Ngu Tình – Chương 2

Chương 2

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

53lp3d

***

Nhược Ngu bị ngón tay kia đùa bỡn vô cùng khó chịu, nàng giãy dụa muốn trốn tránh, nhưng mà chiếc cằm bé xinh của nàng lại bị bàn tay còn lại của nam nhân mạnh mẽ nắm lấy, nhất thời không thoát ra được, đôi môi không thể khép kín lại nên khóe miệng không tự chủ chậm rãi rơi ra một tia nước bọt, trong đôi mắt đẹp kia tự nhiên cũng tích tụ một chút nước mắt ủy khuất.

Đôi mắt Trầm Như Bách ám trầm mấy phần, hắn hơi hơi cúi đầu hướng về phía trước đem thân mình đang run lẩy bẩy của nàng đè thấp một chút.

Nhưng đúng vào lúc này, bên kia cổng nguyệt lại truyền tới tiếng bước chân dồn dập: “Nhị tiểu thư! Nhị tiểu thư! Ngài ở đâu?”

Thị nữ Long Hương bên cạnh Lý Nhược Ngu đầy mặt sốt ruột bước qua cổng nguyệt vào hoa viên, nàng hơi giương mắt liền nhìn thấy bóng lưng cao lớn của Trầm công tử đang ngồi bên trong đình nghỉ mát, bởi vì thân hình của hắn to lớn, nên trong nhất thời xem không rõ tình hình ở phía trước mặt hắn, chờ đến khi đi lại gần mấy bước mới nhìn thấy Trầm công tử đang nâng dậy nhị tiểu thư ngồi ở trên mặt đất.

Vừa rồi Chu di nương trong phủ mang theo thứ xuất tam tiểu thư Lý Tuyền Nhi uống trà ở nơi này, tuy người đã đi, nhưng mà trà cụ đầy bàn còn chưa kịp dọn, chính mình cũng là sơ sẩy, trong lúc vào phòng bếp xem thuốc thang thì má Liễu gác cổng lại đi nhà xí, vì thế nhị tiểu thư không rên một tiếng lắc lư đến nơi này, xem tình hình kia hẳn là tay chân không xong nên đánh nghiêng chén trà, cũng không biết có làm bị thương đến tay không nữa.

Chờ Long Hương đi đến gần, mới nhìn thấy bên khóe môi ửng hồng của tiểu thư vậy mà còn lưu một tia nước bọt, trong lòng nàng dâng lên một trận chua xót, chỉ ngắn ngủi mấy tháng, nhị tiểu thư thông tuệ hơn người của nàng lại rơi vào tình cảnh ngây dại như vậy, ngay cả chảy nước bọt mà cũng không tự biết, thật sự là còn có cơ hội chuyển biến tốt đẹp sao?

Nàng còn chưa kịp lại nói chuyện, sắc mặt của Trầm Như Bách đã mang theo lo lắng hỏi han: “Sao bên cạnh nhị tiểu thư lại không có ai hầu hạ? Vừa rồi lúc ta tới, nàng liền té ngã trên đất, nếu như ra ngoài ý muốn bị mảnh vỡ quẹt thương thì làm sao bây giờ?”

Long Hương xấu hổ đầy mặt, vội vàng hành lễ nói: “Đều là nô tì đáng chết, nhất thời sơ ý, để cho tiểu thư một mình ra khỏi viện.” Nói xong liền muốn vươn tay đi đỡ tiểu thư.

Nhưng mà cánh tay của Trầm Như Bách cũng là vươn ra, rồi bồng nhị tiểu thư lên, sau đó vững bước đi đến trong viện của nhị tiểu thư. Chỉ là không biết tiểu thư lại nổi lên tính tình gì, xoay thân thể không chịu cho Trầm Như Bách gần người, nhất thời tiểu thư bị cánh tay cứng cáp kia ôm thật chặt không thể tự do, trong miệng thì lại ô ô a a, sau đó vươn đôi tay thon của mình ra, dùng móng tay cào ra mấy vệt máu trên khuôn mặt tuấn tú của Trầm công tử.

Dù là như vậy, Trầm công tử cũng không nộ không cáu, mà hơi hơi lay động đôi tay, không trốn tránh mặc cho tiểu thư cào, trong miệng thì nhẹ lời nói: “Nhược Ngu ngoan, vừa rồi bị té cũng không biết có bị thương đến gân cốt không, chờ ta ôm nàng vào trong phòng kêu thầy thuốc kiểm tra một chút, ngoan, một hồi sẽ thả nàng xuống dưới…”

Có câu là lúc hoạn nạn mới gặp chân tình, hai tháng này, cho dù là sau khi tiểu thư té ngựa bị hôn mê bất tỉnh, hay là sau khi tỉnh lại hỏng đi đầu óc, không biết ai cũng không còn ngôn ngữ, thì Trầm nhị công tử vẫn không rời không bỏ, không có lộ ra một tia thần sắc chán ghét.

Ai không biết nhị công tử Trầm gia văn võ toàn tài, dáng vẻ càng là đường đường, dung mạo đẹp đẽ, có thể nói là một mỹ nam tử. Nếu không phải những năm gần đây Trầm gia thật sự suy thoái quá, thì Trầm gia đã từng làm quan đến Tể tướng làm sao để cho con cái đi ở rể Lý gia.

Vốn dĩ đám hạ nhân các nàng cùng Lý lão phu nhân đều có suy nghĩ giống nhau, lúc trước nghe nói Trầm nhị công tử đồng ý yêu cầu hà khắc mà tiểu thư đề xuất thì trong lòng đều tồn hoài nghi, nghi rằng nhị công tử Trầm Như Bách vốn chú định không thể kế thừa phong hào thế tập của Trầm gia, cũng như vừa ở trong kinh thi rớt này, chính là hướng về của cải của Lý gia nên mới cam tâm ở rể nhà thương nhân.

Nhưng mà trải qua mấy năm nay, mắt thấy vị công tử nhà quan vốn không biết gì về buôn bán kiếm tiền này theo tiểu thư nhà mình dẫn dắt, đem mấy gian cửa hành kinh doanh được náo nhiệt, triệt để xoay chuyển quẫn cảnh cầm cố của gia truyền, số vào không bằng số ra của Trầm gia. Như vậy đủ thấy được vị nhị công tử này tuyệt đối không phải là hạng người ăn chơi không biết làm việc.

Nghe nói, vị đại công tử bị biếm quan của Trầm gia cũng đã cá mặn xoay người, đạt được sự xem trọng của Bạch gia, một lần nữa nhận công tác hồi kinh. Trầm gia nay sắp đông sơn tái khởi, lúc này tiểu thư lại bị bệnh hiểm nghèo, nếu như Trầm công tử muốn hủy hôn, lui đi chuyện chung thân không quá xứng đôi này thì kỳ thật người khác cũng nói không được cái gì.

Nhưng Trầm công tử này gần như là mỗi ngày đều đến nhà chăm sóc bệnh tình của tiểu thư, lại còn mang mối tình thắm thiết không rời không bỏ, thật là khiến người cảm động. Tiểu thư tuy là thân gặp bất hạnh, nhưng có thể được một phu quân có tình có nghĩa thế này, cũng xem như là tuổi già có cái an ổn…

Nghĩ đến đây, khóe mắt Long Hương đỏ lên, nhịn không được thay tiểu thư rơi mấy hàng nước mắt.

Chờ đến khi Trầm Như Bách ôm nhị cô nương đi vào trong phòng, đặt nàng lên giường, thì Lý Nhược Ngu đã sớm ngộp hồng đôi mắt to đáng yêu của mình, nàng nắm lấy cái gối thêu hoa trên giường không thèm quan tâm hướng về phía Trầm Như Bách đập qua.

Trầm Như Bách cũng không có tránh, mặc cho nàng đánh từng chút từng chút, trong lòng hắn nghĩ: Tính tình này lại là từ đầu đến cuối không có biến, vẫn là không chịu thua, không chịu được nửa điểm ủy khuất giống như trước lúc bị thương.

Long Hương xem không được, vội vàng che ở trước người Trầm công tử, cực kỳ mềm giọng khuyên nhủ nửa ngày, mới làm cho tâm tình của nhị cô nương ổn định lại, bấy giờ nàng quấn cái chăn gấm mềm mại, tùy ý mái tóc dài quay quanh, mệt mỏi mà cuộn tròn ở góc giường.

Vào lúc này, hạ nhân tới bẩm báo Trầm công tử, nói là lão phu nhân đã về phủ.

Thế là Trầm Như Bách đi theo hạ nhân kia tới tiền sảnh gặp Lý phu nhân.

Quãng thời gian này lòng của Lý phu nhân lúc lên lúc xuống, dốc hết tâm can mà làm việc, nên khiến cho hai bên tóc mai của bà bạc màu mấy phần, bà vốn là người không thích lao tâm khổ trí. Sau khi gả vào Lý gia, có phu quân lo lắng thỏa đáng tất cả chuyện trong phủ, sau phu quân qua đời, thì nhị nữ nhi của bà lại một mình đảm đương một phía, vun vén hết thảy mọi việc trong ngoài phủ, vì thế bà cũng rất là thanh tĩnh tự tại.

Nhưng mà ai lại nghĩ tới chỉ là một lần ra ngoài rất bình thường, lại khiến cho nữ nhi té ngựa trở nên ngây dại, chính mình lúc ấy gần năm mươi tuổi mới sinh được con trai út, nên tinh lực bị tổn hại rất nhiều, bây giờ chuyện lớn chuyện nhỏ trong phủ như thủy triều hướng bà vọt tới, may mà có chàng rể hiền tương lai Trầm Như Bách ở bên cạnh giúp bà xử lý thỏa đáng thủ tục của đội tàu và cửa hàng, lại có quản gia và người hầu giúp chăm sóc, bằng không cơ nghiệp này của Lý gia sẽ hủy hết trong tay của người bà.

Bây giờ ở trong mắt của Lý phu nhân, Trầm Như Bách người này có thể so với con ruột của chính mình. Chờ thấy được trên mặt của Trầm Như Bách có vết vào mới tinh, thì sắc mặt của bà rất lúng túng, hơi thở dài nói: “Có phải là Nhược Ngu cào không?”

Trầm Như Bách lại không quá để ý, chỉ mỉm cười nói: “Vừa rồi cháu không cẩn thận, lúc đi qua vườn bị nhánh cây quẹt trúng, lão phu nhân không cần để ý.”

Nhưng Trầm Như Bách càng là khiêm tốn nhã nhặn như thế, thì trong lòng lão phu nhân càng thêm không yên tâm: “Lúc đầu còn không biết cháu là người thận trọng cẩn thận như vậy, thế mà Nhược Ngu đứa con này của ta còn không biết đủ, trước đó nháo muốn cùng cháu giải trừ hôn ước, bây giờ nàng đã thành thế này, mắt thấy không thể tốt lên được, ta tuy rằng thân là mẫu thân nên đau lòng nàng, nhưng cũng không thể trái lương tâm đi tai họa công tử nhà người ta, dựa vào phẩm mạo của cháu mà đi tìm nhân duyên khác thôi.

Thư giải trừ hôn ước mà lúc trước Nhược Ngu viết vẫn còn ở đây, chỉ là lúc ấy nàng xảy ra chuyện bất ngờ, không kịp đưa đến trong phủ của cháu… Hiện tại xem ra lại là nhân quả báo ứng, vốn là nữ nhi của ta xin lỗi cháu, bây giờ ta thay nàng giải trừ hôn ước, ngày tháng trên thư không làm giả được, nên người khác muốn nói gì cháu thì cũng có lá thư này làm bằng chứng… Cho dù tương lai cháu cưới tiểu thư nhà ai, ta đều xem cháu là nửa đứa con trai, tuyệt đối không oán cháu nửa câu…”

Nói xong, lão phu nhân sai thị nữa lấy ra một lá thư đã niêm phong miệng, bên trên là nét chữ xinh đẹp mà không mất đi lực đạo, vừa nhìn là biết được viết từ tay nữ nhi.

Lúc Lý phu nhân nói chuyện thì Trầm Như Bách vẫn kiên nhẫn cung kính có lễ lắng nghe, chỉ là khi nói đến Lý Nhược Ngu muốn giải trừ hôn ước thì hắn có vẻ chật vật nhăn lại mi. Sau khi lá thư đưa vào tay hắn, hắn nhẹ nhàng lấy thư ra, hơi xem qua một lượt, lên tiếng hỏi: “Lão phu nhân có biết vì sao Nhược Ngu muốn giải trừ hôn ước với vãn sinh (*) không?”

(*) vãn sinh: sinh sau đẻ muộn, là khiếm từ của người trẻ nói với người lớn hơn.)

Lý phu nhân hơi hổ thẹn ngừng một chút, lắc đầu nói: “Cháu cũng biết, nàng luôn tự mình cầm lấy chủ ý quen rồi, lúc đó chuyến đồ quân nhu từ kinh thành vận chuyển về xong, nàng đột nhiên nói với ta chuyện giải trừ hôn ước, ta hỏi kỹ thì nàng chỉ khép miệng không nói… Tóm lại là Lý gia chúng ta dạy con không đúng, mong rằng Trầm công tử không cần trách móc Nhược Ngu…”

Trầm Như Bách nghe đến đây, ngón tay hơi dùng sức, lá thư kia liền tan thành mảnh nhỏ, sau đó mở miệng nói: “Nếu như Nhược Ngu không xảy ra chuyện, trong lòng nàng có người khác, thì Như Bách tuyệt đối không dám làm trái ý của tiểu thư; nhưng mà bây giờ nàng thành như vậy, liền tính ở Lý gia áo cơm không lo, nhưng về sau nếu lão phu nhân ngài không còn ở đây… Thì có ai lại tận tâm chăm sóc Nhược Ngu? Trầm mỗ bất tài, nguyện tận tâm chăm sóc Nhược Ngu một đời, chỉ mong lão phu nhân thành toàn Trầm mỗ!”

Những lời này, làm cho nước mắt của Lý phu nhân không thể tự chủ mà rơi, nữ nhi thành thế này, chuyện lớn cả đời làm sao có thể không làm cho người ta phiền nhiễu. Nếu như là người khác, bà nhất định không thể yên tâm, nhưng mà Trầm nhị công tử luôn là người biết giữ lời hứa, hắn chịu nói như vậy, nhất định là ôm định quyết tâm, tuyệt đối sẽ không ghét bỏ nữ nhi, nhất thời nước mắt của bà rơi như mưa: “Trầm công tử… Cháu lại có tình có nghĩa đến như thế… Nhược Ngu nàng… Vẫn là có phúc…”

Trầm Như Bách đứng dậy vén lên vạt áo quỳ ở trước mặt Lý phu nhân, tiếp tục nói: “Gia huynh ít ngày nữa phải vào kinh nhận công tác, huynh ấy viết thư cho cháu, bởi vì Bạch gia ở trong kinh muốn thành lập thủy quân, cần làm chiến thuyền gấp, bản vẽ chiến thuyền này Nhược Ngu đã sớm giao cho cháu, chuyện này liên quan đến quốc sự, cho nên cần ở kinh thành ở tạm mấy năm, tuổi của Nhược Ngu cũng không nhỏ, nếu vẫn không thành hôn thì khi không trêu chọc lời ong tiếng ve, cho nên cháu muốn nhanh chóng cưới Nhược Ngu vào cửa, cùng mang nàng vào kinh, chỉ là lúc trước nàng nói rõ, cầu cháu ở rể Lý gia, nhưng bây giờ sắp sửa xa rời quê hương…”

Không đợi Trầm Như Bách nói xong, Lý phu nhân đã vội vàng cắt ngang lời hắn: “Nữ nhi của ta vốn chỉ thích làm theo ý mình, tính tình kinh thế hãi tục, đề nghị của nàng trước kia nếu là mời chào con cháu của gia đình nông dân thương nhân tầm thường còn được, nhưng Trầm gia nhà cháu lại nhiều thế hệ làm quan, vốn là không thỏa, mệt cháu nuông chiều nàng, không quan tâm gì mà đồng ý.

Nhược Ngu vốn dĩ muốn chiêu phu ở rể, cũng là vì tài nghệ tạo thuyền của Lý gia không thể truyền ra ngoài. Bây giờ nàng… đã như vậy, cho dù có bí kỹ gia truyền đi nữa, cũng nhớ không được nửa phần, cũng miễn đi lo lắng truyền ra ngoài, nếu cháu chịu cưới, thì đừng vội đi xách những lời như ở rể làm gì. Lý gia chúng ta nhưng mà không phải hạng người xấu xa càn quấy, tất nhiên không thể để cho con rể nhà mình bị ủy khuất… Chỉ là hiện tại tính tình của Nhược Ngu giống như con nít ba tuổi, thật sự là khó làm vợ hiền, nếu như thành thân với cháu… Thì… Thì động phòng tân hôn, sợ rằng sẽ dọa đến nàng…”

Trầm Như Bách dường như đã sớm đoán được băn khoăn của Lý phu nhân, hắn chậm giọng mở miệng nói: “Lão phu nhân nhiều lo, cháu luôn luôn kính yêu Nhược Ngu, cưới nàng đến bên người cũng là vì tiện chăm sóc, sao lại như tiểu tử lỗ mạng háo sắc mà kinh hách Nhược Ngu? Nếu như nàng không muốn, Trầm mỗ tuyệt đối đối xử với nàng tương kính như tân, tuyệt không để nàng chịu nửa phần ủy khuất…”

Lúc nói chuyện, đôi mắt kia của hắn khẩn thiết nhìn Lý phu nhân, khí chất ôn nhuận làm cho người ta không thể không tin phục.

Lỗ tai Lý phu nhân vốn luôn luôn mềm, trước đó vài ngày, cũng không biết nữ nhi Lý Nhược Ngu làm ăn chọc trúng đối thủ khó chơi gì, tại lúc nàng hôn mê bất tỉnh thì mấy chục cửa hàng ở các nơi bị người thanh tra, ngay cả quản sự chưởng quầy hỏa kế cũng bị người ta bắt nhốt vào quan phủ, may mà Trầm Như Bách dốc hết sức chu toàn, mới xem như bảo vệ hơn mười vị người làm trung thành tận tâm, chẳng qua mấy chục cửa hàng kia rốt cuộc không đòi trở về được, sau này nghe ngóng, chỉ nghe được lúc trước nữ nhi đắc tội một vị tư mã (**), người này ở giữa làm khó dễ, mới khiến cho cửa hàng của Lý gia bị tai ương. Tổn thất thảm trọng.

(**) tư mã: là chức quan quản về mặt quân sự. Tương đương với thái úy hoặc tướng quân.

Mấy ngày liên tiếp hao phí tinh thần, đã sớm khiến cho Lý phu nhân đối với Trầm Như Bách nói gì nghe nấy.

~ Hết chương 2 ~

Advertisements

15 thoughts on “Ngu Tình – Chương 2

  1. caonamnoi

    Á á, là nam phụ sao? Nam chính sắp quay về đúng không ta? Chắc là do nữ chính bị té ngốc mà quay về nè!
    P/s1: chẳng biết m đang đạo diễn có trúng không?
    P/s2: truyện này có H thì phải???

    Reply
  2. Min

    Min ngửi thấy mùi âm mưu :3 mới đầu e cứ tưởng a này là nam9 cơ :)))
    Thks chị Xám nhìu nhìu.

    Reply
  3. dlvu

    Mới đầu mình còn tưởng là nam chính đây. Nhưng đọc đến chương này mình lại cảm giác anh này là lạ. Cứ cố tình bắt ép nữ chính lấy mình, chưa kể còn ra vẻ tốt bụng ko từ hôn >*<

    Reply
  4. trinhlinhlanlinh

    Bởi làm cha mẹ nên tin con mình, nữ 9 đòi giải trừ hôn ước tức là thằng này nó có âm mưu hay xấu xa nên mới thế, bực cái bà Lý phu nhân này ghê, khi ko lại nghĩ con mình tùy hứng.

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Tại thằng đó đóng kịch giỏi quá, mà nữ 9 cũng ko nói lý do nên bà ý cũng ko biết, với lại cái nữa là hắn khá xuất sắc mà lại chịu ở rể đó nàng 😀

      Reply
  5. Gau Map

    Hơi thắc mắc, nếu nữ 9 đã xuất sắc như vậy thì sẽ có thân tín giỏi hỗ trợ, những lúc hoạn nạn sao ko thấy hay chưa xuất hiện? Chứ riêng thị nữ là thấy ko lanh lợi rồi!
    Và chỗ này còn khó hiểu:
    …vốn chú định không thể thừa kế… -> chưa hiểu cái từ “chú định” ?

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Truyện còn nhìu bí ẩn lắm, đọc nữa mới dc tác giả giải thích.

      Còn “chú định” thì giống từ “nhất định”, nhưng “chú định” nặng hơn, kiểu như “đàn ông chú định là ko thể sinh con”. Là chuyện ko thể nào thay đổi. Bị định đoạt bắt buộc như thế. Bạn nghe câu: “Mệnh trung chú định…” chưa?

      Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s