Ngu Tình – Chương 7

Chương 7

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

1380660_655944401105319_1687843523_n

***

Tại lúc Trử Kính Phong trở lại dịch quán, hắn liếc thấy thần sắc thuộc hạ Quan Phách của hắn thật cổ quái, kiểu muốn nói lại thôi, thế là hắn ngồi ở trên ghế bành mà lờ đờ uể oải hỏi: “Có chuyện gì muốn bẩm hay sao?”

Quan Phách nhịn rồi lại nhịn, rốt cuộc nhịn không được mở miệng nói: “Tư mã, ngài… Có chỗ nào không ổn không?”

Trử Kính Phong thấy ánh mắt của thuộc há mập mờ ngóng về phía nửa thân dưới của mình, hắn không khỏi nhớ đến cảnh tượng bị bàn tay mềm kia búng nhẹ lúc ở trong núi, nhất thời mặt hắn âm trầm: “Đồ khốn, ngươi muốn nói cái gì?”

Sắc mặt Quan Phách lập tức đầy đau khổ nói: “Lý nhị kia âm hiểm giả dối, khó tránh khỏi mượn chuyện giả điên để hạ cổ dược gì đó cho đại nhân ngài… Cần phải cẩn thận mới an toàn, nàng đặc biệt búng vào nơi đó, thấy rõ là có chút dụng ý… Hay là thuộc hạ tìm nữ nhân tới để Tư mã đại nhân thử… Thử…”

‘Thử một lần, coi còn dùng tốt hay không’, nửa câu sau này rốt cuộc là không có gan phun ra, huyết sắc trong mắt của Tư mã đại nhân nhà hắn đã bắt đầu hơi hơi nổi lên…

Chỉ cần là kẻ địch của Yêu diện Quỷ kiến sầu, không ai không biết mỗi khi mắt của Trử tư mã nổi máu, cũng là lúc đoạt tính mạng của người ta, cho dù hắn ăn gan hùm mật gấu đi nữa cũng không dám chọc tức chủ công của mình. Càng huống chi đề nghị này của hắn nghĩ lại cũng có chút làm cho người ta dở khóc dở cười.

Trử Kính Phong luôn luôn không dính nữ sắc, toàn thân của vị nam tử băng lãnh này đều tỏa ra khí tức cấm dục, hắn đi theo cạnh chủ công lâu như vậy, có lúc cũng nhịn không được hoài nghi phải chăng chủ công của mình có chút bệnh kín không thể nói ra, bằng không vì sao đối với nữ nhân nào cũng không thèm phản ứng?

Ngoại lệ duy nhất, e là chỉ có vị Lý nhị tiểu thư kia. Nửa năm trước, chủ công mời Lý nhị tiểu thư tiến đến tạo thuyền, còn đem chuyện vận chuyển đồ quân nhu giao cho thương đội của Lý gia.

Tư mã đại nhân còn thêm khó được mà mở tiệc chiêu đãi Lý nhị tiểu thư kia một lần, nói thật ra, vị Lý nhị tiểu thư này đích xác là một nhân vật, tuy rằng là nữ tử nhưng mà lời nói cử chỉ lại tự nhiên thoải mái, xuất thân từ gia đình thương gia nhưng mà khí chất lại không tục, ngay cả lãnh tình như Tư mã đại nhân mà cũng dùng ánh mắt khác để đối đãi nàng.

Đoạn thời gian đó Tư mã đại nhân quả thật có chút giống như gặp ma, thế nhưng ba ngày bốn bữa lấy cớ xem tiến độ tạo thuyền để mà đi bến tàu gặp mặt Lý nhị tiểu thư.

Sau, bến tàu có thích khách xông vào, ý định muốn lấy tánh mạng của Lý nhị tiểu thư, Tư mã đại nhân càng là tự mình thay nàng cản trở một kiếm trí mệnh, hơn nữa còn đánh chết những sát thủ kia.

Nếu đổi một người hiểu tình hiểu nghĩa thì nên chủ động chút, kết cỏ ngậm vành lấy thân báo đáp, nhưng mà Tư mã đại nhân khó được chủ động bày tỏ ý tốt, lại bị nàng không chút do dự mà quả quyết cự tuyệt, nói rằng chính mình đã có hôn ước ở quê nhà, thật sự không thể thành toàn ý tốt của Tư mã đại nhân!

Nghe mà xem! Đây là không biết tốt xấu biết bao nhiêu! Mỗi khi nhớ đến sắc mặt cứng ngắc của chủ công khi bị nữ nhân này cự tuyệt, thì Quan Phách cũng nhịn không được mà chật vật giùm chủ công một trận. Trử tư mã là nam nhân kiêu ngạo biết mấy, sau khi bị Lý nhị tiểu thư cự tuyệt đương nhiên sẽ không quấn quít làm phiền, càng không có lấy cớ làm khó dễ, tuy rằng không lại cùng Lý Nhược Ngu gặp mặt, nhưng công việc vận chuyển quân nhu vẫn để Lý gia làm như cũ.

Ấy vậy mà nữ nhân lòng rắn dạ rết này lại đi cấu kết với Bạch gia, cố ý kéo dài thời gian vận chuyển, làm hại Tư mã đại nhân đang ở tiền tuyến không thể không tự mình lấy thân phạm hiểm đột phá trùng vây, còn bị nhiễm chất độc quái lạ, trong vòng một đêm liền bạc trắng đầu.

Lúc Lý nhị tiểu thư kia tự mình vận chuyển quân nhu đến trước đại doanh của chủ công để tạ tội, nữ nhân này thấy được hình dạng của chủ công như thế, thế nhưng còn lộ ra thần sắc chán ghét… Quan Phách nghĩ đến đây, hàm răng đều nghiến chặt.

Cho dù là như thế, chủ công cũng không có một đao giết nàng, mà chỉ giết ngựa trong thương đội của nàng, sau đó đốt xe ngựa, rồi đuổi nàng ra khỏi đại doanh, nói rõ về sau đừng lại xuất hiện ở trước mặt ngài ấy.

Khụ, chủ công thật sự là có chút quá từ bi, bằng không làm sao sẽ có cái nhục bị búng hôm nay?

Trử Kính Phong hừ lạnh một tiếng, thấy Quan Phách bị bản thân trừng một cái liền bị dọa được không dám nói gì nữa, hắn mới đứng dậy đi đến giữa sân, rút bảo kiếm trên giá treo ra, bắt đầu thông thạo mà múa kiếm dưới ánh trăng, kiếm phong đến chỗ ngụ ý, mang theo từng trận kình phong, hàn khí bức người.

Được hay không được? Chỉ có tự mình hắn biết, tưởng nhớ đến tình cảnh lúc ấy, dưới thân hắn liền bắt đầu hơi hơi khô nóng…

Kèm với một tiếng răng rắc, giá kiếm được làm từ cây mun đã bị hắn chém thành hai nửa: “Nữ nhân đáng chết, có vị hôn phu mà còn trêu chọc hắn như vậy, quả nhiên là vô cùng lẳng lơ! Nếu như nàng rơi vào tay hắn…”

Đội nhiên Trử Kính Phong không muốn nghĩ thêm nữa, mà càng thêm nhanh càng thêm lẫm liệt vung kiếm trong tay. Đem khuôn mặt xinh đẹp đầy nét cười đột ngột hiển hiện ra trước mắt thổi tan theo từng đường kiếm…

Sau khi luyện xong một bộ kiếm pháp, toàn thân nam tử đầu bạc đều tản mát ra từng trận nhiệt khí dưới ánh trăng, hắn lạnh lẽo mở miệng dặn dò Quan Phách đang đứng hầu bên cạnh: “Đi! Tìm hiểu xem Lý Nhược Ngu kia có phải là thật sự đã xảy ra chuyện gì không!”

Ngày hôm đó sắc trời tờ mờ sáng, thiếu nữ nằm trên giường lớn cũng tỉnh dậy.

Vừa tỉnh ngủ, nàng phát hiện chính mình đang ở trong một cái hoàn cảnh hoàn toàn xa lạ. Sự khủng hoảng không tên lại ập vào lòng, Lý Nhược Ngu muốn khóc, nhưng mà trước khi nàng mê mang thật sự là khóc được quá lợi hại, nên mắt hãy còn chút đau, bây giờ muốn bài trừ ra chút nước mắt thì bản thân nàng phải phí rất nhiều sức lực.

Nàng chớp chớp mắt vài cái, chậm rãi nhích đến cạnh giường, trên mặt đất đặt một đôi dép lê bằng hồ trù mềm mại, nàng mang dép đi tới bên cửa sổ, phát hiện trên cửa sổ có mấy song cửa thô to.

(Hồ trù: 1 loại tơ lụa được sản xuất ở Hồ Nam, Hồ Bắc)

Lý Nhược Ngu cảm thấy thật sự là giống với cái lồng nhốt con vẹt xanh ở trong phòng nàng. Chẳng qua là lúc này gian phòng như cái lồng này nhốt lại là nàng.

Trong cái sân bên ngoài phòng, có một lão giả một mắt đang dọn dẹp sân, xem hình dạng thì đó là người nàng không nhận thức. Nàng phí công lay động song cửa vài cái, sau đó lại chậm rãi đi đến cạnh cửa lớn, khi nàng mở cửa phòng ra thì phát hiện bên ngoài cũng là một cái hàng rào.

Như thế này chính là không còn đường nào để xuất nhập. Tại lúc trong mắt nàng tích tụ nước mắt thì Trầm Như Bách xuất hiện ở ngưỡng cửa, trong tay bưng theo cháo gà nấm hương nóng hầm hập, nhìn thấy Lý Nhược Ngu đứng ở ngưỡng cửa, hắn lập tức nho nhã cười: “Nàng tỉnh, vừa lúc ăn chút thức ăn.”

Lúc nói chuyện, tôi tớ của hắn ở bên cạnh đem khóa sắt ở ngoài cửa mở ra, sau đó mở cửa phòng, để cho Trầm nhị thiếu đi vào.

“Cháo này dùng nước xương hầm chế, ta đã sai người đem nó quạt mát một chút, như vậy nàng có thể trực tiếp ăn.”

Chờ hắn nói xong, ngẩng đầu lên lại phát hiện thiếu nữ kia đứng cách hắn xa xa, trên mặt là sự đề phòng hóa giải không tan.

Hắn đem cháo trong chén khuấy khuấy, sau đó bưng chén đi đến gần nàng, múc một muỗng nói: “Ngoan, há miệng ra.”

Nhưng mà cái muỗng này lại thình lình bị Nhược Ngu hất ra, rơi vãi ở trên mặt đất, đôi mắt quyến rũ đang trừng thẳng hắn kia, tròn mà sáng ngời, bên trong tràn ngập ủy khuất cùng phẫn nộ.

Trầm Như Bách nhẹ nhàng phất phất vết cháo bắn tung tóe trên thân mình, sau đó đột nhiên vươn tay cầm lấy tay nàng, lực tay của hắn rất mạnh nhưng trong miệng lại ôn nhu như cũ mà nói: “Nhược Ngu lại không ngoan, mẫu thân của nàng chính là quá nuông chiều nàng, nên tính tình này mới càng lúc càng lớn…”

Nhược Ngu chỉ cảm thấy tay bị nắm được đau quá, cả thân thể không kiềm chế được bị lôi vào trong lòng hắn. Người nam nhân này luôn ở trước mặt mẫu thân bày ra một bộ hình dạng văn nhã ôn hòa, nhưng mà mỗi lần cùng nàng ở riêng một mình thì ánh mắt của hắn như là muốn nuốt sống nàng, trực giác nàng không thích, vì sao mẫu thân và đệ đệ đều không có ở đây, mà lại đem một mình nàng lưu ở nơi này của hắn?

Trầm Như bách nhìn nữ tử đang kinh hãi như nai con trong lòng mình, nhất là làn môi như nhiễm lên sắc đỏ hồng của mân côi của nàng, hắn không nhịn được chậm rãi cúi thấp đầu xuống…

(Mân côi là tên gọi khác của hoa hồng.)

Liền vào lúc này, ngoài cửa có người nói khẽ: “Nhị thiếu gia, Lý gia tam tiểu thư đến, đang chờ ở ngoài phòng đấy!”

Trầm Như Bách nhăn mày một chút, rồi lại giãn ra. Người đã rơi vào tòa nhà của hắn, khi nào hái đều là chuyện dễ như trở bàn tay, cần gì phải nhất thời nóng lòng đâu!

Thế là hắn liền buông cánh tay đang bị chế trụ của nàng ra, nhẹ lời dặn bảo nàng ăn cháo, sau đó ra khỏi phòng đi về phía gian ngoài.

Lý Tuyền Nhi biết nơi này chẳng hề có gì kỳ quái, dựa theo kế hoạch lúc trước, vốn dĩ phải là nàng đem nhị tỷ của mình lừa đến nơi đây. Chỉ là lúc này nàng tìm tới đây, lại không phải là ý của Trầm Như Bách.

Lý Tuyền Nhi chỉ mang theo thị nữ Anh Đào cùng nhau, lấy cớ đi tiệm son phấn mua đồ, sau khi ra khỏi Lý phủ lại dùng năm cái đồng tiền thuê một chiếc xe ngựa vải xanh mới đi được đến nơi này.

Lúc nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Trầm Như Bách xuất hiện ở ngưỡng cửa thì, nàng nhịn không được sáng trưng đôi mắt, tiến lên đón nói: “Trầm thiếu gia!”

Trầm Như Bách đúng lúc dùng tay ngăn cản hành động muốn nhào vào ngực mình của nàng, trong giọng nói của hắn mang theo chút lạnh lùng: “Ai kêu cô tới nơi này?”

Sự xa cách không chút che dấu của hắn làm cho Lý Tuyền Nhi không khỏi cắn cắn làn môi, trong mắt tràn đầy ai oán nói: “Nhị thiếu, sao Tuyền Nhi cảm thấy chàng đối xử với Tuyền Nhi khác đi thế?”

Trầm Như Bách ngồi xuống cái ghế ở một bên, thay nàng rót một chén trà, hỏi: “Sao nàng lại tới đây? Đại phu nhân có biết không? Trên đường tới đây có người theo ở phía sau không đó?”

Lý Tuyền Nhi nhận lấy chén trà, trong lòng ấm áp, thấp giọng nói: “Yên tâm, không người nào biết, ta theo nơi khác thuê xe ngựa tới… Trầm đại ca, chuyện của ta và chàng đã có kết quả chưa?”

Ánh mắt Trầm Như Bách loe lóe nói: “Nhị tỷ của nàng bây giờ trở nên như thế, nếu để người ngoài biết trước đó ta và nàng có nhiễm, há không phải khiến người ta mắng gãy sống lưng? Nói chung là phải chờ nhị tỷ của nàng vào cửa, mới có thể suy xét đến chuyện của nàng.”

Lý Tuyền Nhi mím chặt môi: “Bây giờ ta đã mang thai ba tháng, bụng bầu cũng bắt đầu lộ ra, chỉ có thể dùng chút quần áo rộng thùng thình che giấu, nếu chàng lại kéo dài đi xuống, khắp trong phủ cũng sẽ biết được chuyện bê bối của ta và chàng… Lúc trước chàng là nói thế nào với ta? Chàng nói chỉ cần cưỡng ép nhị tỷ, rồi giả vờ như bị bọn bắt cóc tống tiền giết con tin là xong, đến lúc đó, chàng lập tức có thể khống chế chuyện làm ăn của Lý gia, cũng có thể danh chính ngôn thuận đem ta cưới vào phủ.

Nhưng bây giờ vì nhị tỷ bị bệnh, hơn phân nửa cửa hàng và đội tàu đều rơi vào tay chàng, nhị tỷ đã vô dụng, chàng còn muốn tỷ ấy làm chi? Lúc trước chàng làm sổ sách giả biển thủ số lượng lớn tiền và hàng hóa của Lý gia để chuẩn bị cho đường làm quan của ca ca chàng, lại còn thầm cùng Bạch quốc cữu bày ra mưu kế, cố ý kéo dài hành trình vận chuyển quân nhu của thương đội Lý gia, tất cả chuyện này đều đã bị nhị tỷ phát hiện, trong mắt tỷ ấy không chứa được hạt cát mà nói muốn giải trừ hôn ước với chàng, lúc đó chàng thuận theo xuôi dòng đẩy thuyền là tốt rồi, sao còn muốn khăng khăng đi cưới người đần độn đó nữa, chẳng lẽ… Chàng còn thích tỷ ấy hay sao?”

Trầm Như Bách không có nói chuyện, trong đôi mắt hờ khép hiện lên một tia sát cơ, ả nữ nhân này biết quá nhiều, lưu ả lại chính là cái tai họa. Tuy rằng trong bụng ả có cốt nhục của mình, nhưng cũng chỉ là sản phẩm có được do hắn say rượu sau khi cãi nhau với Nhược Ngu.

Tuy rằng có chút đáng tiếc, nhưng sau này Nhược Ngu tự nhiên sẽ thay hắn sinh ra càng nhiều con nối dõi… Thừa dịp hiện tại thời cơ thỏa đáng, ra tay trừ ả…

Tuy rằng hắn động sát ý, nhưng mà trên khuôn mặt anh tuấn lại không có một gợn sóng nào, vẫn nhẹ lời như cũ mà nói: “Bây giờ tuy công bộ giám sát tạo thuyền lớn, nhưng lúc trước nhị tỷ của nàng đưa bản vẽ tạo thuyền cho ta không được hoàn chỉnh, cơ quan chắn sóng chống thấm đều chỉ là một mảnh trống không, tự nhiên là cần tiếp tục hợp tác với Lý gia… Đi cùng nàng chỉ có thị nữ Anh Đào chứ không còn ai khác sao? Chu di nương có biết nàng tới đây không?”

Lý Tuyền Nhi cũng không có cảm giác đến sát ý của Trầm Như Bách, nghe lời này của hắn thì đáy mắt hiện lên một tia đắc ý: “Nói đến cùng, cái chàng cần là “Đạp Lãng Bạc phổ” tổ truyền của Lý gia thôi, chẳng qua nhị tỷ đã là đần độn, cho dù đã từng là một cao thủ tạo thuyền thì đã ra sao, bây giờ cũng chỉ là một thứ phế vật, chàng thay vì trông cậy vào tỷ ấy, còn không bằng nhiều nhiều van cầu ta nha!”

Trầm Như Bách nghe vậy, hơi hơi ngẩng đầu lên, lần đầu tiên nhìn thẳng vào nàng: “Ý của nàng là?”

“Bí kỹ ‘Đạp Lãng Bạc phổ’ tổ truyền của Lý gia ở trong ta của ta!” Lý Tuyền Nhi hơi hơi nhướng mày, đắc ý nói.

~ Hết chương 7 ~

Advertisements

11 thoughts on “Ngu Tình – Chương 7

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s