Tiểu Dược Thê – Chương 7

cvv

Chương 7

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

A Ân đi xuống lầu, còn chưa tới gần, đã thấy cô nương xinh đẹp bên ngoài trấn ngày đó đang bị vây vào giữa như chúng tinh phủng nguyệt vậy, ông chủ khách sạn tự mình bưng trà rót nước, cực kỳ ân cần. Khương Tuyền ở phía sau A Ân nói thầm: “Điệu bộ thật lớn.”

A Ân nói: “Chút nữa chớ có nói lung tung.”

Khương Tuyền cười hì hì nói: “Bộ muội muội là người không biết đạo lý sao? Tỷ tỷ cứ yên tâm là được.”

.

Lúc này Lạc Kiều cũng đã thấy A Ân, ánh mắt nàng thoáng nhìn qua, những người vô giúp vui xung quanh lập tức hiểu ý, nơi đây như là biển sâu bị thần châu tránh nước rơi vào, một chia làm hai. Trước người tam cô nương Lạc gia nhất thời mở ra một con đường rộng rãi.

Nàng hí mắt đánh giá A Ân đang chậm rãi tiến lên, sau đó nhận ra đây chính là cô nương đứng bình luận tảng đá lớn ngày đó.

Cô nương này mặc bộ váy màu hoa hạnh thêu hoa văn hoa hải đường, ngũ quan có vẻ nhu hòa, tựa như hoa hạnh đầu cành mới nở, một đóa nho nhỏ, cánh trắng nhụy hồng, đẹp thì có đẹp, lại thiếu khí chất đặc biệt. Lạc Kiều tự nhân mặt mày của bản thân rất xinh đẹp động lòng người, phàm là nơi mà nàng xuất hiện, thì những cô nương còn lại chỉ có thể làm nền.

Bây giờ nhìn thấy dung mạo của A Ân như vậy, đáy lòng càng thêm kiêu căng.

Ngay cả ngữ điệu cũng mang mấy phần khinh thị.

“Cô chính là A Ân bán hai trăm năm mươi văn?”

A Ân uốn nắn nói: “Chỉ bán một trăm sáu mươi văn.”

Người xung quanh bật cười hì hì một tiếng, cô nương này cũng không biết ngốc thật hay giả ngốc, nghe không ra Lạc tam cô nương đang trào phúng nàng sao?

Bất quá người khác cũng là không biết, giờ phút này trong lòng A Ân khá là kích động, mấy ngày này thường nghe chủ sạp nhắc tới tam cô nương Lạc gia, nói nàng có chút thiên phú. A Ân nghe xong, trong lòng liền cực muốn nhìn thấy hạt điêu của tam cô nương. Cộng thêm Lạc tam cô nương chỉ mới mười sáu tuổi, so với A Tuyền còn nhỏ hơn, một tiểu cô nương xinh đẹp tươi mát như vậy, bất luận là nói ra loại lời khiêu khích nào đi nữa, A Ân đều cảm thấy là do nàng còn nhỏ, khua môi múa mép mà thôi, về tình có thể tha thứ.

Nàng nghiêm túc hỏi: “Không biết cô nương muốn đấu hạt với ta kiểu gì?”

Lạc Kiều thấy nàng không tiếp câu trào phúng kia, mà còn bày ra một bộ vẻ mặt hưng trí bừng bừng, không chút nào sợ hãi khẩn trương, trong lòng nàng càng phát ra không vui, thầm nghĩ nha đầu này quả thật là một người không biết trời cao đất rộng, xem ta đây làm sao dạy dỗ nàng.

Nàng hỏi: “Cô am hiểu cái gì?”

A Ân có chút sầu, vấn đề này thật là không dễ đáp. Tám tuổi nàng liền bắt đầu khắc hạt, đến nay đã có mười hai năm. Lúc tổ phụ dạy nàng, trăm lần dặn dò nàng không được phép yêu cái nào hơn, nên cái gì nàng cũng đều học, bây giờ cũng không thể nói rõ đặc biệt am hiểu cái gì.

Nàng nghĩ nghĩ, hỏi ngược lại: “Không biết Lạc tam cô nương am hiểu cái gì nhất?”

“Tràng hạt La Hán.”

A Ân sảng khoái nói: “Vậy chúng ta so tràng hạt La Hán được chứ?”

Lời này vừa ra, mọi người ở đây không khỏi ồ lên.

AI không biết đại lang Lạc gia có một món tay nghề khắc hạt cực tốt, am hiểu nhất chính là mười tám vị La Hán, hạt điêu đều theo phong cách xuất chúng của Nam phái, thừa tướng vừa nhìn liền lọt mắt xanh, nhờ thế mới có thể đến Vĩnh Bình. Tam muội Lạc Kiều của hắn ở chuyện khắc hạt cũng rất có phong vận của đại huynh mình, nàng đã từng được Trương lão của Bắc phái và Hoàng lão của Nam phái khen ngợi.

Phải biết là hai vị lão nhân này cực ít khen người.

Lạc Kiều nặng hừ một tiếng.

Tự tìm đường chết.

Cô ả này muốn chết, sao nàng có thể không theo?

“Ba ngày sau, chúng ta so mười tám hạt châu La Hán, kỳ hạn trong một ngày, ở ngay khách sạn này tỷ thí, ta sẽ mời Hoàng lão Nam phái tới định thắng thua cho cuộc tỷ thí này. Nếu ngươi thua, quỳ ở trên phố Trường Hưng dập đầu lạy ta, từ đầu đường dập đầu tới cuối đường. Còn nếu ta thua…” Bỗng nhiên Lạc Kiều cười, phảng phất đây là chuyện không thể nào, “Cũng thế.”

A Ân cười tít mắt mà nói: “Được.”

Tất cả người xem cơ hồ đều mang ánh mắt buồn cười mà nhìn A Ân, Lạc tam cô nương cũng không phải là Mã Đại Hạch, khắc La Hán không giống như khắc con khỉ, hạt điêu mười tám vị La Hán, thần thái khác nhau, không giống như hạt điêu con khỉ lấy khéo để thắng như thế. Mọi người dường như đều có thể nhìn ra cảnh tượng A Ân quỳ xuống đất dập đầu, đây căn bản là một trận tỷ thí thua chắc.

.

Không đến nửa ngày, tin tức tam cô nương Lạc gia muốn đấu hạt với A Ân đã nhao nhao truyền ra.

Không chỉ phố Trường Hưng, mà ngay cả người ở phố Bắc phái và phố Nam phái đều đàm luận chuyện này vào lúc trà dư tửu hậu. Đấu hạt thường thấy, nhưng tam cô nương Lạc gia cùng người ta đấu hạt lại không thường thấy, mà còn kỳ là người đấu cùng cũng là một vị cô nương, chuyện này so với hai gã đàn ông thô kệch đấu với nhau thật là tươi mới hơn nhiều.

Thậm chí có người thầm mở ra sòng bài, mua ai thắng được.

Chỉ tiếc là không ai xem trọng A Ân, lượng đặt vào Lạc tam cô nương chồng chất như núi, còn đặt cho A Ân chỉ có một hai, đã vậy còn là mấy người ham của lạ (*) đặt cho. Mãi đến ngày thứ hai, chợt có một lang quân mặt trắng tới, tùy tay đặt một cái, chính là một thỏi bạc lớn.

(*) Nguyên văn là “Liệp kỳ giả”: Liệp kỳ giả (thợ săn vật lạ) là những người thích tìm kiếm cái lạ, sự vật mới mẻ để lấy đó làm vui, nghĩa rộng của liệp kỳ giả còn chỉ những người có ham mê biến thái, máu tanh, bạo lực. Nói chung là 1 cá thể ko có tiếng tăm tốt lành gì.

Lang quân nhà cái choáng váng mặt mày, lắp ba lắp bắp hỏi: “Phải… Phải chăng… Đặt sai người?”

Ngôn Thâm ngó lại, nói: “Hình như là đặt sai.” Hắn vuốt cằm, đáng tiếc mà nói: “Bất quá tiền cược đã rời tay, liền xem như ta đáng thương hại cho vị cô nương A Ân này đi.” Nói xong, xoay người đi mất.

Phần lớn mọi người đặt cược khoảng mười văn tiền, người cược nhiều cũng lắm cũng chỉ là mấy chục văn, bây giờ thấy một thỏi bạc sáng ngời ngời để ở bên trên tên của A Ân thì ai cũng không nhịn được thêm chút tiền bạc lên trên người Lạc Kiều, người nhiều thì lực lớn, trong nháy mắt, tiền đặt cược trên người Lạc Kiều đã gần mười lượng bạc.

.

“… Còn không phải sao? Nhìn dáng vóc nàng ta nhỏ nhắn xinh xắn, nhưng chủ ý trong đầu lại rất là nhiều. Nói là ra bệnh thủy đậu muốn đi nghỉ ngơi điều dưỡng, thế mà chỉ trong chớp mắt liền chạy đến trấn Hạt Điêu, mặt mũi bóng loáng trắng nõn, đâu có một tia vết tích khi ra bệnh thủy đậu? Rõ ràng là nàng lừa người nhà.”

Ngôn Thâm nói được đắc ý quá nên không dừng lại, mà nói tiếp: “Bất quá ta thấy nàng cũng là có mấy phần bản lãnh, hôm qua còn muốn đấu hạt với Lạc Kiều của Lạc gia ở Cung thành, người trong trấn Hạt Điêu đều đặt tiền cược, ta thấy nàng đáng thương, nên chống cho nàng cái mặt mũi.”

Ngôn Thâm lanh mồm lanh miệng, đem lời mà Ngôn Mặc muốn bẩm báo đều nói hết, thế là Ngôn Mặc đành phải nói: “Theo thuộc hạ tra được, trên dưới Ân gia chỉ có tổ phụ của Ân thị hiểu biết về hạt điêu, nghĩ đến hẳn là tổ phụ Ân gia dạy.” Ngừng một chút, Ngôn Mặc lại đem tình hình Ân gia báo cáo một lượt.

Thẩm Trường Đường biếng nhác ỷ ở trên ghế dựa, hắn khép đôi mắt hẹp dài, trong tay thưởng thức một cái hạt điêu. Con khỉ nhỏ hoan thoát cơ trí, khắc họa được sinh động như thật, đây chính là khỏ con hiến đào ngày đó A Ân lấy một trăm sáu mươi văn tiền bán ra.

“Cung thành Lạc gia?”

Thật lâu sau, Thẩm Trường Đường mới trầm trầm thấp thấp mở miệng.

Ngôn Mặc nói: “Bẩm Hầu gia, hạt điêu La Hán năm trước được Thánh thượng khen ngợi chính là ra từ tay của Lạc Nguyên, người này chính là trưởng tử của Lạc gia ở Cung thành, hiện tại Lạc Nguyên là môn khách đắc ý của Vương thừa tướng.” Thấy Hầu gia nhà mình không nói chuyện, Ngôn Mặc hỏi: “Hầu gia, có cần đem Ân thị bắt về không?”

Ngôm Thâm trừng Ngôn Mặc một cái, nói: “Hầu gia của chúng ta cũng không phải thổ phỉ, muốn một cái cô nương sao dùng tới chữ ‘Bắt’?”

Ngôn Mặc ho nhẹ một tiếng, nói: “Thuộc hạ ngu dốt.”

Lúc này, Thẩm Trường Đường chậm rãi giương mắt lên, nhàn nhạt nói: “Không gấp, xem nàng muốn làm cái gì trước đã.”

Ngôn Mặc nói: “Hầu gia, bên phía Lạc gia đã phái người tra Ân thị.”

“Chặn.”

“Vâng!”

Chờ sau khi hai người lui xuống, ánh mắt Thẩm Trường Đường rơi xuống trên hạt điêu khỉ con hiến đào ở trong lòng bàn tay, ngón tay dài của hắn khẽ vuốt hạt điêu, trong đôi mắt xưa nay luôn cao thâm khó lường tăng lên mấy phần thâm thúy, giọng nói quá mức dễ nghe khẽ mở.

“Tay thật là khéo, môi… Cũng hương.” (“Hương”: thơm nè, ngon nè, ai hiểu sao hiểu, hí hí)

.

Lại nói bên kia, Lạc Kiều sai người nghe ngóng A Ân, ai biết đã hai ngày rồi mà nửa điểm tin tức cũng không có. Điều duy nhất có thể nghe ngóng được chỉ có A Ân tên là A Ân, thậm chí ngay cả tên của cô nương cùng theo bên người là cái gì cũng không tra ra được.

Lạc Kiều lâm vào trầm tư.

Nghe ngóng một người, nhưng cái gì cũng nghe không ra, chỉ có hai loại tình huống. Một là đối phương có lai lịch lớn, hai là đối phương không có cái gì để tra ra. Hiển nhiên dưới tình huống trước mắt này, Lạc Kiều càng hi vọng A Ân là loại thứ hai.

Lạc Kiều nhíu mày.

Từ lúc huynh trưởng của nàng thành người tâm phúc trước mặt Vương thừa tướng, nàng liền bắt đầu thích giảng cứu phô trương.

Ra ngoài muốn phô trương, thắng người khác tự nhiên cũng muốn phô trương, nàng vốn nghĩ lấy tài hoa của chính mình để làm cho nha đầu quê mùa không biết trời cao đất rộng kia thua mất hết mặt mũi là chuyện dễ như trở bàn tay. Người có thiên phú vốn không nhiều, từ nhỏ đến lớn nàng đều chưa từng thấy qua cô nương nào so với nàng tốt hơn.

Nhưng mà bây giờ cư nhiên tra không ra lai lịch của A Ân, việc này làm cho đáy lòng của Lạc Kiều có chút hoảng.

Trước giờ nàng không đánh trận không nắm chắc.

“… Kiều Kiều đâu?”

Lương thị vừa vào nhà, bóng dáng của con gái lại không thấy đâu. Người hầu trả lời: “Một nén nhang trước tam cô nương vội vội vàng vàng đi ra, nói là đi trấn Hạt Điêu, trước giờ giới nghiêm sẽ trở về.” Nhất thời Lương thị có chút sầu, bà vừa sai người đi đưa thiệp mời cho Tạ phu nhân, định làm tốt quan hệ giữa hai gia đình. Bây giờ ngay cả bóng dáng của con gái cũng không thấy, bây giờ phải làm sao mới được? Lương thị vỗ vỗ trán, trong lòng thì trách bản thân ngày thường quá sủng Lạc Kiều, về sau chờ nàng gả đi Tạ gia, nhưng mà trăm triệu không thể như vậy.

.

Hoàng lão ở phố Nam phái lúc này cũng có chút sầu.

Ông ta vừa mới tiễn tam cô nương Lạc gia ra ngoài, bây giờ quay lại đối mặt với một cái rương nhỏ đựng bạc thì càng cảm thấy buồn phiền. Nhưng mà suy đi nghĩ lại, có vẻ như không có gì phải sầu như vậy, một nha đầu quê mùa không biết từ đâu xuất hiện cùng với tam cô nương Lạc gia ở Cung thành, người sáng suốt đều biết kẻ không thể đắc tội là ai.

Hoàng lão đóng cái hòm lớn cỡ hai cái bàn tay to lại, kêu gã sai vặt tới.

“Cất kỹ đi.”

~ Hết chương 7 ~

Advertisements

9 thoughts on “Tiểu Dược Thê – Chương 7

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s