Tiểu Dược Thê – Chương 6

cvv

Chương 6

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

Phạm Hảo Hạch là một tiểu lang nhiệt tình, lúc hắn mang A Ân và Khương Tuyền đi đến khách sạn, hắn nói suốt cả đoạn đường đi. A Ân nghe xong cũng đại khái hiểu được tình hình dạo này ở trấn Hạt Điêu. Trấn Hạt Điêu tuy vô cùng náo nhiệt, nhưng phần lớn đều là người chạy tới để làm một hai cuộc làm ăn, cho nên cũng gây ra chuyện trình độ khắc hạt cao thấp không đều.

Bất quá nơi này cũng thỏa mãn rất nhiều người một lòng học tài nghệ khắc hạt.

Trong trấn có ba con phố chính.

Một là phố Trường Hưng mà hôm nay A Ân chứng kiến, nơi này chuyên dùng cho kỹ giả khắc hạt bán hạt điêu. Còn hai con phố còn lại là phố Bắc phái và phố Nam phái, chuyên dùng để học nghề, không ít người sống bên trong đều là hạt điêu sư nguyện ý thu đồ đệ, thường xuyên còn có người luận bàn tài nghệ.

A Ân nghe vậy, dưới đáy lòng có mấy phần kinh ngạc, hỏi: “Bắc phái Nam phái là sao?”

Phạm Hảo Hạch nghe thế, cũng kinh ngạc. Vừa rồi thấy nàng rất có tư thế, sao ngay cả học thức cơ bản của kỹ gia khắc hạt cũng không biết? À, khẳng định là đồ đệ của một cao nhân thế ngoại không ăn khói lửa nhân gian nào đó! Hắn càng nghĩ càng có lý, mắt hắn híp thành một khẽ hẹp, giải thích cho A Ân.

“Kỹ giả khắc hạt chia thành hai phái nam bắc, hạt điêu của Nam phái tú lệ nhã nhặn, còn hạt điêu của Bắc phái thô kệch mộc mạc, ở trong trấn Hạt Điêu này thường xuyên có thể nhìn thấy hai phái tranh chấp, có khi còn đầu rơi máu chảy.” Thấy A Ân trợn to mắt, Phạm Hảo Hạch ho nhẹ một tiếng, nói: “Nói chung là do dụng cụ khắc hạt rất sắc bén, khi gây gỗ lên mà không lưu ý thì liền đem đối phương xem thành hạt điêu. Chúng ta đều là người thô kệch, nếu như dọa cô nương, đều là ta không tốt.”

“Không ngại.”

Nếu thật sự đánh nhau, nàng còn là không sợ.

Phạm Hảo Hạch thấy A Ân trấn định như thế, hảo cảm trong lòng chợt tăng, hắn cười tít mắt hỏi: “Cô nương tới nơi này của chúng ta để làm việc gì vậy? Vừa rồi cô nương lộ ra một tay, hẳn là không phải tới bái sư học nghề, chẳng lẽ tới bán hạt điêu? Nếu cô nương muốn bán hạt điêu, cần thuê một cái sạp, ở chỗ giao nhau của phố Nam phố Bắc trong trấn này có một vị Phương bá của Thượng Quan gia đất Tuy Châu ở lại, cô nương mang theo công văn hộ tịch và ba trăm đồng tiền, chờ Phương bá cho phép là có thể thuê. Vị trí bày sạp còn thừa không nhiều, nếu cô nương muốn thuê, cần nhanh chân.”

Khương Tuyền nói: “Đa tạ Phạm tiểu lang, tỷ tỷ của ta đang muốn…”

“Tiểu lang nhiệt tình, A Ân cảm kích trong lòng.” A Ân cười cắt ngang, lại nói tiếp: “Ta tới trấn Hạt Điêu vì có chuyện riêng, không tiện lộ ra, còn xin tiểu lang thứ lỗi.”

Phạm Hảo Hạch càng thêm nhận định suy đoán của bản thân.

Thần bí như thế, khẳng định là một đại nhân vật rất tột cùng!

.

A Ân mướn một căn phòng thượng hạng, ở cùng Khương Tuyền.

Khương Tuyền đau lòng tiền, nói: “Tỷ tỷ, chúng ta ở bèo một chút cũng được mà, phòng thượng hạng đến mười lăm văn tiền một ngày a.” A Ân để bao đồ xuống, rót chén trà đưa cho Khương Tuyền, nói: “Chúng ta vừa được một trăm ba mươi văn tiền, có thể ở được gần nửa tháng.”

A Ân thấy nàng mặt ủ mày ê, làm sao không biết nàng đang nghĩ cái gì, thế là thấp giọng nói: “Đừng đau lòng.”

Khương Tuyền mếu máo: “Là thịt đau.”

“Rồi rồi rồi, sau này tỷ tỷ sễ nỗ lực để cho muội muốn đau cũng không có cách đau.”

Khương Tuyền bị chọc cười, uống chén trà lại nói: “Tỷ tỷ không phải là quyết định đến trấn bán hạt điêu à? Sao vừa rồi không chịu nói cho Phạm tiểu lang?”

“Chúng ta muốn kiếm tiền, nhưng bán hạt điêu không phải kế lâu dài. Hôm nay ở chỗ Mã Đại Hạch, là ta cố ý làm lớn chuyện như thế, tổ phụ từng nói hạt điêu tốt là hạt điêu khó cầu được, phải chờ người tới cửa để cầu, hạt điêu được bày ở sạp, ngay từ đầu đã thua về khí thế. Việc quan trọng nhất của chúng ta lúc này là làm ra danh tiếng, khiến cho người ta đoán không ra, làm cho người ta có kính ý ở trong lòng.”

Làm như nghĩ đến cái gì, A Ân hơi hơi ngưng thần, nàng nghiêm túc hỏi Khương Tuyền: “Muội biết vì sao Mã Đại Hạch học nghề ba năm, nhưng vẫn khắc không ra thần vận của con khỉ chứ?”

Khương Tuyền biết tỷ tỷ đang kiểm tra nàng, không khỏi ngồi nghiêm chỉnh lại.

Mới trước đây lúc tỷ tỷ học khắc hạt thì nàng cũng ở bên cạnh cùng học tập, tổ phụ Ân gia cũng chỉ dạy cho nàng, chẳng qua là thiên phú của nàng không bằng tỷ tỷ, gần đây tay nghề lại bị trì trệ, vẫn dừng bước không tiến. Nàng cẩn thận suy nghĩ, trả lời: “Theo sự quan sát của muội muội, kỹ thuật mà Mã Đại Hạch dùng cho hạt điêu Lan Hán chẳng hề vững chắc, lúc học nghề hẳn là không có học tốt căn bản.”

A Ân gật đầu nói, “Đó là thứ nhất.”

Khương Tuyền nghĩ nửa ngày, do dự hỏi: “Thứ hai là gì?”

“Mã Đại Hạch nói một câu, chúng ta học khắc hạt vì cái gì? Hắn nói là vì nổi bật. Có động lực là chuyện tốt, nhưng hạt điêu chỉ có một tấc vuông, mỗi một dao, mỗi một nét, đều cực cần tính kiên nhẫn. Lòng ham muốn công danh lợi lộc của Mã Đại Hạch quá nặng, lúc khắc hạt nhất định không đủ kiên nhẫn, hạt điêu của hắn hiện rõ sự nóng nảy trên tác phẩm. Tổ phụ từng nói muốn điêu khắc ra hạt điên tốt nhất, tấm lòng, rất quan trọng.”

Nàng nhẹ nhàng nắm tay của Khương Tuyền, ôn nhu nói: “Chẳng qua tâm tình muốn vượt trội của Mã Đại Hạch cũng không có sai, nhưng muội muội không cần học theo hắn, chúng ta khắc hạt, muốn vâng theo bản tâm.”

.

Lúc này Mã Đại Hạch trong miệng A Ân và Khương Tuyền đang đi trên đường tới Cung thành.

Mã Đại Hạch quê ở Trường châu, nghe được tiếng tăm của Cung thành, mới chạy thật xa tới Cung thành ở Tuy châu, trông mong kiếm được chút tiền bạc để sống qua ngày. Hắn ở trấn Hạt Điêu đã có nửa năm, buôn bán tuy không quá tốt, nhưng còn có thể sống tạm.

Không ngờ hôm nay lại bị một con nhóc phá hủy!

Chuyện lúc trước truyền ra, không cần nửa ngày, thanh danh hạt điêu của Mã Đại Hách hắn nhất định sẽ bị hủy trong chốc lát.

Trấn Hạt Điêu này hắn đã không thể nào ở lại.

Nghĩ tới chuyện này, tim gan phèo phổi của Mã Đại Hạch đều đau! Không biết là tiểu nha đầu ở đâu tới, lại phá hư kế sinh nhai của hắn! Hắn sẽ không dễ dàng như vậy liền thôi! Cho dù muốn chết cũng phải kéo theo cái đệm lưng!

Lúc chạng vạng tối, Mã Đại Hạch đến Cung thành, hắn tìm đến Lạc phủ.

Hắn ngồi canh ở một nơi bí mật gần đó.

Chờ đủ một canh giờ, mãi đến khi thấy một chiếc xe ngựa chạy về phía Lạc phủ thì, hắn đột ngột hướng về phía trước, chặn lại xe ngựa, cao giọng nói: “Dám hỏi có phải là tam cô nương Lạc gia? Có một nữ nhân không biết trời cao đất rộng, trong lời nói chứa nhiều bất kính với Lạc tam cô nương, bây giờ người này đang ở trấn Hạt Điêu, mưu đồ cùng Lạc tam cô nương tranh danh tiếng. Tiểu nhân một lòng kính trọng Lạc gia, thay tam cô nương bất bình, đặc biệt tới bẩm báo.”

Màn xe vén lên.

Mã Đại Hạch nhìn thấy mặt của Lạc tam cô nương, trong lòng hắn vui mừng, quỳ xuống nói: “Lạc tam cô nương tài nghệ xuất chúng, lại há là con nhóc kia có thể so sánh được? Nha đầu kia còn phao tin tài khắc hạt của bản thân mình có một không hai, không chút nào đem lạc tam cô nương để ở trong mắt!”

Lạc Kiều không chút đếm xỉa liếc Mã Đại Hạch một cái.

“Ngươi là Mã Đại Hạch kỹ không bằng nàng?”

Mặt Mã Đại Hạch hơi nóng lên, “Nha đầu kia chẳng qua là phô trương thanh thế! Nói bậy bạ lừa người khác!”

Lạc Kiều hơi hơi giơ cằm lên: “Kẻ mà ngay cả con khỉ cũng khắc không xong, không xưng nói chuyện với bản cô nương, càng không xứng đứng ở trước mặt Lạc phủ, bẩn ngưỡng cửa Lạc gia ta. Xe ngựa của Lạc Kiều ta không phải chó mèo đều có thể chặn! Người tới, ném hắn xuống hồ Hàm Quang.” Nàng ngừng lại, cười lạnh nói: “Tài nghệ đã không bằng người, tay cũng đừng cần, miễn cho làm bẩn hạt điêu.”

Giọng nói của nàng vừa rơi xuống, đã có hai cái bóng đen bắt lấy Mã Đại Hạch, ngăn chặn lấy cái mồm kêu to của hắn, không chút lưu tình kéo đi.

Lúc Lạc Kiều trở lại trong phủ thì, Lạc phu nhân Lương thị đã sớm ở trong phòng chờ nàng. Nhìn thấy dáng vẻ hùng hùng hổ hổ của con gái, Lương thị lập tức nói: “Con là cô nương đó, suốt ngày lại cứ ở bên ngoài xuất đầu lộ diện, sau này sao có thể gả cho người tốt đây?”

Lạc Kiều nói: “Nương, con thế này sao gọi là xuất đầu lộ diện? Lúc trước đại huynh còn nói Thừa tướng phu nhân biết được con rất có thiên phú, thì còn khen con nha. Bây giờ đại huynh nhưng mà người tâm phúc trước mặt Thừa tướng, sau này còn ai dám nói gì con?”

Lương thị cũng không bỏ được nói nàng, chỉ nói: “Rồi rồi, không nói con nữa được chưa. Ăn cơm tối chưa? Trong nhà bếp còn hâm thức ăn ngon, đều là món mà con ưa.” Hình như nghĩ đến cái gì, Lương thị vui mừng nhướng mày nói: “Hôm nay phu nhân Tạ gia tới đây.”

Lạc Kiều hỏi: “Huyện lệnh phu nhân?”

Lương thị nói: “Kiều Kiều, năm nay con cũng đã mười sáu, đã đến tuổi lấy chồng. Đích ấu tử Tạ gia cũng đến tuổi cưới vợ, nương xem qua, mặt mày tuấn lãng, làm người ôn hòa, cùng con xứng cực kỳ. Đã vậy Tạ phu nhân kia lại từ đáy lòng mà thích con, gả qua có mẹ chồng thích, địa vị liền đứng vững một nửa. Cha con và ta đều vừa lòng cuộc hôn nhân này, quyết định chọn cái ngày tốt liền định ra tới.”

Lạc Kiều thích lang quân có bề ngoài tốt đẹp, nghe được lời này của mẫu thân, trong lòng nàng cũng có mấy phần vui mừng.

Nàng nói: “Hôn nhân đại sự, con nghe cha mẹ.”

Lương thị mặt mày hớn hở nói: “Tốt, hôm nay cha con mới sai người đi gửi thư cho đại huynh con, chờ ngày con thành thân sẽ trở về giữ thể diện, nhất định để cho con nở mày nở mặt mà xuất giá. Ai da, nên bắt đầu chuẩn bị đồ cưới thôi, Kiều Kiều nhà chúng ta xuất giá nhưng mà muốn người ta ghen tị chết mới được. Mấy ngày này cũng đừng chạy lung tung, an tâm chờ ở trong phủ.”

“Mấy ngày nữa con còn muốn đi trấn Hạt Điêu.” Lạc Kiều hừ nhẹ nói: “Trong trấn Hạt Điêu luôn không có ai dám tranh phong với con, đầu ngọn gió của Lạc gia chúng ta không thể dễ như trở bàn tay bị một nha đầu không tiếng tăm gì cướp đi. Hơn nữa có người đè đầu con thì trong lòng con không thoải mái, con phải đi cho con nhỏ đó một bài học, để nó biết cái gì gọi là núi cao còn có núi cao hơn, người mạnh còn có người mạnh hơn.”

.

Trong nháy mắt, A Ân và Khương Tuyền đã ở trấn Hạt Điều ba ngày.

Trong ba ngày này, chỉ có lúc sáng sớm hai tỷ muội mới ở trên trấn qua lại, phạm vi cũng vẻn vẹn giới hạn trong phố Trường Hưng. Không ít chủ sạp vì chuyện Mã Đại Hạch, mà sinh lòng cảnh giác với A Ân, nhưng mà vì xem không rõ lai lịch của nàng, nên cũng không dám có quá nhiều ngăn trở, chọc cho lòng dạ của mấy chủ sạp bán hạt điêu ở phố Trường Hưng mấy ngày này đều kinh hoàng.

Buổi chiều ngày thứ ba, hạt điêu khỉ con hiến đào của A Ân đã lấy hai trăm năm mươi văn tiền bán ra ngoài, nhấc lên một trận sóng gió nho nhỏ ở trấn Hạt Điêu.

Ba mươi văn, hai trăm năm mươi văn, mức chênh lệch ở giữa khiến cho rất nhiều người thèm nhỏ dãi không thôi.

Dần dần, phố Trường Hưng không chủ sạp nào không biết A Ân, ai cũng biết mấy ngày gần đây ở trấn Hạt Điêu có một vị cô nương có thể biến hủ bại thành thần kỳ.

Nhưng mà, giờ phút này A Ân lại có chút buồn rầu nhỏ, nàng cần gấp một cái cơ hội khiến cho càng nhiều người biết nơi này có một nữ kỹ giả có thể khắc hạt, dựa vào sự truyền miệng của chủ sạp thật là xa xa không đủ. Dù sao thì đi ra bầy sạp bán, đều là những người có trình độ khắc hạt không được xem là cao siêu.

Sáng sớm ngày thứ tư, lúc A Ân đang ở trong phòng ăn sáng thì Khương Tuyền vội vội vàng vàng chạy vào.

“Tỷ tỷ, không tốt!”

Gò má Khương Tuyền đỏ bừng, A Ân cầm khăn xoa xoa mồ hôi trên trán nàng, nói: “Đừng gấp, có chuyện gì từ từ nói.”

Khương Tuyền thở mấy hơi, mới nói: “Lạc tam cô nương mà ngày đó chúng ta gặp được ở bên ngoài trấn tới, đang ở ngay dưới lầu, chỉ tên nói họ muốn tỷ tỷ đấu hạt với nàng.”

Trong lòng A Ân mừng rỡ.

Thật đúng lúc, vừa buồn ngủ liền có người đưa tới gối êm.

~ Hết chương 6 ~

Advertisements

11 thoughts on “Tiểu Dược Thê – Chương 6

    1. Nàng Xám Post author

      E tranh thủ thời gian dưỡng chân này để làm chứ chân khỏe rồi lo đi tìm việc làm chắc đứt như hồi trc lại huhu.

      Reply
      1. Nàng Xám Post author

        e k bị tổn thương gân, mà gãy xương mắt cá c ơi, xương thì lành rồi mà vẫn sưng và còn yếu, e đi cà nhắc hà.

    1. Nàng Xám Post author

      Cũng ko phải lên tay mà do tác giả hành văn gãy gọn súc tích lắm, còn bên Ngu Tình hành văn chán lắm nàng. Ngồi đọc hiểu dễ diễn dãi chính xác nhức đầu lắm.

      Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s