủ động cùng hắn thẳng thắn hết thảy.

Thế là Kỷ Hành lên tinh thần nửa ngày, rốt cuộc cái gì cũng không hỏi, cái gì cũng không nói. Hắn muốn vô điều kiện làm hậu thuẫn của nàng, thẳng đến khi nàng chân chân chính chính đem trọn trái tim phó thác cho hắn.

Điền Thất phát hiện Hoàng thượng cũng không có phát sốt, nhưng nàng vẫn có chút lo lắng cho hắn. Dù sao hắn từng có tiền sử bị bệnh thần kinh. =)))))

Hoàng thượng ôm nàng, bắt đầu lải nha lải nhải hỏi những chuyện trước đây của nàng. Thời thơ ấu của Điền Thất kỳ thật rất vui vẻ, nhưng nàng không muốn nhớ lại những chuyện đó. Cho dù có biết bao nhiêu là tốt đẹp đi nữa, thì đó cũng là thứ đã mất đi, càng tốt đẹp bao nhiêu thì càng khiến cho nàng chật vật bấy nhiêu. Kỷ Hành thấy nàng không vui, lập tức câm mồm không hỏi. Hắn có chút hối hận chính mình đã từng không có tham dự nhiều vào thơ ấu của Điền Thất, dẫn đến việc Điền Thất có vẻ như là không có chút ấn tượng nào với hắn. Bất quá duyên phận của bọn họ vẫn là đã bắt đầu từ mười mấy năm trước, điều này ít ít nhiều nhiều làm cho Kỷ Hành có chút cảm giác thỏa mãn. Hai người bọn họ, là mệnh trung chú định.

Thế là giữa hai người còn lại một trận trầm mặc. Kỷ Hành đem Điền Thất kéo vào trong lòng nhẹ nhàng mà ôm. Toàn thân Điền Thất buông lỏng, tùy ý hắn ôm. Nàng nghĩ thầm, hay là nói thật với hắn đi…

Thôi, vẫn là chuyên tâm lo liệu chuyện Tôn Tòng Thụy trước. Chờ đem Tôn Tòng Thụy chỉnh chết xong, lập tức cùng hắn thẳng thắn tất cả.

***

Tôn Tòng Thụy biết Điền Thất đang đối phó lão, lão không thể ngồi chờ chết. Lão đã nghĩ ra vô số biện pháp, nhưng mỗi một biện pháp đều cần Hoàng thượng tới phối hợp. Nhưng mà Hoàng thượng sẽ phối hợp Tôn Tòng Thụy để thu thập Điền Thất sao? Tôn Tòng Thụy đối với chuyện đó không có cái gì để trông cậy vào.

Nghĩ tới nghĩ lui, Tôn Tòng Thụy nghiệm ra được một cái kết luận bi thương: Muốn thu thập Điền Thất, thì phải đứng ở mặt đối lập với Hoàng thượng.

Chuyện này đối với một tên thần tử mà nói, thật sự là một chuyện nguy hiểm.

Nhưng mà khí thế của Điền Thất tới rào rạt quá, cho dù lão không phản kháng thì cũng không được đến chuyện tốt gì. Như vậy mà xem, lão cũng chỉ có thể đọ sức một lần.

Thật là khéo, mới vừa ngủ gà ngủ gật, liền có người đưa cho gối đầu. Có người nói với Tôn Tòng Thụy, giữa Hoàng thượng và Điền Thất có gian tình.

Gian, gian tình?

Ngay từ đầu Tôn Tòng Thụy không tin. Nhưng mà “Cái thuyết gian tình” này vừa lúc có thể giải thích cái vấn đề “Vì sao Hoàng thượng sủng tin Điền Thất như thế”. Tôn Tòng Thụy chỉ nghĩ là Hoàng thượng tín nhiệm Điền Thất bởi vì tên thái giám này giỏi nịnh bợ và buông lời gièm pha, nhưng mà cẩn thận suy nghĩ lại cũng không đúng, Hoàng thượng cũng không có ngu đần giống như cha hắn như vậy, hắn đối với thái giám có một loại cảnh giác rất là thâm căn cố đế, thì làm sao sẽ tùy tùy tiện tiện mà tin tưởng lời gièm pha của thái giám chứ?

Như vậy xem ra, sự thiên vị và tín nhiệm của Hoàng thượng đối với Điền Thất thật là không hề có đạo lý.

Trừ khi…

Tôn Tòng Thụy nhớ lại khuôn mặt kia của Điền Thất, rốt cuộc cũng có mấy phần tin tưởng.

Lão lại nghĩ tới con trai Tôn Phiền của mình. Chuyện về sau lão đã hoàn toàn biết được chuyện ngu xuẩn mà Tôn Phiền đã làm, nhưng ván đã đóng thuyền, lão chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, càng nhiều vẫn là bi thống và phẫn hận.

Dưới tình huống ám sát người ta nhưng người ta không tổn hao một cọng lông sợi tóc, vậy mà Tôn Phiền lại lấy tội danh mua sát thủ giết người bị phán lưu đày vạn dặm ngoài hoang đảo, còn là vĩnh lưu, gặp được ân xá cũng không tha, mức hình phạt như vậy xưa nay chưa từng có, đừng nói là con cái của một quan trọng thần Nội các tắm gội trong Hoàng ân, mà cho dù là dân chúng đi nữa, cũng không đến nỗi như thế. Tôn Tòng Thụy vẫn cho là do Điền Thất đứng ở giữa làm khó, nhưng nếu Hoàng thượng cũng đối với Tôn Phiền hận thấu xương thì sao?

Nghĩ đến đây, Tôn Tòng Thụy hãi ra một thân mồ hôi lạnh.

Nếu như giữa Hoàng thượng và Điền Thất thật sự có liên hệ như thế, vậy thì đây đúng là điểm khơi mào đả kích Điền Thất rất tốt. Điền Thất có hành vi mị thượng mời sủng, là gian hoạn hại nước hại dân, như thế thì có thể có được kết quả tốt gì? Đến lúc đó tất nhiên sẽ trở thành ngàn người chỉ trỏ, cho dù Hoàng thượng muốn bảo vệ hắn, cũng phải hỏi lòng dân có đồng ý hay không nha.

Nếu như không phải đâu?

Vậy cũng không có gì, miệng nhiều người xói chảy cả vàng, bọn họ hoàn toàn có thể đem không phải nói thành phải.

Từ đó Tôn Tòng Thụy tìm đến linh cảm mới. Kỳ thật vấn đề rất đơn giản, không cần biết Điền Thất có bò lên giường rồng hay không, mà chỉ cần tất cả mọi người đều tin tưởng là được, lấy chuyện đó bức bách Hoàng thượng, Hoàng thượng sẽ thế nào? Phải hay không phải đã không còn là chuyện trọng yếu, trọng yếu là danh tiết của Hoàng thượng. Thân là đế vương, so với người bình thường càng thêm chú trọng danh dự của chính mình, vì bảo vệ hình tượng giữ mình trong sạch của bản thân, Hoàng thượng chỉ còn cách đem Điền Thất ra làm bia đỡ đạn. Hoặc giả vờ thành bị yêu nghiệt mê hoặc, sau đó quyết liệt với Điền Thất để tỏ vẻ ăn năn, hoặc chính là trực tiếp thanh minh quan hệ với Điền Thất, ban chết cho Điền Thất để lấy đó chứng minh thanh danh của chính mình, thế là dàn xếp ổn thỏa.

Bất quản Hoàng thượng lựa chọn làm sao, chờ đợi của Điền Thất đều là tử vong.

Tôn Tòng Thụy rốt cuộc yên lòng. Lão không rõ người nơi nào tiết lộ ra chuyện này, tóm lại khẳng định là kẻ thù của Điền Thất. Tôn Tòng Thụy không để ý đối phương coi lão như đao mà sử dụng, bởi vì chuyện này đối với hắn cũng là có lợi lớn.

Chẳng qua, muốn đạt tới hiệu quả lý tưởng, thì việc đầu tiên mà lão phải làm là đối với dư luận tuyên truyền tạo thế. Đương nhiên, trọng điểm không ở Điền Thất, mà ở Hoàng thượng, như vậy mới có thể đem Hoàng thượng bức đến tuyệt cảnh, chỉ còn cách hy sinh Điền Thất.

Trận tai tiếng này bắt đầu theo dân gian lưu truyền lên tới triều đình. Hoàng thượng có đam mê đồng tính, đã vậy còn thích chơi đùa thái giám, gã thái giám xinh đẹp nhất bên cạnh hắn chính là Điền công công, cũng chính là tiểu tướng công mà Hoàng thượng dưỡng, bằng không làm sao dám ngang ngược như thế, ngay cả trọng thần Nội các cũng không để vào mắt vân vân…

Triều đại Đại Tề rất khai phóng ngôn lộ (*), nên đem gan của bách tĩnh nuôi lớn cực kỳ, thế là các loại việc riêng tư của tầng lớp thượng lưu được thảo luận tầng tầng lớp lớp, nên cái tin tức này tự nhiên cũng như là mọc cánh mà bay nhanh truyền bá, dần dần sự thảo luận giữa quan lại với nhau cũng mở ra.

(*) ngôn lộ: con đường cho dân nói, kiến nghị hoặc phê bình với chính phủ.

Tôn Tòng Thụy chờ tới lúc gần như chín muồi, liền phát động ngôn quan dâng lên cơn sóng tấu chương đầu tiên. Nội dung của tấu chương không có gì ngoài việc khuyên nhủ Hoàng thượng giữ mình trong sạch, xa cách tà vật, không nên bị yêu nghiệt nào đó mê hoặc. Tuy dùng từ hàm súc, nhưng ý tứ lại rất rõ ràng.

Điền Thất nghe qua phiên bản so với cái này càng sắc bén. Bởi vì nàng thường xuyên xuất cung, ở đầu đường cuối hẻm đều nghe người ta nói qua chuyện này. Lão bách tính nói chuyện luôn luôn không gò bó, Điền Thất vừa mới nghe được thì bị dọa muốn chết, nhanh chóng trở về nói cho Hoàng thượng.

Kỷ Hành an ủi Điền Thất một hồi, kêu nàng tạm thời không cần xuất cung.

Hắn cảm thấy chuyện này có kỳ quặc. Chuyện này sao lại bại lộ hơn nữa còn lan truyền ra ngoài nha, đã vậy còn ồn ào đến mức toàn thành đều biết? Ngay cả người bán hoành thánh vỉa hè cũng biết? Hắn vốn không thường xuất cung, càng ít khi nào ở trước mặt người khác mà lôi lôi kéo kéo với Điền Thất. Còn nữa, một tên Hoàng đế cùng một gã thái giám, đứng ở trước mặt người bình thường đều là người lạ hoắc, ai lại có thể nhận ra bọn họ? Đã vậy còn chỉ cần nhìn một cái liền biết quan hệ của bọn họ?

Trừ khi là quan viên trong triều.

Nhưng chuyện này không phải là nhỏ, mà quan hệ đến danh dự của Hoàng đế, quan viên trong triều sao có thể tùy ý loạn truyền, làm cho mọi người đều biết? Không có ai làm quan mà không có đầu óc đến thế, trừ khi là cố ý.

Cố ý?

Kỷ Hành xem chữ ký trên một vài tấu chương, hắn ngộ đạo. Đừng cho rằng ngôn quan luôn công bằng, ngôn quan cũng biết kéo bè kết phải, có nhiều cấu kết đối với những quan viên khác. Ngôn quan chân chính không kết đảng cũng có, loại người này bình thường tương đối ngay thẳng, nói chuyện không xuôi tai, nhưng sẽ không phối hợp người khác chỉ đâu đánh đó. Lần này liên hợp dâng sớ, hiển nhiên là hành động thống nhất của mấy tên ngôn quan, những chuyện khác Tôn Tòng Thụy có thể giấu, nhưng mà lão có những cái vây cánh nào, Kỷ Hành đại khái biết hết.

Kỷ Hành đem tấu chương bóp khẽ, hừ lạnh. Tôn Tòng Thụy lão già này, thật là không muốn sống.

Tuy rằng hiểu rõ ràng điểm này, nhưng nghi ngờ vẫn tồn tại như cũ: Tôn Tòng Thụy rốt cuộc là làm sao phát hiện ra manh mối?

Thẳng thắn mà nói, xác suất lộ dấu vết của hắn và Điền Thất ở trong cung tuyệt đối cao hơn so với ngoài cung, phía Hoàng cung lại không có động tĩnh gì, làm sao bên ngoài lại xôn xao dư luận được chứ?

Kỷ Hành lập tức nghĩ đến Thuận phi.

Giương đông kích tây, thay mận đổi đào, lấy trí mưu của Thuận phi, quả thật có khả năng làm ra loại chuyện này. Kỷ Hành hí mắt, giả sử như thật là ả ta, vậy thì tiện nhân này cũng đã sống xong rồi.

Hắn có chút áy náy, hắn đối với nữ nhân ở hậu cung quá yên tâm, nên mới gây ra chuyện kẻ gian trong ngoài liên thủ, hãm hại Điền Thất.

Bất quá chuyện trọng yếu trước mắt là làm sao đem chuyện mà Tôn Tòng Thụy khơi mào ra đè xuống. Lão già kia hiển nhiên là muốn quậy lớn chuyện, lấy đó bức bách hắn, việc này còn thật là có chút gai góc, Kỷ Hành nhất thời còn chưa nghĩ ra kế sách lưỡng toàn.

Nhưng mà cho dù nói thế nào đi nữa, Tôn Tòng Thụy người này lấy việc công làm việc tư, lòng dạ ác độc, không thể lại để cho lão ta đảm đương trọng trách, nếu không người về sau mà lão gây tai họa chính là người trong thiên hạ.

Lúc trước Kỷ Hành còn nghi ngờ qua, hắn biết quan hệ cá nhân của Quý tiên sinh và Tôn Tòng Thụy rất tốt, nhưng mà Điền Thất tựa hồ vô cùng chán ghét Tôn Tòng Thụy. Hiện tại lấy nhân phẩm của Tôn Tòng Thụy mà nhìn, nói không chừng chuyện năm đó có ẩn tình gì khác.

Hừm, chờ đem chuyện này xử lý xong, hắn nhất định muốn hỏi Điền Thất một câu.

Đang lúc Kỷ Hành suy đi nghĩ lại thì Thái hậu phái người đến mời hắn, nói là có chuyện quan trọng cần thương lượng.

Thái hậu sống ở trong thâm cung, phản ứng với tin tức bên ngoài không đủ linh mẫn. Nhưng mà bây giờ, rốt cuộc bà ấy cũng nghe đến chuyện này.

~ Hết chương 89 ~

Advertisements

15 thoughts on “Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 89

  1. shiziren

    A hành tư duy linh mẫn nhanh nhẹn thật quả không hổ danh hoàng thượng . Lão già Tòng Thị kia hả hê đc mấy bữa đi rồi chuẩn bị có hành mà ăn a~. Thanks Chị 🍎

    Reply
  2. dlvu

    Hừ hừ, lão già kia chắc ngại mạng của mình quá dài nên mới tính đến cách này. Đã là vua 1 nước thì có chuyện gì mà ko làm đc. Lão này lấy trứng chọi đá có ngày mất mạng như chơi

    Reply
  3. pandanus255

    Cam on nang nha. Tay dau con co man truyen. Benh thap khop kho lam. Ta thi bi chan. Lanh cai la dau chet di dc ah. Dt cua ta hong gio thay cai moi go tv kho qua. Nang thong cam cho ta nha

    Reply
  4. Kat

    Lau ko vao mha em, ban qua, thay nhieu chuong that vui! Em bi viem khop tay a, can than nha, nho exercise ban tay roi ngam nuoc am pha muoi nha !

    Reply
  5. trinhlinhlanlinh

    Nhiều lúc thấy cũng tội đại biến thái, bởi mỗi lúc ảnh tỏ vẻ thâm tình 1 cái là tiểu biến thái lại nghĩ ảnh phát bệnh thần kinh :))))

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s