Ngu Tình – Chương 6

Chương 6

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

15a1022442a7d933937ab997ad4bd11372f00111


***

Khó trách bọn thuộc hạ lại hiếm khi mất khí tràng đến vậy… Lý nhị tiểu thư này bị điên hay sao? Thế nhưng dám trêu chọc “Yêu diện Quỷ kiến sầu” khiến người Đại Sở không rét mà run… Hơn nữa còn là dùng trò đùa hung tàn bỉ ổi đến như vậy, một nữ tử yếu đuối vậy mà có thể dùng cổ tay và đầu ngón tay bắn đạn một cách tự nhiên như thế, thủ pháp nhanh đến nỗi sét đánh không kịp bưng tai…

Trử Kính Phong rủ đầu xuống, mái tóc dài như thác nước che đi sắc mặt của hắn, làm cho người khác khó mà đoán ra suy nghĩ lúc này, hắn chỉ là đem mũi lưỡi đao trong tay đưa tới trước, lưỡi đao lạnh lẽo chĩa vào khuôn mặt đang cười ngây thơ kia, nhưng mà biểu cảm trên khuôn mặt đó lại không có chút nào sợ hãi, giống như là không phải tới lúc sống chết trước mắt, mà là chuẩn bị lấy tánh mạng đổi lấy thanh bạch vậy…

Lúc này ánh đèn lóe ra, chiếu rọi một mảnh sáng tối nhá nhem trên khuôn mặt của nữ tử này, đôi mắt to cười được cong cong kia hơi hơi lóe ra sóng mắt động lòng người, bên trong hoàn toàn không có sự kinh ngạc cùng chán ghét chợt lóe lên khi nàng lần đầu tiên thấy được mái tóc bạc và dị đồng của hắn.

Nhược Ngu phát hiện nam tử kia cũng không có cười vui sướng giống lúc đệ đệ Hiền Nhi bị bà tử đùa nghịch, trong lòng nàng nổi lên khó hiểu, chẳng lẽ vừa rồi không có búng được tốt? Thế là nàng giơ tay lên, tìm góc độ khác chuẩn bị búng lại lần nữa.

Lần này chúng ái tướng của Trử Kính Phong rốt cuộc phục hồi tinh thần lại. Đường đường là Tư mã chưởng quản binh quyền một phương của Đại Sở, há có thể để cho một nữ tử nhà quê trêu chọc lần nữa?

Thuộc hạ Quan Phách mở miệng quát khẽ: “To gan! Lại dám… Đánh… Đánh lén Tư mã!”

Hắn đang định chạy lên kéo nữ tử cướp sắc kia ra, thì lại thấy Trử Kính Phong đã thu đao lại, thình lình dùng một tay xách thiếu nữ kia lên, ấn nàng vào trên vách đá bên cạnh, đôi môi mỏng để sát vào nàng, dán lên vành tai non mềm của Nhược Ngu mà nói: “Lý nhị tiểu thư, cô lại chuẩn bị làm cái trò gì thế?”

Thân hình Lý Nhược Ngu nhỏ xinh nên thoáng cái liền bị hắn xách lên cao, cho dù đôi chân trần của nàng liều mạng duỗi mũi chân ra cũng không chạm được mặt đất. Nhược Ngu trực giác cảm thấy lúc nam nhân này nói chuyện bên tai nàng thì mang đến ngưa ngứa, còn mùi dược thảo thơm ngát từ trên người hắn truyền tới thì cũng rất dễ nghe, nhưng mà nàng bị treo ở giữa không trung rất không dễ chịu, vì thế nàng liền cười không nổi, mà lập tức cau mày khóc rống lên.

Nếu là tiếng khóc do kinh sợ thì còn đỡ, đằng này cách khóc của vị tiểu thư trong tay hắn chính là kiểu gào khóc không cần biết gì hết của trẻ con.

Trong đôi dị đồng của Trử Kính Phong hiện lên mấy phần kinh ngạc, ngón tay chậm rãi dời đi qua, vừa sắp đụng chạm đến dòng nước mắt sáng trong kia thì tới cùng vẫn là nhịn xuống, hắn đã từng bị khuôn mặt nhìn như kiều mỵ ngọt ngào này mê hoặc… Kết quả tạo thành sai lầm lớn, mà cái sai như vậy, cuộc đời này hắn sẽ không bao giờ tái phạm!

Nghĩ thế, bàn tay của hắn ngược lại hạ xuống cổ họng của nàng…

“Trử tư mã xin hạ thủ lưu tình!” Ngay tại lúc nguy cấp này, một tiếng thét to đột nhiên vang lên.

Chỉ thấy thần sắc Trầm Như Bách ngưng trọng, mang theo một đội người ngựa xuất hiện ở ngõ vào lưng chừng núi.

Hắn cũng là vào đêm mới nghe được tin tức Trử Kính Phong bất ngờ bí mật đi vào suối nước nóng ở Liêu thành để chữa thương. Một mãnh tướng cắt cứ phương bắc, vì sao lại cứ muốn đi tới Giang Nam xa xôi này để chữa thương? Nhớ đến lúc trước Lý Nhược Ngu từng cùng vị Trử tư mã này có thù. Trầm Như Bách cảm thấy không ổn, nghĩ đến nữ quyến Lý gia còn ở trong chùa, hắn liền lập tức xin tướng thủ thành mang theo binh mã đi đến đón Lý Nhược Ngu về phủ.

Không nghĩ đến nơi này đánh thức bà tử ngoài phòng của Lý Nhược Ngu, mới giật mình biết được người đã không có ở trên giường. Trầm Như Bách thầm kêu một tiếng không tốt, cũng không quan tâm đến Lý phu nhân đang kinh hoàng, mà mang theo người hỏi thăm gia đinh thủ vệ, xác định không có ai ra vào mới mang đám người đi tới núi nhỏ sau dãy nhà trước, đúng lúc nghe đến tiếng la khóc của Nhược Ngu, thế nên mới đúng lúc đuổi tới.

Trử Kính Phong giương mắt nhìn kẻ vừa đến, hắn nhấc cổ tay liền đem Lý Nhược Ngu ném cho thuộc hạ dưới tay, sau đó vươn tay cầm lấy áo khoác ngoài, bình tĩnh thong dong mặc vào, bởi vì thiếu đi nhiệt khí bốc hơi của suối nước nóng, nên sắc đỏ trong dị đồng dần dần nhạt đi, khôi phục thành màu sắc bình thường, nhưng mà khí chất túc sát trời sinh của hắn vẫn là làm người khác không rét mà run, hắn khinh liếc Trầm nhị công tử một cái, lạnh giọng nói: “Các hạ là ai, cũng xứng mệnh lệnh bổn tọa sao?”

(Các hạ: Lời nói kính trọng dùng trong ngoại giao ứng xử)

Dung mạo của hắn vốn khác với người thường, sát khí do hàng năm nhuộm đẫm trên chiến trường càng khó mà che lấp, đám binh lính theo phía sau Trầm Như bách vừa thấy thì trong lòng không ngừng được run rẩy.

Trầm Như Bách vẫn còn tính là trấn định, hành lễ nói: “Tại hạ Trầm Như Bách, là thị lang Công bộ thủy vụ tư do Bạch quốc cữu tự mình chỉ thị.”

Mặt mày Trử Kính Phong lạnh lẽo, hơi hơi liếc nhìn Trầm Tư Bách từ đầu tới chân, tựa hồ hừ lạnh một tiếng, ý khinh miệt không cần nói cũng biết.

Ái tướng Quan Phách của hắn không chút khách khí, lời nói mang theo trào phúng: “Thì ra là vị hôn phu của nhị tiểu thư, thuyền nhỏ đi chỗ nước cạn do Lý nhị tiểu thư tự mình lắp ráp vào được pháp nhãn của Bạch quốc cữu, theo đó gà chó cũng cùng lên trời…”

Trầm Như Bách nghiến răng, xưa nay nghe nói vị Trử tư mã này không coi ai ra gì, bây giờ gặp được quả nhiên danh bất hư truyền.

Đáng tiếc nơi này không phải thành Mạc Hà, con rồng mạnh mẽ như Trử tư mã hắn ta cũng phải cố kỵ một chút, nghĩ đến đây, Trầm Như Bách thản nhiên nói: “Tại hạ biết rõ Nhược Ngu có nhiều đắc tội với Trử tư mã, chỉ là hai tháng trước nàng vô ý té ngựa, não bộ bị thương, bây giờ đã giống như đứa trẻ ngốc, mong rằng Trử tư mã không cần cùng một nữ tử ngây dại chấp nhất, xin khoan dung cho sự mạo phạm của nàng…”

Trử Kính Phong nghe đến đây, đôi mắt phượng híp lại, hắn quay đầu nhìn Lý Nhược ngu, sóng mắt bên trong bị hàng mi cong cong che đậy, trong nhất thời nhìn không ra suy nghĩ trong lòng hắn.

Trong miệng Trầm Như Bách tuy là cung kính nói chuyện, nhưng mà mắt hắn vẫn nhịn không được nhìn về phía Nhược Ngu đang bị áp giải, chỉ thấy nàng đã khóc được có chút thở không nổi, trên khuôn mặt tuyết trắng đã đầy vệt nước, trong mắt tràn đầy hoảng sợ và bất lực.

“Ồ? Bổn tọa vừa tới chỗ này, Lý nhị tiểu thư liền bị trọng thương đến thế, vậy lúc trước nàng đồng ý gấp gáp chế tạo ra thuyền biển đặc chế cho bổn tọa, chẳng phải là không thể nào thực hiện được sao? Ngốc thế này thật là đúng dịp…”

Trử tư mã hiển nhiên là không tin, trên mặt hắn chậm rãi ngưng tụ lên băng sương: “Lần này bổn tọa đến Liêu thành chữa thương, bên người mang theo mấy vị danh y, ngược lại muốn cẩn thận chẩn trị cho nhị tiểu thư một phen, nhìn xem tới cùng là cái linh khiếu nào bị ách tắc.”

Khi nói chuyện, hắn đã ra hiệu thuộc hạ mang Lý Nhược Ngu đi.

Trầm Như Bách làm sao chịu, vội vàng mà nói: “Một mảnh ý tốt của Tư mã, tại hạ thay nhị tiểu thư tạ ơn. Nhưng mà nàng là một nữ tử, lại còn cùng tại hạ sắp thành hôn, nếu như Tư mã tùy tiện dẫn nàng đi như vậy, lan truyền ra ngoài sẽ bị người có tâm lợi dụng, há không phải bại hoại thanh danh của Trử tư mã sao. Tại hạ biết hiện tại Trử tư mã cùng Bạch quốc cữu đang hợp lực đồng lòng đối kháng Viên Thuật, nếu như đại nhân cần thuyền chiến, tại hạ nhất định tận tâm làm được, liền tính Nhược Ngu bệnh cũng tuyệt đối không dám chậm trễ quốc sự. Bạch quốc cữu cũng phái người đưa tới thư tự tay viết, mệnh quan viên có liên quan ở Liêu thành tận tâm cung nghênh Tư mã đại nhân… Hiện tại chiến sự phương Bắc đang rất khẩn cấp cần thuyền chiến, không được chậm trễ tốc độ tạo thuyền, rất nhiều công việc còn cần bến tàu của Lý gia xuất lực… Mong rằng Tư mã đại nhân thưởng cho Lý gia cũng tại hạ một cái thể diện.”

Trầm Như Bách luôn luôn là người trầm ổn, nói chuyện cũng là một giọt nước không lọt ra ngoài. Trử Kính Phong nghe xong lời nói của hắn, lại là một lần nữa nhìn hắn một cái.

Hắn cùng Bạch gia luôn luôn tranh giành cấu xé lẫn nhau, nhưng mà ở trên triều đình cho dù lẫn nhau đấu đá đi nữa cũng có lúc lợi dụng nhau. Bây giờ bởi vì Viên Thuật khởi binh, hắn cùng Bạch quốc cữu kia tạm thời liên thủ, duy trì sự êm thấm ở mặt ngoài.

Cũng chính vì Lý Nhược Ngu này là người mà Bạch quốc cữu tận lực bảo vệ, hắn mới cân nhắc đại cục, tạm thời dằn xuống ý muốn đem Lý Nhược Ngu nghiền xương thành tro.

Lúc này sắc trời không sớm, độc tích trong cơ thể hắn chưa tán, hắn cũng lười phải cùng tiểu lại lính hầu ở nơi này dây dưa, về phần Lý Nhược Ngu kia… Trử Kính Phong cười lạnh nhìn nàng một cái.

Tại nơi cực hàn phương bắc ở được lâu, nên càng thêm thấy được sự tốt đẹp của thành cổ Giang Nam. Hắn cần ở lại Giang Nam tạm cư một đoạn thời gian, tương lai còn dài, bây giờ hắn có cả đống thời gian cùng nhị cô nương quỷ kế đa đoan này “Ôn chuyện”.

Nghĩ đến đây, hắn liền lờ đờ uể oải quơ quơ tay, mở miệng nói: “Mấy ngày nữa bổn toạ muốn mở tiệc chiêu đãi danh lưu ở dịch quán Liêu thành, mong rằng Lý nhị tiểu thư cùng tham dự, lúc đó cũng tốt thay nàng chẩn đoán chính xác một phen, nếu Lý nhị tiểu thư có thể ở tại mấy ngày này ‘đúng lúc’ khôi phục, vậy thì tốt nhất, bổn tọa cũng có thể cùng nàng ôn chuyện với nhau, bằng không… Nếu là phát hiện có người muốn giả điên giả khùng lừa gạt bổn tọa…”

Lúc hắn nói đến đây thì bàn tay hắn hơi dùng sức, lưỡi đao thép trong tay thế nhưng sinh sinh một gãy làm hai!

Cũng không chờ Trầm Như Bách hồi đáp, Trử Kính Phong liền ra hiệu thủ hạ buông Lý Nhược Ngu ra. Sau đó mang theo thủ hạ nghênh ngang mà đi.

Mãi đến khi đoàn người cao ngựa lớn kia biến mất khỏi chân đèo, Trầm Như Bách mới chậm rãi thở ra một hơi. Xưa nay nghe nói Trử tư mã hỉ nộ vô thường, rất là không dễ thân cận, nhưng vừa rồi nhìn thấy hắn lộ ra sát ý bóp lấy cần cổ của Nhược Ngu thì trong lòng thật sự là đổ một trận mồ hôi lạnh.

Hắn bước gấp tới trước, cởi áo choàng bao lấy Nhược Ngu còn đang run lẩy bẩy, ôm nàng lên rồi bước nhanh đi xuống núi.

Chẳng qua hắn cũng không có đem Nhược Ngu ôm về Đình Lâm viên, mà là vòng qua đường núi ôm nàng lên xe ngựa đậu ở trước cửa chùa, sau đó xoay người nói với Trầm Mặc: “Ngươi đi nói với Lý phu nhân, Nhược Ngu không có việc gì, nhưng bị chút kinh hách, bên ngoài thành có danh y tới, ta muốn mang nàng đi nhìn nhìn xem, hiện tại nàng không nên về Lý phủ, cần tạm tránh đầu ngọn gió của Trử tư mã, để nàng thả tâm mở lòng chút, ta sẽ tự chăm sóc nhị tiểu thư.”

Sau đó chính mình cũng ngồi lên xe ngựa, sai phu xe đánh ngựa, mấy tên gia đinh đi theo một đường bay nhanh chạy về một tòa nhà hơi lộ vẻ hoang vắng ở ngoài thành.

Tòa nhà này có tường vây cao ngất, bốn phía cũng không có căn hộ nào, một vị lão giả một mắt được thông báo, liền mở cánh cửa sắt nặng nề ra, để cho Trầm nhị thiếu gia ôm lấy thiếu nữ đã mệt mỏi ngủ thiếp đi kia vào trong viện.

Chờ hắn đi vào trong viện, mới thấy trong nông viện nhìn như không có gì lạ kia lộ ra huyền cơ, trong viện thế nhưng có mấy chục tên hộ viện đứng hầu. Còn cửa sổ ở phòng ngủ vậy mà đều bao lấy lưới sắt thô to chắc chắn, đi vào phòng, liền phát hiện gia cụ được bài trí bốn phía vô cùng giản lược, chỉ có chiếc giường lớn ở góc phòng là bắt mắt nhất.

Nơi này… Thay vì nói là phòng ngủ, còn không bằng nói là cái ngục giam mới thích hợp hơn.

Bởi vì trận ngoài ý muốn hai tháng trước, vốn tưởng rằng tòa lồng sắt được bố trí tỉ mỉ này cuối cùng sẽ không phải sử dụng tới, ai ngờ đâu tên quỷ kiến sầu Trử Kính Phong lại đột nhiên tới, vì thế có thể dùng tới lần nữa…

Trầm Như Bách nhẹ nhàng đem thiếu nữ đã mê man đi qua vì kinh hách quá độ để ở trên giường lớn, sau đó sai bà tử câm điếc trong viện đun nước ấm, rồi bưng một chậu đi vào.

Trầm Như Bách quơ quơ tay, ra hiệu bà ta để nước xuống sau đó lui ra ngoài, lúc này hắn mới tự mình vắt khô khăn tay, chà lau đôi chân ngọc vì đi lại không mang giày nên lây dính dơ bẩn của nàng.

Tại lúc lòng bàn chân nõn nà hồng hào dần dần lộ ra thì, Nhược Ngu hơi không thoải mải nhúc nhích bàn chân, đôi mắt đầy sương chớp chớp, tựa như than thở một câu gì đó, rồi lại an tĩnh chợp mắt ngủ đi qua. Loại giấc ngủ ngọt ngào như trẻ con không chút bố trí phòng vệ nào này chiếu vào đáy mắt của Trầm Như Bách, lại khiến hắn cảm thất trong lòng giống như có ngọn lửa đang hơi hơi lay động.

Hắn nhịn không được nắm lấy mắt cá chân bóng loáng kia rồi dần dần lần mò lên trên, nhẹ hôn một cái trên bắp đùi trắng sáng như ngọc của nàng… Té ngốc rồi cũng tốt, đôi môi hồng đào kiều diễm kia rốt cuộc sẽ không phun ra những lời tuyệt tình đoạn nghĩa rét buốt, làm cho người ta nhịn không được muốn bẻ gãy hai chân của nàng, tâm tư bất định cũng trở nên giống như thanh tuyền vậy, vừa xem hiểu ngay…

Lý Nhược Ngu nàng là của Trầm Như Bách hắn, trước kia là thế, về sau cũng là thế!

~ Hết chương 6 ~

Advertisements

18 thoughts on “Ngu Tình – Chương 6

  1. caonamnoi

    Ặc ặc, 6 chương rồi vẫn không hiểu tại sao G lại nói truyện này chủ yếu là nam đấu nam!

    Nếu Trầm Như Bách thật sự bản lĩnh thì sẽ không để ẻ kia (quên tên rồi) ưỡng bụng nhanh thế kia! Mà ẻm kia cũng không quá bản lĩnh để có thể trói đc Trầm Như Bách = cái bụng kia!

    Yêu thì không dám nói, nhưng Trầm Như Bách chắc chắn là muốn cưới Nhược Ngu, và cũng ham muốn Nhược Ngu ===> không hiểu nổi cái bụng của ẻ kia là sao? Mà Trầm Như Bách lại còn muốn nạp ẻ làm thiếp nữa chứ!

    P/s1: Trầm Như Bách tiểu nhân và rẻ tiền như vậy, đấu với nam chính không xứng gì hết!
    P/s2: nam chính đã từng trầm mê Nhược Ngu á?

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Xin lỗi gái. Ta nói quyển này nam đấu nam hồi nào??????????? Có lộn ai ko zzzzzzz >_<. Quyển này chủ yếu nam chính sủng nữ 9, mè nheo nhõng nhẽo nội dung nhạt nhạt thôi chớ k thấy đấu đá j cao siêu hết ah.

      Reply
  2. muunchan

    Alo…., chị Grey có nhà k, ông già noen tới rồi đây! Haha, hok có chỗ nào nói riêng hết trơn e lăn zô đây chúc đại zậy, chúc chị giáng sinh zui zẻ, trẻ khỏe không hay bị ghẻ nhé haha!

    Reply
      1. muunchan

        Haha, e cũng nghe nói hum qua mí nhớ thôi, nhà e ở gần cha diệp này nhưng mà đi 1 mình chắc bùn thúi ruột, ở nhà ngâm dấm thui haizzzz, nản lòng chiến sĩ qué!!!!

  3. Quýt đường

    thằng cha nào cũng biến thái như nhau, khác nhau ở chỗ là thằng cha tốt biến thái và thằng cha xấu biến thái thôi.
    Mà truyện này nàng set pass sao mình không thấy hướng dẫn pass nàng ơi, đang khúc gay cấn quá, nếu nàng không share pass thì nàng vui lòng cho mình file raw nhé, chương nào bị pass thì đọc raw dỡ chương đó chứ biết sao giờ

    Reply
  4. Hong Anh

    Bạn edit mượt quá bạn ơi, cứ bị hút theo từng câu chữ ấy. Ủng hộ hết mình luôn :-*

    Reply
  5. trinhlinhlanlinh

    Thằng Trầm Như Bách này tra nam chắc rồi, nhốt con người ta thế này mà kêu tưởng ko sử dụng lại lần nữa => thuyết âm mưu nó nhốt nữ 9 1 lần, nữ 9 tìm cách thoát ra bị truy đuổi nên ngã ngựa…
    Hí hí trí tưởng tượng của ta hơi bị phong phú

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s