Ngu Tình – Chương 1

Chương 1

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

4-120Z6093G4

***

Nhị cô nương Lý gia ở thành bắc ngốc rồi!

Loại tin tức không thể tưởng tượng này giống như là rơm rạ mùa thu bị lửa rừng đốt cháy, không cần sức gió giúp nó lớn lên, thì trong nháy mắt nó cũng đã lan tràn đến trong tai tất cả mọi người ở Liêu thành.

Liêu thành chỉ là một tòa thành nhỏ ở Giang Nam vào thời Đại Sở loạn thế, tuy rằng quân phiệt phương bắc hỗn chiến, gió lửa không ngừng. Nhưng mà nơi thành cổ thôn quê chếch về Giang Nam này lại không bị loạn lạc quấy nhiễu, mà vẫn áo mũ cổ phong thuần phác như triều đại cũ, trải qua sinh hoạt chậm chạp mà ấm áp.

Ngẫu nhiên nhấc lên chút gợn sóng ở ao nước lặng này, chính là những lúc thương đội của Lý gia — một gia tộc đã nhiều thế hệ buôn bán ở Liêu thành đi ra ngoài trở về mang theo một vài tin tức. Nhưng cho dù là hiện nay ngoại thích (*) của Đại Sở là Bạch gia đang nắm lấy triều cương trong tay, hay là ngày mai Viên Mộc ở phương bắc khởi nghĩa vũ trang công chiếm nửa giang sơn phương bắc đi nữa, thì những chuyện to tát gió giục mây vần này, kỳ thật đều không liên quan đến hương thân phụ lão ở đây.

(*) Ngoại thích: là từ dùng để gọi gia tộc của vợ/ phi tần của vua.

Dù sao ai làm Hoàng đế, thì dưa chua để ăn với cơm trong cái chén tráng men này vẫn chua giòn ngon cực, lá trà ngâm trong ấm bùn vẫn thơm ngát như xưa, chỉ cần lúc trà dư tửu hậu nghe qua một cái, thì một ngày lười biếng này lại hoàn chỉnh trôi qua dưới ánh tà dương ngày muộn.

Nhưng mà đối với phụ lão Liêu thành mà nói, Lý nhị cô nương ở thành bắc xảy ra chuyện, lại kinh hồn động phách hơn nhiều so với Hoàng đế Đại Sở bị ngoại thích Bạch gia soán quyển.

Lý nhị cô nương là người nơi nào? Đó nhưng không phải là cô nương chân bó ở gia đình bình thường, cũng không phải là bà nương chỉ biết làm kim chỉ sống qua ngày. Thương đội của Lý gia tung hoành khắp đại giang nam bắc, thậm chí đã từng vận chuyển quân nhu lương thực của triều đình Đại Sở bằng đường thủy, tất cả đều dựa vào tài nghệ đóng thuyền cực cao siêu cùng với kinh nghiệm vận tải đường thủy vô cùng phong phú của bọn họ.

Mà từ năm trước, sau khi lão gia của Lý gia mắc bệnh qua đời, thì gánh nặng chống đỡ cửa hàng của Lý gia liền truyền lại đến đôi vai của Lý gia nhị cô nương Lý Nhược Ngu.

Lý gia đi đến thế hệ này thì hương khói rất đơn bạc, đích tử duy nhất chỉ có sáu tuổi, còn lại hai đích nữ, trong đó trưởng tỷ đã lấy chồng, nhị tỷ Lý Nhược Ngu năm nay mới tròn mười bảy.

Lý Nhược Ngu này tuy là đàn bà con gái, nhưng mà từ nhỏ đã thông tuệ hơn người, nàng ra vào thư phòng của phụ thân lại thấy nhiều nghe nhiều, nên còn tự mình thiết kế ra loại thuyền nhỏ xé gió có thể ngày đi ngàn dặm, sau đó nặc danh tham gia cuộc thi đóng thuyền năm đó rồi lấy được giải quán quân, danh chấn bát phương.

Từ đó trở đi, lão gia nhà họ Lý trải qua một trận nghĩ nung nghĩ nấu xong, đã làm ra một hành động kinh người, ông đem bí tịch tạo thuyền “Đạp Lãng Bạc Phổ” chỉ luôn truyền nam không truyền nữ của Lý gia truyền cho nhị cô nương Lý Nhược Ngu. Lý nhị cô nương này cũng không phụ sự yêu thương của cha mình, nàng đã đem tài nghệ tạo thuyền của Lý gia phát dương quang đại lần nữa, thuyền của Lý gia vạn kim cũng khó cầu, nhị cô nương Lý gia càng là bảo vật vô giá. Người tới cửa cầu hôn nối liền không dứt, giày thêu bị chen rớt của bà mối quả thực có thể lấp đầy kênh đào ngoài Liêu thành.

Lý nhị cô nương tuy nhỏ tuổi, lại tự có chủ ý của riêng mình, nàng đối bên ngoài tuyên bố tài nghệ của Lý gia không thể truyền ra ngoài, nếu như thật sự có người ngưỡng mộ nàng, thì hãy bước vào Lý gia, ở rể.

Tuy là đề xuất ra điều kiện hà khắc đến thế, nhưng người tiến đến cầu thân vẫn là nối liền không dứt. Cuối cùng, nhị công tử của Giang Nam thế gia Trầm gia là Trầm Như Bách với phong độ tài học xuất chúng, đã đoạt được lòng của Lý Nhược Ngu, mấy năm trước định ra chuyện chung thân, vốn dĩ tháng sau sẽ thành hôn…

Nhưng mà một kỳ nữ tử băng tuyết thông minh như vậy, lại vì một lần ngoài ý muốn té ngựa xong, bị thương đầu rồi trở nên ngây ngây ngốc ngốc… Thật là làm cho người ta nhịn không được thương tiếc, cũng thật là trời đố kị hồng nhan a!

Dù thương tiếc rất nhiều, nhưng lòng thị phi của phụ lão Liêu thành cũng không thể kiềm nén được, có câu nói là lúc hoạn noạn sẽ gặp chân tình, bây giờ tài nữ có một không hai biến thành ngốc nghếch, vậy nhị công tử Trầm gia phải chăng còn cuồng dại không đổi mà ở rể Lý gia nha?

“Đương nhiên không thể kết mối hôn sự này!” Nói chuyện là lão phu nhân Trầm gia, Trầm Kiều thị.

Trầm Kiều thị để ống thuốc lào trong tay xuống, nửa nằm trên giường ngà voi mà nhướng đôi lông mày nhỏ lên chậm rãi nói: “Bách Nhi, con hãy nghĩ lại đi, Lý gia kia cho dù có phú khả địch quốc đi nữa, cũng bất quá là một nhà thương nhân, vốn là trèo cao không nổi trâm anh thế gia như nhà chúng ta. Nếu không phải đến thế hệ này của phụ thân con, vận làm quan của Trầm gia chúng ta không đủ, đại ca của con lại ở trong triều đình bị liên lụy vào vụ án loạn đảng Vương Kỳ, bị giáng chức đến nơi đất cằn sỏi đá ở Lĩnh Nam, thì ta sẽ không bao giờ đồng ý để con ủy khuất bản thân như thế, đi ở rể vào nhà của người đàn bà đanh đá kia…”

Nói đến đây, bà hoãn một hơi, rồi rin rít hít vào một hơi thuốc, tiếp tục nói dưới sương khói lượn lờ: “Vốn nghĩ Lý Nhược Ngu kia tuy không có phụ đức nhàn nhã, nhưng dù gì cũng là người duy nhất biết kỳ kỹ của Lý gia, đã vậy còn có giao tình rất tốt với ngoại thích Bạch gia trong triều, có thể giúp Trầm gia chúng ta một tay. Nhưng hôm nay nàng ta lại ngã ngu luôn cái đầu óc duy nhất đáng khen của mình, con còn muốn nàng ta làm chi?”

Trong lúc Trầm Kiều thị nói chuyện, Trầm Như Bách vẫn chôn đầu vào trên bàn, ghi ghi chép chép sổ sách điền nông. Thật không dễ dàng chờ đến lúc Trầm Kiều thị nói xong đang nghỉ một hơi, bắt đầu khò khè rít thuốc, thì hắn mới chậm rãi ngẩng đầu lên, hơi hơi híp lại đôi mắt đẹp nói: “Mẫu thân, lời nói như vậy chỉ có thể dừng bước tại thư phòng của con, chớ để rơi vào trong tai của người khác. Ta cùng Nhược Nhu chính là đều thích nhau mới định chung thân, há có thể vì nàng gặp chuyện ngoài ý muốn liền thất tín bội nghĩa, để bị người đời phỉ nhổ!”

Trầm Kiều thị nghe, lại bất chấp khói thuốc trong miệng, bà vội vàng ngồi dậy, tức giận đập giường nói: “Cái con bé Lý nhị kia đến tội cùng chuốc thuốc mê hồn gì cho ngươi, mà làm ngươi u mê không tỉnh ngộ như vậy, chẳng lẽ ngươi thật sự muốn ‘gả’ vào Lý gia sao, cả một đời đi hầu hạ cô nương ngây dại kia hay sao!”

Trầm Như Bách ghi lại một phần sổ sách cuối cùng xong, liền để bút lông trong tay xuống, hắn đứng dậy, cao giọng gọi thư đồng bên ngoài phòng chuẩn bị sẵn ngựa để chuẩn bị đi ra ngoài.

Trầm Kiều thị tuy rằng luôn biết tâm tư của đứa con thứ hai này rất khó dò, nhưng mà bây giờ mắt thấy hắn lại u mê không tỉnh ngộ đến thế này, không chịu nghe mình khuyên bảo, thì cáu không chịu được, bà thẳng tắp đứng lên, chuẩn bị răn dạy thêm một trận.

Nhưng mà còn chưa chờ bà mở miệng, thì Trầm Như Bách đã quay mặt đi, lạnh lẽo nói: “Tháng trước trong phủ có ba trăm lượng bạc không khớp với sổ, nghe quản gia nói là mẫu thân ngài lấy tiền để tu sửa từ đường đưa cho nhà cậu…”

Trầm Kiều thị không nghĩ đến con trai đột nhiên hỏi chuyện này, bà không nhịn được đem biểu tình hơi hơi đọng lại, chỉ nghe Trầm Như Bách nói tiếp: “Ngài cũng nói, Trầm gia chúng ta hiện tại đang suy thoái, đại ca không ở đây, nay Trầm gia này phải dựa vào con cực khổ mà chống đỡ, bây giờ Trầm gia chúng ta đã từ số vào không bằng số ra của mấy năm trước mà đi đến lúc có tiền lời thế này, áo cơm của mẫu thân ngài không có nửa phần giảm bớt, chỉ tính sợi thuốc lá Điền Nam trong ống thuốc này của ngài cũng đã năm mươi lượng bạc trắng một tiền (**), nhưng chưa hề có ngày nào ngừng cung cấp. Con không cầu khác, chỉ cầu mẫu thân chăm sóc tiền bạc chi tiêu trong nhà của Trầm gia cho tốt, đó đã là phúc của con, là may mắn của Trầm gia, về phần khác, mong rằng mẫu thân không cần phiều nhiễu nhắc đi nhắc lại.

(**) tiền: lấy trọng lượng của 1 đồng tiền làm đơn vị đo lường.

Những lời nói giống như gió lạnh này, làm cho trên mặt Trầm Kiều thị lúc đỏ lúc xanh, bà chính là tiểu thư xuất thân từ gia đình giàu có, từ nhỏ đã cẩm y ngọc thực, xuôi gió xuôi nước, phu quân đã qua đời cùng với con trai cả đều đối với bà trăm y trăm thuận, chỉ có đứa con thứ hai này, không biết là theo tính nết của ai, hạ thấp mẫu thân của chính mình lại là không thèm lựa từ ngữ, thật là làm cho người ta chán nản.

Trong lúc nói, Trầm Như Bách cũng đã bỏ lại mẫu thân còn đang sững sờ, hắn đi tới trước cửa phủ, xoay mình lên ngựa, vung sợi roi ngựa trong tay lên, hướng về Lý gia ở thành bắc chạy đi…

Tại lúc Trầm nhị công tử tới Lý gia thì người gác cổng thông báo, nói là Lý lão phu nhân đã ra ngoài tìm kiếm danh y, phải đến tối mới có thể về phủ.

Trầm Như Bách nghe xong chỉ khẽ gật đầu, lại không có xoay người đi về, mà đem roi ngựa đưa cho người gác cổng, sau đó ngựa quen đường cũ một mình đi vào
hậu trạch của Lý gia, đám hạ nhân của Lý gia cũng đã tập mãi thành quen, không có ngăn trở.

Bởi vì đám hạ nhân đều biết, nhị tiểu thư nhà mình từ trước đến nay đều không phải nữ tử được nuông chiều ở khuê phòng, nàng cùng Trầm công tử này tuy chưa thành thân nhưng cảm tình rất tốt, từ ba năm trước định ra chuyện chung thân xong, hai nhà Trầm Lý còn hợp tác mở ra mấy cửa hàng, cho nên Trầm công tử thường xuyên đi tới trong nhà cùng tiểu thư gặp mặt trao đổi chuyện làm ăn quan trọng, ở bọn hạ nhân xem tới, vị Trầm công tử chưa ở rể này đã thân cận giống như người cùng một nhà vậy. Nếu không phải vì hai năm trước lão gia qua đời, nhị cô nương phải vì phụ thân giữ đạo hiếu, thì hai người đã sớm thành thân, cần gì phải kéo dài đến tận hôm nay… Mà nhị tiểu thư nói không chừng cũng có thể tránh thoát trận tai kiếp kia, làm gì đến nỗi té ngựa… Khụ, nói đến cùng, đây đều là kiếp số trời ban ah!

Khi bóng dáng cao lớn của Trầm Như Bách xuất hiện ở cửa hông hình trăng non phía sau hoa viên thì từ đình nghỉ mát trên bờ ao ở hoa viên truyền tới một tiếng giòn vang khiến hắn dừng bước, hắn giương mắt nhìn lên, chỉ thấy thấp thoáng dưới mấy đám hoa mẫu đơn đỏ, trong đình có một bóng lưng hơi hiện vẻ suy nhược, bóng dáng này càng làm cho nơi đó tăng thêm mấy phần trống vắng.

Chỉ thấy nữ tử kia ngồi chồm hỗm trên sàn đá đưa lưng về phía hắn, mái tóc dài giống như gấm vốc không có vấn lên, mà chỉ tùy ý để cho những sợi tóc đen bay múa, rung động trên bờ vai gầy yếu.

Trầm Như Bách hơi hơi nheo lại đôi mắt hẹp dài, nâng lên đôi chân dài chậm rãi đi về phía đình nghỉ mát, sau khi đi tới bên cạnh bóng dáng suy nhược kia, hắn cúi đầu nhìn, mới phát hiện nàng hình như đánh vỡ một chén trà bằng bạch ngọc, giữa một mảnh ngọc nát hỗn độn, nàng đang loay hoay không biết làm sao lau đi vết nước trà dính trên vạt áo… Mảnh vải dệt bị ướt nước kia, gắt gao dán sát trước bờ ngực đẹp đẽ của nữ tử, hơi hơi làm nổi bật lên hoa văn của chiến yếm hồng bên trong, nương theo hô hấp nhấp nhô, đường cong ưu mỹ làm cho người ta không khỏi hơi hơi ngừng trệ đi hô hấp…

Có vẻ là liếc đến bên người có một đôi giày lớn, nữ tử có chút chậm chạp ngẩng đầu, dưới vầng tráng sáng sủa tốt đẹp là một đôi mắt to như ẩn chứa từng đợt sóng xuân, chỉ là đôi mắt đẹp này tựa hồ đã mất đi nét thông minh lanh lợi giỏi giang của ngày xưa, bây giờ trong đôi mắt ấy hơi lộ ra vẻ đờ đẫn và sợ hãi, vọng nhìn nam tử anh tuấn cao lớn bên cạnh này.

Trầm Như Bách cũng không có lên tiếng, mà có vẻ như đang điều chỉnh hô hấp, tuy rằng đã qua chừng hai tháng, nhưng mà mỗi lần nhìn thấy bộ dáng nhát gan khác xa với sự trấn định nhàn nhã trong dĩ vãng của nàng, thì hẵn vẫn là sẽ có chút chần chờ nghi hoặc.

Sau khi ngã hư đầu, vị nữ tử ngày xưa bát diện lung linh này ngay cả nói cũng nói không ra được một câu, theo vị danh y được mời từ kinh thành tới nói, hẳn là máu bầm trong đầu ngưng kết, nên trong nhất thời làm tâm trí bị tắc nghẽn, vì thế trở nên giống như là con nít ba tuổi, áo cơm sinh hoạt thường ngày đều cần chậm rãi dạy dỗ mới được.

Hôm nay cũng không biết vì sao, bên cạnh nàng ngay cả một hạ nhân cũng không có, nàng liền như vậy cô cô đơn đơn ngốc ở trong đình nghỉ mát.

Bởi vì đoạn thời gian này toàn nằm giường, nên làn da có chút đen bóng vì phơi nắng khi ra vào bến tàu trước kia, đã vì rất lâu không thấy ánh mặt trời mà dần dần khôi phục vẻ trắng tinh hơn tuyết ban đầu. Hai cánh môi mọng của nàng giống như lây dính mật dịch anh đào, ửng hồng sáng loáng. Chiến cằm vốn thon thon của nàng, mấy ngày này có vẻ càng thêm mảnh dẻ, khuôn mặt nàng thấp thoáng dưới mái tóc đen huyền càng phát ra xinh đẹp…

Tài khí của nhị cô nương Lý gia tung hoành nam bắc, sự đanh đá được rèn luyện ở gia đình thương nhân thường thường đem địch thủ đối đầu với Lý gia hận đến nghiến răng nghiến lợi, trải qua nhiều năm gió thổi nắng chiếu, nàng lại không yêu thích son phấn điểm trang, nên luôn làm cho người khác xem nhẹ đi dung mạo vốn có thể danh chấn thiên hạ của nàng…

Nhưng mà bây giờ, bởi vì ngã hư đầu óc, nên thiếu nữ đang mùa hoa quý này đã tan hết vẻ sắc nhọn cay độc ngày xưa, không chút che giấu thể hiện ra sự mềm mại tươi đẹp được ẩn tàng dưới lớp vỏ cứng…

Dưới ánh mắt nhát gan của nữ tử, Trầm Như Bách chậm rãi ngồi xổm thân thể cao lớn của mình xuống, vươn ngón tay thon dài ra, nhẹ nhàng chạy dọc theo gò má mềm mại như son của nữ tử, ngón tay hắn vuốt ve một hồi, liền một đường thông suốt đi tới giữa hai cánh môi hồng đào kia, hơi hơi xoay tròn, rồi chậm rãi trượt vào bên trong, giống như là rắn độc súc thế đã lâu, đem nhè nhẹ lạnh lẽo quay quanh ở đầu lưỡi mềm mại ẩm ướt của nàng…

~ Hết chương 1 ~

Chú thích cho bạn nào ít đọc cổ đại:

Đích tử/ đích nữ là “đích xuất” do chính thê sinh ra, cho dù là vợ kế sinh ra con cái cũng thuộc đích hệ, hoặc con của thiếp sinh mà chính thê bắt về nuôi, ghi vào danh nghĩa của chính thê thì đứa bé đó sẽ thành đích hệ. Còn con cái do thiếp sinh gọi là “thứ xuất”, “thứ nữ” và “thứ tử”. Con thứ mà sinh đầu tiên thì gọi là “thứ trưởng tử/ thứ trưởng nữ”, tượng tứ “Đích trưởng tử/ đích trưởng nữ”.

Ps: Tác giả hố cha, dùng liên từ loạn xà ngầu, phát đuối luôn 😥

Advertisements

32 thoughts on “Ngu Tình – Chương 1

  1. Min

    Lại bị lọt hố mới của ss ✌️✌️✌️Chài ơi ta nói đúng gu của em gì đâu (>‿◠)

    Reply
  2. dlvu

    Lọt hố mớiiiii ❤ ko biết anh có thật lòng yêu thương chị ko nhỉ, hay cũng chỉ là vì thấy lợi ích nên mới có tí tình cảm yêu thương

    Reply
  3. caonamnoi

    Chài ơi, mới chương đầu mà kích thích quá nha! Chẳng biết nữ chính ngu thiệt hay ngu giả? Chẳng biết nam chính nữ chính hồi xưa từng có gian tình gì chưa? Chẳng biết sau này nam chính yêu nữ chính là yêu nữ chính ngốc hay yêu lây từ nữ chính không ngốc sang yêu luôn nữ chính ngốc???

    P/s: chương 1 mà sao ít có nhiều chữ quá nha G!!!!

    Reply
      1. Aki chan

        Hự, không phải n9 sao?
        Hắn đang sàm sỡ kìa… Có ai k, cứu nàng ấy đi a…

  4. yentaito

    ôi tên nữ chính, đã Nhược còn Ngu =)) mà còn bị ngu thật =)) Biết là Ngu trong tiếng Hán nó khác nghĩa tiếng Việt nhưng mình vẫn buồn cười :))
    Lần đầu nhảy hố mà truyện còn đang sáng tác. Hi vọng truyện ổn và HE

    Reply
      1. yentaito

        sao t nhớ hồi học lịch sử thấy tên Đại Ngu các thầy cô bảo ngu này ý nghĩa hay ho tốt đẹp lắm cơ mà =)) Nên lần này t cũng nghĩ vại chứ :)) Hóa ra nhà này khác người nên mới đặt tên con mình như thế à? :v

      2. Nàng Xám Post author

        Nàng chưa đọc đến chương giải thích rồi. Vì quá tuệ nên cha nàng ý sợ sợ bị khổ mới đổi tên nàng ý đó.

  5. alicedontcry

    Ôi vừa tìm được truyện này, đọc văn án thích luôn :3 mà chắc tui chờ dài cổ quá 😥 thôi chót rồi tui sẽ ủng hộ nàng dài dài =))

    Reply
  6. trinhlinhlanlinh

    Thằng Trầm công tử này sao cứ thấy bất thiện thế nào ấy, nữ 9 bị ngu rồi thằng Trầm này nó có cướp hết gia sản ko nàng

    Reply
  7. Gau Map

    Rất vui khi biết bạn edit truyện này! Nghe nói về tác phẩm là mê rồi thêm giọng văn mượt mà của bạn thì quá hay!
    Ah chỗ này bạn xem lại chút: “Cái con bé Lý nhị kia đến tội cùng chuốc thuốc mê hồn..” -> …tột cùng … (mới đúng phải ko bạn?)

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s