Ngu Tình – Chương 15

Chương 15

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

postcv

Mấy ngày nay Nhược Ngu mê mẩn với chuyện “Huấn luyện ưng”, mỗi ngày luôn đi chọc ghẹo vẹt, con vẹt kia cũng thật là lanh lợi, thế nhưng thật sự bị huấn ra chút thành quả, mỗi ngày sau khi được cho phép cất cánh xong thì nó liền có thể tự mình bay trở lại. Có đôi khi trong miệng mang theo nhánh cây hay hoa dại, nhờ đó nó được khen ngợi rất nhiều, có thể khoan khoái mà ăn lấy một cái nhân hạch đào.

Vẹt rất có linh tính, kể từ ngày đó mỗi lần mà nó bay ra ngoài thì móng vuốt của nó chưa bao giờ có lúc rảnh.

Nhưng mà hôm nay con vẹt này lại bay đến trong viện của Lý Tuyền Nhi, cũng không biết có khéo hay không mà đem mô hình chiếc thuyền chiến mà Lý Tuyền Nhi đang làm ngậm đi, một đường lảo đảo bay về trong viện của Nhược Ngu, vội vã khẩn cấp đổi lấy một cái nhân trái cây rất lớn.

Lý Tuyền Nhi trơ mắt nhìn con vẹt ngậm đi cái mô hình sắp hoàn thành của mình, mắt thấy tâm huyết mấy ngày nay sắp uổng phí thì tự nhiên là không cam tâm, một đường mang nha hoàn đuổi theo tới đây.

Chờ vào trong viện, Lý Tuyền Nhi vừa nhìn một cái liền thấy được Lý Nhược Ngu đang ở hồ cá trong sân chơi với cái mô hình mà nàng làm, một bên chơi còn một bên tháo ra…

Lần này, Lý Tuyền Nhi bị tức được không nhẹ, lập tức xông lên muốn đoạt lại mô hình, nhưng mà bị Nhược Ngu trốn tránh, liền tránh đi mất. Lý Tuyền Nhi tức điên lên, lại không thể cầm Nhược Ngu xả tức, vừa hay nhìn thấy con vẹt đang đậu ở trên giá treo chải lông, thế là lập tức bắt tới phía sau lưng vẹt, nhổ xuống mấy cọng lông chim…

Vẹt đau kêu thảm thiết, từng tiếng từng tiếng này đều đâm vào trong trái tim của nhị tiểu thư, ngay lập tức cả bà tử xung quanh đều chưa kịp thấy rõ, nhị tiểu thư đã phi thân nhảy lên trên người tam tiểu thư, ngay sau đó trở đi chính là gà bay trứng vỡ đầy trời, nữ ma đầu ngày xưa luôn là cơn ác mộng của các hài đồng trong thư viện tái xuất giang hồ…

Chu di nương nghe rõ nguyên do, rồi nhìn con gái mình không duyên cớ lại bị trọc mất một miếng da đầu, bị tức đến nỗi toàn thân đều run run, nhưng mà có lòng phát tác đi nữa cũng không dám. Dù sao người làm chủ ở Lý gia vẫn là Lý phu nhân.

Ai biết ngay tại lúc này, Lý Tuyền Nhi đột nhiên ôm bụng mà đau đớn kêu rên lên, có bà tử mắt sắc, phát hiện bên cạnh chân nàng thế nhưng chảy máu, thế là cái viện vừa mới an ổn này lại ầm ĩ lên.

Khi Lý phu nhân nghe được đại phu được mời tới nói tam tiểu thư đây là động thai khí, thì tức đến mức toàn thân đều lạnh buốt!

Thì ra Trầm Như Bách kia đã sớm có gian tình với Lý Tuyền Nhi! Nghe đại phu nói mang thai đã hơn ba tháng, hai đứa này thế nhưng ở lúc Nhược Ngu còn chưa ra ngoài ý muốn thì đã cám dỗ với nhau, trong hậu viện dơ bẩn thành như vậy, thế mà bà còn tự cho là gia đình an ninh, quả thật sau này chết đi khó mà đi gặp liệt tổ liệt tông của Lý gia!

Đưa đại phu đi rồi, Lý phu nhân rảo bước đến trong viện của con gái, lúc này những thứ hỗn độn trong sân đã được dọn dẹp sạch sẽ, con vẹt bị thương cũng đã được nha hoàn bôi thuốc trị thương, lúc này nó phờ phạc đứng ở trên giá chim, chật vật dùng cái mỏ nhọn mài vào miếng gỗ mềm trên cái giá.

Nhược Ngu đổi một bộ váy liền bằng gấm hoa rộng thùng thình, giày thêu thì ném qua một bên, mái tóc đen nhánh xõa rối tung, nàng đang quỳ rạp trên tấm thảm trải sàn dầy bằng nhung mà chơi với con thuyền bị vẹt ngậm tới kia.

Vừa rồi bởi vì rối loạn, nên Lý Tuyền Nhi vẫn chưa kịp mang mô hình đi, hiện tại mô hình tinh xảo đó đã bị đôi bàn tay thon daì của Nhược Ngu tháo gỡ bảy tám phần. Ánh mắt chuyên chú kia thế nhưng giống y như đúc ánh mắt lúc nàng chơi với khóa Lỗ Ban.

Chỉ trong chốc lát không lâu, chiếc thuyền nhỏ bị tháo gỡ kia lại bị Nhược Ngu lắp ráp lại lần nữa, sau đó nàng liền chạy tới lu nước trong viện, đem thuyền nhỏ thả vào.

Chiếc thuyền nhỏ này lúc đầu còn vững vàng ở trên mặt nước, nhưng ngay sau đó có một cơn gió thổi tới, thuyền hơi hơi lắc lư vài cái, sau đó bắt đầu tan khung chìm xuống đáy…

Nhược Ngu chớp đôi mắt to, có chút không vui vươn tay mò lên. Lý phu nhân nhìn, khóe mắt lại bắt đầu chua xót.

Bà tuy rằng ngốc sống hơn nhiều năm, nhưng tới cùng không có được bản lãnh như con gái mình, hiện tại chiếc thuyền lớn Lý gia này giao cho bà cầm lái, nhưng chỉ cần không cẩn thận một cái, thì sẽ va phải đá ngầm chìm xuống, cơ nghiệp trăm năm của Lý gia liền hủy hoại trong giây lát… Tưởng tưởng đến cảnh đó, trong lòng không khỏi phát run. Nghĩ đến đây, bà vừa động suy nghĩ một chút, lập tức cảm thấy áp lực chịu không nỗi, bệnh đau đầu lại phạm vào, bà cố chống đỡ kêu người đem Trầm nhị thiếu tới đây một chuyến.

Chờ lúc Trầm nhị thiếu tới đây thì lão phu nhân cũng không muốn gặp hắn, chỉ để cho hắn đứng ở trong viện, từ quản gia truyền lời, bây giờ Lý Tuyền Nhi động thai khí, tuy rằng thai nhi bảo vệ được, nhưng cũng đã ảnh hưởng khí huyết, nếu ở lại trong Lý phủ mà có cái ngắn dài gì đó, thì Lý gia khó tránh khỏi sẽ rơi xuống lời bàn tán như cay nghiệt ngược đãi thứ nữ linh tinh. Nên xin mời Trầm gia nhị thiếu đi trước đem mẹ con Chu thị mang đi, đặt ở biệt viện chờ thành lễ rồi vào cửa.

Ý trong lời này chính là, đem mẹ con Chu thị đuổi ra khỏi phủ trạch của Lý gia trước lễ thành hôn, họ Trầm nhà hắn nếu nguyện ý cưới, thì tự mà sắp xếp, chứ Lý gia không có cái nghĩa vụ đi giữ gìn mặt mũi cho đôi nam nữ tư thông này.

Dưới ánh mắt xem thường của quản gia, Trầm Như Bách vẫn mang theo thần thái tự nhiên, không có chút xíu khó xử lúng túng khi bị người khác biết được vụ bê bối của mình. Ngay khi quản gia truyền xong rồi lời nói của lão phu nhân, hắn chỉ khẽ gật đầu, trầm giọng nói: “Lão phu nhân có suy nghĩ đó, tại hạ tự nhiên vâng theo, nhưng chẳng biết có thể cho tại hạ gặp qua nhị tiểu thư một lần được không, nếu nàng hết thảy đều bình an, tại hạ cũng yên tâm.”

Con mắt của quản gia Lý phủ đều sắp trừng rớt ra, ông ta cảm thấy nhị tiểu thư thật là người hiền có trời phù hộ, may mắn tránh được một kiếp, không có gả cho tên mặt dày vô sỉ này, mệt hắn còn là con cháu quan lại thế gia có đọc sách, sao có thể vô lại như vậy? Thế nhưng còn muốn đi gặp nhị tiểu thư, nếu như nhị tiểu thư thần chí vẹn nguyên, không chừng đem một cái tát vang dội đập vào trên cái mặt ra vẻ đạo mạo kia của hắn.

Lão quản gia lập tức nhổ một bãi nước bọt lên cái nền đá xanh, buồn nôn buồn ói nói: “Nhị tiểu thư không khỏe, không muốn gặp khách, còn Trầm nhị thiếu ngài thì công việc bận rộn, nên sau này chuyện làm ăn ở cửa hàng Lý gia không cần quấy trầy Trầm nhị thiếu, về phần bạc mà lúc trước ngươi hùn vốn vào cửa hàng, qua hai ngày nữa tự nhiên sẽ có phòng kế toán trong phủ chúng ta tính rõ ràng với ngài, từ nay về sau hai nhà Lý Trầm không còn liên quan!”

Nghe đến đây, trên mặt Trầm Như Bách chậm rãi hiện ra ý cười đen tối không rõ, từ từ mà nói: “Xin nhờ chuyển tới lão phu nhân một câu, tấm lòng thành khẩn mà Như Bách đối với nhị cô nương chưa từng mảy may thay đổi, ngày khác nếu trong phủ không thuận, chỉ cần hướng Như Bác mở miệng là được.”

Nói xong liền xoay người đi tới trong viện của Lý Tuyền Nhi để đón người ra khỏi phủ, sắc mặt Lý Tuyền Nhi kia tái nhợt, bị người ta nâng từ cửa sau ra ngoài, còn Chu thị thì cũng cố gắng trấn định, thu gom tư trang của mình cùng lên xe ngựa của Trầm gia chạy lấy người.

Lý phu nhân nghe quản gia miêu tả mà nhịn không được cười lạnh một tiếng: Lý phủ của bọn họ cho dù là trời sập xuống đi nữa, cũng không có đạo lý đi tìm Trầm gia nhị thiếu hắn!

Ngày đó Trầm Như Bách đem Chu thị và Lý Tuyền Nhi đón ra khỏi Lý phủ, tạm thời thu xếp ở lại trong nhà ở thành tây.

Vụ bê bối của Lý gia tuy rằng không cho truyền ra ngoài, nhưng không biết vì sao có một hai người hầu trong nhà không giữ mồm miệng, liền truyền được toàn thành đều biết. Trầm Như Bách kia luôn luôn là kẻ biết làm người, giao tình với quan phủ công sai trong Liêu thành lại cực tốt, đã vậy còn lấy tên của huynh trưởng mà thay Thiện đường trong thành hiến bạc, cho nên già trẻ trong Liêu thành rất là xem trọng vị Trầm công tử này. Bây giờ tỷ muội đổi gả, lại còn truyền ra tin tức Lý tam tiểu thư kia sớm có bầu, nên cách nói nàng không biết xấu hổ dụ dỗ tỷ phu liền lan nhanh.

Từ xưa đến nay những chuyện bêu xấu trong phủ trạch, luôn luôn đều kiếm cớ trên người nữ tử, cộng thêm nhị tiểu thư lại sinh bệnh, nên nhân phẩm xuất chúng như Trầm nhị thiếu đổi vợ ngừng cưới thì về tình có thể tha thứ, thành ra dư luận trên phố không có ảnh hưởng mấy đến Trầm Như Bách, dù sao thì Trầm công tử này còn tính là “Phúc hậu”, mặc quần xong cũng tỏ vẻ sẽ phụ trách, đã định ngày cưới tam tiểu thư kia vào cửa. Dân chúng chỉ xem đây là chuyện diễm tình trong phủ đệ nhà cao cửa rộng, nói nói huyên thuyên là đươc rồi.

Nhưng mà cứ thế thì, nhị cô nương Lý phủ chính là trở thành nụ hoa không có chủ nha.

Các bà mối lớn nhỏ trong Liêu thành liền bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy. Tuy rằng cô nương này đã ngốc, nhưng vàng bạc của Lý gia không có mốc meo, nếu ai chịu được cái tật xấu ngây dại này, đem nhị cô nương cưới vào cửa thì không thể nghi ngờ là dời một tòa núi vàng về nhà.

Kết quả không tới mấy ngày, liền có người liên tiếp tìm tới cửa nhà Lý gia. Tiến đến cầu hôn có thư sinh nghèo gian khổ học tập, cũng có con cháu gia đình thường thường bậc trung nhưng tay chân có tật, càng có chính là hạng người chơi bời lêu lỏng ác danh đầy mình.

Lý phu nhân nhịn tính tình tiếp đãi mấy đợt người xong, liền chịu không nổi phiền, dứt khoát đối bên ngoài cáo ốm, đóng cửa từ chối tiếp khách. Nhưng cho dù như thế đi nữa, vẫn là không ngăn cản được các loại nhân sĩ làm mai làm mối.

Cuối cùng chờ đến ngày Trầm Như Bách và Lý Tuyền Nhi thành thân, trong thành vang lên tiếng pháo nổ ầm vang. Các bà mối rốt cuộc cũng có chút ánh mắt, biết ngày này lòng dạ của Lý phu nhân nhất định không thuận không nên tìm việc, vì thế không có tìm tới để ăn bế môn canh nữa.

Thật ra Lý phu nhân cũng không có rảnh để mà phiền não chuyện của Lý Tuyền Nhi, mấy ngày nay cửa hàng các nơi nhao nhao báo nguy, có mấy đợt hàng số lượng lớn đang khất nợ người ta, lúc trước bởi vì có Trầm gia nhị thiếu đuổi kịp chuẩn bị quan hệ, nên người ta cho nợ tiền. Nhưng mà hiện tại Trầm gia nhị thiếu đem cửa hàng giao ra xong hết rồi, thì những thương gia đó giống như cùng thương lượng tốt với nhau rồi vậy, đồng loạt chạy tới đòi nợ.

Lúc quản sự nhắc chuyện này với Lý phu nhân thì bà còn không có đem nó để ở trong lòng, Lý gia nhiều năm cơ nghiệp như vậy, sao có thể không có khả năng trả mấy đơn tiền hàng.

Nhưng khi quản sự đem từng đơn hàng từng tờ giấy lớn lớn nhỏ nhỏ mở ra cho bà coi thì Lý phu nhân mới phát hiện, cửa hàng nhà mình không biết lúc nào thế nhưng rõ ràng thiếu một số lớn ngân lượng, khoản tiền kia giống như là ruộng đồng bị châu chấu gặm sạch vậy, ra vào bất nhất.

“Làm sao lại như vậy?” Lý phu nhân có chút không dám tin, những tiền hàng này, cộng thêm chuyện Nhược Ngu sinh bệnh nên xưởng tàu không thể giao được thuyền chở khách, từng món tiền bồi thường như băng tuyết mà đè xuống. Cho dù là bảo tháp đúc bằng sắt cũng không chịu được sức nặng…

Quản sự cũng đầy mặt lo lắng nói: “Lão phu nhân, một tháng trước ta đã đề cập tới chuyện quay vòng vốn tiền hàng này với ngài, nhưng mà ngài căn bản không nghe được, chỉ nói để cho Trầm nhị thiếu nhìn xử lý… Nhưng Trầm nhị thiếu kia qua tay xong, liền lấy cớ dựng xưởng tàu ở Kinh thành, nên đưa đi một lượng lớn bạc có sẵn, lúc nhị tiểu thư quản lý, nếu không có con dấu của nàng cho phép, thì một phân bạc cũng không được phóng ra. Nhưng mà sau khi nàng bệnh, con dấu do ngài quản, đơn từ mà Trầm nhị thiếu lấy ra, tất cả đều có đóng dấu cho đi… Hắn và nhị tiểu thư làm việc cũng nhau lâu như vậy, sổ sách làm sạch sẽ như vôi quét tường, bóng loáng trơn tru vô cùng, cho dù bây giờ đi cáo quan nói hắn ngầm chiếm gia sản của Lý gia chúng ta đi nữa, cũng không thể nào đối chứng a!”

Nói đến đây, Lý phu nhân xem như nghe hiểu, khoản nợ này là bị Trầm gia nhị thiếu làm đủ tay chân. Hiện tại hắn xem như là công thành lui thân, tính rõ hết nợ rút ra cổ phần, đã vậy còn để lại cho Lý gia chiếc thuyền nát bét ngàn lở trăm loét, chỉ cần nhẹ nhàng một kích liền ầm ầm chìm xuống…

Lý phu nhân chỉ cảm thấy thân thể mềm nhũn, nghiêng nghiêng ngã ở trên ghế đệm.

Hiện tại bà cuối cùng đã hiểu ra câu “Ngày khác nếu trong phủ không thuận” mà Trầm Như Bách nói ngày đó, đến tột cùng ẩn chứa bao nhiêu thâm trầm ác độc cùng ác ý.

Chính mình thế nhưng cực tin vào tên ngụy quân tử lòng dạ thâm trầm này, cũng rốt cuộc mơ hồ hiểu được vì sao lúc trước con gái mình muốn từ hôn.

Lý gia tuy rằng chỉ là thương nhân giàu có, nhưng mà phần lớn vàng bạc đều dùng tới đặt mua ruộng đất cửa hàng cùng vườn tược. Hiện tại cho dù có lòng muốn ra giá thấp để bán đất vườn đi nữa, thì trong thời gian ngắn cũng không ai mua lấy, mắt thấy các chủ nợ muốn đánh tới cửa tới nơi rồi, phải làm sao mới tốt đây? Phải biết là danh dự là thứ quan trọng nhất với thương nhân, nếu như tiền hàng không thể giao trả đúng lúc để việc này truyền ra ngoài, thì cây đổ bầy khỉ tan, ai còn chịu ủy thác Lý gia thay vận hàng loạt hàng hóa?

Lý phu nhân kêu quản gia đi nhà kho trong phủ xem tiền bạc còn được bao nhiêu, lại phát hiện trong phủ cho dù ăn ít mặc kém đi nữa, thì so với tiền hàng kia cũng là như muối bỏ biển, nhưng sao đi nữa cũng có thể ứng phó việc cấp bách trước mắt một chút, trước tiên tạm thời chi một phần cho các chủ nợ đang đòi nợ.

Ngay hôm sau ngày Trầm gia nghênh cưới cô dâu, Trầm nhị thiếu tự mình viết lá thư cho lão phu nhân, thế nhưng nhìn xa trông rộng trần thuật lợi hại liên quan trong đó cho Lý phu nhân, càng nói rõ thật ra có một chuyện trọng yếu hơn, đó chính là thù lao lúc trước Nhược Ngu lãnh từ Công bộ để đóng thuyền đã bị dùng vào việc khác. Hiện tại Lý gia không thể đụng hạn hoàn công, mà Lý Tuyền Nhi lại cùng Lý gia phân rõ giới hạn, hiện tại nàng ta thay thế nhị tỷ tiếp tục hoàn công, như vậy Lý gia tự nhiên phải đem số ngân lượng kia trả lại cho Trầm gia, nếu như không trả, liền muốn báo lên triều đình, gặp nhau ở công đường!

Nếu nói những tiền hàng khác trong nhất thời đều có thể giải quyết, thì món bạc từ Công bộ này liền giống như một lưỡi đao sắc bén muốn mạng người treo lủng lẳng trên đầu Lý gia.

Hỏi rõ quản sự thực hư có chuyện này hay không, Lý phu nhân cân nhắc lợi hại, cuối cùng vẫn là viết một lá thư hồi âm cho Trầm nhị thiếu, ngữ khí trong thư hòa hoãn rất nhiều, khẩn cầu Trầm thị thiếu châm chước chút thời gian. Thật sự không được, có thể dùng cửa hàng đất vườn cầm.

Lần này Trầm nhị thiếu lại không có viết thư, mà phái người hầu thân cận của mình là Trầm Mặc tới, tự mình hướng lão phu nhân nói rõ lợi hại: Mắt thấy xưởng tàu sắp khởi công, món bạc này nhất định phải lập tức vào sổ, nếu Lý gia dùng bất động sản gán nợ, vậy liền tuyên bố là tư dùng công quỹ, đem tội danh ngồi thực. Đến lúc đó chẳng những lão phu nhân bị xích vào tù, mà ngay cả nhị tiểu thư đang ngu ngốc cũng không thể may mắn thoát khỏi.

“Lão phu nhân, vạn sự đều không thể làm được quá tuyệt tình, ngài đem tam tiểu thư đuổi ra phủ, đó chính là sai lầm đặc biệt lớn! Ban đầu thiếu gia nhà ta còn xem như là nửa con rể của ngài, Lý phủ có chuyện, Trầm gia làm sao sẽ trốn tránh, tự nhiên sẽ toàn lực giúp đỡ. Nhưng mà hiện tại, mặt mũi đều bị kéo nát hết rồi, người toàn thành đều ở sau lưng trạc sống lưng của nhị thiếu phu nhân vừa vào cửa nhà chúng ta, ngài làm như vậy thật sự là quá phận!”

Lý phu nhân trời sinh không phải là người thích tranh chấp với người khác, bây giờ liên tiếp bị chuyện phức tạp quấy đến càng thêm không có chủ ý, bị Trầm Mặc quở trách một trận như vậy, trong lòng lại lờ mờ cảm thấy lúc trước bản thân có thể là đã sai, thế là không biết phải làm sao hỏi: “Vậy… Vậy phải làm sao mới được đây?”

Con mắt của Trầm Mặc xoay một vòng, mở miệng nói: “Nhị thiếu gia nhà ta thật ra trong lòng thương nhất vẫn là nhị tiểu thư. Ban đầu đã sớm nói tốt rồi, nhị tiểu thư là muốn gả vào, nhưng mà ngài lại lâm thời đổi ý, đem thiếu gia nhà ta chớp qua chớp lại được không nhẹ nha! Chỉ cần ngài có thể gật đầu, để cho nhị tiểu thư vào Trầm gia, thiếu gia nhà ta nói, hết thảy đều do hắn lo liệu, ngài liền yên tâm, chỉ cần an độ lúc tuổi già…”

Lý phu nhân nghe đến đây, quả thực là khó thở công tâm, toét miệng ra mắng: “Hắn quả thật là đang đánh rắm! Lý gia nhà ta cho dù táng gia bại sản, cũng tuyệt đối không bán con gái cho hắn!”

Trầm Mặc đã sớm đoán được lão phu nhân không thể dễ dàng buông miệng. Người này a, không bức bà ta đến mức sơn cùng thủy tận, thì làm sao có thể dễ bảo được.

Thế là ông ta lập tức hừ lạnh một tiếng, đứng dậy nói: “Ít ngày nữa nhị thiếu nhà ta muốn vào kinh, dựa theo tài cán của hắn, hàng loạt tiền đồ như cẩm đều đang chờ đâu! Lý gia nhà các ngươi ban đầu chính là trèo cao Trầm gia nhà ta, bây giờ nhị tiểu thư thành cái bộ dáng kia, ngài còn xem là bảo mà lưu ở nhà. Nếu như là ta thì đã sớm sớm đưa nàng tới Trầm gia rồi, bây giờ tân thiếu phu nhân đã mang thai lại không biết là nam hay nữ, nếu nhị tiểu thư sớm vào cửa một chút để mang thai, thì biết đâu may mắn, nói không chừng sinh con trai cho thiếu gia trước! Lão phu nhân, ta khuyên ngươi vẫn là nghĩ rõ ràng đi, đừng ngăn cản tiền đồ của con gái mình!”

Nói xong, cũng không có nhìn lão phu nhân đang tức đến nói không ra lời một cái, liền phẩy tay áo bỏ đi.

Chờ đến lúc bà tử vội vàng đổ ly trà sâm nóng bỏng cho lão phu nhân uống, thì lúc này bà mới chậm rãi thở ra một hơi.

Nhưng ngay tại lúc này, quản gia vội vàng chạy tới nói: “Lão phu nhân, lại có người tới cửa cầu hôn…”

Lòng dạ Lý phu nhân không xong, cao giọng nói: “Lại là người què nhà nào tới chiếm lợi! Không gặp! Không gặp!”

Dù vậy quản gia cũng vẫn đứng tại chỗ, mặt ủ mày ê nói: “Là… Tư mã đại nhân dẫn theo biểu tỷ của hắn là quận chúa Hoài Âm cùng tới bái phỏng, lúc này liền đứng ở ngưỡng cửa… Lão phu nhân, tiểu nhân nên nói làm sao, mới có thể đem hai vị này mời đi?”

~ Hết chương 15 ~

Advertisements

11 thoughts on “Ngu Tình – Chương 15

  1. doremon3010

    Hơ hơ, tới cửa nhanh quá nha Tư mã đại nhân!

    Người ta nói chủ nào tớ náy là đúng mà! Cái gì mà trèo cao?

    Nếu nhớ không lầm là mấy chương đầu có nói là bên nhà họ Trầm dưới cơ hơn nhà họ Lý, đúng không ta?

    Thiệt, hỏng hiểu làm sao lúc chưa ngu ngơ, Nhược Ngu lẫy lừng lại có thể chọn lựa giao phó đời mình cho họ Trầm kia chứ????

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      Trầm gia là sĩ, còn Lý gia là thương nha nàng. Trầm gia do sĩ đồ bị sa sút cần có tiền để lo lót nên Trầm Như Bách mới “chịu” ở rể Trầm gia để bòn tiền. Cộng thêm Trầm Như Bách cũng mê NN nên vậy. Sau này lòi mặt chuột thì NN cũng giấu ko nói cho ai, với lại giữa NN và tư mã có khúc mắc mà sau này tác giả mới viết. Nói chung cá nhân ta ko thích truyện này, muốn drop mà bị phản đối quá 😦

      Reply
      1. Đậu

        Chị ơi, làm đến đoạn hết ngu đi. hiếm khi e đọc truyện gặp nữ chính bị tăng tăng thế này nên bị bấn ạ.

  2. Cheese35

    Yeh yeh yehhhhh a tư mã lên sàn đi nàoooooo xD
    Tks greyyy nhéee hóng a tư mã bữa h :)) xoxo

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      E có tinh thần AQ lắm c ơi, e sống cũng ko se sua đòi hỏi j, chỉ có cái trong người có bệnh nên lâu lâu cứ bị hoảng hoảng 😛

      Reply
  3. MsKin3Q

    Ôi đang khúc gây cấn… hóng chương 16 quá >.<

    Thanks nàng nhiều nhé. Edit hay lắm :*

    Reply
  4. Đậu

    Vẹt bị đauuu, thương vẹt quá ~ Bệnh cuồng động vật lại tái phát rồi ~
    Cứ tưởng vụ mang bầu vỡ lở thì nhà họ Trầm phải chịu tai tiếng ai dè vẫn sóng yên biển lặng.
    Lý gia lại bị đục khoét đến mức k còn mảnh giáp. K biết bạn Nhược Ngu thế nào chứ là mình tỉnh dậy thấy nhà cửa tan hoang thì tức chết luôn.
    May mà cuối cùng cũng có người tới thu dọn cục diện.

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s