Tiểu Dược Thê – Chương 14

Chương 14

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

cvv

Nhà của A Ân chỉ là gia đình bình thường, lúc trước cũng không có quy định phải thỉnh an. Cho đến khi tam di nương vào cửa, Ân phụ vì mặt mũi nên lập ra quy định phải thỉnh an. Mỗi cách năm ngày người của Ân gia đều phải đi đến sảnh chính của Đông Uyển để thỉnh an Ân phụ Ân mẫu.

Giờ mão trôi qua không lâu, A Ân và Khương Tuyền đã hầu ở sảnh chính. (Hơn 7h sáng)

So với dáng vẻ bình bình tĩnh tĩnh của A Ân, thì Khương Tuyền hiển nhiên thấp thỏm hơn nhiều. Nàng nhìn phía ngoài cửa, thấp giọng hỏi: “Tỷ tỷ thật sự muốn tìm xui cho nhị di nương sao?” A Ân đương nhiên mà nói: “Ừ, làm cho bà ta khó chịu.”

Khương Tuyền lại hỏi: “Tỷ tỷ muốn làm sao để cho nhị di nương gặp xui đây?”

“Muội muội có biết nhị di nương sợ cái gì nhất không?”

Khương Tuyền chần chờ nói: “Sợ rắn?” Nàng nhớ được ba bốn năm trước lúc cỏ dài chim bay thì trong nhà có một con rắn cạp nong bò vào trong nhà, làm cho nhị di nương bị dọa đến nỗi làm ác mộng hết nửa tháng, lần đó đại phu ở hẻm Đông Liễu mỗi ngày đều tới khám bệnh cho nhị di nương, từ đó tất cả người nhà họ Ân đều biết nhị di nương chỉ cần nghe tới rắn liền biến sắc.

A Ân lắc đầu nói: “Muội muội đợi lát nữa sẽ biết.”

Giọng nói của nàng vừa rơi xuống, ngưỡng cửa cũng đã xuất hiện một cái bóng dáng diễm lệ, cài trâm vàng với trâm rung, quả nhiên là từng bước đều xinh đẹp, đây chính là nhị di nương Lục thị. Sau lưng bà còn có một bé gái, khuôn mặt nàng thon thon, mặt mày cực giống nhị di nương, chính là nhị cô nương Ân Nguyệt của Ân gia.

Dù sao cũng là trưởng bối, A Ân đứng dậy lên tiếng chào hỏi.

Lục thị liếc nàng một cái, không nóng không lạnh nói: “Cô Ân tới được cũng thật sớm, ” rồi liếc mắt nhìn Khương Tuyền ở sau lưng A Ân nói: “Cô Ân sắp lấy chồng, Tạ gia kia cũng không phải gia đình bình thường, cô lại là làm thiếp, người hầu không làm tốt ném chính là ném mặt mũi của cô.”

Nói xong, Lục thị ngồi xuống.

Ân Nguyệt ầm ĩ muốn uống trà, Lục thị chỉ vào Khương Tuyền nói: “Ngẩn người làm cái gì, không nghe thấy cô Nguyệt muốn uống trà sao?”

Khương Tuyền định nhích người, rồi lại nhớ đến lúc nãy tỷ tỷ dặn —- chút nữa cái gì cũng đừng làm, chỉ đứng ở sau lưng ta, thế là nàng gục đầu xuống, không nhúc nhích. Lục thị không vui nói: “Khương Tuyền, còn không đi pha trà đi? Ngươi điếc hay là câm hả?”

A Ân chậm rãi mà nói: “Nhị di nương dạy dỗ đúng vậy, tuy rằng ta gả đi Tạ gia là làm thiếp, nhưng có lời nói và việc làm mẫu mực như thế này của nhị di nương dạy cho, thì về sau nhất định sẽ không làm mình bẽ mặt.” Lúc nàng nói lời này thì trên mặt mang theo ý cười, nhưng cười cũng không tới đáy mắt, ý trào phúng không cần nói cũng biết.

Nhị di nương không khỏi sửng sốt.

Ở trong ấn tượng của bà, Ân Ân chính là một nha đầu quái dị không được lão gia sủng ái, trong ngày thường cũng ít khi xuất hiện, nếu không phải trốn trong phòng, chính là ra ngoài lăn lộn, hoàn toàn không có dáng vẻ nên có của một cô nương. Dù cho bình thường có gặp gỡ, nàng cũng là tránh đi mũi nhọn, thường thường trong nhà có quần áo trang sức gì mới, nàng cũng không tranh, cô Nguyệt muốn gì thì nàng liền tặng cho.

Dần dà, nhị di nương liền cảm thấy A Ân là một người dễ dàng khi dễ.

Cho nên hiện tại gặp được A Ân như thế, nhị di nương chấn kinh hỏi: “Cô đây là có ý gì?”

A Ân trắng ra mà nói: “Ta suýt nữa quên, nhị di nương biết chữ không nhiều, hẳn là nghe không hiểu được ý của ta. Ý ta là nhị di nương làm thiếp rất có phong phú kinh nghiệm, vì vậy có nhị di nương tự mình dạy ta, ta sao có thể làm lỗi được chứ?”

Biết chữ không nhiều vẫn luôn là cái đau trong lòng nhị di nương, vừa rồi A Ân chỉ là thầm phúng, nhưng bây giờ lại là sáng ngời ngời châm chọc, đem nhị di nương chọc tức chịu không nỗi.

Liền vào lúc này, ngoài sảnh chính có tiếng bước chân truyền tới.

Nhị di nương lập tức biến khuôn mặt, lã chã rơi lệ mà ngồi ở trên ghế lau nước mắt. Ân Tu Văn cùng Tần thị vừa đi vào, nước mắt của nhị di nương rơi được càng gấp.

Ân Tu Văn luôn là kẻ thương hương tiếc ngọc, thấy nhị di nương khóc thành như vậy, liền lập tức nói: “Mới sáng sớm sao lại khóc?”

Nhị di nương vừa lau nước mắt vừa nói: “Thiếp thân vốn nghĩ qua một hồi nữa cô Ân muốn xuất giá, nên hảo tâm chỉ điểm cho nàng vài câu, ai biết cô Ân không những không cảm kích mà còn chỉ trích thiếp thân không biết chữ, nói thiếp thân không có tư cách dạy nàng.”

Nhị di nương là biết được lão gia cũng giống như bà biết chữ không nhiều, bình thường ông ta đều kỵ người khác nhắc tới. Vừa nhắc tới thì nhất định sẽ tức giận.

Quả nhiên vừa dứt lời, Ân Tu Văn liền biến sắc mặt, nộ khí đằng đằng nhìn A Ân. Nhưng mà lời còn chưa kịp ra khỏi miệng, A Ân lại bỗng nhiên quỳ xuống, nói: “Xin phụ thân vì cậu Hạo mà chủ trì công đạo.”

Hai chữ “Cậu Hạo” vừa ra, Ân Tu Văn và nhị di nương đều hơi sững sờ.

Cậu Hạo? Thế nào lại cùng cậu Hạo nhấc lên quan hệ?

A Ân nói: “Ít ngày nữa con phải gả đi Tạ gia, cậu Hạo cũng phải đến học đường Thọ Toàn. Trong học đường Thọ Toàn đều là những người nổi bật ở thành Cung, phần tử trí thức coi trọng nhất chính là thanh danh. Thế nhưng hôm qua nhị di nương lại vì A Tuyền muội muội đánh nghiêng chén trà mà tát nàng một cái, chỉ trích con quản giáo người hầu bất lực. Trước đó tổ phụ nhận nuôi con mồ côi của cố nhân, từng được Huyện lệnh lúc ấy khen ngợi, xưng tổ phụ là người có tình có nghĩa. Bây giờ nhị di nương lại nói A Tuyền muội muội là người hầu, nếu như truyền ra ngoài, những học sinh đông đảo trong học đường Thọ Toàn không phải sẽ cho rằng Ân gia chúng ta mua danh cầu lợi sao? Sau này lại sẽ đối đãi với cậu Hạo làm sao đây? Cậu Hạo ở học đường Thọ Toàn phải làm sao tự xử?”

Một phen nói chín cong mười tám quẹo, nơi chốn đều giẫm trúng chỗ yếu của Ân Tu Văn.

Tiền đồ của cậu Hạo nhà ông ta mới là quan trọng nhất.

Nghĩ đến đây, Ân Tu Văn không khỏi giận lây Lục thị mà nói: “Ngươi muốn hại cậu Hạo hay sao? Khóc cái gì khóc! Chỉ biết khóc với khóc! Vì để cậu Hạo vào học đường Thọ Toàn, ta phí bao nhiêu công phu hả? Sao ngươi có thể không biết đạo lý như thế!”

Sắc mặt nhị di nương chợt trắng.

A Ân lại ôn nhu mà nói: “Cha, lúc ấy tổ phụ từng vì A Tuyền muội muội mà được Huyện lệnh khen ngợi, Bây giờ cậu Hạo sắp đến học đường Thọ Toàn, sao cha không noi theo tổ phụ, cũng tốt tạo thế cho cậu Hạo đúng không?”

Ân Tu Văn nghĩ nghĩ cũng thấy có lý, lập tức sai Tần ông mở cửa, đương trường dạy dỗ nhị di nương.

“… Ân gia chúng ta từ thời tổ tông bắt đầu đã là người có tình có nghĩa, có ân tất báo, có tình tất trả, A Tuyền chính là con của cố nhân phụ thân, ta sớm đã coi như là chính mình sinh, ngươi lại cả gan đem nàng trở thành người hầu để mà trách mắng, là do ta quản giáo không đúng, là ta thực xin lỗi phụ thân, hôm nay ta muốn ở đây cả an ủi hồi thiêng trên trời của phụ thân, làm cho phụ thân yên tâm. Từ khoảnh khắc này, Lục thị đóng cửa sám hối một tháng, không có ta cho phép không được bước ra khỏi phòng nửa bước.”

Nhị di nương triệt để ngây người, bước chân lảo đảo, suýt nữa té ngã xuống đất.

Ân Tu Văn nói với A Ân: “Vẫn là cô Ân hiểu được vì đệ đệ nghĩ.”

A Ân cười dài mà nói: “Cậu Hạo là đệ đệ của con, con vì đệ đệ suy nghĩ là chuyện phải làm, lúc trước là con không hiểu chuyện, để cho phụ thân quan tâm.” Nhìn thấy ý cười trong veo của con gái, Ân Tu Văn hiếm thấy nổi lên tâm tình thương tiếc, để cho A Ân cùng với Khương Tuyền cùng hắn ngồi chung ăn điểm tâm.

Bình thường đừng nói là Khương Tuyền, ngay cả A Ân đều là không được phép lên bàn.

A Ân cũng chỉ có những khi ngày lễ ngày tết mới có thể cùng phụ thân ăn chung một bữa cơm, bình thường hoặc là chờ Ân phụ cùng nam đinh trong nhà ăn qua mới ăn sau, hoặc là đem đồ ăn thừa bưng về phòng của mình.

Sau khi ăn sáng xong, Tần thị đem A Ân kéo qua một bên.

“Khương Tuyền bị đánh, sao con không nói trước với nương? May mà lần này con thông minh, bằng không nói bậy nói bạ rồi cha con nhất định sẽ nói nương không có xử lý hậu viện cho tốt, càng là không có quản giáo con cho tốt. Chao ôi, sao con không chịu nghe lời nương nói vậy chứ? Bình thường nương là dạy con làm sao? Gia hòa vạn sự hưng nha.”

A Ân hỏi lại: “Nhị di nương bị phụ thân trách phạt, nương không vui sao?”

“Vui là vui, nhưng tính tình kia của nhị di nương, lần này bị phạt, lần sau nhất định sẽ báo trở về. Đến lúc đó trong nhà còn không phải sẽ rối thành môt nùi sao? Con gả vào Tạ gia rồi nhưng mà không được như vậy, mọi chuyện đều nhịn một chút, nhịn qua là tốt rồi. Nương cũng biết con làm thiếp thì ủy khuất, nhưng dù sao cậu Hạo là đệ đệ của con, tiền đồ của cậu Hạo tốt, nhà mẹ đẻ của con uy phong, thì con ở nhà chồng mới có thể có thể diện.”

A Ân biết nhiều lời vô ích, trầm mặc không nói.

.

Sau khi về phòng, Khương Tuyền ôm lấy cánh tay của A Ân, cười hì hì nói: “Tỷ tỷ thật lợi hại, ba câu hai lời liền làm cho nhị di nương phải đóng cửa sám hối một tháng!” A Ân cười nói: “Đánh mặt muội muội của ta, thì phải trả giá một chút.”

Khương Tuyền lại nói: “Tỷ tỷ, muội đã biết nhị di nương sợ nhất cái gì rồi.”

“Sao?”

“Nhị di nương sợ lão gia nhất.”

A Ân lắc đầu: “Không, muội vẫn nói sai rồi.”

Khương Tuyền lộ ra hình dạng chăm chú lắng nghe.

“A Ân khẽ vỗ vào lưng nàng, ôn nhu mà nói: “A Tuyền, nhị di nương sợ nhất mất đi sự sủng ái của phụ thân, một thân vinh sủng của bà ta đều là phụ thân cho, một khi mất đi thì bà ta chỉ còn hai bàn tay trắng. Mẫu thân cũng giống thế. Cho nên mẫu thân không thương ta, ta tuy rằng sẽ thất lạc, nhưng mà cũng có thể lý giải. Bởi vì mẫu thân cùng nhị di nương, còn có tam di nương bọn họ đều dựa vào phụ thân mà sống.” Nàng có chút dừng lại, sau đó kiên định mà nói: “A Tuyền, chúng ta không thể dựa vào người khác mà sống, chúng ta cần phải dựa vào bản thân, chỉ có bản thân mình mạnh lên, mới sẽ không sợ hãi một ngày nào đó không có phu quân thương yêu liền sẽ giống như lục bình trong ao không chỗ nào dựa vào, càng không sợ già đi nhan sắc tàn phai chỉ nghe người mới cười không thấy người cũ khóc.”

Trước kia nàng trông gả cho Tạ Thiếu Hoài làm chính thế, là bởi vì tiểu lang Tạ gia đối với nàng nói gì nghe nấy, mẫu thân hắn tuy không thích nàng, nhưng chỉ cần cưới nàng vào cửa, nàng chịu đến ngày Tạ phu nhân đi là nàng có thể sống ra. Nhưng sau khi từ trấn Hạt Điêu về, nàng phát hiện suy nghĩ của nàng là sai.

Nàng không nên đem mong đợi để ở trên người một lang quan chỉ biết lừa gạt nàng, chỉ có chính mình mới là tin cậy nhất.

Khương Tuyền nói: “Dạ, muội nghe tỷ tỷ.” Nhìn hộp gấm trên bàn trang điểm, nàng lại vui rạo rực nói: “Bây giờ muội đem hộp gấm đưa cho Phạm tiểu lang, tỷ tỷ có lời gì muốn đưa cho Phạm tiểu lang không?”

A Ân lấy năm mươi văn tiền ra, nói: “Muội đưa cho Phạm tiểu lang, nói là làm phiền hắn chạy chân.”

“Dạ vâng.”

~ Hết chương 14 ~

Advertisements

8 thoughts on “Tiểu Dược Thê – Chương 14

  1. doremon3010

    Ặc ặc, mẹ rồi cha, rồi cả tiểu thiếp nữa, gia đình a Ân đúng cực phẩm! Mà sao lại nhú ra 1 a Ân như thế kia được ha? Hỏng lẽ có nội tình gì về thân thế thật sự của a Ân?

    Quên, cảm ơn chủ nhà, chủ nhà nghĩ lễ vui nè!

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Bởi vì từ nhỏ A Ân theo bên cạnh tổ phụ. Còn tổ phụ có phải cha ruột của anh em nhà họ Ân ko thì ko biết nữa.

      Reply
  2. chubby188

    em nghĩ ” ta sẽ thất lạc” chuển sang tiếng Việt là “ta sẽ chạnh lòng” không biết có đúng k?
    đợi mãi cuối cũng cũng có chương mới, thanks ss ạ 🙂

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Chữ “chạnh lòng” ko đúng với nghĩa đó em ạ. Từ hán việt tg dùng là “thất lạc” luôn chứ ko phải từ khác. C cũng google nhiều mà ko thấy có từ tương đương. Ban đầu định dùng mất mát, thất vọng, hụt hẫng linh tinh mà thấy vẫn ko lột tả dc nghĩa đúng là “thất lạc”. Chắc do bên VN toàn dùng chữ “thất lạc” để chỉ việc đi lạc, mất gì đó nên khi dùng thành từ miêu tả cảm xúc thì đọc ko quen.

      Reply
  3. caithiablog

    Truyện hay quá ạ, e cuồng thể loại này luôn ấy ạ. Nữ chính quật cường, nam chính thâm hiểm. Lâu lắm e mới tìm đc bộ ưng ý như vậy ạ. Mấy truyện của nhà mình đều cute kinh khủng. Tks chị nhiều! :3 :3 hóng chương mới của chị

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s