Tiểu Dược Thê – Chương 4

cvv

Chương 4

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

Dịch trạm ở Đại Triêu rất là nhiều, mỗi cách hai mươi dặm sẽ có một cái. Những năm gần đây bởi vì kỹ nghệ khắc hạt hưng thịnh, nên người lui tới Cung thành để thu hạt rất nhiều, triều đình sợ nhiều người nhiều miệng, nên đặc biệt cách mười lăm dặm có một dịch trạm ở ngoài Cung thành, làm thế để phòng sinh sự.

Dịch thừa ở lân cận với Trương dịch thừa họ Nguyên, là một chàng trai trẻ tuổi, vì làm ra chiến tích, cả ngày đều chịu khó vô cùng, đem quan viên qua lại nơi này hầu hạ được thỏa thỏa thiếp thiếp, gần đây tên này còn tới cướp địa bàn của hắn. Tuổi hắn cũng có bốn mươi, quyết định ở nơi đây dưỡng lão, thành ra không có so đo với y. Vừa lúc hôm nay trời xuân giá lạnh quá sức, Trương dịch thừa đã sớm đi nghỉ ngơi, dù sao Nguyên dịch thừa phái người của y ở gần đâu, vừa có người tới thì y sẽ lập tức mời chào đi qua.

Nhưng mà, chăn của Trương dịch thừa còn chưa kịp ấm, liền nghe được tiếng bùm bùm lạch tạch vang lên, ngay sau đó là tiếng sàn nhà thùng thùng vang lên.

Khuôn mặt già nua của Trương dịch thừa trầm xuống, hắn đẩy cửa ra quát: “Ồn ào cái gì?”

Người hầu hốt ha hốt hoảng.

“Đại nhân, không xong.”

Trương dịch thừa không có ý tốt nói: “Thằng nhóc họ Nguyên kia lại làm cái gì?”

Người hầu nói: “Nguyên dịch thừa thấy xe ngựa của Mục Dương hầu, dọa đến nỗi vừa lăn vừa bò chạy về trạm dịch của hắn. Hiện tại xe ngựa của Mục Dương hầu đang hướng về chỗ chúng ta mà đi, ước chừng lại qua một khắc chung nữa là đến.”

.

Ba chữ Mục Dương hầu quả thật như sấm bên tai.

Tuổi đôi mươi hắn đã xua đuổi Man di, sau đó được tiên đế phong làm Mục Dương hầu, đã vậy còn từng là thư đồng của Hoàng đế, là thái phó của đương kim Thái tử, năm nay tuổi tròn hai mươi tám. Những thân phận này đều không phải là trọng điểm, trọng điểm là Mục Dương hầu tâm ngoan thủ lạt, tính tình cực kỳ táo bạo, nhất định phải thấy máu mới có thể hài lòng.

Nghe đồn Mục Dương hầu luôn mang bên mình một cây roi, tên là roi Uống Máu, không cần biết là thân phận cỡ nào đi nữa, tính tình đi lên là quất trước nói sau.

Trương dịch thừa ôm trái tim đã dưỡng lão không thành, chuẩn bị chờ chết mà lẫy lừng đứng ở ngưỡng cửa trạm dịch.

Xe ngựa dừng lại.

Chỉ là ngay cả mặt của người rất có thể đưa tiễn hắn về Tây Thiên là Mục Dương hầu hắn cũng chưa kịp thấy rõ, liền triệt triệt để để bị xem nhẹ ở một bên. Nửa buổi, mới có một lang quân mặt trắng nhanh nhứ chớp chạy tới, hỏi: “Dịch thừa ở đâu?”

“Chính là hạ quan.”

“Đem đại phu tốt nhất Cung thành tìm tới đây.”

.

Lang quân kia tên là Ngôn Thâm, sinh được một bộ hình dạng rất tốt, chẳng qua là giờ phút này hắn lại đang trợn mắt nhìn một lang quân mặt đen: “Nếu Hầu gia có cái dài ngắn, cả nhà ta và ngươi đều chỉ còn nước chôn cùng!”

Ngôn Mặc rút dao găm ra, lưỡi dao sắc lạnh thấu xương, hắn không nói một lời liền hướng mu bàn tay vạch một đường, máu chảy đầy đất.

“Chuyện này sai tại ta, là ta nhất thời không xét kỹ mới khiến cho thằng nhóc kia thương tổn Hầu gia.”

“Người đâu?”

“Đã sai người đi tróc nã, hắn bị Hầu gia gây thương tích, còn ăn bột nhuyễn cốt, chạy không xa được, giờ tý tối nay nhất định có thể bắt lại.” Ngôn Mặc nghĩ thầm: Nếu Hầu gia có cái không may, hắn nhất định tự tay đâm thằng oắt kia, rồi theo Hầu gia mà đi.

Tuy vừa rồi Ngôn Thâm nói như vậy, nhưng trong lòng hắn biết chút thương này đối với Hầu gia mà nói, không xi nhê gì. Thể chất của Hầu gia nhà bọn hắn có chút lạ kỳ, không cần biết bị thương nặng đến cỡ nào, chỉ cần có thể được đến nghỉ ngơi sung túc, thì rất nhanh có thể khỏi hẳn.

Giờ phút này chuyện mà hắn lo lắng lại là chuyện khác.

Hắn hạ giọng hỏi: “Bệnh lạ của Hầu gia đã phát tác xong hay chưa?”

Ngôn Mặc cũng thấp giọng trả lời: “Lúc phát hiện Hầu gia thì gân xanh trên mặt Hầu gia đã tiêu hết.” Ngừng một chút, Ngôn Mặc lại nói: “Nhưng mà có một chuyện hơi lạ, trên ống quần của Hầu gia có nửa cái dấu chân.”

Ngôn Thâm luôn luôn bình tĩnh tự nhiên lúc này lại lộ ra thần sắc kinh ngạc, mặt mày lập tức trầm xuống, cả giận nói: “Thằng khốn kia thật quá to gan lớn mật, ngay cả cái đùi vàng của Hầu gia chúng ta mà cũng dám giẫm! Chờ bắt được hắn không cần đem da hắn lột, lão tử muốn nuốt sống hắn!”

Có lẽ vì ứng cùng lời nói hùng hồn này của hắn, cửa phòng kẽo kẹt rung động lên.

Một tiểu đồng chạy ra, vui sướng ngất ngây mà nói: “Hai vị gia, Hầu gia tỉnh.”

Ngôn Thâm và Ngôn Mặc đều ngẩn ra.

Nếu là dĩ vãng, Hầu gia nhất định phải hôn mê mấy ngày mới có thể tỉnh lại. Bây giờ mới hôn mê bao lâu? Một canh giờ? Không, nửa canh giờ đều chưa tới. Hai người lập tức tranh nhau xông vào. Nam nhân trên giường đã ngồi dậy, bên cạnh có tiểu đồng đang quỳ ở mép giường pha trà.

Hương trà xông vào mũi.

Tiểu đồng rót nửa chén, sắc trà xanh ngắt, là Tuyền Thành Lục đầu xuân giá trăm kim một lạng.

Chén trà đỗ quyên gáy khóc bằng sứ trắng mỏng manh trầm ổn như núi nằm gọn trong bàn tay năm ngón quá sức thon dài của nam nhân này, hắn khẽ ngửi hương trà, rồi lại ngửi tiếp, ngửi đến ba lần. Tiểu đồng nâng tay lên, nhận chén trà về, sau đó đổ hết, rồi quỳ sát đất thi lễ xong mới nhẹ chân nhẹ tay rời đi.

Giọng nói khàn khàn trầm thấp vang lên.

“Người ở nơi nào?”

Ngôn Thâm cùng Ngôn Mặc đồng loạt quỳ xuống, Ngôn Mặc nói: “Hầu gia, trước giờ tý nhất định có thể mang về. Lần này là thuộc hạ làm việc bất lực, thỉnh cầu Hầu gia trách phạt.”

Thẩm Trường Đường nhìn tay của Ngôn Mặc, rồi nói: “Ngôn Thâm lĩnh mười roi, Ngôn Mặc lĩnh năm roi, lần sau không được viễn dẫn lẽ này nữa.”

“Vâng, Hầu gia.”

Ngôn Mặc lại hỏi: “Thằng nhóc kia…”

“Người tính toán mọi cách lấy mạng của ta, trong thiên hạ này chỉ có một. Thời điểm chưa tới, lần này tạm thời ghi nhớ. Về phần thằng bé đó…” Thẩm Trường Đường nhẹ như không nói: “Giết, không cần lưu toàn thây.”

Giữa lúc nói chuyện, đôi lông mày dài của Thẩm Trường Đường bỗng nhiên nhíu lại.

Hắn dùng tay đẩy vạt áo loang lổ vết máu ra, một cái nhẫn bạch ngọc dính máu rơi vào trong lòng bàn tay hắn.

Ngôn Thâm vội vàng đi kêu tiểu đồng chạy về xe ngựa cầm áo bào sạch sẽ tới đây, lúc hắn trở về thì thấy Hầu gia nhà mình xốc chăn lên, vẫn ngưng thần mà ngóng ống quần của mình. Ngôn Thâm ngầm hiểu, lập tức nghiến răng nghiến lợi nói: “Há có thể như thế, chỉ vỏn vẹn một thằng oắt con mà lại dám chà đạp ống quần của Hầu gia! Chờ mang về tới, tất đem hắn nghiền xương thành tro!”

Ai biết Thẩm Trường Đường lại lộ ra ý cười vạn năm khó gặp.

“Lại là lớn gan.”

Ngôn Thâm cho rằng chính mình hoa mắt, hắn chớp chớp mắt, mới phát hiện trên miệng Hầu gia nhà mình rõ rành rành là ý cười. Một tiểu đồng từ ngoài đi vào, nhẹ giọng nói: “Đại phu hạng nhất hạng nhì trong Cung thành đều mang tới.”

Thẩm Trường Đường chậm rãi đeo chiếc nhẫn bạch ngọc vào tay, nhàn nhạt nói: “Đều để bọn họ về đi, Ngôn Mặc, ” hắn có chút dừng lại, đôi mắt xếch dài nhỏ thâm thúy như mực, sau đó chậm rãi nói: “Ngươi đi Cung thành tìm một cô nương.”

Ngôn Mặc cho rằng bản thân nghe lầm.

Hầu gia nhà hắn muốn tìm một cô nương? Nếu nói tìm một con heo mẹ thì càng có thể khiến hắn tin tưởng hơn!

.

Lúc Khương Tuyền nhìn thấy A Ân toàn thân là máu thì đều nhanh dọa khóc.

A Ân không muốn để nàng lo lắng, nên giấu đi chuyện mình gặp được phiền phức, mà chỉ ấm giọng nói: “Đừng lo lắng, chỉ là hôm nay lúc đi đào bạc bị ngã, không khéo ngã vào một vũng máu, mới dính một thân thế này.”

Khương Tuyền biết chuyện A Ân chôn bạc, nên chỉ nói: “Tỷ tỷ suýt nữa dọa chết ta.”

A Ân cười: “Chết không được, tỷ tỷ còn ở đây, nhất định sẽ không để cho ngươi chết.” Nàng lấy một thỏi bạc trắng trong áo ra, mắt Khương Tuyền mở thật to, nói: “Tỷ tỷ giấu được nhiều tiền vậy! Thỏi bạc này được mười lượng chứ?”

“Nhiều nhất là năm lượng.”

“Năm lượng cũng rất nhiều.”

A Ân nói: “Không nhiều, hiện nay chúng ta cần dùng tiền rất vào rất nhiều việc. Việc khẩn cấp trước mắt chúng ta phải làm là kiếm được càng nhiều tiền, mới có thể bảo đảm sau này vô ưu. Cung thành quá nhỏ, đã vậy còn nhiều người nhiều miệng, chúng ta không thể xuất hiện ở Cung thành.”

Nàng hơi hơi trầm ngâm.

Khương Tuyền nói: “Muội nghe Tần bá nói, mấy năm gần đây lân cận có nhiều thị trấn, bởi vì cách Cung thành gần dễ dàng tìm được hạt nên mới mọc lên.”

A Ân cũng đang có suy xét này, tức thì nói: “Ngày mai chúng ta đi lên trấn xem xem, nhìn coi có cơ hội nào không.”

Khương Tuyền có chút lo lắng: “Kỹ giả khắc hạt phần lớn là lang quân, tỷ tỷ là nữ tử, có nên giả nam trang không? Đễ dễ làm việc?”

Nghe được lời này, A Ân thở dài: “Ta cũng có nghĩ qua chuyện giả nam trang, chỉ là…” Nàng ngó chính mình, rồi rất trắng ra cũng như rất khách quan nói: “Ta có thể che lấp đi nữ khí trên dung mạo, cũng có thể khắc ra hầu kết, ngực cũng không cần bó, nhưng tiếng nói lại không cách nào thay đổi, một khi mở miệng chắc chắn sẽ lộ tẩy, khiến cho người khác ngờ vực, không bằng thẳng thắng vô tư.”

Ánh mắt của Khương Tuyền nhịn không được nhìn vào ngực của A Ân.

Hai người cách nhau ba tuổi.

Nhưng nếu nói ngực của của Khương Tuyền như đồi núi suối khe, thì A Ân chính là ngực như đồng bằng.

Ông Trời ngoài thưởng cho nàng ở lúc nguy cấp bùng nổ ra quái lực, còn có một bộ ngực phẳng, đáng thương thay…

A Ân ho mạnh một cái.

Khương Tuyền đỏ mặt, nói: “Tỷ tỷ, ta không có ý gì khác. Vậy… Vậy… Lỡ như ngày mai phu nhân sai người tới đây làm sao bây giờ?” Nhắc tới mẫu thân, trong lòng A Ân càng thêm bi thương, nàng nói: “Đông Vân phải hầu hạ tám người ở Ân gia, không thoát được thân; còn Tần bá tuổi già, không rời khỏi Ân gia; thừa lại một tên tôi tớ lại phải hầu hạ Hạo ca nhi. Huống hồ lấy tính tình của mẫu thân, nhất định cảm thấy ta có thể ứng đối, bà ấy không cần quan tâm. Trước khi chính thê của Tạ lang chưa định ra, cha mẹ hẳn là tạm thời đều không nhớ đến ta.”

Khương Tuyền rất là đau lòng, nói: “Tỷ tỷ chớ có thương tâm, là Tạ lang không xứng với tỷ.”

A Ân kéo khóe môi cười.

“Nào có cái gì thương tâm hay không thương tâm, kỳ thật ta đã sớm nghĩ rõ ràng, thay vì nói ta chờ năm năm để Tạ lang cưới ta làm vợ, không như là nói ta dùng năm năm đó để mà chết tâm. Hắn lừa ta, ta trái lại để xuống, ” nàng lại tự giễu cười: “Càng huống chi ở trước mặt cha mẹ, sự tổn thương của Tạ lang đối với ta mà nói căn bản không đáng giá nhắc tới.”

Lúc A Ân và Khương Tuyền ngủ thì mơ hồ cảm thấy ngực có chút đau, không biết sao nàng lại nghĩ đến quý nhân hôm nay ở trong rừng gặp phải.

Nàng xoa xoa ngực.

… Chỉ mong sau này đừng gặp lại.

~ Hết chương 4 ~

Advertisements

17 thoughts on “Tiểu Dược Thê – Chương 4

    1. Nàng Xám Post author

      Khi đến tuổi dậy thì, ngực bắt đầu phát triển =))))))))))) Còn ở đây thì nam chính là hormone dậy thì của nữ chính ;))

      Reply
      1. strongerle

        ôi ổi ồi ôi đúng kiểu bà chị họ tôi roài, sau nụ hôn đầu ha ha, bà ấy còn tưởng bị ung thư =))))) không ngờ có ngày nó lại được đưa vào truyện thế này, tôi lại tưởng lúc ban ngày bị xô bầm dập làm sao cơ chứ :)))

      2. busstopthu

        a ân giống mình.. năm nhất đại học nó không phải đồng bằng mà là thung lũng.. đến giờ năm ba rồi thì như cao nguyên ý…

  1. Ốc

    Bắt đầu kịch tính rồi ấy hi vọng truyện đừng dừng đột ngột —.—

    Reply
      1. Ốc

        Truyện đang viết đó.lỡ tác giả k viết tiếp hoặc có bên làm như ngu tình của bạn v → chắc chết

      2. Nàng Xám Post author

        Tg thì chắc chắn sẽ viết tiếp rồi, Đạm Anh viết đều và ra tác phẩm liên tục ah.
        Còn chuyện drop kia thì hứa truyện này ko drop, được chưaaaaaa

        Tui khổ quá mà :))))))))

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s