Ngu Tình – Chương 10

Chương 10

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

d10144540923dd547ecec624d109b3de9d8248ca

***

Trử Kính Phong không có nhúc nhích, mặc cho cái miệng anh đào bé nhỏ đó từng chút từng chút mà nhuộm dần vết dầu mỡ bóng loáng, cuối cùng xuyến thịt thỏ kia cũng vào hết cái miệng nhỏ của nàng.

Hắn đem mâm thức ăn đẩy đẩy, toàn bộ đẩy đến trước mặt Nhược Ngu. Còn bản thân mình thì xách bình trà trên cái bếp nung lên, chuẩn bị pha một chén trà nóng.

Dân bản xứ ở Liêu thành thích uống loại trà được se lá thành sợi, loại trà này có mùi thơm ngát còn vị thì chát đắng, vì thế dùng để hạ sốt giải độc rất tốt, nếu như thêm mấy quả mơ được nhưỡng bằng mật ong rừng, hoặc là đem quả lê khô cắt thành sợi nhỏ, sau đó thêm vào nước trà thì càng là mỹ vị cực kỳ, nhất là đường khối được làm bằng mía mới ra lò, càng là phối hợp tuyệt mỹ với loại trà đắng chát này. Dân bản xứ đem này gọi là “Trà ba loại”.

Thuộc hạ cũng là vì nhập gia tùy tục, nên khi nghe ông chủ quán trà giới thiệu xong, liền có ý muốn chuẩn bị những món ăn thức uống mới lạ cho chủ công thử nghiệm, thế là mua xuống thứ này. Đáng tiếc Trử Kính Phong này lại không phải dân bản xứ của Liêu thành, nên đối với những thứ ngọt ngấy không quá yêu thích, hắn chỉ lấy duy nhất lá trà, không có kèm thêm chút trái cây nào, nâng trà đắng uống một ngụm vào bụng, vị chát kia làm cho hắn không nhịn được mà khẽ nhíu mày, vị đắng thuận theo đầu lưỡi mà tán loạn…

Hương vị chát đắng này, lại giống như là cảnh ngộ kia trong lòng hắn, chỉ là lướt qua, nhưng cả đời này lại khó mà quên… Nghĩ thế, ánh mắt hắn lại rơi xuống trên người thiếu nữ đã ăn no làm biếng bên cạnh, lúc này nàng đang nâng chén trà, cũng đi theo hắn uống.

Tuy rằng nàng ngốc, nhưng mà nết ăn nết uống lại không có ngốc theo, nàng vẫn như cũ chú ý vô cùng, xem ra lúc ở nhà nàng thường uống loại trà này, chỉ thấy nàng chậm rãi đem quả mơ và sợi lê khô, cùng với hai khối đường phiếm hồng ném vào trong chén, sau đó vươn tay rót trà nóng vào trong chén ngâm mở ra, nhất thời một cổ mùi thơm lạ lùng của trái cây hỗn tạp tỏa quanh quẩn khắp lều.

Trử Kính Phong biếng nhác ngồi ở một bên, có chút không đếm xỉa nhìn hai cái cổ tay oánh bạch lộ ở bên ngoài ống tay áo của nàng, chờ đến khi chén trà nhỏ kia ngâm mở ra, nàng cũng không có bưng lên mà liếm liếm miệng cúi đầu xuống, men theo viền chén trà liếm uống hệt như con cún nhỏ. Có lẽ là quá khát, nên Lý nhị cô nương danh chấn tứ phương này lại không có sự đoan trang tao nhã và thong dong như ngày xưa, tiếng uống nước lúc này của nàng thật là vang dội, chỉ chốc lát chén hồng trà trái cây này đã thấy đáy.

Nhược Ngu hơi giương mắt, liền nhìn thấy đôi mắt hẹp dài kia vẫn không nhúc nhích mà nhìn chằm chằm vào mình… A, hiểu! Đây là cùng cái tật xấu với đệ đệ đó mà, chuyên gia ngấp nghe đồ ăn ngon của nàng… Hiện tại trong bụng có đồ ăn, vậy thì cũng có thể nhàn hạ mà thoải mái chơi một trò chơi, Nhược Ngu ngậm lấy một nửa quả mơ trong chén, sau đó cố ý đưa về bờ môi của nam tử, đôi môi của nàng bị nước trà ngọt ngấy nhuộm được càng hồng.

Trò này nàng thường hay chơi, đem đùa Hiền Nhi rất là hữu dụng, mỗi khi nàng có chút đồ ăn vặt tinh xảo, nàng đều dỗ Hiền Nhi nhào tới, nhưng sau đó sẽ lập tức lùi lại phía sau, nhanh chóng xẹt qua, làm cho khuôn mặt tròn như bánh trôi nước của Hiền Nhi tham ăn muốn nổ tung tóe, oa oa mà gào lên.

Đáng tiếc lúc này nàng hình như quên mất người trước mắt này không phải là một đứa bé khả ái như cục bột, ngay tại lúc gương mặt tuấn tú kia dần dần áp sát thì Nhược Ngu đắc ý chuẩn bị lùi về phía sau, nhưng mà cái gáy của nàng lại bị một bàn tay cố định chặt chẽ, căn bản không có cách nào rút lui được nửa phần. Nàng chỉ có thể trừng to mắt nhìn đôi môi mỏng dưới chiếc mũi cao kia từ từ tiến gần về phía mình…

Lúc này Nhược Ngu mới biết sợ hãi, nàng bị đôi mắt kia nhìn chòng chọc mà phát khiếp lên được, đến nỗi muốn nuốt quả mơ vào bụng luôn cũng không dám. Nàng chỉ có thể bất lực nhìn hắn.

Trử Kính Phong nhìn đôi mắt đã có chút dâng lên nước mắt này, đột nhiên phục hồi tinh thần lại, sắc mặt ngẩn ra, hắn chán ghét mà đem thiếu nữ thô lỗ đẩy xuống chiếu, lười phải đi nhìn cái tướng ăn ngu ngốc của nàng.

Cú đẩy này quá mạnh, cái gáy của Nhược Ngu phát ra một tiếng đùng. Nàng bị động tác bất thình lình này của nam nhân làm cho sửng sốt, thế nên nhất thời không có thấy đau mà chỉ thấy mờ mịt. Còn chưa kịp lấy lại tinh thần, cả người lại bị kéo lên, bàn tay thô lỗ kia bắt đầu xoa xoa lên cái gáy của bản thân.

Nhìn khuôn mặt lạnh lẽo đầy sát khí của hắn, Nhược Ngu quyết định từ nay về sau sẽ chán ghét người nam nhân này. Thế là nàng lập tức ra sức đẩy bờ ngực rắn chắc của hắn ra.

Sự kiên nhẫn của Trử Kính Phong vốn không nhiều, bấy giờ bị nàng xô đẩy thì càng thêm buồn bực, bởi vì trên tay dùng sức nên đường nét lung linh của người ngọc trong lòng đều bị hắn cảm thụ được rõ ràng đến từng tấc.

Xúc cảm mềm mại thình lình khiến máu toàn thân hắn không rõ vì sao khô nóng lên. Loại cảm giác này đối với Trử Kính Phong mà nói, thật là xa lạ, nhưng mà cảm giác này lại cứ nhiều lần lặp đi lặp lại phá công trên thân của nữ nhân chẳng biết gì cả này.

Quân tử hắn đã làm quá đủ! Là chính nàng ba phen bốn bận trêu chọc hắn, con người luôn phải vì lời nói việc làm của mình mà trả giá mới đúng.

Nghĩ thế, thân thể nhỏ xinh của Nhược Ngu lại bị đẩy ngã xuống mặt đất lần nữa, ngay sau đó, hai cánh môi mỏng mang theo ý lạnh liền che ở trên môi nàng…

Vừa rồi nam nhân này vẫn luôn uống trà, nên trên làn môi tràn đầy mùi trà thơm ngát, xúc cảm lạnh lẽo mà ướt át này rất là thư thái. Chẳng qua trong lòng của Nhược Ngu lại rất là xem thường: Thật là ngay cả Hiền Nhi cũng không bằng! Hiền Nhi nó đều biết vật đã vào miệng thì không thể lại đòi hỏi. Thế mà tên nam nhân đầu bạc này lại không chịu tuân theo, ngay cả cả cái lưỡi cũng vói vào luôn…

Nhược Ngu cảm thấy bản thân bị thiệt thòi, hẳn là phải ra sức cứu vãn một chút mới đúng, vì thế nàng lập tức không chịu yếu thế mà duỗi cái đầu lưỡi ra liếm, cuối cùng dứt khoát ngậm lấy bờ môi đầy mùi thơm ngát của nam tử này không buông, nàng giống như là cún con đang gào khóc đòi ăn mà liều mạng hấp mút…

Cổ họng của nam nhân phát ra tiếng ùng ục hệt như mãnh thú gầm gừ, toàn bộ thân thể cường tráng của hắn đều đè lên trên thân thể mềm mại yêu kiều kia.

Chính tại lúc này, Nhược Ngu liền thua trận, nàng cảm thấy hít thở không xong, lập tức đẩy nam nhân ra muốn hắn đứng lên.

Nam nhân thật không dễ dàng mới đứng dậy, nhưng mà cổ áo của Nhược Ngu đã bị kéo mở, lộ ra cái cổ bé xíu và bộ ngực cao ngất bị cái yếm buộc chặt, một mảnh như mỡ đông sáng ngời này tản mát ra mùi huân hương hoa nhài, trong lúc hít thở phập phồng, tất cả đều là nhấp nhô dụ hoặc người ta đắm chìm vào giữa mảnh tuyết trắng này không ra…

Giờ khắc này, sự thơm ngon tốt đẹp trước mắt khiến người quên mất nàng là đứa bé ngốc, mà chỉ còn lại tiếng vang sôi sục chảy xiết trong mạch máu quanh quẩn sâu trong đáy tai…

“Trứng… Trứng thối…” Tiếng khóc nức nở này đột ngột đánh tan khắp phòng kiều diễm, Nhược Ngu đã bị hắn làm cho sợ hãi, khi nàng thấy đáy mắt hắn lại nổi lên nhàn nhạt màu hồng thì nhất thời lại khóc lên.

Trử Kính Phong cũng lâm vào sự chán ghét chính mình thật sâu —- thật là quá bụng đói ăn quàng, đây chính là một con bé ngốc, phẩm vị của Trử Kính Phong hắn đây từ khi nào suy sụp đến nỗi đi khinh bạc một nữ nhân ngốc sắp thành vợ người khác chứ.

Nghĩ đến đây, hắn thấp giọng quát: “Câm miệng!”

Nhưng mà từ trước đến nay nước mắt của cô bé này không phải kêu ngừng là ngừng. Sự gào thét chấn kinh lá gan địch của Tư mã Đại Sở ở trước mặt Lý nhị tiểu thư hoàn toàn mất đi công hiệu nên có.

Nhìn hắn hung thần ác sát vậy thôi chứ thật ra là ngoài mạnh trong yếu, Trử Kính Phong nhìn nước mắt của nàng càng tụ càng nhiều, đầu hắn đều bị tiếng khóc nức nở chấn động ông ông vang lên, hắn hít một hơi thật sâu nói: “Nếu như nàng không khóc nữa, ta sẽ để cho nàng đánh gà hoang có được không?”

Lý Nhược Ngu nghe lời này, tiếng nghẹn ngào dần dần nhỏ đi, nàng nghĩ nghĩ, sau đó thu hồi hết nước mắt, chuẩn bị dồn hết sức mạnh để búng một cái thật đau. (Móa, :)))))))))))))))

Trử Kính Phong chặn ngang cầm lấy bàn tay đang muốn giở trò của nàng, hắn liều mạng hít sâu một hơi mới hơi cúi mặt nói: “Ý của bổn toạn, là đi vào trong rừng đánh…”

Liêu thành, Lý phủ lúc này đã loạn thành một nồi cháo.

Nguyên bản Trầm Như Bách tự chủ trương đem Lý nhị cô nương mang đi, liền khiến cho trong lòng Lý lão phu nhân cực kỳ không vui, bà là người luôn để ý lễ tiết, tuy rằng Nhược Ngu sắp sửa gả vào Trầm gia, nhưng mà con rể tương lai một mình mang cô nương đi lại là phong tục ở cái chỗ nào trên đời này chứ.

Bà ngại cho thanh danh cùng mặt mũi cô gia (*) nên lúc ấy không tiện phát tác. Nhưng mà Lý lão phu nhân cũng là nghĩ ngày hôm sau liền đi Trầm gia tìm nhị cô nương của mình về nhà.

(*) Cô gia: Chồng của cô nương trong nhà, chỉ có người ở phía nhà mẹ đẻ mới gọi con rể như thế.

Không nghĩ tới lúc gần giữa trưa, quản gia vốn ra thành làm việc lại vội vàng chạy về, nói là ở ngoài thành nhìn thấy Trầm gia cô gia cùng tam tiểu thư, lúc ấy ông ta chạy tới thì nghe được cô gia đang nói với tam tiểu thư là không thấy nhị tiểu thư đâu. Thế nên ông ta liền vội vội vàng vàng chạy về báo tin.

Lý lão phu nhân vừa nghe lời này, hồn đều bị dọa không còn. Bà vội vàng mang theo một đám tôi tớ ra thành đi tìm.

Lúc Trầm Như Bách đuổi kịp Lý Tuyền Nhi, hắn lập tức kiểm tra xe ngựa một vòng, khi ấy phát hiện phía sau toa xe rất hỗn độn, có thể suy đoán được nhị cô nương đây là nhảy xe, thế là hắn liền chuẩn bị mang người đi vòng trở về tìm kiếm.

Tại lúc hắn liếc thấy bóng lưng vội vàng rời đi của quản gia Lý phủ, hắn liền biết việc hôm nay e là lộ ra ngoài, bất quá trong lòng hắn tự có chủ trương, nên cũng để mặc quản gia đi mật báo.

Chờ đến khi người của Lý gia tới, thì Trầm Như Bách đã từ trong miệng của Huyện thừa đại nhân đang trở về thành biết được tin tức Lý nhị tiểu thư tự tiện xông vào khu săn sau đó bị Trử tư mã mang đi.

Việc này khiến cho Trầm Như Bách căng thẳng trong lòng, hắn lập tức sai người đi nghe ngóng, một đường chạy tới doanh trại nghỉ đêm của Trử tư mã.

Lý lão phu nhân cũng tự mình tiến đến, trên quãng đường này bà nghe quản gia nói không ít về sự tích của Trử tư mã. Đủ loại thủ đoạn cắt xương nấu thịt được sử dụng với kẻ thù của Trử tư mã làm cho Lý lão phu nhân nghe mà choáng váng mặt mày, liên tục đem thuốc viên tăng lực làm từ hồng sâm xem như kẹo mà đổ vào miệng.

Xuất thân của vị Trử tư mã này nhưng mà không thấp, tổ phụ của hắn lúc trước ở trong cung làm Thái y tổng quản ở Ngự y viện, sau bị công chúa Đại Sở là Trường Nhạc nhìn trúng, chiêu thành phò mã. Tính lên thì hắn là hoàng thân chính tông Đại Sở. Tuy rằng bây giờ hoàng tộc Đại Sở suy thoái, nhưng mà Trử gia một nhánh này lại sinh ra vương hầu trên lưng ngựa là Trử Kính Phong, binh quyền nắm trong tay là thật tài thật liệu, tuy xa cách nơi quyền lực tranh đấu là Kinh thành, nhưng thực lực lại không tầm thường.

Theo lý thuyết, hoàng thân quốc thích không thể có liên quan gì với loại dân đen xa nơi Giang Nam này như Lý gia bọn họ. Nhưng mà Nhược Ngu lại cứ là trêu chọc đúng vị Tư mã này mới chết, hiện tại lại còn ngây dại ngơ ngác rơi vào trên tay hắn… Này… Này, nếu là tới trễ, chẳng phải là đã bị Tư mã đại nhân nghiền xương thành tro rồi hay sao!

Tưởng tượng như thế, Lý phu nhân không miễn được sinh ra oán trách với Trầm Như Bách, hắn đây là chăm sóc Nhược Ngu kiểu gì? Làm sao lại để cho nàng chạy lạc mất chứ?

Chờ đến lúc đi đến nơi lưng chừng núi kia, Lý lão phu nhân đã nóng vội lập tức từ trong xe ngựa đứng lên, thế là xa xa nhìn thấy bóng dáng của con gái mình…

Chỉ thấy nữ nhi đang ngồi ở trên một triền núi nở rộ đầy hoa tươi, trong tay cầm một cái vòng hoa vừa bện xong, con bé cười hì hì đem nó đội lên trên đầu của một nam tử anh tuấn cao lớn, có mái tóc bạch kim đang ngồi bên cạnh…

Lý phu nhân rốt cuộc đứng không xong, nhất thời đặt mông ngồi xuống xe ngựa, bà không nhịn được mà chột dạ nhìn sắc mặt đồng dạng có chút tối tăm không xong của cô gia tương lai nhà mình, trong lòng bà trào ra mấy phần hổ thẹn: Con gái ngốc của ta, sao con… Sao con có thể cùng nam tử khác thân mật như thế?

~ Hết chương 10 ~

Advertisements

14 thoughts on “Ngu Tình – Chương 10

  1. Cheese35

    Tiếc quá Grey drop edit truyện này T.T Nói thật mình r thick Grey edit vì rất tỉ mỉ và mượt T.T

    Reply
  2. Đậu

    Ngốc một cách đáng yêu quá đi mất. Cơ mà sao nam 9 yêu nhanh quá vậy. Trước giờ k động tâm sắc dục bao giờ bỗng nhiên nhìn cái yêu luôn là sao. Coi bộ còn yêu k hề cạn (?)

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s