Ngu Tình – Chương 4

Chương 4

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

790a1d6d19c80192421694e5.jpg


***

Một nữ tử từ lúc còn nhỏ đã đi khắp nam bắc, ngay cả lông mi cũng trống không (*), sao lại có thể cùng nữ nhân khác hầu hạ chung chồng? Lý phu nhân nhịn không được nhớ tới lúc trước chính mình đề cập tới chuyện nạp thiếp cho phu quân thì Lý Nhược Ngu luôn trưng ra khuôn mặt lạnh lẽo, một đôi mắt to lõi đời trưởng thành sớm nhìn bà mà lộ ra ý chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, làm mẫu thân lại bị một đứa bé xem thường như vậy, cũng thật là khiến cho người ta toát mồ hôi.

(*) lông mi cũng trống không: ý nói là người cực kỳ thông minh. Bởi vì người thông minh khi suy nghĩ hay cào tóc bứt tóc, càng thông minh càng cào tóc bứt tóc, đến lúc tóc không còn cọng nào để bứt thì bứt luôn lông mi => Nhấn mạnh 1 người vô cùng thông minh. =)))))))

“Chuyện này… Chuyện nào làm sao được? Chính là đối với Tuyền Nhi không công bằng a!” Lý phu nhân trực giá muốn từ chối.

Nhưng mà Lý Tuyền Nhi lại ngẩng đầu lên, nhẹ giọng nói: “Đại nương, nếu là vì nhị tỷ, Tuyền Nhi tình nguyện làm thiếp, chỉ cần có thể ở bên cạnh chăm sóc nhị tỷ, Tuyền Nhi cũng xem như vì đại nương tẫn hiếu đạo, mong đại nương thành toàn.”

“Vẫn là không thể, tính tình của Nhược Ngu không phải các ngươi không biết, nếu như nàng khỏe lên, biết ta làm nương mà lại đi an bài như thế, nàng… Nàng nhưng mà sẽ cáu…” Lý phu nhân tuy là người không có chủ ý, nhưng trực giác cảm thấy phương pháp này không ổn, nên vẫn nhất ý từ chối.

Chu thị thấy đại phu nhân không chịu, thì khẽ thở dài một hơi, thấp giọng răn dạy nữ nhi: “Đã sớm nói với ngươi, tuy ngươi đau lòng nhị tỷ, nhưng mà làm của hồi môn đi qua cũng là không ổn, cho dù đại nương của ngươi đồng ý đi nữa, nhưng nhị công tử Trầm gia kia là người có tầm mắt cao, dựa theo tiền đồ của hắn mà xem, tương lai thật sự muốn nạp thiếp cũng sẽ không nạp nữ tử thứ xuất trong gia đình bình thường, mà sẽ tuyển chọn tiểu thư nhà quan có khí độ có phong thái, ngươi cần gì lúc này khó xử đại nương của ngươi nha!”

Đoạn nói này nhìn như là khiển trách nữ nhi nhưng rơi vào trong tai của Lý phu nhân, nhất thời khiến trong lòng bà quay cuồng. Đề nghị của Chu di nương tuy rằng nhìn như buồn lo vô cớ, lại có tình có lý, hiện tại Trầm gia dần dần phục hưng, nếu tương lai Trầm nhị thiếu thật sự cao thăng, nữ tử bợ đỡ nịnh hót làm sao sẽ thiếu? Nữ nhi của mình nếu như không tốt… Thì… Thì phải làm sao bây giờ?

Như vậy nghĩ tới, Lý Tuyền Nhi quả nhiên là đau lòng nhị tỷ, đã sớm phòng ngừa chu đáo…

Nghĩ đến đây bà lập tức không cho Chu thị trách cứ Lý Tuyền Nhi, miệng mang chần chờ nói: “Kỳ thật muội muội nói cũng có lý… Chỉ là làm vậy thật sự quá ủy khuất Tuyền Nhi…”

Lý Tuyền Nhi nghe ra ý tứ của Lý phu nhân có thể thương lượng thêm chuyện này, thì lập tức gật đầu, nhẹ giọng nói: “Có thể cùng nhị tỷ ở cùng một chỗ, có gì mà ủy khuất đâu, đại nương chỉ cần yên tâm, sau khi vào cửa Tuyền Nhi sẽ tận tâm tận lực chăm sóc nhị tỷ, tất nhiên sẽ không để nàng chịu nửa phần ủy khuất…”

Mắt thấy vấn đề khó khăn to đùng như vậy liền giải quyết viên mãn, các nữ quyến của Lý gia nghĩ đến tương lai sau này thì đều nhoẻn miệng cười, nhưng lập tức nghe được một tiếng nói lạnh lùng từ ngoài cửa truyền vào: “Nhị muội còn chưa xuất giá, trượng phu của chính mình liền bị chia cắt xong xuôi, nhị nương quả nhiên là có bàn tay tính toán thần sầu!”

Lời này nói được cay nghiệt đến cực điểm, mọi người theo tiếng nhìn qua, chỉ thấy một nữ tử mặc đồ cưỡi ngựa, tư thế oai hùng hiên ngang thản nhiên đứng ở trước cửa phòng.

Lý phu nhân giương mắt vừa thấy, thì quên đi chút vui vẻ vì đã lâu mới gặp, mà trừng mắt nói: “Nhược Tuệ, con đang nói bậy gì đó!”

Thì ra người vừa nói chuyện, chính là đích trưởng nữ Lý Nhược Tuệ đã xuất giá của Lý phủ. Nàng lớn hơn Nhược Ngu tới mười ba tuổi, gả cho võ quan Lưu Trọng làm vợ, sau này liền đi theo trượng phu thuyên chuyển đến Thường Châu.

Thường Châu cách Liêu thành không gần lắm. Lý Nhược Tuệ thu được thư của mẫu thân, biết nhị muội của mình xảy ra chuyện liền ngày đêm chạy gấp về nhà mẹ đẻ.

Trong lòng nàng rất là cảm động vì Trầm gia nhị thiếu là người tình nghĩa lưỡng toàn, cũng không có vì muội muội bị bệnh hiểm nghèo mà từ chối chuyện chung thân. Chờ đến Lý phủ, tính tình nàng vốn nôn nóng nên cũng không cần quản gia thông báo, mà tự mình chạy đến cửa phòng khách muốn gặp mẫu thân. Làm sao nghĩ đến lại nghe được Chu thị hướng mẫu thân góp lời, muốn đem thứ xuất muội muội đưa cho Trầm gia nhị thiếu làm thiếp, thế là vội vàng dừng chân.

Còn tưởng rằng đề nghị hoang đường như vậy, mẫu thân sẽ dứt khoát từ chối, nơi nào nghĩ đến mẫu thân từ trước đến nay luôn mềm lỗ tai lại chuyển tiếp đột ngột như vậy, thế nhưng có ý muốn nhận lời, vì vậy nàng lập tức buột miệng nói ra, cắt ngang lời của mẫu thân.

Lý Nhược Tuệ tuy là nữ tử, nhưng từ nhỏ thích múa đao lộng thương, tính tình kia cũng không phải là con đường mà nữ tử có gia cảnh tầm thường nên đi. Làm hại Lý phu nhân thường thường cảm khái, vì sao chính mình sinh dưỡng hai đứa con gái đều không giống người thường đến thế, nếu như sinh ra một đứa ôn nhu nhã nhặn lịch sự như Lý Tuyền Nhi thì thân thiết biết bao nhiêu.

Nhìn xem, vừa mới lớn tiếng khiển trách mẫu thân xong, Lý Nhược Tuệ cũng không đổi sắc mặt mà đặt mông ngồi xuống một bên, trừng mắt nhìn về phía Lý Tuyền Nhi đang quỳ trên đất, lạnh giọng nói: “Tam muội lại là có một bộ lòng dạ săn sóc quá nha, nhưng mà sao ta lại không biết ngươi cùng nhị muội thân thiết với nhau đến nông nỗi này, thà rằng xả thân làm thiếp cũng muốn làm bạn với nhị muội cả đời vậy?”

Lý Tuyền Nhi cũng không có nghĩ đến đại tỷ Lý gia đúng lúc này về phủ, nàng luôn có chút sợ vị đại tỷ này, nên sợ hãi vâng vâng dạ dạ mà nói: “Đại tỷ có điều không biết về bệnh tình của nhị tỷ lúc này, nếu như tỷ chính mắt thấy hình dạng bây giờ của tỷ ấy, thì e là cũng nghĩ giống như Tuyền Nhi thôi, không yên lòng tỷ ấy một mình gả vào Trầm gia.”

Thấy đại nữ nhi còn muốn nhướng mày nói chuyện, Lý phu nhân vội đem lời nói của nàng đè xuống, lên tiếng nói: “Việc này quan hệ trọng đại, còn cần bàn bạc kỹ hơn, Tuyền Nhi, đại nương biết con có lòng tốt, con cùng mẫu thân con đi về đi, ta còn muốn mang đại tỷ của con đi nhìn Nhược Ngu nha!”

Thế là trận mào đầu “Nga Hoàng Nữ Anh” này không vui mà tán.

Lý phu nhân chờ Chu di nương mang Lý Tuyền Nhi đi xong, mới ra tiếng khiển trách đại nữ nhi: “Rời nha lâu như thế, nên càng thêm không có quy củ!”

Lý Nhược Tuệ đi tới dìu mẫu thân, nhịn không được cơn tức mà nói: “Nương, nếu như con không vào vai mặt đen, thì nương có thể bỏ được mặt mũi để từ chối hai mẹ con như kẹo mạch nha dính răng kia sao? Năm trước lúc con trở về ăn Tết thì đã nhìn thấy Lý Tuyền Nhi kia nhìn đăm đăm vào nhị công tử Trầm gia, Chu di nương thế nhưng còn dám đánh bàn tính như thế, Nhược Ngu còn chưa có gả đi qua mà đã tính toán làm sao mưu tính tiền đồ của con gái mình!”

Liền tại lúc này, các nàng đã đi vào trong viện, chỉ thấy Lý Nhược Ngu mặc một bộ váy bằng gấm, đang nằm sắp ở trên mặt đất mà hưng phấn bừng bừng đào lỗ kiến.

Loại trò chơi trẻ con này, từ lúc năm tuổi nhị muội đã không còn chơi nữa, bây giờ thiếu nữ mặt dính đầy đất, mang vẻ cười ngây ngô thế này thật là quá khiến người ta đau lòng.

Tuy Lý Nhược Tuệ đã biết tình hình đại khái qua thư, nhưng mà tận mắt nhìn thấy nhị muội như vậy, thì sự chua xót trong lòng thật là khó nói nên lời, nàng lập tức bước lên mấy bước, đoạt đi nhánh cây dính đầy con kiến trong tay Lý Nhược Ngu, rồi ôm lấy đôi vai của Nhược Ngu: “Nhị muội, sao muội lại biến thành như vậy…” Nói xong, nữ tử luôn luôn kiên cường này cũng nhịn không được mà nước mắt tràn mi.

Nhược Ngu có chút vô thố nhìn nữ tử mày rậm mắt to trước mắt này, nàng nghĩ nghĩ, rồi dùng ngón tay dính bùn nhẹ nhàng đụng vào gò má thanh lệ của Nhược Tuệ, mở đôi môi hồng rung động vài cái, rốt cuộc phun ra vài chữ khá là trúc trắc: “Xấu hổ xấu hổ…”

Mấy ngày nay, sau khi Nhược Ngu có thể xuống giường, nàng vẫn luôn lăn lộn với ấu đệ của mình, ngẫu nhiên sẽ thấy nó cùng với các hầu gái nhỏ tuổi giỡn với nhau, mỗi lần đệ đệ trêu chọc bé gái nào khóc lớn thì sau đó đều làm mặt quỷ rồi kêu to: “Đổ mưa to nha ào ào ào, không xấu hổ a xấu hổ xấu hổ xấu xấu hổ…”

Bây giờ thấy nữ tử này khóc lóc ở trước mặt mình, nên đột nhiên toát ra mấy chữ “Xấu hổ xấu hổ” như vậy.

Nhưng chỉ đơn giản một câu như vậy, lại làm cho Lý phu nhân kinh hỉ vô cùng. Phải biết là từ khi Lý Nhược Ngu tỉnh lại sau hôn mê, nàng vẫn luôn y y nha nha nói không thành câu như người câm điếc, hôm nay thế nhưng có thể đột nhiên mở miệng nói chuyện, đủ để thấy được nữ nhi đang chuyển biến tốt đẹp, quả thật là vui như lên trời. Nhưng mà kéo tay nàng, chọc nàng mở miệng thêm nữa, thì nàng lại không nói một lời, chỉ lo xoa xoa bùn cầu đi chơi.

Lần này Lý phu nhân càng thêm chắc chắn lúc trước định ra ngày kết hôn vẫn là đúng. Đều nói xung hỉ thích hợp nhất với bệnh nặng, mắt thấy ngày thành hôn tới gần, Nhược Ngu cuối cùng có thể mở miệng đọc nhấn rõ từng chữ, đó không phải điềm lành sao?

Tin tức tốt này tự nhiên là phải báo cho Trầm Như Bách. Khi hắn nghe nói Nhược Ngu có thể nói chuyện, thì lập tức đi đến Lý phủ.

Lúc hắn tới còn mang theo một hộp thức ăn rất lớn, chính là bánh nướng mỡ vịt, còn có thịt vịt cuộn mua ở Bảo Áp Trai trong phố cổ ở Liêu Thành. Những món này đều là thức ăn yêu thích của Lý Nhược Ngu.

Nhưng mà không biết vì sao, Nhược Ngu tựa hồ không thích nhìn thấy Trầm gia nhị thiếu, cho dù hắn cầm hộp thức ăn tràn đầy hương vị đi nữa, nàng cũng là trề môi tức giận quay sang bên không thèm nhìn hắn. Mãi đến khi Trầm Như Bách cầm ra một cái mô hình con thuyền làm bằng gỗ liễu, thì nhị muội mới mở đôi mắt to hơi hơi xoay mình qua, nhích gần lại tò mò mà xem con thuyền này được lên dây cót xong liền tự do mà lướt trong cái hồ cá nuôi mấy con cá vàng…

Còn Trầm công tử thì mang theo vẻ mặt sủng nịch ngắm nhị muội đang cười khanh khách như đứa trẻ con, ánh mắt kia cùng ánh mắt lúc trước hắn nhìn nhị muội giống nhau như đúc.

Lý Nhược Tuệ thấy như thế, trong lòng hơi trấn an một chút. Nhưng mà trong lòng vẫn có nghi ngờ muốn phun ra, thế là thừa dịp này mở miệng hỏi: “Trầm công tử, bây giờ muội muội ta là đứa bé không thông hiểu thế sự, tuy rằng công tử ngươi không ghét bỏ, nhưng mà Trầm phu nhân trong phủ nhất định có sự khó xử của bậc trưởng bối… Chắc hẳn về sau không miễn được chuyện nạp thiếp, không biết cậu..”

Trầm Như Bách hơi mang kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Lý Nhược Tuệ cùng Lý phu nhân, hỏi han: “Như Bách chưa hề nghĩ đến chuyện nạp thiếp, đại tỷ sao lại nói lời ấy?”

Lý Nhược Tuệ chỉ xem như không thấy được ánh mắt ngăn cản của mẫu thân, mà lập tức đem những lời hôm qua Chu thị nói kể lại tất tần tật. Trầm Như Bách nghe xong thì cau mày, sau đó trầm giọng nói: “Tâm tình không bỏ được Nhược Ngu của tam tiểu thư tại hạ tất nhiên là thông cảm, nhưng mà chuyện tỷ muội cùng gả như vậy thật sự là không thỏa, kiếp này Như Bách cũng chỉ nguyện cưới một mình Nhược Ngu.”

Nghe Trầm Như Bách nói được chém đinh chặt sắt như vậy, sự hồ nghi trong lòng Lý Nhược Tuệ tiêu hết, Trầm nhị thiếu cũng là người trầm ổn có đảm đương, chỉ mong sau này muội muội ở Trầm phủ có thể trôi chảy vượt qua cuộc sống sau này…

Ngày đó lúc Trầm Như Bách ra khỏi phủ thì vừa lúc chạm mặt với Lý Tuyền Nhi ở cửa sau hoa viên, Lý Tuyền Nhi vừa thấy Trầm Như Bách thì gò mà liền ửng đỏ, gật đầu hướng Trầm Như Bách chào hỏi.

Nhưng mà Trầm Như Bách nhìn về nơi khác, nhìn cũng chưa nhìn Lý Tuyền Nhi lấy một cái, Lý Tuyền Nhi chỉ có thể hơi hơi cúi đầu, nhếch khóe miệng, xem bốn phía không người, mới quay thân bước vào cửa hông đi ra ngoài phủ.

Bên ngoài cửa hông của Lý gia là một hẻm nhỏ lát đá rất là tĩnh mịch vắng vẻ, trừ đôi khi có thợ mài dao, hoặc người bán hàng rong ra thì không hề có ai đi qua. Lý Tuyền Nhi ra cửa hông, rồi men theo đường đá đi một đoạn liền quẹo vào một con hẻm. Chỉ chốc lát sau liền thấy được bóng dáng cao lớn của Trầm Như Bách xuất hiện ở đầu con hẻm này, hắn cũng không có cưỡi ngựa, mà sau khi ra khỏi phủ liền đi bộ.

Ngay tại lúc hắn đi đến đầu hẻm thì Lý Tuyền Nhi đánh rơi khăn tay xuống… Khóe mắt Trầm Như Bách quét đến cái khăn kia, sau đó khom người nhặt lên, bước chân hắn hơi hơi chuyển, đã quẹo vào hẻm nhỏ.

Thân hình hắn cao lớn, nơi đây là một chỗ ngoặt, lại không có ánh mặt trời chiếu tới nên rất là âm u, cho dù bên ngoài có người đi ngang qua cũng sẽ không phát hiện ra nơi này có người.

Mắt Lý Tuyền Nhi uẩn đầy nước, còn chưa kịp nói chuyện, nam tử trước mắt đã vung tay tát một phát lên gò má của nàng.

“Ai kêu cô tự chủ trương?” Sắc mặt Trầm Như Bách âm trầm.

Cái tay này thật ra cũng không mạnh lắm, nhưng mà Lý Tuyền Nhi nào có chịu loại đánh mắng này bao giờ? Thế là nước mắt tức thì tràn đầy hốc mắt, ủy khuất nhỏ giọng nói: “Vẫn không được đến hồi âm của chàng, ta… Ta đã đợi không kịp…” Vừa nói vừa đưa bàn tay thon xoa xoa bụng của mình…

Động tác nhỏ bé này tự nhiên là rơi vào trong mắt của Trầm Như Bách, đôi mày rậm của hắn cau chặt một chút, trong mắt hiện lên một tia chán ghét, hắn hơi hoãn ngữ khí nói: “Ta tự nhiên sẽ an bài thỏa đáng, nàng nhưng đừng có lại vội giống hôm qua như thế, chạy đến trước mặt Lý phu nhân mà…”

Lời còn chưa nói hết, hắn đã vội vàng ngừng miệng, chỉ vì sau lưng Lý Tuyền Nhi đứng một người.

Lý Tuyền Nhi thấy thần sắc của Trầm Như Bách không đúng, cũng cùng quay đầu nhìn lại, thế là thần sắc cũng đại biến theo. Chỉ thấy Lý Nhược Ngu vốn dĩ ở trong hoa viên chơi bịt mắt bắt dê với ấu đệ, lúc này lại không có biểu tình đứng ở phía sau bọn họ.

Thần sắc này mặt mày này Lý phu nhân nhìn quen lắm rồi, tuy rằng mới có mười bảy tuổi, nhưng mà mỗi khi Nhược Ngu không có biểu tình thì luôn luôn khiến cho những quản sự dưới tay nàng thấp thỏm hết cả lòng dạ.

Hiện tại nhị cô nương chấp chưởng Lý phủ chính là không có biểu tình như thế nhìn hai người này trò chuyện, Lý Tuyền Nhi không nhịn được tim đập bình bịch, có một khắc như thế, nàng cảm thấy rằng Nhược Ngu đã khỏi bệnh, hoảng hồn mà muốn mở miệng giải thích.

“Nhị tỷ, tỷ nghe muội nói…”

Còn chưa kịp nói ra giải thích hợp tình hợp lý, thì nữ tử có thân mình yếu ớt trước mắt đã đi về phía trước một bước, dùng ngón tay thon thon nhẹ nhàng chọc vào khuôn mặt còn mang nước mắt của Lý Tuyền Nhi, sau đó thình lình lộ ra hàng răng ngà trắng sáng chớp đôi mắt to nói: “Xấu hổ xấu hổ…”

Da thịt nơi bị đối phương tiếp xúc giống như là bị lửa đốt vậy, bỏng đến mức Lý Tuyền Nhi vội vàng lui về phía sau hai bước, trái tim đang thon thót treo cao lại một lần nữa xụi lơ rơi xuống đất.

Nhị tỷ tới cùng vẫn là ngốc, bằng không một người trong mắt không bao giờ chứa nỗi hạt cát như nàng sao có thể giống như hiện tại không hề đề phòng mà còn nhõng nhẽo cười vui? Hẳn là vừa rồi ở hoa viên chơi đùa thì nàng tự mình đi theo cửa hông ra tới đây đi?

Lý Tuyền Nhi chưa ráo mồ hôi lạnh vội xoay người nhìn Trầm Như Bách, ánh mắt hắn đen tối, không biết đang nghĩ cái gì, hắn thẳng tắp nhìn chằm chằm Lý Nhược Ngu một hồi, lấy khăn tay ra lau đi vết bùn trên mặt nàng, rồi nói: “Nàng dẫn Nhược Ngu trở về đi.” Nói xong liền xoay người bỏ đi thật nhanh.

Lý Tuyền Nhi nhanh chóng kéo lấy Nhược Ngu đang cười hì hì, men theo hẻm nhỏ đi vào cửa hông, vừa đi đến ngưỡng cửa hoa viên liền nhìn thấy Long Hương vội vàng chạy về phía bên này, nhìn thấy Lý Tuyền Nhi nắm tay nhị tiểu thư thì mới thở ra nói: “Nhị tiểu thư thật là biết trốn quá, tiểu thiếu gia, nhị tiểu thư ở chỗ này nha!”

Mấy nha hoàn bà tử kia đều thở dài nhẹ nhõm một hơi, ai cũng chưa từng để ý đến một bên má của tam cô nương hơi hơi nổi lên vết đỏ…

~ Hết chương 4 ~

Tác giả hành văn khó quá, nhức hết cái đầu với kiểu hành văn này!

Advertisements

17 thoughts on “Ngu Tình – Chương 4

      1. anhxu

        Ohh, chị cứ tưởng nam chính chứ, tại hôm trước hỏi em nam chính xuất hiện chưa em bảo rồi! Vậy yên tâm đọc tiếp!

  1. caonamnoi

    Á à, bụng to luôn rồi à? 2 người có 1 chân từ khi nào vậy ta? Có khi nào Nhược Ngu ngã ngựa là do phát hiện ra cái bụng bự này không ta???

    Reply
  2. Gau Map

    Nam phụ này có tiềm chất làm diễn viên quá! Đợi đến ngày nam 9 đập bẹp gã nam phụ này quá!

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s