Ngu Tình – Chương 9

Chương 9

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

20151210161458_CRBGu.thumb.700_0.jpeg

***

Lý Nhược Ngu rủ đôi mắt to xuống, lay lay vải vụn trong giỏ. Tuy rằng nàng không thể lưu loát nói chuyện, nhưng mà ý tứ trong lời nói của người khác nàng đều có thể nghe hiểu. Tiếng nói kia là của tam muội, nàng thường xuyên có thể ở trong nhà nghe đến, “Đần độn” mà trong lời nói của tam muội chỉ chính là nàng. Điểm này, nàng cũng biết, có những đứa bé không hiểu chuyện ở trường học của đệ đệ nàng từng ở trước mặt nàng gọi nàng như vậy. Nàng vốn không hiểu, nhưng mà nhìn đệ đệ tức đến nỗi mặt đỏ bừng, sau đó đập mấy đứa bé kia một trận, thì thấy rõ đó là lời nói không tốt.

Lý Nhược Ngu là lén lút mò lên chiếc xe ngựa này, nguyên bản nàng còn vui vẻ vì gặp được tam muội, có thể trực tiếp trở về nhà, nhưng mà nàng đột nhiên không muốn ngồi ở trên xe ngựa này nữa, thế là nàng ra sức từ trong giỏ đứng lên, thừa dịp xe ngựa xóc nảy khi chạy qua một ổ gà đầy bùn thì nàng mang theo cái giỏ mà nhảy khỏi xe ngựa.

May là con ngựa mà phu xe ra sức thúc đi kia chạy chậm, con ngựa này thở hổn hển, mũi khụt khịt, bốn vó lại ở trong ổ bùn đạp tung tóe, nên che đi mất tiếng của giỏ trúc rơi xuống đất, giỏ trúc mang theo Lý Nhược Ngu cà tưng cà tưng lăn một đường xuống triền núi.

Chờ đến khi xe ngựa đi rồi, Lý Nhược Ngu toàn thân đầy sình mới lung la lung lay đứng lên, nàng mờ mịt nhìn quanh bốn phía, thình lình cảm thấy ngày hôm nay có vẻ càng dài lâu hơn những ngày khác.

Đột nhiên đỉnh đầu có một con chim to bay qua, thứ như thế nàng lại chưa hề thấy bao giờ, Nhược Ngu không tự giác nhép nhép miệng lại, liều mạng nuốt nước miếng, rồi kéo cái giỏ to kia chạy theo con chim, nàng dựa vào trực giác men theo dòng suối hướng về bên trong một cánh rừng rậm rạp mà đi.

Ngay tại lúc nào đi vào cánh rừng không lâu, Trầm Như Bách mang theo người cưỡi ngựa chạy qua nơi này, đuổi theo xe ngựa ở phía trước…

Thật ra thì có khối người cảm thấy ngày hôm nay thật là dài, lúc này ở trong khu săn bắn của Liêu thành, cũng đang có người tính toán phải làm sao đem cái ngày làm cho người ta sợ muốn chết này trôi qua nhanh hơn mới được đây?

Huyện thừa địa phương ở Liêu thành, lén lút dùng khăn ấn ấn mồ hôi ở dưới quai hàm gần góc mũ cánh chuồn, ông ta cẩn thận dè dặt mà nhìn nam tử đầu bạc đang ngồi ở dưới mái che nắng.

Lúc này đang đúng giữa trưa, ánh mặt trời gay gắt vô cùng, nhưng mà dưới mái hiên được dàn dựng hết sức tỉ mỉ này hoàn toàn không có chút hơi nóng nào. Chỉ thấy người nam tử đầu bạc có thân hình cao lớn kia, mặc một bộ đồ săn màu xanh lơ mở tà áo, chiếc thắt lưng rộng rãi càng có vẻ tôn lên lưng eo thẳng tắp. Còn đầu tóc bạc quỷ dị nọ thì lúc này được buộc chỉnh tề ở trong chiếc mão móng ưng bằng vàng, như thế mà xem lại càng có vẻ làm cho khuôn mặt đang phấn khởi của hắn càng thêm sâu sắc mê người.

Tuy rằng thế ngồi của Tư mã đại nhân đích xác là anh vĩ tuyệt luân (*), để người ngắm hoài không chán, nhưng mà Huyện thừa Mạnh đại nhân lại vẫn luôn cảm thấy bản thân phải có chút tất yếu nhắc nhở một chút, thế là ông ta xách lá gan, run râu mép trên cằm hỏi: “Trử tư mã, đã nhanh đến giữa trưa, thời gian săn bắn tốt nhất ở khu săn này đã qua, đại nhân có không nguyện ý cho những hương thân phụ lão ở Liêu thành này của chúng ta mở mở nhãn giới, nhìn xem phong thái giương cung săn bắn của đại nhân?”

(*) “anh vỹ tuyệt luân” trong câu: “anh vỹ xuất sắc, vũ dũng tuyệt luân” = “cao lớn xuất sắc, cực kỳ vũ dũng”. Hình dung nam nhân cao lớn khí phách.

Trử Kính Phong híp mắt, hắn đang xuất thần vọng núi cao sương trắng ở đường chân trời tận cùng khu săn, không biết đã đi vào cõi thần tiên nào, lúc này thình lình bị Huyền thừa cắt ngang suy nghĩ, hắn lập tức không vui mà hừ lạnh một tiếng, ngay cả nhìn cũng không nhìn Huyện thừa kia một cái liền đứng dậy lên ngựa.

Loại vùng quê hẻo lánh này thật sự là nhàm chán vô cùng, hôm nay hắn cũng là bị quỷ mê tâm hồn mới đi đồng ý đề nghị của tên Huyền thừa nịnh bợ này, đến nơi đây giết thời gian.

Người tới từ phương Bắc, khi nghĩ tới săn bắn thì sẽ liên tưởng tới hổ báo sài lang, heo rừng gấu chó, cùng với sự bác đấu kịch liệt cùng những mãnh thú đầy dã tính này, cảm giác tự tay cắm dao găm vào trái tim của con mồi, thật sự là khiến nhiệt huyết con người ta sôi trào, có lẽ vì đã lâu không có hoạt động tay chân, nên hắn nghĩ có thể nhân dịp này tận hứng một phen…

Nhưng mà khi đến khu săn của Liêu thành này thì Tư mã đại nhân phát giác mình rốt cuộc là làm chuyện ngu ngốc, hắn cư nhiên mệnh lệnh bộ hạ của mình cõng trọn bộ cung sắt và tên dài, mang theo loan đao phá núi, dẫn con ưng săn được huấn luyện nghiêm chỉnh, toàn bộ võ trang để rồi đi tới trong… Lùm cây này.

Nói là khu săn, nhưng thật ra nó chẳng hề lớn hơn sân diễn binh được bao nhiêu, cây cối, con sông, sườn núi, tất cả những thứ này quả thật là chỉ cần dùng một ánh mắt liền có thể đếm rõ hết.

Về phần con mồi… Vốn tưởng rằng mấy con thỏ béo ú được có chút ngu ngốc đang núp trong đống cỏ chính là mồi săn để dụ thú săn mắc câu, ai ngờ Mạnh đại nhân lại thành thật nói thẳng ra rằng, những con thỏ béo đó chính là nhân vật chính, sau đó còn hưng trí bừng bừng kéo cung săn thỏ làm mẫu….

Kế tiếp, hắn lại nhìn mấy tên thân hào nông thôn đi cùng Mạnh đại nhân thi nhau phạm ngu bằng cách vụng về kéo cung bắn tên, Trử Kính Phong biết, trừ phi trong mấy chục con thỏ này có con nào chán ghét hồng trần mà muốn tự mình kết thúc, tự nhào đầu vào phía mũi tên bay tới, bằng không những tên nhà quê ngu xuẩn kia thật sự là khó khăn để có được thu hoạch.

Chút hứng thú vốn có chút được nhắc tới cứ thế chẳng còn chút nào nữa. May mà phong cảnh nơi này không tệ, cảnh vật tươi đẹp dưới ánh mặt trời có mấy phần tú lệ của Giang Nam, chỉ cần ngồi uống trà nhìn phong cảnh, rồi thả tâm tư trống không vào những đám mây đầy biến hóa… Không ngờ chút hứng thú còn sót lại đó cũng bị lão già cứ liến thoắng không ngừng bên tai này làm hỏng, thế nên ngay sau đó hắn chuẩn bị đứng dậy dẹp đường về phủ.

Bất quá trước khi đi, phải để cho con ưng Tật Phong yêu quý của hắn tận hứng hết sức mới được, vì vậy hắn sai tên hầu ưng tháo dây xích buộc ưng ra, để cho Tật Phong chơi cái đã, dùng mấy con thỏ béo vẫn luôn trêu ghẹo mấy người hương thân tới tận trưa kia mài mài móng vuốt cho nó.

Nhưng mà mấy con thỏ hôm nay không biết có phải đã thành tinh rồi không, mà Tật Phong chỉ vừa mới khoan khoái bay một vòng trên không, xoay quanh xem chuẩn con mồi để đáp xuống thì không lâu sau liền truyền tới tiếng kêu thê lương và dồn dập của Tật Phong.

Trử Kính phong nghe vậy, sắc mặt biến đổi, trực giác là Tật Phong gặp phải rắn độc, hắn liền vội vàng quay đầu ngựa lại vọt vào trong cánh rừng phát ra tiếng kêu.

Chờ đến khi vào rừng, Tư mã đại nhân ngồi trên lưng ngựa xem rõ “cảnh trí” trước mắt, liền chậm rãi trừng mắt lên…

Chỉ thấy một bé con đầy mặt là bùn đang gắt gao úp một cái giỏ trúc to đùng, vẻ mặt hưng phấn đó quả thật là ngay cả vết bùn dày mo trên mặt cũng khó mà che dấu.

“Cô đang làm cái gì?” Hắn nghiến răng một tiếng gào to lên.

Tượng bùn kia có vẻ là bị tiếng gào bất thình lình này của hắn làm cho giật nảy mình, thân thể nhất thời cứng ngắc đè ở trên cái giỏ lớn, sau đó lắp bắp nói nhỏ: “Chim… Nướng chim sẻ ăn!”

Trử Kính Phong rất nhanh quan sát thấy bên cạnh cái giỏ trúc có buộc nhánh cây quấn vải trắng, mảnh vải dài thượt kia vẫn kéo dài đến hơn mười trượng rồi ngừng ở phía sau cây đại thụ… Thông qua khe hở của giỏ trúc, có thể lờ mờ thấy rõ bóng dáng của Tật Phong và một con thỏ ngu xuẩn đang bị buộc chân sau…

Lợi dụng gậy chống giỏ trúc là phương pháp bắt chim sẻ rất thô sơ của những đứa bé nông thôn, nhưng mà hôm nay lại bị nữ tử này dùng lấy để bắt được chim ưng yêu quý của mình…

Quan Phách theo sát đi tới thấy rõ tượng bùn kia là ai xong, thì bản thân hắn cũng hít vào một hơi lạnh, thầm nghĩ: Con bé này phải chăng là đều có thù với chim của Tư mã đại nhân? Lần trước… Chơi một cú kia là đã hao tổn được không nhẹ, hôm nay lại tới hao tổn tiếp tự tôn chim ưng yêu quý của Tư mã đại nhân!

Quào quào quào! Nếu như cái này có thể nhịn vậy còn cái gì không thể nhịn!

Lý Nhược Ngu đích xác là học được chân truyền mà đệ đệ nàng học được từ đám anh em, sau đó nàng đem cách bắt chim sẻ này sửa đổi lại một phen.

Cũng là ông Trời trợ nàng, đám thỏ bị mấy người hương thân kia đuổi cho tới trưa nên cũng kiệt sức, vừa lúc có một con không khéo bị mũi tên bắn trúng đùi, thế nên dễ như trở bàn tay bị Nhược Ngu vồ ngay chóc. Nhưng mà nữ tử đói bụng này lại không đem con thỏ béo trắng đó đưa vào thực đơn, mà chỉ một lòng nhớ mùi vị của chim sẻ nướng mà đám học huynh của đệ đệ từng là. Trên bầu trời có một con lớn như vậy, nướng chín xong nhất định dị thường mỹ vị!

Nhìn thấy con chim kia vẫn đuổi theo con thỏ, Nhược Ngu chợt nhanh trí, thuận tiện dùng công cụ trong tay bày ra cạm bẫy, bắt được con “chim sẻ” khổng lồ này.

Nhưng mà tinh thần hưng phấn còn chưa kịp hết, hơi giương mắt lên lại thấy nam tử đầu bạc mà lúc trước đã từng gặp qua đột ngột cưỡi trên lưng ngựa cao cao, lạnh lẽo mà nhìn chính mình… Lúc bị hắn hỏi thì không biết tại sao, nàng liền khẩn trương phun ra tiếng lòng mình, nàng muốn nướng chim sẻ ăn.

Ngay sau đó, nàng bị nam tử kia dùng một tay mà xách lên trên lưng ngựa, như một trận gió liền bay ra khỏi cánh rừng.

Hắn cũng không có chạy gấp về khách sạn, mà chạy đến một nơi non xanh nước biếc khác ở ngoài thành… Nơi đây chính là ngọn núi nhỏ mà lúc trước hắn ngóng nhìn. Trử Kính Phong sai thị vệ mua củi rơm của tiều phu trên núi, rồi khiến những hương thân phụ lão này đi về trước, lúc này trong núi trở nên thanh tịnh hiếm thấy. Những thứ được long trọng chuẩn bị khi xuất phát cũng xem như có thể phát huy công dụng, lều trại bằng da trâu bò cũng được dựng lên.

Mấy người đàn ông cao lớn thông thạo dùng xẻng sắt đào hố to trên mặt đất, sau đó đem mấy bó củi vừa mua tới xếp vào trong hố. Tiếp theo đốt lửa trại.

Tật Phong run lông chim bay từ trong giỏ trúc ra ngoài, nó kinh hồn chưa định đứng ở trên vai của tên hầu ưng rồi chải vuốt đám lông chim có chút hỗn độn của mình, nỗ lực xây dựng lại sự kiêu ngạo của loài ưng phương Bắc.

Riêng con thỏ đáng thương kia thì không có may mắn như vậy, nó bị lột da mổ bụng, cắt thành từng khúc nhỏ xiên lên thẻ trúc, chế thành từng xuyến thịt thỏ đầy mỹ vị. Còn lại những người khác không lâu sau liền săn chim trĩ thú rừng trở về, cộng thêm hoa quả lá trà tự mang, thế là bữa cơm trưa này có chút thịnh soạn lên.

Trử Kính Phong cầm lấy khăn ướt mà Quan Phách đưa tới, sau đó ném vào trên người của bé bùn ở góc khuất lều trại, nhưng mà hắn thấy nàng không có muốn tự mình lau người, nên liền nhẹ nhàng nhíu mày, sau một hồi đứng hình, Trử Kính Phong mới đi tới cầm lấy khăn ướt rồi kiên nhẫn lau chùi hết bùn sình trên mặt và trên tay nàng, theo sau lộ ra từng chút từng chút làn da trắng nõn ban đầu.

Lý Nhược Ngu lén lút giương mắt quan sát nam tử đang giúp mình chà lau đôi tay, đầu tiên là nhìn thấy đôi dị đồng kia đã khôi phục thành màu đen, mái tóc màu bạc làm nổi bật lên làn da màu đồng cổ trơn bóng lạ kỳ, còn có cái mũi cao thẳng, đôi lông mi cong cong không có chỗ nào là không dễ nhìn.

Nếu như không phải là do quá đói, thì Nhược Ngu cảm thấy chính mình còn có thể lại ngắm thật lâu một hồi. Kèm theo tiếng kêu rột rột của bụng, nàng nhỏ giọng nói: “Đói đói…”

Về người nữ tử giống như là truyền kỳ của Liêu thành này, quá khứ của nàng rất là dễ nghe ngóng. Vốn cho rằng nàng vì tự tiện xông vào nơi mình tắm gội mà giả ngây giả dại, nào ngờ sau khi nghe ngóng kĩ càng một phen mới phát hiện ra không phải như vậy. Kết quả của trận ngoài ý muốn hai tháng trước thế nhưng lại thê thảm đến thế, một nữ tử huệ chất lan tâm, nói năng cao nhã lại biến thành hình dạng như bây giờ, mồm miệng không rõ, trình bày không xong…

Trử Kính Phong buông bàn tay đang kiềm chế mạch đập trên cổ tay của nàng ra, tổ tiên của hắn nhiều thế hệ theo y, chính hắn cũng biết sơ qua y thuật, dựa theo mạch tượng vừa rồi mà xem, đích xác là mạch huyền hoạt, bế tắc tâm trí…

(Mạch hoạt: cho thấy thiếu máu; Mạch huyền: cho thấy khí huyết hư, bế tắc.)

Ngày xưa lại thông minh tháo vát thì thế nào, còn không phải rơi vào hình dạng như hiện tại? Người nhà của nàng không quan tâm nàng sao? Để mặc nàng du đãng ở khu săn, nếu như có tên bay loạn…

Những chuyện này không liên quan đến mình, Trử Kính Phong không muốn lại nghĩ tiếp, hắn ném bàn tay thon của nàng đi, quay người ngồi xuống trước bàn cầm lấy một quyển binh thư xem. Ngốc thì sao chứ, hắn tổng không thể giống như con chim ưng ngu ngốc mà hắn đang nuôi, thấy được mồi liền cắm đầu mê muội ngã vào trong, hết lần này đến lần khác đụng cái đầu rơi máu chảy…

Liền vào lúc này, Quan Phách bưng đồ ăn đã nướng xong đi vào, hắn trừng Lý Nhược Ngu một cái, sau đó buông đồ ăn rồi ra khỏi lều.

Trử Kính Phong nâng tay cầm lấy một xuyến thịt thỏ, hắn vừa cắn một ngụm, khóe mắt liền bay tới cái bóng dáng be bé đang phảng phất bị hấp hồn, chỉ biết mơ mơ màng màng đi tới bên cạnh hắn.

Bàn tay nhỏ của Nhược Ngu gắt gao bóp góc bàn, nàng không ồn không nháo, mà trừng thẳng đôi mắt to của mình, không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm vào cái miệng đang nhai thức ăn của hắn, rồi nỗ lực mà gian nan nuốt nước miếng.

Trử Kính Phong thấy nàng phun cái đầu lưỡi hồng hào nõn nà của nàng ra ra, sau đó nhẹ nhàng liếm lấy làn môi đỏ như quả anh đào của bản thân, lông mày hắn lại một lần nữa hơi hơi chau lại.

Lý Nhược Ngu đang nhìn nhập thần, đột nhiên phát hiện miệng của nam tử này không còn động nữa, lại thêm nàng đã chịu hết nổi sự hấp dẫn của mùi hương này, thế là nàng tăng thêm can đảm vươn cần cổ tới cắn cái xuyến mà hắn đang cầm trong tay.

~ Hết chương 9 ~

Advertisements

12 thoughts on “Ngu Tình – Chương 9

  1. loan232

    Truyện rất hay và bạn cũng edit rất tuyệt. Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã edit truyện .

    Reply
  2. trabacha90

    ≧▽≦ úi giồi, thật cmn kick thich, lại bắt đầu cuồng lên vì hố ms của nàng rồi á. trc là BHTTT, giờ là bộ này, trùi ui, bấn, bấn

    Reply
  3. alicedontcry

    Ôi đây rồi(─‿‿─) chờ mãi cuối cùng cũng có :3 mong ngày nào vào cũng có chương mới thì đời tuyệt vời biết bao =))))))))))))))

    Reply
  4. trinhlinhlanlinh

    Cha mẹ ơi đang cảm cúm nặng ho như súng liên thanh mà đọc tới đoạn chỉ úp chim xong… vừa cười vừa ho tắt tiếng luôn rồi ha ha ha ha ha ha

    Reply
  5. superlatte

    Anh nên đổi tên – Ưng Kính Phong
    Dại gái kg có thuốc chữa đâu anh oi!
    Haha
    Thank you Grey!!! 😍😍

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s