Ngu Tình – Chương 5

Chương 5

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

59b2f403918fa0ecadcd1c9f269759ee3c6ddbf8

***

Liêu Thành có tam bảo, dưa ngâm giòn, độc huyền thuyền, Thạch lý phao!

(Thạch lý phao: ngâm trong đá)

Hai cái đầu tiên thì dễ giải thích, dưa ngâm giòn chính là dưa được ngâm chế bằng mỏ muối đặc biệt ở nơi đây, dưa leo được cắt chừng cỡ ngón tay rồi đem ngâm cho ra màu xanh tươi sáng trưng, chỉ ăn với nó thôi cũng ăn được hơn phân nửa chén cơm.

Còn độc huyền thuyền kia chính là tác phẩm khai sơn (*) của nhị tiểu thư Lý phủ. Thân tàu chẳng những nhẹ nhàng, hơn nữa cho dù là chỗ nước cạn hay chỗ sóng to thì đều có thể tự do đi qua, thật sự là pháp bảo dùng đễ thắng lợi vụ mùa của ngư dân.

(*) tác phẩm khai sơn: tác phẩm/sáng tác chưa bao giờ xuất hiện qua, là thứ dẫn đầu mở ra một lĩnh vực/ trường phái… mới.

Về phần Thạch lý phao, là một loại ưu đãi khác của Liêu thành. Trên núi Lão Quân có một mảnh suối nước nóng thiên nhiên, nơi đó có hai tảng đá thiên nhiên khổng lồ, từ bên trong đó lại trào ra nước nóng, nước nóng này rất có hiệu quả với việc chữa thương, thường xuyên có người nơi khác mộ danh mà đến, chỉ cần giao cho chùa Hàn Phong trên núi Lão Quân một món tiền nhang đèn xa xỉ thì liền có thể đi vào bên trong ngâm nửa ngày.

Lúc trước Nhược Ngu té ngựa bị thương, chẳng những té hư đầu, mà phía sau lưng còn bị đá nhọn trên mặt đất cắt mấy cái miệng, tuy rằng bị đưa về trong phủ cứu chữa đúng lúc, nhưng mà miệng vết thương vẫn sưng đỏ, làn da trắng mịn mà lại có vết sẹo thì rất không được. Nước nóng trong Thạch lý phao chữa vết sẹo là tốt nhất, cho nên lão phu nhân đặc biệt tranh thủ trước ngày kết hôn mang Nhược Ngu tới nơi này ngâm nước nóng một phen.

Trầm Như Bách làm việc rất chu đáo, sớm đã cùng chủ trí chào hỏi, bao hết cả ngôi chùa này, đến ngày đó không tiếp khách lạ, miễn cho người không liên quan quấy nhiễu nữ quyến của Lý phủ.

Lý Nhược Tuệ không thể ở Liêu Thành lâu, thăm muội muội rồi dặn dò mẫu thân một trận xong, ngày hôm qua đã sớm về nhà. Trước khi rời đi nàng dặn dò mẫu thân rất nhiều lần, ngàn vạn không thể tùy theo tâm nguyện của Chu thị kia. Lý phu nhân tuy rằng không thấy ra Chu di nương tồn ý xấu, nhưng mà lời nói của đại nữ nhi vẫn nghe lọt vào lòng. Cho nên lần này, cũng không có kêu mẹ con Chu thị đi theo, mà chỉ mang ấu tử và nhị nữ nhi cùng đi đến đây tắm suối nước nóng.

Trong phủ trừ quản sự tôi tớ ra, không có một nam chủ tử đúng nghĩa, lại đi ra phủ, nên Trầm Như Bách đặc biệt để xuống mọi việc rồi tự mình hộ tống xe ngựa của Lý gia đi đến chùa Hàn Phong.

Trong núi này không so được với nơi khác, tuy là thời tiết đầu hè nhưng cũng rất là lạnh, chờ đến khi Nhược Ngu xuống xe thì Trầm Như Bách đã tỉ mỉ đem một chiếc áo choàng mỏng bằng bông vải khoác lên trên thân thể bé xinh của Nhược Ngu.

Có lẽ là mấy ngày này Trầm Như Bách lui tới so với lúc trước nhiều hơn, mỗi lần tới lại còn mang theo chút đồ chơi mà Nhược Ngu có hứng thú, cử chỉ cũng đàng hoàng lễ phép, nên làm cho nhị tiểu thư quên mất những cử chỉ khinh bạc mà hắn từng làm, thành ra không có còn chu môi tránh né hắn như mấy ngày trước đây nữa.

Trầm Như Bách giúp Nhược Ngu buộc dây áo choàng, vô cùng thương tiếc nhìn gương mặt đang mỉm cười với hắn của nàng, sau đó xoay người nói: “Lý phu nhân, trong cửa hàng có một đám hàng hóa vừa đến, cần cháu tự mình nghiệm thu kiểm sổ, nên không thể tiếp tục ở lại làm bạn cùng phu nhân và tiểu thư, cháu để Trầm Mặc ở lại, nếu như có chuyện gì, cũng có thể kêu ông ấy tới truyền lời cho cháu.”

Lý phu nhân cười đồng ý, bà cảm thấy có được một đứa con rể vừa lòng thật là giống như được một nửa đứa con trai.

Giữa hai ao đá trên núi này có một bức tường đá thiên nhiên ngăn cách như tấm bình phong, Long Hương cùng vài người khác vừa hầu hạ tiểu thư Nhược Ngu ngâm suối nước nóng vừa thêm thuốc thang vào bên trong. Còn Lý phu nhân thì mang ấu tử Hiền Nhi ngâm ở ao đá kế bên. Ngâm người ở trong suối nước nóng ngoài trời này đương nhiên không thể cởi hết quần áo, mà mặc một chiếc áo đơn và bọc khăn bố, bất quá Hiền Nhi còn nhỏ tuổi nên không có gì phải băn khoăn, nó lộ ra cái mông tròn xoe, bị mẫu thân ôm vào trong ngực cũng không có chịu ngoan, mà ra sức dùng cánh tay nhỏ bé nện đập xuống mặt nước tạo ra từng đóa bọt nước to đùng.

Hôm nay Lý phu nhân muốn thư giãn thoải mái một chút, nhưng bị con trẻ nháo chịu không nỗi, nên sai má Trương đem tiểu thiếu gia ôm ra khỏi ao trước, Hiền Nhi tinh nghịch giống như là một con cá chạch trơn trượt, cái mông của nó ra sức trầm xuống, muốn giãy thoát cái ôm của má Trương. Má Trương cười vươn tay ra búng nhẹ một cái lên trên con gà con đang lắc lư của Hiền Nhi, rồi nói: “Tiểu thiếu gia nếu không ngoan, liền kêu lão diều hâu tới đem con gà con này ngậm đi luôn!”

Hiền Nhi bị búng ngứa, nên càng không nghe lời, vùng vẫy trong lòng má Trương dùng tay bụm lấy phía dưới rồi xoay người đi cười khanh khách.

Nhược Ngu ngâm được nóng người, nên nằm sấp trên bức tường đá nhìn về bên phía mẫu thân, thấy hình dạng khả ái hồng hồng tròn vo của đệ đệ thì cũng hì hì cười ra.

Lý phu nhân nhìn nhị nữ nhi của mình, nhịn không được mà đau lòng một trận: Tướng mạo tốt biết bao nhiêu a! Lúc cười khẽ thì khóe miệng còn hiện ra lúm đồng tiền, trong đôi mắt tựa như là nước hoa đào giữa tháng ba…

Đúng lúc này, Nhược Ngu cũng là có chút nóng lòng muốn thử, nàng vươn tay ra gọi: “Diều hâu… Gà con… Ngậm đi!”

Lý phu nhân xoa xoa ấn đường, nếu như không nói chuyện, ai có thể nhìn ra đây là người thiếu tâm trí chứ?

Sau khi ngâm suối nước nóng xong, thứ càng khiến người ta mong đợi chính là cơm chay ở chùa Hàn Phong. Dù sao thì trụ trì cũng là người xuất gia, nên cũng xem như là có lòng từ bi, trong lòng cũng biết là tiền nhang đèn để tắm suối nước nóng quá nhiều, vì thế trăm triệu không thể làm loại mua bán không rõ lý lẽ như vậy được, tốt xấu cũng phải để người ta nhớ chút chuyện có lợi nha, thế là liền mời đầu bếp nổi danh tới nấu ra tiệc chay, khoản đãi những gia đình giàu có đến tắm suối nước nóng.

Lý gia chính là nhà giàu ở Liêu thành, chủ trì tự nhiên là sai người khoản đãi tỉ mỉ, đặc biệt mở ra Đình Lâm viên ở phía tây chùa khoản đãi các vị nữ quyến.

Nơi này trúc xanh thấp thoáng, đình đài lầu các có thể ngược dòng đến trăm năm, phong cách cổ vô cùng thanh u, nhưng mà ý cảnh cho dù thanh lịch đến mấy, cũng bị cái giọng siêu lớn của Hiền Nhi phá hoại hầu như không còn, con nít mà đùa giỡn lên thật là ồn ào đến mức làm người ta đau hết cả đầu.

Lý phu nhân thấy Nhược Ngu ăn vài miếng xong thì có chút mệt mỏi ủ rủ, nhớ đến thầy thuốc cho toa thuốc để ngâm suối nước nóng có nói qua sau khi ngâm sẽ vì dược tính mà mệt mỏi cả người, nên sai Long Hương đem nhị tiểu thư dìu đến gian phòng đã được dọn dẹp sẵn ở Đình Lâm viên để nghỉ ngơi một chút, lúc này sắc trời dần tàn, cả nhà ngay tại Đình Lâm viên này ngủ lại một đêm.

Long Hương hầu hạ nhị tiểu thư thay quần áo, sau đó vê hai cây nhang muỗi huân đốt bốn phía giường một hồi, mới để xuống màn lụa. Trong núi muỗi trùng nhiều, tổng yếu cần hầu hạ thận trọng chút, nhị tiểu thư không so với trước kia, tính tình giống như là đứa bé, nếu như bị muỗi trùng đốt, nhất định là khó chịu khóc rống lên.

Chờ hầu hạ cô nương nằm ngủ xong, Long Hương cùng bà tử mới ra giường bên ngoài phòng ngủ lại. Đến ban đên nhị tiểu thư đều ngủ rất sâu, trước giờ không có đi tiểu đêm, cho nên công việc gác đêm này cũng xem như là thanh nhàn thoải mái.

Nhờ phúc của các chủ tử, sau bữa cơm hôm nay các nàng cũng theo thứ tự cắt lược đi suối nước nóng ngâm người, huyết mạch thẳng đường, nên ngủ cũng càng sâu hơn. Cho nên đến nửa đêm về sáng, nhị tiểu thư đứng dậy ngồi ở trên mép giường thì ai cũng không có phát hiện, mà chỉ lờ mờ nghe được tiếng ngáy khò khè vang dội của bà tử ngoài phòng.

Món ăn của bữa cơm chiều rất mặn, Nhược Ngu ngủ đến một nửa thì cảm thấy miệng phát khô, nên trực tiếp ngồi bật dậy.

Lúc này chùa chiền tĩnh lặng, trừ nha hoàn bà tử trong phòng, thừa lại gia đinh hộ viện đi theo đều nghỉ ngơi ở những căn lều được dựng ở lối vào Đình Lâm viên. Dưới tiếng hít thở xa xôi, tiếng côn trùng kêu đêm trong viện khuấy động lên bóng đêm tịch liêu.

Nhược Ngu xốc lên màn lụa, mờ mịt nhìn bốn phía, từ lúc tháng giêng nàng tỉnh lại trong mê man, mỗi lần hừng đông mở to mắt thì đầu óc đều là bị một mảnh hỗn độn cùng chỗ trống chiếm cứ chặt chẽ, loại cảm giác vắng vẻ không nơi nương tựa đó, không biết phải biểu đạt làm sao, liền giống như là bóng đêm nồng đậm đang bao bọc lúc này vậy, ý lạnh của đá phiến dưới chân xuyên thấu qua lòng bàn chân không mang vớ truyền thẳng tắp lên trái tim vắng vẻ.

Nàng chậm rãi chớp mắt trong bóng tối, rồi sờ soạn đứng dậy, lặng yên không một tiếng động bước chân không đi ra ngoài nhà.

Trong đêm, những bụi hoa ở ngôi chùa trên núi này lốm đa lốm đốm đầy đom đóm, chúng nó loe lóe nhảy múa dưới ánh trăng vô cùng chọc người. Mà ở dưới ánh trăng như nước này, nàng chỉ mặc một chiếc áo ngủ rộng rãi mỏng manh, để mặc mái tóc dài xõa tung mà đi dạo trong sân.

Xa xa, có thể nghe được tiếng nhẹ giọng trò chuyện của gia đinh gác đêm ở ngưỡng cửa của tòa viện, tại khoảng không có chút trống trải ở lưng chừng núi này âm thanh kia hơi hơi vang vọng.

Từ khi nàng tỉnh lại thì càng thích sống một mình, nên theo trực giác tránh né khỏi gia đinh, xoay người chậm rãi đi về phía sau núi gần Đình Lâm viện.

Bằng vào trực giác, nàng đi được càng gần càng có thể nghe thấy tiếng nước chảy từ trên núi truyền tới… Nhược Ngu mân làn môi có chút khát khô, nàng vươn tay vịn lấy chái nhà, giống như là một con mèo linh hoạt mà lật người nhảy lên, sau đó thuận theo tiếng nước men theo con đường đá vụn thấp thoáng hoa lan mà đi. Cũng không biết đi bao lâu, khi tiếng nước càng gần thì nàng vòng qua một tảng đá lớn, phía sau đó lại là một bãi tắm rất u tĩnh, cùng bãi tắm mà ban ngày Lý phủ ngân tắm bất đồng, nơi này càng giống như là lâm thời dựng lên, có một cái thùng gỗ khổng lồ chứa đựng lấy nước nóng được dẫn từ ống trúc ở chỗ cao xuống.

Mà lúc này bên trong thùng tắm đang có một nam tử… tóc bạc có thân hình cao lớn, nhắm mắt ngâm ở bên trong.

Chỉ thấy bắp thịt hắn cực kỳ rắn rỏi, còn mái tóc rối bù thì không phải thuần trắng mà mang theo màu bạc rất là đẹp mắt, dưới ánh trăng làm nổi bật phóng ra ánh sáng sắc lạnh, hình thành vẻ trái ngược rất là quỷ dị với những bắp thịt màu đồng cổ hấp dẫn kia.

Nếu như nói là có tuổi mới bạc đầu, thì cũng thật là không thông, nhìn đôi mày kiếm tung bay kia, nhìn khuôn mặt tràn đầy khí khái anh hùng bức người đó căn bản không giống như là một lão giả tóc bạc, mà càng giống như là một mỹ nam tử đang ở tuổi niên hoa…

Không biết vì sao, Nhược Ngu cảm thấy nam tử quỷ dị dưới ánh trăng kia, thật là dễ nhìn quá sức… Thế là nhịn không được lại đi về phía trước mấy bước. Nhưng mà tại lúc nàng giẫm bàn chân trần lên nhánh cây trên mặt đất thì, nam nhân vẫn đang nhắm mắt kia thình lình mở mắt ra, trong đôi mắt phượng hơi xênh xếch kia dường như trộn lẫn lưu ly vào vậy, lung linh sáng ngời…

Đó là một đôi dị đồng, nhan sắc của hai con ngươi có vẻ không giống nhau. Một tròng mắt màu đen, còn một tròng mắt khác… Lại có màu đỏ nhạt như là bảo thạch.

Tại một đêm trăng trong núi thẳm như vậy, nếu người khác đột nhiên nhìn thấy một nam tử tóc bạc yêu đồng như vậy tắm gội, chỉ sợ sẽ nghĩ thầm trong lòng là yêu quái, sợ được đến mức té lăn chạy trốn. Nhưng mà lúc này người nhìn lén nam tử này tắm gội cũng là một cô nàng khờ ngốc, ngay cả khi ánh mắt lạnh như băng của nam tử kia bắn thẳng tới thì cũng không biết trốn tránh, mà vẫn ngốc ngốc ngóng nhìn nam tử như trước.

Ngay lúc này, một mũi kiếm lạnh lẽo đã gác lên trên cần cổ nhỏ bé của Nhược Ngu: “Đừng nhúc nhích!”

Không biết từ đâu toát ra một người đàn ông vạm vỡ dùng lưỡi kiếm sắc bén bức sát Nhược Ngu. Lưỡi kiếm bén ngót đã hơi hơi cắt vỡ da thịt mềm mại, sự đau đớn truyền tới khiến đôi mắt to của Nhược Ngu nhịn không được chậm rãi chứa đầy nước mắt.

Lúc này một người cao to khác hơi hơi khều tim ngọn đèn nhỏ sáng lên, hướng về phía Nhược Ngu đi tới, ánh đèn chiếu ở trên mặt nàng, nhiễm choáng ra một mảnh tái nhợt vô lực.

Nam tử đầu bạc xem rõ hình dạng của người tự tiện xông vào kia xong thì đôi mắt hơi phiếm hồng quang có vẻ hơi hơi căng thẳng, sắc đỏ có chút tỏa sáng, làm cho đôi mắt yêu dã càng thêm không thể để cho người ta nhìn thẳng, hắn nhẹ nhàng câu lên đôi môi mỏng, thấp giọng nói: “Nhị tiểu thư, thật là lâu rồi không gặp!”

Nhược Ngu chớp đôi mắt đẫm lệ, trong lòng vốn sợ hãi lắm lắm, chỉ muốn lên tiếng khóc lớn, nào ngờ đâu nam tử đầu bạc kia đột nhiên mở miệng gọi nàng. Từ khi nàng tỉnh lại, tôi tớ thị nữ bên cạnh đều gọi nàng là “Nhị tiểu thư”, đối xử với nàng đều tinh tế tỉ mỉ rất là thỏa đáng. Hiện tại nghe nam tử này gọi thế, thấy rõ hắn nhận thức chính mình, sẽ không hại bản thân.

Nghĩ như vậy, thế là nàng khiếp khiếp nhìn hắn nhe răng cười.

Nhưng mà nụ cười chủ động bày tỏ hữu hảo này của nàng rơi vào trong mắt nam tử kia lại giống như là khiêu khích vậy, đôi mắt hắn hơi hơi híp lại, kèm theo là tiếng nước ào ào do hắn chậm rãi đứng từ thùng gỗ lên, lộ ra cơ bụng cường tráng, cũng như rất nhiều vết thương mới mẻ trải rộng trên dáng người cao lớn đó.

Xem ra hắn cũng là mộ danh suối nước nóng nơi này, tới ngâm tắm chữa thương.

Dưới ánh trăng, nam tử này tuy rằng bọc áo tắm, nhưng lại bị nước làm ướt nhẹp, gần như không một mảnh vải. Nếu như là nữ tử khuê các bình thường, lúc này đã sớm thét vang tránh đi ánh mắt. Nhưng mà nữ tử đang bị lưỡi kiếm sắc bén bức bách này, vẫn như cũ mở to đôi mắt bồ câu, nhìn thẳng xuống phía dưới bụng hắn…

Nam tử đầu bạc thản nhiên dạng chân đứng đó, nhìn thần sắc của Lý Nhược Ngu, không có biểu tình gì nói: “Sự can đảm của nhị tiểu thư lại là không giảm chút nào, vốn là xem ở thể diện của quốc cữu mà tha cho ngươi một cái mạng. Nhưng ngươi đã tự động đưa tới cửa như vậy, thì không cần trách thời vận không đủ…”

Nói xong vươn tay cầm lấy một cây dao găm sắc lạnh mà thị vệ bên cạnh đưa qua. Cây dao găm sắc bén này cho dù là mổ bụng cắt ruột, hay là khoét rớt con mắt thì đều là lợi khí vừa tay…

Người đàn ông đang vốn đang chế trụ Nhược Ngu cũng buông đao kiếm trong tay ra. Mặc cho nữ tử kia mất chống đỡ mà quỳ rạp xuống đất. Chủ công bởi vì nữ tử nhìn như tay trói gà không chặt này mà ăn phải một trận cực mệt, hiện tại không dễ dàng có thể giải tỏa oán khí trong lòng, những người làm thuộc hạ như bọn hắn tự nhiên là cần biết điều chút, chớ có làm trở ngại niềm vui của chủ công.

Nhược Ngu ngã ở trên mặt đất, đau được khẽ kêu rên một tiếng, nàng cảm thấy người xấu phía sau buông tay là do nam tử đầu bạc mở miệng, vì thế nên hắn nhất định là người tốt. Lúc này nàng giương mắt nhìn nam tử đầu bạc vẫn đang băng lãnh nhìn nàng, thì Nhược Ngu cảm thấy đôi mắt của hắn càng dễ nhìn, chỉ là hắn bị thương nhiều như vậy, nhất định là rất đau, so với vết thương trên cổ của nàng càng khó chịu hơn.

Đôi mắt mỹ lệ như vậy, nếu như là cười lên nhất định càng xinh đẹp… Lúc này mắt Nhược Ngu đột nhiên sáng lên, nàng nhớ đến trò chơi ban ngày vừa mới học xong, liền chậm rãi đứng dậy. Mấy ngày này, nàng cũng làm quen không ít bạn mới, cùng mấy người bạn của đệ đệ chơi chung rất hòa hợp, nên cũng lục lọi ra chút tâm đắc khi làm quen.

Hiện tại nàng ngượng ngùng nhìn về nam tử đầu bạc cười, hai tay vặn lấy ống tay áo, chậm rãi hướng về phía hắn cọ đi qua.

Nam tử đầu bạc có vẻ như không đoán được là nàng không có trốn đi, mà còn chủ động hướng về phía mình đi tới. Ánh mắt hắn chớp lên, đem dao găm trong tay hạ xuống, muốn nhìn xem nàng chuẩn bị làm gì.

Chỉ thấy nữ tử nhỏ bé và yếu ớt kia cuối cùng cũng cúi đầu bước đến trước mặt hắn, nàng hơi hơi nâng lên khuôn mặt khéo léo, nhìn hắn ngây ngô cười hồn nhiên, sau đó duỗi một bàn tay thon ra, đem ngón cái cùng ngón trỏ chạm chau, rồi chậm rãi vươn tới giữa hai chân của hắn… Sau đó búng mạnh ra —– “Đem… Đem con gà con ngậm đi…”

“Cạch loảng xoảng…” Kèm với tiếng cười như chuông bạc của nữ tử, là tiếng đao kiếm hết đợt này đến đợt khác rơi xuống đất.

Nam tử đầu bạc chậm rãi nâng lên đôi mắt đã đỏ như máu, hắn thấy được mấy viên đại tướng đắc lực của chính mình thế nhưng cầm không xong đao trong tay, miệng ai cũng há lớn, mắt thì trừng to giống như là quả trứng gà.

~ Hết chương 5 ~

Tác giả này hành văn hại não quá, câu cú cứ sao sao 😦 Còn rất ưa dùng dấu ba chấm.

Advertisements

15 thoughts on “Ngu Tình – Chương 5

  1. caonamnoi

    Há há, đúng là màn ra mắt khó đỡ!

    P/s1: nam chính cho cảm giác đang đọc truyện huyền huyễn!
    P/s2: nữ chính là đại biến thái còn nằm nôi
    P/s2: truyện này thịt thà sao hả G???

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Thời buổi này thịt đâu raaaa, cổ trở xuống ko miêu tả =))) Lúc H thì khép màn qua đêm sau đó kêu nha hoàn bưng nước rửa tay rửa mồm để độc giả tự hiểu =))))))

      Reply
  2. caonamnoi

    Ta không cầu H ngìn chữ đâu á, mờ mờ ảo ảo vi diệu cỡ cỡ đại biến thái vs tiểu biến thái là đc à, khép màn ta không chịu đâuuuuuuuuuuuuuuuuuu

    Reply
  3. Hollynguyen81

    Kiểu ăn chay này chừng nào mới chấm hết huhu….

    Màn nữ 9 ra mắt nam 9 quá biến thái =)))

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s