Ngu Tình – Chương 14

postcv

Chương 14

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

Lý phu nhân nhìn quen nam tử văn nhã ở Giang Nam, bà vẫn luôn cho rằng đàn ông ở tái bắc sẽ có tính tình thẳng thắn sảng khoái. Bây giờ hộp lễ vật này đã được để lên bàn, ngân phiếu và khế đất trong hộp cũng được sắp đặt lộ ra một góc vô cùng hoàn hảo đúng chỗ, lúc này chỉ cần một câu nói của Tư mã đại nhân mà thôi —- thả hay không thả người.

(Tái bắc: vùng biên giới phương bắc)

Nhưng mà vị Tư mã đại nhân đầu bạc mặt lạnh này, lại nâng chén trà chậm rãi mà uống từng hớp, đem công dụng giết thời gian của trà ba kiểu ở Liêu thành này phát huy sạch sẽ.

Lý phu nhân cũng không dám thúc giục hắn, chỉ có thể dùng ánh mắt thấp thỏm nhìn bàn tay thon dài to đùng chỉ quen dùng dao kiếm kia nắm lấy kẹp trúc, gắp quả mơ và đường cục bỏ vào trong chén.

Đừng xem Trử tư mã là người ở xứ khác mà lầm, đối với cách thức uống trà hắn rất là có chú ý, cách uống một quả mơ phối hợp với hai cục đường này thế nhưng giống hệt sở thích của nhị cô nương nhà mình…

Ngay tại lúc Lý phu nhân bắt đầu thất thần, thì Tư mã đại nhân đột nhiên mở miệng nói: “Phu nhân gấp gáp như vậy, phải chăng là sợ trì hoãn chuyện thành hôn của Nhược Ngu cô nương?”

Bản thân Trử Kính Phong vốn là người có khí thế áp người, lúc này lại hỏi được đột nhiên, nên Lý phu nhân cũng là bất ngờ không đề phòng, đem lời nói thật buột miệng ra: “Vậy cũng không phải, tiểu nữ đã từ hôn với Trầm gia…” Đem lời nói đến thế, liền vội vàng ngừng miệng, chỉ tiếc là có hối hận cũng đã muộn.

Nghe được lời này, Trử Kính Phong khựng lại chén trà trong tay, nhíu mày nói: “Ồ? Chẳng lẽ công tử Trầm gia hủy hôn?”

Trử tư mã nhìn qua cũng là người biết chuyện. Lý phu nhân thầm thở hắt ra, dù sao thì câu hỏi này cũng là hỏi đến việc xấu trong nhà, còn là việc đau đớn nữa, nhưng bà không dám không trả lời, đành miễn cưỡng nói: “Đại nhân, ngài cũng thấy con gái của ta bệnh thành như thế, làm sao còn có thể làm vợ người? Nói chung là không thể đi tai họa nhà cửa của người ta, nghĩ đi nghĩ lại, dân phụ liền làm chủ lui hôn ước với Trầm gia, Trầm nhị công tử cưới người khác… Chính là tam tiểu thư của Lý phủ chúng ta, cũng xem như… Vẹn toàn mặt mũi của hai nhà.”

Lời của Lý phu nhân còn chưa dứt, Trử tư mã đã truy vấn nói: “Thiệp từ hôn kia đã đưa đi rồi sao?”

Sau khi Lý phu nhân mang theo vẻ mặt cứng ngắc mà gật đầu, Tư mã đại nhân lại lặng im. Qua một lúc lâu, mới nói: “Bổn vương vốn thấy ngày tốt của nhị cô nương đã gần đến, còn tưởng rằng bệnh tình của nhị cô nương rõ ràng là không có gì đáng lo, nói không chừng xung cái hỉ liền khỏe. Đến lúc đó, vụ án vận chuyển hàng cấm lần này cũng dễ kiểm tra thật hư một phen. Nhưng mà phu nhân lại nói là đã giải trừ hôn ước, thế thì đã đủ chứng minh bệnh tình của Lý nhị cô nương thật sự là nghiêm trọng, đi khó xử một người bệnh, đúng là quá mức…”

Lý phu nhân vừa nghe nói có chuyển biến, trên mặt lập tức lộ ra vẻ vội vã: “Nhị nữ nhi của dân phụ thật sự là bệnh tình nghiêm trọng…”

Trử tư mã kéo dài âm nói: “Nhưng nếu như qua vài ngày, nhị cô nương lại phải lập gia đình…”

Lý phu nhân nghe liên tục xua tay: “Làm sao có thể khỏe được nhanh như vậy chứ? Không đâu! Không đâu…”

Chờ đến lúc Lý phu nhân ôm lấy ngân phiếu và khế đất cùng với cây hà thủ ô to đùng kia ra khỏi dịch trạm, thì vẫn còn có chút như lọt vào trong sương mù, không biết Tư mã đại nhân này sao lại như núi băng ngàn năm bị hòa tan, thế nhưng thoáng mở một mặt, đồng ý để ngày mai cho bà đến đón nhị cô nương về phủ.

Không cần biết là sợi dây nào trong đầu Tư mã đại nhân bị chạm, chỉ cần nhị cô nương có thể bình an về phủ thì chính là chuyện tốt nhất trên đời.

Đến ngày con gái về phủ, Lý phu nhân đặc biệt dặn quản gia mua loại giò heo ngon nhất, nấu một nồi mì cho cô nương ăn đuổi xui xẻo. Sau đó bà liền dẫn mấy người nha hoàn bà mụ canh ở ngưỡng cửa, liên tiếp trông mong đợi chờ.

Chờ đến giữa trưa, xe ngựa bị phái đi cuối cùng cũng xuất hiện ở đầu ngõ.

Tuy rằng có mấy ngày gặp xui ở tù, nhưng mà thần sắc của Nhược Ngu lại rất là tốt, mái tóc được chải chuốt mượt mà sáng ngời, quần áo cũng vô cùng gọn gàng sạch sẽ.

Lý phu nhân thấy được hình dạng hì hì cười ngây thơ của con gái thì trong lòng cuối cùng cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Nhưng mà bà còn lo lắng một chuyện, chuyện này cũng không thể nói với người ngoài. Sau khi con gái về phòng, bà mới thả màn che xuống, cởi áo ngoài của con ra, cẩn thận nhìn thủ cung sa (*) hình hoa mai trên cánh tay của con mình.

(*) Trong truyền thuyết Trung Quốc, thủ cung sa (守宮沙) là dấu vết chứng tỏ người con gái còn trinh tiết. Thủ cung vốn là một giống tắc kè (thạch sùng, còn có tên là yển đình, tích dịch) được nuôi bằng 7 cân chu sa khiến thân thể có màu đỏ. Giã nát thủ cung bằng chày, được một chất nước đỏ như son, chấm vết son vào cánh tay trái con gái, cách vai khoảng một tấc, nếu chưa thất thân thì vết này còn mãi không phai.

May mắn là thủ cung sa kia vẫn còn vẹn nguyên như trước, chưa hề thay đổi, thấy rõ đứa con gái ngây dại này của bà không có gặp được sỉ nhục khôn kể gì… Chẳng qua là trên bụng của nàng dán một miếng thuốc xông hết cả mùi vào mũi.

Nghe bà tử hộ tống Nhược Ngu từ Dịch quán về đây nói, trong lúc nàng ở tù thì lại phạm bệnh bao tử, Tư mã đại nhân xem tại việc nhiều thế hệ Lý gia là trung lương, vì đất nước cống hiến rất nhiều, thành ra mời đại phụ cẩn thận trị liệu cho nàng, miếng thuốc dán này chính là phương pháp kỳ diệu trị bệnh đau bao tử, cần liên tục dán mấy ngày mới được, không thể gián đoạn, cho nên những miếng thuốc dán của những ngày sau cũng được bà tử đưa tới.

Trừ mấy miếng thuốc dán ra, Nhược Ngu còn mang về một vài món đồ chơi, ví dụ như hoa dung đạo (1), chín cái khóa Lỗ Ban (2) có hình dạng khác nhau, đồng hồ cát nạm mã não bảo thạch… Bất thường nhất chính là cư nhiên có một con vẹt miệng cong toàn thân trắng như tuyết…

Nếu không phải mấy ngày nay lo âu đến nỗi khóc muốn mù mắt, thì Lý phu nhân quả thực hoài nghi con gái bà không phải đi ngồi tù, mà là giống như Hiền Nhi, chỉ là đi thư viện học bài mà thôi.

Phải biết là mỗi lần tiểu bá vương kia đi thư viện một chuyến, thì lúc tan học về nhà luôn luôn sẽ mang về những bảo bối mà nó vơ vét được của bạn học.

“Nhược Ngu, mấy thứ này ở đâu mà có?” Lý phu nhân nhíu mày hỏi.

Nhược Ngu ăn mì sợi thơm nức, mồm miệng không rõ nói: “Ca ca cho… Nếu không, Nhược Ngu liền khóc…”

Lý phu nhân nghĩ nghĩ, rồi lại đánh chết cũng không dám đem hai chữ “Ca ca” này dán lên trên người vị Tư mã đại nhân có thể đóng băng người khác kia, bà chỉ xem đây là một cai ngục hảo tâm nào đó thấy Nhược Ngu khóc đáng thương, nên lấy mấy thứ này tới dỗ đứa ngốc mà thôi.

Chẳng qua những thứ khác còn nói được đi, nhưng đồng hồ cát khảm mã não và con vẹt trắng này, vừa xem liền biết giá trị xa xỉ, thật sự không phải là thứ mà cai ngục có thể rộng rãi đưa ra.

Ngay tại lúc này, Nhược Ngu đã ăn đủ, rất tự nhiên đứng dậy bổ nhào vào bên cạnh cái giá buộc vẹt, nàng ngồi xuống ghế bành chớp đôi mắt to thưởng thức dáng vẻ phong tình vạn chủng khi con vẹt dùng cái mỏ cong của nó để chải vuốt lông, sau đó nhịn không được kêu: “Tật Phong… một hồi nữa bắt con thỏ con thỏ…”

Lý phu nhân nghe mà không hiểu ra sao, quản gia đi đón nhị tiểu thư về nhà lúc sáng đứng ở một bên giải thích rằng: “Vừa rồi tiểu nhân đã đưa một bao bạc cho bà tử kia. Những món đồ chơi này đều do Tư mã đại nhân dặn dò mua cho nhị cô nương. Về phần con vẹt kia… Khi nhị cô nương đi thì vừa lúc thấy được ưng săn của Tư mã đại nhân thả ở trong sân, thấy được nó rồi thì khóc rống được lợi hại, nói thẳng không đi, nhất định phải mang con ưng đó cùng mới chịu đi về phủ…”

Nói đến đây, lòng quản gia vẫn còn sợ hãi, ông ta lau mồ hôi rồi nói tiếp: “Nhị tiểu thư gan dạ sáng suốt… Thật là giống y lúc trước khi bị bệnh, không giảm chút nào, nàng thế nhưng ở trước mặt Tư mã đại nhân dám mở miệng muốn tới tay… Chao ôi, muốn loại ác điểu này làm chi a! Tiểu nhân sợ Tư mã đại nhân lại đỏ tròng mắt mà muốn mạng người, bị dọa đến nỗi thiếu chút muốn tè trong quần. May mà Tư mã đại nhân kia còn xem như là khoan dung, sai thủ hạ mua con vẹt này tới cho nhị cô nương, dù sao thì mỏ đều là cong, có mấy phần giống nhau…”

Liền vào lúc này, Nhược Ngu đã vươn tay tháo dây xích trên chân vẹt ra, học tư thế của người nuôi ưng mà mấy ngày nay nàng nhìn thấy, vươn tay ra đuổi theo vẹt, có hình có dáng mà nói: “Truy kích!”

Con vẹt với bộ lông đầy đặn này bị hoảng hồn, uỵch cánh bay quanh phòng, lượn vòng nơi nơi, lông vũ màu trắng bị chấn động rơi xuống khắp nơi đều có.

Trong nhất thời nha hoàn bà tử trong căn nhà này kêu sợ hãi không ngừng, Lý phu nhân cũng bị con vẹt cào rớt một cây trâm trên đầu. Lúc này trong lòng bà lại dâng lên cảm giác hổ thẹn với Tư mã đại nhân. Nghĩ đến mấy ngày nay hắn thẩm vấn đứa bé ngốc này, hẵng là chịu rất nhiều khổ sở, vì thế nên mới vội vã để con gái bà về phủ đi?

Bây giờ nghĩ lại, giải trừ hôn ước của Nhược Ngu thật là đúng quá. Bằng không dựa theo tính tình bướng bỉnh hồ đồ như đứa bé của nàng lúc này, chẳng phải là muốn đi Trầm gia chịu người khác lườm nguýt ghét bỏ hay sao? Hiện tại xem ra, Trầm Như Bách kia cũng không phải một lòng thương yêu cô nương nhà mình, may mà phát hiện được sớm. Cho dù cả đời này không gả, cũng không có gì cùng lắm, Lý gia nhà bà không thiếu tiền bạc, chỉ cần Nhược Ngu luôn vô ưu vô lự sống mới là tốt nhất!

Bởi vì tỷ muội Lý gia đổi gả, nên ngày kết hôn cũng không có thay đổi, chẳng qua những ai cùng hai nhà Lý Trầm có qua lại thì đều đã biết chuyện nhị tiểu thư giải hôn ước với Trầm gia. Liêu thành vốn là không lớn, trong nhất thời đây lại trở thành đề tài câu chuyện của phụ lão địa phương lúc trà dư tửu hậu.

Chu di nương cũng không biết từ Lý Tuyền Nhi nghe được cái gì, mà lúc nói chuyện thì sống lưng cũng dần dần thẳng lên. Bà lập tức chạy tới thương lượng của hồi môn và việc cưới xin của con mình với Lý phu nhân.

“Trước khi lâm chung lão gia từng dặn qua, tương lai khi Tuyền Nhi xuất giá cũng không phân đích thứ, mà phải cho một phần của hồi môn phong phú.” Lời lẽ của Chu di nương tuy rằng ôn nhu sợ hãi, nhưng mà tư thế muốn đồ vật thì nửa điểm cũng không nhu nhược.

Lúc lão gia còn sống không đi vào phòng Chu di nương này cho lắm, Lý phu nhân luôn cảm thấy bản thân bà tự chủ trương nên mới khiến cho cô nương trong sạch của nông hộ người ta đi làm thiếp thất của Lý phủ, đã vậy vào phủ còn độc thủ phòng không, nên trong lòng vẫn cảm thấy xin lỗi Chu thị này, vì vậy bà vẫn luôn đối xử với người thiếp này như là muội muội của mình.

Thế nhưng không nghĩ tới lại bị con gái của người thiếp này sinh ra cạy đi nhân duyên của con gái mình, sự ngột ngạt u uất trong lòng bà tự nhiên không nói cũng biết, dù vậy bà vẫn luôn luôn là nghĩ tới cái chữ “Lý”, trước khi lâm chung lão gia cảm thấy xin lỗi người thiếp bị ông vắng vẻ này, nên đích xác là có dặn lại lời nói như thế, bà tự nhiên sẽ không phủ nhận, vì thế lạnh lẽo mà nói: “Cô tự đi thu xếp đi, ta đã dặn dò phòng thu chi, cô từ trong sổ công lãnh là được.”

Chu di nương tạ ơn đại phu nhân xong còn nói thêm: “Nhưng mà ngày có chút gấp, nhất là trang sức trâm cài, đi mua chút hình thức có sẵn thì không đủ tinh xảo, trong nhất thời nếu như mua thiếu, há không phải làm cho Trầm gia cười nhạo Lý gia chúng ta…”

Lý phu nhân ngộp cơn tức nói: “Vậy cô nói phải làm sao bây giờ?”

“Dựa theo muội muội xem, những của hồi mua mà nhị tiểu thư đặt mua trên cơ bản là đầy đủ, nàng lại nhất thời không dùng tới, không bằng… Cho Tuyền nhi dùng trước đi!”

Lý phu nhân nghe đến đây, tức đến nỗi đập bàn: “Tính toán con rể của ta cho đã, bây giờ lại muốn tính toán tiếp của hồi môn của con gái ta sao? Chu thị, ngươi thật to gan! Phải chăng bình thường ta quá mức ôn lương, không giống vợ cả nhà khác trách mắng thiếp thất nên ngươi liền quên thân phận của mình?

Trong của hồi môn của Nhược Ngu, trừ những rương trang sức mới mua, có một nửa là đồ trang sức ta mang từ nhà mẹ đẻ tới, thừa lại cũng là đồ mà mẹ chồng giáp mặt tự mình truyền cho ta, những cái đồ vật đó cũng chỉ có Nhược Ngu mới nhận được, đổi lại con gái lớn Lý Nhược Tuệ của ta ta cũng chưa cho nó được nửa món, bây giờ ngươi lại dám mở miệng, nói muốn những thứ này, ngươi cũng phải nhìn xem con của ngươi có khả năng chịu được hay không!”

Trước giờ Lý phu nhân chưa từng có nói qua lời nặng như vậy với Chu thị, Chu thị nhất thời bị ngượng được không còn mặt mũi, trong lòng cũng lập tức cáu, lạnh giọng nói ngay: “Tuyền Nhi tuy rằng là thứ nữ, nhưng mà nàng cũng là truyền nhân duy nhất biết bí tịch đóng thuyền của Lý gia. Phú quý của Lý gia đều là từng chiếc từng chiếc thuyền lớn có thể đạp sóng rẽ gió kia chống đỡ mà có tới. Sau này chuyện làm ăn của Lý gia không cách được nàng, thế mà đại nhu phân lúc này lại keo kiệt đến chút của hồi môn này, quả nhiên là… Tầm mắt thiển cận…”

Hôm nay Lý phu nhân cũng là bị Chu thị làm cho tức điên, cảm thấy phải cần lập chút gia quy mới tốt, nên lập tức không thèm quan tâm đến mặt mũi của Chu thị nữa, chuẩn bị sai bà tử đi qua, hung hăng đánh cho Chu thị một bàn tay, rồi quát cô ta một trận sau đó đuổi về phòng phản tỉnh.

Nhưng mà đúng lúc này, viện của Nhược Ngu ở sát bên lại ầm ĩ tranh cãi lên. Loáng thoáng có thể nghe được tiếng gào của Nhược Ngu, cùng với tiếng thét chói tai của Lý Tuyền Nhi.

Chu thị vốn thấy sắc mặt của Lý phu nhân không tốt, trong lòng thầm kêu không xong, hối hận chính mình nhất thời chỉ biết khoái trá cơn miệng lưỡi, nên vừa nghe được tiếng của con mình thì vội vàng thoát thân chạy tới. Trong lòng Lý phu nhân cũng hoảng, lo sợ Lý Tuyền Nhi đi tìm con mình làm trò, hiện tại Nhược Ngu si si ngốc ngốc, nếu như bị thiệt thòi phải làm sao bây giờ?

Bọn họ vội vàng đuổi qua, nhưng mà đến nơi rồi lại không nhịn được hít một hơi.

Chỉ thấy trong viện của Nhược Ngu đã rối thành một nùi, chậu hoa hồ cá rơi hỗn độn đầy đất. Liên can nha hoàn bà tử chung quanh cũng đều run tay sốt ruột đến mức gọi bậy, muốn vươn tay kéo người, lại tìm không được khe hở.

Lúc này lại tiếp tục có một trận tiếng thét chói tai vang lên, chỉ thấy Lý Tuyền Nhi đang ôm đầu nằm sấp ở trên mặt đất, nàng ta bị Nhược Ngu cưỡi ngồi ở trên người được sít sao, một đầu tóc dài đen thùi bị cô ngốc kéo lấy, dừng sức kéo rồi lại kéo, một lọn tóc liền bị sờ sờ như thế túm đứt ra.

Lý Tuyền Nhi đau chịu không nỗi, đau đến mức kêu thảm thiết ra, nước mắt chạy ra đem son phấn trên mặt cọ rửa tèm lem.

Vốn tưởng rằng con gái mình bị thiệt thòi, cho nên khi Lý phu nhân thấy cảnh này thì cũng thật là bị hù đến nỗi nhảy dựng lên. Bà sao lại quên lúc con gái mình năm tuổi, từng cùng các nam đồng sáu bảy tuổi đi thư viện học vỡ lòng, đừng nhìn nàng là một bé gái mà lầm, thật sự chọc cáu nàng, lúc đánh lên tới thì một chút cũng không thua mấy đứa bé trai, thường xuyên có những đứa bé béo tròn mặt mày xanh tím, khóc lóc nỉ non bị nương nhà mình túm chạy tới của Lý phủ mắng vốn. Bây giờ nghĩ tới, hỗn thế tiểu ma vương Hiền Nhi thật ra là thừa hưởng hết từ nhị tỷ nhà mình nha!

Ban đầu bà còn cùng lão gia lo lắng tính tình của con gái ngang tàng như vậy, sau này làm sao mới được, may mà Nhược Ngu lớn lên chút liền nghe được sự giáo hóa của tiên sinh, nên dần dần kiềm hãm đi tính tình lỗ mãng của mình, cử chỉ hành động càng phát ra đoan trang hiền thục. Nhưng mà bây giờ té một cái, cứ thế té rớt thành tính tình con nít, cố tình làm bậy tùy thích, cũng không biết Lý Tuyền Nhi này là ra sao chọc đến nàng, thế nhưng lại bị nàng đè ở dưới người nắm đầu bứt tóc như vậy.

Chu thị đứng một bên thấy mà đau hết cả lòng, nên vội vàng xông lên chuẩn bị kéo Nhược Ngu ra, ai ngờ lại bị Nhược Ngu đẩy cho một cái, làm cho Chu thị vốn mong manh không chịu nổi gió trượt chân gục xuống đống mảnh vỡ của chậu hoa.

Chờ đến lúc nha hoàn bà tử chạy lên đem được Nhược Ngu và Lý Tuyền Nhi tách ra thì Lý Tuyền Nhi đã khóc không thành tiếng, đầu bù tóc rối, sắc mặt trắng bệch.

Lý phu nhân hỏi bà tử theo bên cạnh chăm sóc Nhược Ngu, mới rõ ràng đầu đuôi chuyện này.

~ Hết chương 14 ~

Chú:

(1) Hoa dung đạo: “Hoa dung” là khuôn mặt, “đạo” là con đường. Hoa dung đạo là 1 tấm gỗ, bên trong có cái khối hình vuông được vẽ chân dung của Tào Tháo, Quan Vũ, binh lính. Người chơi phải làm sao đưa Tào Tháo chạy thoát khỏi Quan Vũ dựa theo luật mà trò này đặt ra, ở dưới tấm gỗ có khoảng trống để trượt khối vuông ra, khi Tào Tháo trượt ra khỏi tấm gỗ này mà ko phạm quy thì thắng. Trò này na ná mấy trò ghép tranh mà hồi xưa mình hay chơi ý. Trò chơi này là trò ích trí từ rất rất lâu rồi của TQ.

14113739644783

(2) Khóa Lỗ Ban: Còn có tên là khóa Khổng Minh, khóa Bát quái. Trò chơi ích trí này gồm các khối gỗ được gọt dũa sẵn với các khớp, người chơi phải dựa vào kết cấu có sẵn của các khối gỗ lập phương này mà ghép chúng lại chặt với nhau mà không cần đinh hay keo dây thừng linh tinh.

02522724

Advertisements

13 thoughts on “Ngu Tình – Chương 14

  1. doremon3010

    “Ca ca cho… Nếu không, Nhược Ngu liền khóc…”
    Không biết nữ chính đây là quá bá đạo, hay là điếc không sợ súng, dám công khai – lẫm liệt – hiên ngang ra tay cướp của Trữ đại nhân!
    Phạm nhân bị giam cầm, bị thẩm vấn mà hôi của được như này, mà lại hôi của của Trữ đại nhân, chắc chỉ có Nhược Ngu thôi!
    P/s1: Nhược Ngu bá đạo từ trong trứng!
    P/s2: mẹ con Lý Tuyền Nhi mới là điếc không sợ súng!
    P/s3: đọc chương này thích lắm lắm, rất mượt mà, ngôn từ mang đậm dấu ấn tính cách từng nhân vật!

    Reply
  2. Cheese35

    Merci grey nheee đợi mãiiii mấy hôm cứ F5 hoá ra Grey post từ hôm trc r mà k kéo lên trên k biết :)))

    Reply
  3. Kat

    Doc chuong nay nghe me cua NN mang mo Chu thi suong tai ghe, dung la me nao con nay, mat day thiet! Thanks Grey nha! Di kham chua em gai? Take care nha!

    Reply
  4. Đậu

    Cảm thấy Lý phu nhân hơi bị vô dụng, sao lại dễ tin người như thế chứ, đưa toàn bộ Lý gia vào trong tay thằng cha Trầm sở khanh. Không biết đến lúc nữ 9 tỉnh dậy thì phải đối mặt với đống hoang tàn thế nào đây. Lại để con nhỏ Tuyền Nhi nắm được bí kíp nữa. Tức quá đi mất.
    Cũng may là cuối cùng vẫn phát được cái uy của chủ mẫu, chưa bị mụ Chu thị đè đầu cưỡi cổ. Mong là sau này cũng k bị đè đầu cưỡi cổ 😦
    Chuyện gì mà làm A Ngu tức vậy cà? K biết bao giờ cô nàng mới tỉnh được đây. Ngu suốt nửa truyện thì chắc là hơi quá. -_-|||||

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s