Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 103

Chương 103: Chương thứ hai đếm ngược

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

20141225092631_4HeLA.thumb.700_0

***

Kỷ Hành sai Thịnh An Hoài đi báo cho Nội các và Thái hậu, nói hắn có chuyện quan trọng muốn xử lý, sau đó hắn không mang theo một người, lập tức ra khỏi Kinh thành đuổi theo.

Đoàn người của Quý Chiêu vận chuyển quan tài, không thể đi quá nhanh, nên Kỷ Hành rất nhanh đuổi kịp nàng.

Hai người xa nhau bất quá hai tuần, mà khi gặp lại giống như là rất lâu rồi không thấy, thái độ lẫn nhau thậm chí có chút xa lạ.

Kỷ Hành nghĩ thầm, nàng nhất định là biết gì đó. Giờ phút này hắn muốn giải thích, nhưng lại không thể mở miệng được.

Vô số lần Quý Chiêu muốn há mồm chất vấn hắn, nhưng mà nàng sợ, nàng sợ một khi mở miệng thì sẽ không thể vãn hồi. Nàng có thể giả vờ như cái gì cũng không biết, nhưng nếu đã biết, vậy nàng phải làm sao bây giờ?

Hai người cứ thế lẫn nhau lừa mình dối người để duy trì chút bình tĩnh yếu ớt này, lời nói giữa bọn họ ngày càng ít, càng về sau gần như là cả ngày nhìn nhau chẳng nói gì. Dù vậy tầm mắt của hắn vẫn luôn quấn quanh nàng, không cách xa rời. Hắn không có cưỡi ngựa nữa, mà cùng nàng ngồi chung một chiếc xe ngựa, lúc nàng buồn ngủ, hắn ôm nàng ngủ, nàng cũng chưa từng cự tuyệt qua. Có một lần đang ngủ trên xe thì nàng nằm mơ, mơ thấy hắn luôn nói lời xin lỗi với nàng, gió lốc cuốn lên những cách hoa mai màu máu, nhuộm đỏ nước mắt của hắn.

Khi tỉnh lại, nàng phát hiện đôi mắt của mình thật xót, còn vạt áo ở ngực hắn thì ẩm ướt một mảnh.

Kỳ thật nàng đã không tất yếu phải mở miệng. Đem tất cả mọi chuyện liên hệ cùng nhau, có thể đủ để chắp vá ra một cái sự thật hoàn chỉnh. Hắn không ngừng theo sát nàng nói xin lỗi, hắn phái người đuổi giết đám thích khách kia, còn có di ngôn lúc lâm chung của con cá lọt lưới đó, nàng chuẩn xác tìm đến bạch cốt âm u trong sơn động… Những chuyện này tỏ rõ, có lẽ hắn là hung thủ thật sự, hoặc là hắn đang bảo vệ ai đó.

Có người nơi nào đáng giá hắn ra nhiều sức lực để bảo vệ như vậy? Lại có người nơi nào sẽ vì bảo vệ hắn mà giết cha của nàng?

Đại khái chỉ có vị Thái hậu nương nương kia.

Nhưng mà Thái hậu cũng không phải người cầm quyền, năm đó ở trong cung bà ấy cũng khá là bị Quý phi cản tay, chưa kể còn có Trần Vô Dung giám thị trong bóng tối, Thái hậu muốn phái người ám sát, gian nan biết bao nhiêu a? Cho dù là bà ấy thành công đi nữa, thì đứa con trai là hắn khó mà không biết được một chút nội tình.

Có động cơ nhất, có điều kiện nhất, có khả năng là hung thủ nhất thật ra chỉ có một người kia thôi.

Quý Chiêu hỏi không ra miệng. Nàng đây là dùng một tấm lụa mỏng đem sự thật bao vây lại. Chỉ cần nàng không mở miệng, chúng nó sẽ vĩnh viễn không thấy mặt trời.

Nàng thầm nghĩ, cho dù biết sự thật lại có thể làm gì, thân phận của hắn đặc thù quá mức, nàng căn bản không ra tay báo thù được.

Nhưng mà không cần biết hắn là hung thủ hay là đồng lõa, nàng đều không thể cùng hắn bên nhau. Nàng đã lựa chọn trốn tránh, không có cách nào ngày ngày đối mặt với người này được nữa.

Nàng yêu hắn, nhưng mà giữa nàng và hắn lại cách nhau huyết hải thâm cừu. Mặc dù sự thù hận này đã bị nàng ra sức làm mơ hồ đi, không còn khoan tim khoét xương như ban đầu nữa, nhưng… Đó chung quy là khe rãnh mà cuộc đời này nàng vĩnh viễn không có cách bước qua.

Quý Chiêu dừng lại Cô Tô nửa tháng. Sau khi an táng phụ mẫu, nàng không còn chuyện gì để làm, cũng không biết nên đi về đâu.

Nàng đem đồ đạc chỉnh lý gọn nhẹ, vào một buổi sáng sớm, yên lặng bỏ đi. Nàng không cùng hắn từ biệt, có cái gọi là trong lòng đều biết chẳng cần phải nói ra, cũng có cái gọi là khó mà mở miệng.

Nhưng mà Kỷ Hành lại cố ý chờ trên đường nàng đi, giống như là ôm cây mà đợi thỏ.

Nàng cúi đầu trầm mặc thật lâu, sau đó rốt cuộc nói, “Chúng ta đến đây tạm biệt đi.”

Quả nhiên cái gì nàng cũng biết. Kỷ Hành đã sớm đoán được điểm này, cũng đã sớm đoán được sự lựa chọn của nàng. Nhưng mà bây giờ nghe nàng chính miệng nói ra lời như vậy, trái tim của hắn vẫn bị đau như ai vắt.

Hắn không có hồi đáp lời của nàng, mà một đường kéo nàng chạy như điên, chạy đến trước mộ của phu thê Quý tiên sinh.

Kỷ Hành quỳ ở trước mộ, nói với Quý Chiêu, “Cho đến hôm nay, tất cả nghiệt trái đều là vì ta mà có, nếu nàng muốn trả thù, cứ việc làm.” Nói, rút đoản kiếm bên người ra, đưa cho Quý Chiêu.

Quý Chiêu không có lấy, nàng cười khổ nói, “Chàng cần gì làm thế.”

“A Chiêu, nàng hiểu ý của ta, ” hắn cố chấp giơ đoản kiếm lên, ngẩng đầu nhìn nàng, “Ta muốn cùng nàng hòa hảo.”

“Ý của chàng là, khiến ta để xuống thù giết cha, mà cùng chàng trở về sao?”

“A Chiêu, ý của ta là… Ta muốn dùng cả đời để bồi thường cho nàng, có thể chứ?” Hắn nhìn nàng, ngữ khí chứa nhàn nhạt cầu xin.

“Không cần cả đời, chỉ cần một khắc này là được. Kỷ Hành, chàng đừng tưởng là ta không dám ra tay.” Quý Chiêu nói, quả nhiên cầm lấy đoản kiếm, đâm vào phía dưới xương quai xanh của hắn. Nàng đâm không mạnh, nhưng mà đoản kiếm này vốn là binh khí thượng phẩm, một kiếm đâm tới như vậy, cũng đâm vào gần cả tấc.

Kỷ Hành rên một tiếng, cảm thấy vết thương đau đớn một trận, trái tim dù chưa bị đâm vào, nhưng so với vết đâm càng đau. Hắn che lại vết thương, không quan tâm tới máu tươi tràn ra từ kẽ tay, hắn ngẩng đầu nhìn nàng cười một chút, “Nếu chưa giải hận, có thể đâm thêm vài cái.”

“Không cần.” Quý Chiêu trầm mặt, nhìn máu tươi đỏ chói đang tràn ra từ tay hắn, nàng thật không biết hắn và nàng ai càng tàn nhẫn hơn một ít.

“Vậy thì, nàng bằng lòng cùng ta trở về chứ?”

Quý Chiêu cong người lấy một lọ kim sang dược trên người hắn ra, nàng có chút yên lòng, “Chàng không chết được, ” nói xong, đem kim sang dược đưa lại cho hắn, “Kỷ Hành, từ giờ trở đi ta và chàng ân đoạn nghĩa tuyệt, về sau đường ta ta đi, đường chàng chàng bước, cả đời này không qua lại với nhau.” Quý Chiêu nói xong, xoay người bước đi.

(Kim sang dược: kim sang là vết thương do đao kiếm gây ra, kim sang dược là thuốc trị vết thương do đao kiếm gây ra, nhưng nói chung được hiểu đến là thuốc bột trị vết thương ngoài da.)

Kỷ Hành không nghĩ đến nàng thật sự tuyệt tình đến như thế, hắn không hề nghĩ ngợi mà nhào lên ôm lấy chân nàng, “A Chiêu, đừng đi, xin nàng đừng đi…” Trong lúc hành động kéo tới miệng vết thương, máu lại chảy ra không ít, hắn cũng chẳng quan tâm.

Quý Chiêu muốn đem hắn vung ra, nhưng mà hắn bị thương, sức của hắn lại lớn, ôm chân nàng chết cũng không chịu buông tay. Nàng lại không nhẫn tâm ra sức đá hắn, hai người liền như vậy giằng co.

Nghe Kỷ Hành một lần lại một lần đau khổ cầu xin, đôi mắt Quý Chiêu đều chua xót, rốt cuộc rơi lệ, “Kỷ Hành, chàng không cần ép người quá đáng.”

“A Chiêu, đừng đi.” Hắn mất máu quá nhiều, làn môi dần dần trắng bệch, giống như bị một tầng sương phủ lên. Hắn quỳ ở trên mặt đất, cố chấp ôm chân nàng, khuôn mặt dính sát vào đùi của nàng. Dù là đối với một người bình thường mà nói, tư thế này đều có chút hèn mọn, huống chi hắn là một gã đế vương.

Quý Chiêu hít sâu một hơi, cắn răng nói, “Ngươi giết phụ mẫu của ta, lại muốn ta gả cho ngươi, đây có phải là quá ức hiếp người khác hay không?”

Kỷ Hành như là bị một đạo sấm sét giữa lúc trời quang bổ vào đầu, hắn ngẩng mặt, chấn kinh nhìn nàng, “Ta? Giết Quý tiên sinh? Đây là từ đâu mà nói? Ta sao có thể giết Quý tiên sinh chứ?!”

“Không phải ngươi giết, là ngươi phái người giết.”

“Không phải, không phải ta! A Chiêu, Quý tiên sinh là người mà ta tín nhiệm, sao ta có thể hại ông ấy?”

Quý Chiêu ngồi xổm xuống, nhìn thẳng hắn, “Vậy được, chàng giải thích cho ta biết đi, vì sao muốn phái người giết chết những hung thủ năm đó? Vì sao chàng rõ ràng đã sớm tìm được hài cốt của phụ mẫu ta, lại che che giấu giấu chưa hề nhắc tới với ta? Vì sao lại muốn nhọc lòng tìm người dẫn đường mang ta đi tìm sơn động đó?”

Kỷ Hành rất nhanh nghĩ một chút, lập tức rõ ràng đại khái. Nhất định là có người nói bậy về hắn với Quý Chiêu, hơn nữa người bia đặt kia còn nói được nửa thật nửa giả, sau khi nàng chứng thật thì không thể không tin. Kỷ Hành am hiểu sâu nhất cái việc lừa người này, loại nói dối thật thật giả giả này chính là loại khiến người ta khó mà đề phòng nhất. Con ngươi của hắn chợt lóe lên, nói, “Ta thật sự không phải hung thủ thật sự đằng sau, chuyện này lát nữa ta sẽ giải thích với nàng, nàng nói cho ta biết trước, nàng là như thế nào tìm đến sơn động kia.”

“Chàng không phải hung thủ thật sự, vậy còn có thể là ai? Nương của chàng?”

“Là ——-” hắn vừa nói một chữ, thì đột ngột bị một tiếng nói cắt ngang.

“Thật là một vở kịch tuyệt vời.” Kỷ Chinh theo phía sau mấy hàng cây gần đó đi ra, cười nói.

Trăm phương ngàn kế mơ tưởng A Chiêu hiểu lầm hắn… Kỷ Hành nhìn Kỷ Chinh, chuyện này cũng chỉ có Kỷ Chinh làm được.

Quý Chiêu thấy được Kỷ Chinh, có chút thấy kỳ quái, “Sao ngươi lại tới đây?”

“Ta lo lắng cho nàng.” Kỷ Chinh nhìn Quý Chiêu, ánh mắt thật ôn nhu.

Sau khi Quý Chiêu biết được cõi lòng của hắn, liền không quá thích ứng sự ôn nhu của hắn. Nàng nghiêng mặt đi né tránh ánh mắt của hắn, tầm mắt vừa lúc rơi vào vết thương trên ngực Kỷ Hành, thế là không tự giác nhíu mày. Vết thương này không tính là trí mệnh, hiện tại máu đã chảy ra không nhiều, nhưng mà nhìn qua lại khó tránh làm người thương tiếc.

“A Chinh, đừng uổng phí khí lực, ” Kỷ Hành nói, “Ngươi nhất định không biết kẻ thù thật sự đã giết cha của A Chiêu là ai.”

“Chính là ngươi, hoàng huynh của ta.”

“Không, là phụ hoàng của chúng ta.”

Ngay cả Quý Chiêu cũng đều kinh ngạc nhìn hắn.

“Rất khó có thể tin đúng không?” Kỷ Hành cười khổ, “Ngay từ đầu ta cũng không dám tin tưởng.”

Kỷ Chinh cười lạnh, “Ngươi vì trốn tránh trách nhiệm, mà dám đem chuyện này vu oán đến trên người phụ hoàng, quả thật vô sỉ đến cực điểm.”

“Ngươi vì được đến A Chiêu mà cố ý vu tội hãm hại ta, chân chính vô sỉ là ngươi đi?”

Quý Chiêu nhìn Kỷ Hành rồi lại nhìn Kỷ Chinh, nàng tin tưởng Kỷ Chinh có nhúng tay vào chuyện này, bằng không người mà Kỷ Hành phái đi cũng sẽ không hư không biến mất. Nhưng vấn đề là tới cùng thì Kỷ Chinh biết được nhiều ít chuyện? Thích khách đụng tới trước mặt nàng phải chăng là do hắn phái đi? Nếu đúng thế, thì tất cả lời chứng đều có thể là giả tạo. Nếu như hung thủ thật là tiên hoàng, vậy thì Kỷ Hành giấu nàng làm nhiều chuyện như vậy, cũng là có thể giải thích. Nhưng tiên hoàng thật sự làm ra loại chuyện này sao? Nếu thật như thế thì chuyện này so với chuyện Thái hậu mua sát thủ giết người càng thêm không chân thật…

Điểm khả nghi trong lòng nàng mọc thành bụi, nhất thời ngả trái ngả phải, không biết nên tin tưởng cái nào.

“Tất cả người tham dự ám sát năm đó đều đã chết hết, hiện tại biết chuyện này chỉ có ta và Tống Hải. Trong tay ta cũng không có vật chứng nguyên vẹn. Nếu ngươi không tin, ta cũng không có cách, ” Kỷ Hành nói với Kỷ Chinh những lời này xong, lại quay đầu nhìn Quý Chiêu, “Nhưng mà ta cảm thấy nàng sẽ tin tưởng ta.”

Kỳ thật ngay từ đầu Quý Chiêu chính là tin tưởng hắn, chẳng qua sau lại bị rất nhiều sự thật bức hướng một cái nói dối. Nàng đem từ đầu tới cuối chuyện này nghĩ một chút, đột nhiên hỏi Kỷ Chinh, “Ngươi hẳn là cũng sớm đến đây, lại chậm chạp không xuất hiện, nhưng chờ tới lúc ta và hắn thảo luận về hung thủ thật sự thì ngươi lại đi ra. Vì sao?”

Kỷ Chinh sầm mặt, “Nàng không tin ta?”

“Ta tin vào sự thật.”

“A Chiêu, thật ra hắn vẫn luôn điều tra nàng, đã sớm biết lai lịch của nàng, khả năng là biết còn sớm hơn ta, cho nên hắn mới có điều kiện bố trí tất cả mọi chuyện ở Liêu Đông, ” Kỷ Hành chen lời nói, rồi lại nhìn về Kỷ Chinh, “Kỷ Chinh, ngươi là đệ đệ ruột thịt của ta, ta vẫn cho là chuyện năm đó ngươi cũng chỉ là người bị lợi dụng, bởi vậy chưa hề dày vò gì với ngươi. Bây giờ xem ra là ta quá mức khoan dung ngươi, ngươi cùng mẹ đẻ của ngươi đều giả dối gian trá hệt nhau, lãnh khốc vô tình, không từ một thủ đoạn nào.”

“Ngươi câm mồm!” Kỷ Chinh tức giận, thình lình rút kiếm chỉ vào hắn.

Quý Chiêu che ở trước người Kỷ Hành, “Kỷ Chinh! Ngươi muốn giết thân ca ca của mình sao?!”

Kỷ Hành lạnh nhạt nói, “Hắn ngay cả chuyện xấu xa là ngấp nghé trưởng tẩu của mình cũng làm ra được, thì giết huynh cướp ngôi hẳn là cũng không thành vấn đề.”

Kỷ Chinh nắm thật chặt kiếm trong tay.

Quý Chiêu bắt giữ đến sát ý chợt lóe qua mắt hắn, nàng nói, “Nếu như hắn chết, ta sẽ tuẫn tình.”

“A Chiêu, được lời này của nàng, ta chính là chết cũng trị, ” Kỷ Hành cười cười, “Bất quá nàng yên tâm, hắn giết không được ta.” Kỷ Hành bị một kiếm kia đâm không hề trí mệnh, miệng vết thương nói sâu cũng không sâu mà nói cạn cũng không cạn, kỳ thật hắn còn không ít khí lực, chẳng qua vừa rồi muốn giành lấy sự đồng tình của Quý Chiêu nên mới giả vờ suy yếu như thế. (=..=)

Quý Chiêu không hề biết chuyện này, nàng quay đầu kêu hắn “Câm miệng”, thời điểm này không thích hợp chọc giận Kỷ Chinh. Kỷ Hành thấy nàng không sợ hãi mà lấy thân thể nhu nhược của mình hộ ở trước người hắn, mũi hắn đột nhiên có chút cay cay.

“Ở trong mắt các ngươi, ta tới cùng có bao nhiêu hung ác a.” Kỷ Chinh không có biểu cảm gì, thu kiếm trong tay về.

Trái tim treo lơ lửng của Quý Chiêu cũng để xuống tới.

“Quý Chiêu, ta chỉ hỏi nàng một câu, nếu người đầu tiên nàng gặp được là ta, người cùng nàng ngày ngày gặp gỡ cũng là ta, nàng sẽ thích ta chứ?”

“Ta cũng chỉ hỏi ngươi một câu, tên thích khác kia đến cùng có phải là ngươi phái tới hay không?”

“Không phải chính nàng đã có đáp án sao? Cần gì lại hỏi ta. Hiện tại trả lời ta, nếu như đầu tiên nàng gặp được là ta, nàng có thể thích ta hay không?”

“Sẽ không. Nếu như một người đi lấy cái danh nghĩa thích ta để làm chuyện tổn thương ta, thì ta sẽ vĩnh viễn không thích hắn.”

Kỷ Hành đứng phía sau nàng âm thầm vui mừng, may mà hắn không có vì thích mà đi bức bách quá A Chiêu.

Kỷ Chinh nghe đến lời này, thần sắc buồn bã, cúi đầu nói, “Thật xin lỗi.”

“Ngươi không cần nhận lỗi, là mắt của ta bị mù.”

Bản ý của nàng chính là mắt của mình không tốt nên không nhận rõ chân tướng của sự thật, nhưng mà nghe vào trong lỗ tai của Kỷ Chinh, thì đó chính là ngộ nhân bất thục đầy ý tru tâm.

(ngộ nhân bất thục: ngộ = gặp, thục = hiền lành; “Là mắt của ta bị mù, gặp được người không tốt”.)
(tru tâm: tru = trừng phạt, giết, diệt.)

Hắn chán nản cúi đầu, không nói một lời.

Quý Chiêu không lại quan tâm Kỷ Chinh. Nàng đem Kỷ Hành nâng dậy, đỡ hắn bỏ đi.

***

“Tất cả mọi chuyện chính là như vậy, thật xin lỗi, A Chiêu, ta lừa gạt nàng.” Kỷ Hành vừa bị băng bó xong, liền khẩn cấp theo sát Quý Chiêu giải thích hết thảy, “Thật xin lỗi, ta, ta sợ nàng rời bỏ ta…”

Quý Chiêu đỡ hắn nằm xuống, đắp một tấm chăn mỏng cho hắn, “Chàng nghỉ ngơi một chút trước đi.”

Hắn nắm tay nàng không buông, “Nói đáp án của nàng cho ta, nàng sẽ cùng ta trở về, đúng không?”

“Dưỡng thương trước đã.”

“Nói cho ta.”

“Ta yêu chàng.” Quý Chiêu nói.

Kỷ Hành giống như là bị một mũi tên đang thiêu đốt đánh vào lồng ngực, trong hơi nóng đó mang theo đau đớn chua cay.

“Nhưng mà chúng ta không thể ở cùng nhau. Ta không có cách nào gả cho con trai kẻ thù giết phụ mẫu của ta.” Nàng nhịn xuống đôi mắt chua xót, cúi đầu bẻ tay hắn ra.

Kỷ Hành vốn dĩ giống như một cánh cung đang căng tràn, nhưng nghe đến lời này, dây cung dường như đã đứt, toàn thân hắn lỏng xuống, sức lực trên tay cũng trôi đi. Nàng cứ thế dễ dàng tách tay hắn ta.

Kỳ thật hắn đã sớm biết nàng sẽ trả lời như vậy.

Rốt cuộc Quý Chiêu không còn gì để nói, đi ra ngoài sắc thuốc cho hắn.

Kỷ Hành nằm ở trên giường, hai mắt vô thần. Hắn không biết kế tiếp phải làm gì bây giờ, tuy rằng hắn quyền khuynh thiên hạ, lại không có cách nào chi phối suy nghĩ của nàng. Nàng là một người trong mềm mại mang theo cứng rắn, một khi nàng đã nhận định chuyện gì đó, thì chín trâu cũng không kéo trở về. Huống chi trong chuyện này, hắn vốn là đuối lý yếu sức.

Qua mấy ngày, miệng vết thương của Kỷ Hành đã khép lại kha khá, Quý Chiêu cũng đến lúc cáo từ.

Ngày nàng đi, Kỷ Hành đưa nàng. Mùa xuân đã tới, ngoài thành sắc cỏ xanh xanh, liễu rủ đung đưa mây như khói. Kỷ Hành đứng ở dưới hàng liễu, giẫm lên cỏ xanh và hoa dại trên đất mà nói lời từ biệt với nàng, hai người giống như là bạn bè bình thường vậy.

Lúc Quý Chiêu xoay người rời đi, Kỷ Hành đột nhiên híp mắt, nâng tay phải lên, đập một cái lên ngực trái của mình. Quý Chiêu vừa đi ra ngoài mấy bước, chợt nghe phía sau tự hồ có tiếng nói mỏng manh đang gọi nàng, nàng xoay người liền thấy Kỷ Hành lảo đảo ngã xuống đất.

Nàng vội vàng chạy tới thì hắn đã ngã xuống, sắc mặt tái nhợt, khóe miệng treo vết máu. Nàng không thể cứ thế bỏ qua hắn, đành phải mang hắn trở về nơi ở.

Trở lại nhà thì Kỷ Hành lại ho ra hai ngụm máu. Quý Chiêu mời người đại phu lúc đầu tới xem, đại phu nói hắn đây là bệnh tim. Sau đó cho chút thuốc. Quý Chiêu không có cách nào, lại chăm sóc hắn một thời gian. Kỷ Hành thường thường bổ một chút lên ngực của mình, bệnh tim này của hắn lúc tốt lúc xấu, hai người liền như vậy kéo gần nửa tháng.

~ Hết chương 103 ~

Cái gọi là phun máooo

48e8a8af_hoaluunien9yx7

Advertisements

17 thoughts on “Bệ Hạ Xin Tự Trọng – Chương 103

    1. chillolite

      Hồi thời đó kỹ nghệ makeup chưa nâng lên tới level như giờ, được thế là khá rồi :)))
      Vả lại là vai Lương sơn bá đó nha , trận ói máu kinh điển nhất mọi điển tích ngôn tình á :)))

      Reply
  1. caonamnoi

    Hớ hớ, chương này phải gọi là “kĩ thuật ăn vạ” của đại biến thái!
    Nhưng đọc xót thiệt nha! Cái tình huống ôm đùi của a Hành hình như lần đầu tiên ta đọc thấy ở ngôn tình, mà lại là cổ đại, mà lại là bậc đế vương nữa!
    ” Hắn che lại vết thương, không quan tâm tới máu tươi tràn ra từ kẽ tay, hắn ngẩng đầu nhìn nàng cười một chút, “Nếu chưa giải hận, có thể đâm thêm vài cái. ” => hỏng diễn tả được cái mặt lúc ấy gọi là ngu là đần là si hay là đáng thương nữa!

    P/s: cái khoảng thời gian ăn vạ này chắc a Hành ko có cơ hội gieo giống rồi ép a Chiêu phải gả đâu ha????

    Reply
  2. shiziren

    Đang đoạn buồn buồn kéo xuống thấy hình của Bá huynh phun máu mà cười muốn toéc mồm Chị ạh a Hành cũng quá gian rồi @@ . Thanks Chị 💜

    Reply
  3. Chevy

    Tự đập vào ngực, không biết có tiện tay mua luôn đại phu không nữa? Gì chứ bạn Hành này là khả nghi lắm!

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s