Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 98

Chương 98: Chân tướng

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

20120310145035_ReUfF.thumb.600_0

***

Tống Hải mang tới tin tức mà Kỷ Hành không muốn nghe đến nhất.

“Hoàng thượng, theo vi thần tra được, năm đó quả thật có một tổ chức sát thủ có khả năng tham gia vào vụ án Quý Thanh Vân, sau đó tổ chức này liền mai danh ẩn tích trên giang hồ. Mấy ngày trước đây vi thần trùng hợp bắt được một thủ hạ cũ của tổ chức này, trải qua một trận khảo tra, người này đã cung khai.”

“Khai ra cái gì?” Thần sắc của Kỷ Hành trấn định, đôi tay lại không tự giác nắm chặt.

“Hắn nói, năm đó bọn hắn quả thật từng đi ám sát Quý Thanh Vân. Lai lịch của khách hàng rất lớn, ra giá tiền rất cao, bọn hắn làm xong đơn hàng này liền kiếm đủ tiền xài cả đời, thế nên tất cả đều chậu vàng rửa tay mạnh ai nấy sống. Nên tổ chức sát thủ này cũng theo đó mà giải tán, từ đó biến mất trên giang hồ.”

“Lai lịch lớn cỡ nào?”

“Khả năng là… Tiên đế.”

Kỷ Hành hít sâu một hơi, ngữ khí chuyển lãnh, “Cái gì gọi là ‘Khả năng’? Có bao nhiêu khả năng?”

Tống Hải lấy từ trong lòng ra một tờ giấy gấp, trình lên cho Kỷ Hành, “Hoàng thượng, đây là họa sư căn cứ theo sự miêu tả của người kia vẽ lên, đâychính là người chắp nối với bọn sát thủ năm đó.”

Kỷ Hành cầm tới tay, mở ra nhìn xong, thì cả trái tim vẫn luôn lơ lửng vừa rồi giống như là bị đập nặng nề một cái, cuối cùng trở về vị trí cũ. Người trong tranh hắn có biết, tuy là vẽ không phải giống lắm, nhưng từ mặt mày và râu mép, cũng như nốt ruồi trên mặt, thì có thể nhận ra đó là ông cậu của hắn, cũng chính là cậu ruột của tiên đế. Năm đó tuy ông ta quý vì là quốc cữu, nhưng làm quan chẳng hề lớn, chỉ là một hoàng thân nhàn tản. Người này trước giờ không trộn vào phân tranh trữ vị, cũng không cho Trần Vô Dung mặt mũi, bởi vì là trưởng bối của tiên đế nên vẫn có qua lại với tiên đế, vì vậy Trần Vô Dung cũng không dám đem ông ta làm gì. Nếu như tên đế muốn giấu Trần Vô Dung để làm gì đó, thì người này chính là tâm phúc tốt nhất.

“Ngoài ra còn có, ” Tống Hải tiếp tục nói, “Vi thần tra tình hình xuất nhập vàng bạc trong kho riêng của tiên đế, phát hiện trước cùng sau khi Quý Thanh Vân bị hại, có hai khoản vàng bạc rất lớn xuất ra, chẳng biết đi đâu.”

Có thể khiến cho tổ chức sát thủ kiếm được đến mức rửa tay giải nghệ, thiên hạ này có thể có được mấy người có được bút tích lớn như vậy? Như thế xem ra, chân tướng của chuyện này cũng đã mười phần chắn chắn. Bàn tay đen phía sau màn quả nhiên là tiên đế. Ông ấy muốn giết Quý Thanh Vân, lại không thể để Trần Vô Dung biết, vì vậy không có phái thị vệ trong cung, mà dùng nhiều tiền hao hết trắc trở mời một đám sát thủ bên ngoài. Chuyện này thật là làm cho người ta không còn sức lực nào để đánh giá, một gã Hoàng đế, bị một tên thái giám kiềm chế đến mức đó, muốn làm chuyện gì còn phải lén lén lút lút, thực là không biết ai mới là Hoàng đế.

Nhưng mà Kỷ Hành lại cảm thấy chuyện này vô cùng hoang đường. Vì sao phụ hoàng của hắn muốn giết Quý tiên sinh? Hơn nữa còn là nhất định phải giấu Trần Vô Dung, còn đuổi trước Trần Vô Dung mà ra tay? Hơn phân nửa là do biết được mục đích của Trần Vô Dung.

Cũng là nói, phụ hoàng của hắn biết hắn trù hoạch chuyện đoạt cung. Ít nhất là hoài nghi.

Nhưng cái gì phụ hoàng cũng không nói, ông ấy vẫn giả vờ không biết. Không chỉ như thế, ông ta còn ra sức giúp hắn che dấu chuyện này, vì chuyện này mà không tiếc hao hết tâm tư mua sát thủ diệt khẩu.

Kỷ Hành đột nhiên cảm thấy bản thân mình có chút xa lạ với người phụ hoàng nổi tiếng ngu đần này.

Hắn đã từng cho rằng phụ hoàng chán ghét hắn, một lòng muốn đem ngôi vị Hoàng đế truyền cho A Chinh. Hắn thậm chí còn vì chuyện này oán hận qua phụ thân của mình. Không biết phân biệt trung hay gian, không biết phân biệt đích hay là thứ. Nếu không phải Hoàng đế tận lực dung túng, gian hoạn cùng sủng phi làm sao sẽ kiêu ngạo đến nông nỗi đó? Nhưng đến khi cơ hội tốt để thu dọn hắn bày ra trước mặt, thì phụ hoàng lại cố ý chặt đứt đi cái cơ hội này. Lòng dạ của một gã Hoàng đế phải rộng đến mức nào, mới có thể coi thường đi chuyện con trai của mình đã từng cố gắng muốn bức vua thoái vị?

Biết rõ rành rành, lại không truy cứu, hơn nữa còn tẫn sức đem chuyện này chôn sâu dưới đất. Bởi vì một khi cái tội danh mưu đoạt ngôi vị Hoàng đế này được chứng thực, con trai của ông ta sẽ rơi vào kết quả vạn kiếp bất phục.

Trong lòng Kỷ Hành cực kỳ buồn phiền, hốc mắt nóng lên. Phụ hoàng là một hôn quân được công nhận, rất nhiều cách làm việc của ông ấy khiến cho hắn cảm thấy hoang đường. Nhiều năm như vậy trôi qua, lần đầu tiên Kỷ Hành phát hiện, phụ hoàng của hắn so với trong tưởng tưởng của hắn càng để ý đứa con trai là hắn đây.

Nhưng mà Quý tiên sinh thì sao? Quý tiên sinh liền xứng đáng bỏ mạng sao?

Không, không phải là như vậy. Quý tiên sinh với hắn mà nói vừa là sư vừa là phụ, là người hắn kính trọng nhất. Hắn làm sao có thể vì bảo toàn tính mạng của mình mà đem cả nhà Quý tiên sinh góp đi vào? Chuyện này tuy không phải hắn làm, nhưng quả thật là do hắn mà ra.

Hắn hại chết Quý tiên sinh. Quả nhiên là hắn hại chết Quý tiên sinh!

Cái ý thức này làm cho Kỷ Hành thống khổ vô cùng. Hắn đột nhiên phát hiện ra thế giới này thật là hoang đường. Chuyện hắn đau khổ cay đắng truy xét đến tận tám năm dài, cuối cùng tra được tất cả oan nghiệt đều trở lại trên đầu hắn.

Ha ha, ha ha ha ha! Con mẹ nó cái thế giới khốn nạn này!!!

“Hoàng thường? Hoàng thượng?” Tống Hải thấy Hoàng thượng thật lâu không nói chuyện, nên nhịn không được ngẩng đầu lên nhìn hắn, lại phát hiện được Hoàng thượng cười được đầy mặt khổ đau, trong ánh mắt mang theo thê lương và điên cuồng. Hắn tăng thêm can đảm nói, “Tên sát thủ kia nên xử lý thế nào, xin Hoàng thượng chỉ rõ.”

Kỷ Hành bị Tống Hải làm tỉnh lại. Hắn nhìn Tống Hải một cái, hỏi, “Có từng ép hỏi ra hài cốt của Quý tiên sinh ở nơi nào không?”

“Hắn đã khai, vi thần chưa phái người đi tìm.”

“Trước tìm được hài cốt lại nói.”

“Vâng.”

Sau khi Tống Hải rời đi, trong lòng Kỷ Hành phiền muộn không yên, hắn định đứng dậy đi ra dạo dạo, tại lúc đứng lên thì trước mắt biến thành màu đen, bước chân lảo đảo.

Định định thần lại, hắn bưng chén trà ở bên cạnh lên, cũng không cần biết là nóng hay lạnh, ừng ực chuốc nửa chén.

Để tách trà xuống, hai mắt hắn thẳng lăng lăng, bước thong thả ra khỏi thư phòng.

Hiện tại hắn vô cùng muốn tìm A Chiêu nói hết một chút, nói với nàng thế đạo này có biết bao nhiêu là buồn cười, hắn có biết bao nhiêu là đáng hận.

Nhưng mà hắn không thể. Kỷ Hành thình lình dừng bước lại, hắn không thể nói việc này cho A Chiêu. Tâm kết lớn nhất trong cuộc đời này của A Chiêu chính là mối thù giết cả nhà, nếu để cho nàng biết phụ thân của hắn là kẻ thù giết cha của nàng, đã vậy tất cả mọi chuyện đều là do hắn mà ra, như vậy nàng sẽ làm sao?

Nàng nhất định sẽ hận hắn, sau đó rời đi hắn.

Kỷ Hành đột nhiên cảm thấy vô cùng kinh hoảng.

Không, hắn không cách nào tiếp thu được hậu quả như vậy. Hắn cùng A Chiêu nhất định phải ân ái không bao giờ xa rời, hắn đã làm tốt chuẩn bị cả đời cùng nàng ở cùng nhau. Ai cũng không thể tách bọn hắn ra, ai cũng không thể!

Nhưng mà hắn nên làm sao bây giờ? Hắn có thể làm sao? Cho dù hắn có thuật xoay trời chuyển đất đi nữa, cũng không thể nào thay đổi chuyện quá khứ.

Sự bất lực mà từ trước đến nay chưa từng có dâng lên.

Cuối cùng Kỷ Hành vẫn là đi tìm Quý Chiêu.

Quý Chiêu thấy thần sắc hắn hốt hoảng, mặt mày xám tro, không biết phát sinh chuyện lớn gì. Nàng hỏi hắn, hắn chỉ lắc đầu.

Nàng cho rằng là vì chuyện của nàng, nên hắn và Thái hậu lại nổi lên xung đột, thế là nàng không yên tâm vô cùng.

Kỷ Hành tựa vào bờ vai nàng, cụp mí mắt nhìn những cánh hoa mai đỏ như máu lốm đa lốm đốm bay xuống, không nói gì.

Quý Chiêu thật là đau lòng hắn, “Nếu không… Ừm, ta không làm Hoàng hậu cũng được mà.” Không tất yếu phải nháo đến nỗi mẫu tử bất hòa.

Kỷ Hành nhắm mắt lại, khẽ nói, “A Chiêu, nếu ta làm ra một vài chuyện không có cách nào vãn hồi, nàng sẽ tha thứ cho ta sao?

“Vậy cũng phải xem là chuyện gì… Chàng sẽ không là sủng hạnh những nữ nhân khác đi?”

“… Không có.”

“Ah, vậy thì tốt. Ta nói thật cho chàng biết, ta không phải là người hiền lành gì đâu. Nếu như chàng cùng nữ nhân khác có chút xíu chạm phải thì ta trăm triệu không vui vẻ nổi. Cho nên chàng có thể đừng làm như thế được không?”

“Nàng yên tâm, cuộc đời này của ta chỉ yêu một mình nàng. Ta chỉ hi vọng… Nàng bằng lòng để cho ta yêu nàng cả một đời.”

Quý Chiêu cười, “Ta tự nhiên là bằng lòng rồi.”

“Nàng có thể đồng ý với ta không, cho dù xảy ra chuyện gì, cũng vĩnh viễn không rời khỏi ta?”

“Ừ, ta đồng ý với chàng.”

Kỷ Hành cười cười, trong tươi cười thấu một tia cay đắng. Hắn không lại mở mắt ra, hô hấp của hắn bằng phẳng, giống như là đã ngủ.

Quý Chiêu biết hắn không ngủ, tay nàng bị hắn nắm được có chút đau. Nàng trở tay nắm lấy tay hắn, cùng mười ngón của hắn quấn vào nhau. Tuy nàng đã biết bí mật lớn nhất của hắn, nhưng hiện tại lại giả vờ cái gì cũng không biết. Nàng là người thông minh, có chút chuyện nên quên đi thì một con chữ cũng không thể nhắc tới, nói ra đều không có ưu đãi với bất kỳ ai. Nàng biết hắn đi được tới hôm nay là vô cùng không dễ, dù cho đã làm Hoàng đế, thì cũng không phải là thần tiên tiêu dao, mà có rất nhiều khó xử. Mấy ngày gần đây hắn vì nàng là hao hết tâm tư, nàng thật sự không muốn thấy hắn cứ vậy khó xử đi xuống.

“A Hành, nếu không thì thôi đi, ta chỉ cần chàng một lòng đối tốt với ta là được rồi.” Nàng khuyên nhủ.

A Chiêu của ta tốt như vậy, ta lại hại chết phụ thân của nàng. Kỷ Hành thầm nghĩ.

“Nếu nói một chút xíu ta cũng không muốn làm Hoàng hậu, vậy thì khẳng định là lời giả dối. Nhưng mà… Chàng như vậy ta thực là đau lòng hết sức.” Quý Chiêu hiếm khi nào nói loại lời ngon tiếng ngọt này, mặt nàng có chút hồng, lặng lẽ xoay mặt đi.

Ta là con trai kẻ thù giết cha của nàng. Hắn thầm nghĩ.

Thấy hắn không có đáp lại, Quý Chiêu cắn răng một cái, lại nói, “Cho dù thế nào đi nữa, ta vẫn là thích chàng như cũ, kỳ thật không có cái gì khác biệt. Ta, ta muốn cùng chàng tương thân tương ái cả đời, không rời không bỏ.” Nói tới đây, mặt nàng đã nóng lên.

Kỷ Hành lại vẫn không có đáp lại nàng. Nàng có chút thất lạc, vừa định vơ vét những từ ngữ khác, lại thình lình cảm thấy trên mu bàn tay có chút nóng, nàng cúi đầu nhìn, chỉ thấy nơi đó tóe ra một mảnh nước đọng bé nhỏ. Nàng có chút kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn hắn.

Hắn vẫn khép kín đôi mắt như cũ, nhưng khóe mắt cũng là ẩm ướt. Dưới hàng mi đen đặc cong cong, là hai dòng nước mắt rõ ràng. Một cánh hoa mai bé như cái móng tay bị gió thổi đưa tới đây, ngừng ở dưới hàng mi, nằm ở trên nước mắt, đỏ tươi rực rỡ, hệt như lệ máu rơi ra từ bi thống.

~ Hết chương 98 ~

P/s: Tháng ngày chịu ngược của anh Hành tới rồi, tội cho chàng Hoàng đế đó =)))) Lúc trước thì bị “ngược thân” bây giờ ngược tâm đuối luôn.

Advertisements

22 thoughts on “Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 98

  1. Linh Nguyễn

    Hu! Chap này thương đại biến thái thếT-T chị bảy cho tình tiết chi mà cẩu huyết vậy T-T

    Reply
  2. Super Junior

    Sorry nàng. Dạo này hơi bận nên không ngoi lên thưởng thức tác phẩm của nàng được.
    Cũng thành thật sorry nàng, không hiểu tại sao điện thoại của ta không load nút like được nên ta không like cho nàng được. Hôm nào điện thoại hết khùng ta lại bù cho nàng.
    Giời ạ lúc đọc tới chỗ Phương Tuấn không phải người giết cha Điền Điền thì ta đã nghi ông Tiên đế rồi. Cơ mà ta không ngờ nhất chính là cái lí do. Ta lúc đầu còn tưởng vì cha Điền Điền là tâm phúc của A Hành nên mới bị giết. Báo hại chương trước ta còn tưởng A Hành là người chủ mưu để bịt đầu mối. Nhưng mà nghĩ kĩ lại nếu như A Hành là người đó cớ sao lại còn kêu Tống Hải đi điều tra, chẳng phải bản thân đã tự biết rồi sao. Kết quả lại chuyện lên người Thái hậu, nhưng bà ta không có tâm cơ như vậy nên cũng không phù hợp làm chuyện đại sự.
    Ta tức muốn chết định lên chương 97 bày tỏ với nàng ai dè ngay lúc nàng ra 98.Ta thiệt là may à nha. Cơ mà suy cho cùng cũng không thể trách A Hành được. Ai kêu lão Tiên đế lại ngu muội đến vậy.
    Haizzzza….. nói chung là ta đành phải cắn rơm cắn cỏ chờ ngày đôi trẻ được bên nhau thôi.
    Yêu nàng ❤

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Uh cuối năm thấy ai cũng bận. Có mình ta rảnh wa xá :))))
      Hành động yêu thương duy nhất mà tiên đế dành cho a Hành lại chính là hành động làm A Hành tổn thương nhất. Haizzza

      Reply
  3. caonamnoi

    Haizz, nữa đêm ôm láp thì lại mò vô nhà đc!

    “Ta chỉ hi vọng… Nàng bằng lòng để cho ta yêu nàng cả một đời.” ===> Hình như câu này lần đầu tiên đọc đc từ khi sụp hố Ngôn tình đến giờ!

    P/s: chỉ thích ngược thân thui (nhưng mà nam nữ chính ngược thân nhau chứ đừng đi ngược thân kẻ thứ 3, thứ 4….), hỏng thích ngược tâm đâu!

    Reply
  4. Le Vit

    Mới ngày nào mình lọt hố anh Hành khi mới chương 40, đọc một lèo hết luôn trong một đêm, sau đó cứ 2-3 ngày lại vô nhà Grey xem có chương mới chưa, nếu chưa có chương mới thì lại đọc lại các chương đã edit, mình đọc đi đọ lại bộ này không biết bao nhiêu lần rồi, vậy mà nay chỉ còn 6 chương nữa là hoàn rồi. Biết đến ngôn tình được gần 2 năm nhưng nam chính Kỷ Hành là nhân vật mình thích thích thích nhất nhất nhất. Cảm ơn nàng Grey đã edit bộ này. Yêu Hành Thất ngất trời.

    Reply
  5. Nguyenthinh

    Truyện này hay quá, buồn cười té ghế. Chưa đọc hết nhưng cứ nhảy vào đây cmt đã. Cám ơn nang Xám nhiều :-*

    Reply
  6. leonail

    Đêm Noel ko quà, không trai đẹp nên mò vô đây đòi quà nè. Thật chẳng bỏ công. Nhưng mà tại sao lại bắt gặp một chương buồn vậy chớ. Anh Hoàng bắt A Chiêu hứa rồi nhưng khi biết sự thật thì làm sao A Chiêu bỏ qua cho được

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Ta đây ngay cả sinh nhật còn ko quà ko người ở bên nè nàng ơi, noel tính cái gì =)) Sánh đôi với các anh ngôn tình sống ảo cho đỡ bùn =))

      Reply
  7. trinhlinhlanlinh

    Đây là cuốn ngược nam đã nhất từ hồi giờ ta đọc, nam ko tra nhưng vẫn bị ngược, mấy cái truyện nam tra thì ngược ko đáng 1 đồng… Ôi trai tốt phải bị ngược thôi hi hí
    #team cuồng ngược nam ha há

    Reply
  8. Cheese35

    Merciiii b Greyy nhe thật sori k hiểu sao bây h mình k cmt bằng đt đc nữa :((
    Hnao cũng vô hóng chap mới merci b đã edit xD

    Reply
  9. shiziren

    Gần kết mà bà tác giả phải cho a Hành cú mới chịu đc :)) chứ để ảnh yên ổn lại dỡ trò biến thái hí hí mà méo biết tại sao mấy bữa h e vô nhà chị hôg đc làm e lo lắng quá trời . Thanks chị 🍇

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s