Cười Ta quá Đa Tình – Chương 1

Chương 1

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

picrdatinh

Lúc ăn trưa Lâm Phương Châu chỉ ăn một cái bánh hấp, rồi uống hai chén nước lớn. Bánh hấp gặp nước tất nhiên sẽ nở bung, thế nên xem như nàng cũng đã ăn được lửng dạ, chỉ là khi đi đường thì sẽ cảm thấy nước ở trong bụng dao qua động lại, giống như nàng là một cái thùng nước biết đi.

Cái bánh hấp kia cũng là mua thiếu.

Khi bà lão bán bánh hấp biết nàng mua thiếu thì rất là không muốn, mặt bà ấy như là chồng chết vậy đó, làm cho Lâm Phương Châu tức đến trừng hết cả mắt ra, nói: “Hàng xóm với nhau, ngẩng đầu không gặp cúi đầu gặp, ta còn có thể thiếu bà mỗi một cái tiền đồng hay sao?”

Bà lão vội vàng nói: “Đại lang đừng giận, chẳng qua là sáng nay cãi lộn với lão già nhà ta một trận nên mới mắt không ra mắt mày không ra mày thôi mà… Lúc nương của ngươi còn sống qua lại với ta rất tốt, bất quá là cái bánh hấp, chớ nói là mua thiếu, cho dù là mời ngươi ăn, cũng không có gì cùng lắm.”

Lâm Phương Châu thích mềm không thích cứng, nghe được bà lão nói thế, nàng liền vung tay áo nói, “Ai muốn ăn quỵt của bà chứ? Ngày mai nhất định trả tiền!”

Ăn xong cơm trưa, Lâm Phương Châu chắp tay sau lưng tản bộ trên đường. Ban ngày ban mặt, trên đường rất náo nhiệt, trong quán trà ven đường có người đang ăn hoành thánh, có tiền dư nên người ta còn kêu một đĩa thịt bò ngâm tương được cắt hơi mỏng chút để ăn cùng.

Thịt bò nha, chẹp!

Lâm Phương Châu tựa như ngửi được nồng nặc mùi thịt bò ngâm tương, nàng đang có chút say mê, lại thấy người ăn thịt bò kia đột nhiên ngẩng đầu.

Lâm Phương Châu lập tức có cười trên mặt, nghênh tiếp chắp tay nói, “Thì ra là Lạc thiếu gia, thất kính thất kính. Sao hôm nay ngươi lại ra ngoài một mình?” Hình dáng của nàng trắng ngần tuấn tú, lúc chắp tay cũng làm ra được mấy phần phong nhã.

Lạc thiếu gia: “Phương Châu, ngồi xuống đây, ta đang muốn tìm ngươi.”

Lâm Phương Châu vội kéo ghế ra ngồi xuống, hỏi: “Lạc thiếu gia có gì dặn bảo?”

Lạc thiếu gia thấy tên tiểu tử này tuy là đang nói chuyện, nhưng con mắt lại cứ nhìn chằm chằm thịt bò trên bàn. Thế là hắn liền hỏi: “Ngươi còn chưa ăn cơm sao?”

Lâm Phương Châu sờ sờ bụng, mặt mày có chút uể oải, “Hôm nay vận may không tốt, tiền đều thua sạch…”

Lạc thiếu gia hiểu ý, vẫy tay kêu ông chủ tới: “Lấy thêm một chén hoành thành, một đĩa thịt bò.”

“Có ngay!”

Lâm Phương Châu hướng về bóng lưng của chủ tiệm hô: “Lấy chén lớn đó nha!”

Lạc thiếu gia phụt cười, cầm cây quạt trên bàng nhẹ gõ Lâm Phương Châu một cái: “Tên lưu manh xin cơm nhà ngươi!”

Lâm Phương Châu cũng thấy rất ngại ngùng, rẽ đề tài khác hỏi: “Lạc thiếu gia tìm ta có chuyện gì vậy?”

“Phương Châu, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?”

“Mười bảy.”

“Nên thành thân.”

Lâm Phương Châu thật dài “Haiz” một tiếng, tỏ vẻ rất khinh thường, nàng nói: “Thành thân có cái gì dùng, chẳng qua là thêm một miệng ăn cơm. Ngay cả chính mình ta còn nuôi không no đâu!”

“Bình thường ngươi cũng không nghĩ tới nữ nhân hả?”

Lâm Phương Châu ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt như cười như không của Lạc thiếu gia. Nàng cũng không biết phải đáp lại cái vấn đề này sao nữa, chung quy không thể nói cho đối phương biết chính mình căn bản là một nữ nhân nha?

Nàng đành phải lung tung sờ sờ trán, thấy được chủ quán bưng hoành thánh đã nấu xong đi tới, nàng liền thúc giục: “Mau chút mau chút!”

Lạc thiếu gia: “Ta nói nè Phương Châu. Ta có một cậu họ xa sinh được một đứa con gái, lớn lên vô cùng xinh đẹp, gia cảnh cũng giàu có, năm nay vừa mười sáu tuổi, đang ở làm mai… Ngươi ăn chậm chút, nóng chết ngươi bây giờ!”

Lâm Phương Châu bị nóng, mặt có chút vặn vẹo. Nàng đem mặt từ trong cái chén nâng ra, cách hơi nước trắng phau phau, nghe được Lạc thiếu gia tiếp tục lải nhải về biểu muội bà con xa đang chờ gả của hắn, Lâm Phương Châu cắt ngang hắn: “Lạc thiếu gia, ngươi muốn thành thân hả?”

“Đừng giả ngu, ta nói ngươi nha!”

“Cô nương tốt như vậy, sao có cửa cho tên lưu manh như ta, chính ngươi cưới đi!”

“Ta còn chưa có nói xong. Nhà cậu họ của ta chỉ có một đứa con này thôi, yêu thương như hòn ngọc quý trên tay, bọn họ không bỏ được đem con gái gả ra ngoài, nên có ý tìm thiếu niên nhân cách tốt chút, cho dù là gia cảnh bạc chút cũng không ngại…” Lạc thiếu gia một bên nói, một bên thấy Lâm Phương Châu chỉ vùi đầu ăn, thế là hắn liền lười phải vòng vèo thêm nữa, nói thẳng, “Bọn họ muốn vời một người ở rể.”

Lâm Phương Châu đang lo không biết tìm lý do gì để cự tuyệt, bấy giờ nghe được hai chữ “Ở rể” thì nàng lập tức hết lo sợ.

Lạc thiếu gia cũng không giận, dù sao thì có rất ít nam nhân chịu đi ở rể, huống chi Lâm Phương Châu cũng là độc đinh ở trong nhà, nên càng thêm không có khả năng nhiều.

(độc đinh: “đinh” là từ chỉ người đàn ông trong nhà, “độc đinh” = người đàn ông duy nhất trong nhà hoặc là trong thế hệ).

Lâm Phương Châu ăn xong hoành thánh thịt bò, nói cảm ơn với Lạc thiếu gia rồi liền phủi mông đi.

Chờ nàng đi xa, mới có thực khách trong quán trà lặng lẽ hỏi chủ quán: “Thật là một chàng trai tuấn tú! Đó là con nhà ai thế?”

Giọng của chủ quán rất là to: “Con nhà Trương quả phụ ở đường đông đấy, đại danh kêu là Lâm Phương Châu, ai cũng gọi hắn là Lâm đại lang. Trương quả phụ cũng không phải người địa phương, mười mấy năm trước chạy nạn tới chỗ này, ngậm đắng nuốt cay không dễ dàng mới đem con trai nuôi lớn, nhưng năm trước bà ấy lại bị sốt cao, vừa bệnh liền chết.”

Người nghe thở dài mà nói: “Đáng tiếc, đáng tiếc. Đứa nhỏ kia có từng đón dâu chưa?”

“Không có! Hắn bất quá là tên vô công rỗi nghề, ai kêu gì mới làm cái đó, không có đất vườn gia sản, cũng không có nghề nghiệp đứng đắn, lấy cái gì đi cưới vợ a?”

Lâm Phương Châu ăn no cơm, rốt cuộc dọn ra chút đầu óc để mà ưu thương.

Toàn thế giới đều cho rằng nàng là nam nhân, trên thực tế không phải như vậy.

Tất cả tất cả, đều do một cái chủ ý không ra sao của lão nương nàng.

Mười lăm năm trước, nương của nàng mang theo đứa nhỏ mới hai tuổi là nàng chạy nạn đến đây, đặt xuống hộ tịch. Trong nhà chỉ có mẹ góa con côi mà còn lại là con gái nữa, không có nam tử để chống đỡ cửa nhà, lão nương sợ bọn họ bị người ta ăn hiếp, liền nói dóc Lâm Phương Châu là con trai, cứ thế trên hộ tịch cũng vậy luôn.

Vô sổ rồi không thể sửa…

Nếu hiện tại nàng bị người ta biết là thân nữ nhi, đi bẩm báo quan phủ thì bị đánh hèo chỉ là nhẹ, nói không chừng phải đi đày ba nghìn dặm, tới sa mạc trồng dưa hấu.

Chỉ bằng cái thân thể héo queo này của nàng, cho dù là bị đánh hay bị đày thì đều rất khó còn có mạng sống.

Cho nên, đánh chết cũng không thể để cho người khác biết bí mật của nàng. (Điền Thất ver 2.0 :v )

Ưu thương một hồi, Lâm Phương Châu liền đem chuyện này ném ra sau đầu. Lúc nàng đi đến cửa thành thì đột nhiên nhớ tới một chuyện.

Mấy ngày trước nàng đi vào trong rừng ngoài thành chơi, có tìm được một tổ chim họa mi. Khi đó chim họa mi đang đẻ trứng, hiện tại hẳn là đã ấp ra mấy con.

Đem chim con lấy tới tay, sau khi nuôi lớn cẩn thận rồi dạy dỗ nhất định có thể bán được giá tốt.

Nếu không chờ nuôi được tới lớn, đem chim non đi bán cũng có thể bán được chút tiền cấp cứu.

Cái gì Lâm Phương Châu cũng không thiếu, chỉ có thiếu tiền. Hôm nay không kiếm tiền, ngày mai nàng lại phải đem quần làm cơm.

Thế là Lâm Phương Châu hướng núi rừng ngoài thành mà đi, trên đường gặp được một nông phu có quen biết, nông phu gọi nàng: “Đại lang, chớ có vào núi, trên núi có lão hổ, đã ăn mấy người rồi, hiện tại tiều phu đều không dám lên núi đốn củi nữa.”

“Đa tạ lão bá nhắc nhở, ta không vào núi, chỉ ở bên ngoài chơi thôi.”

Lâm Phương Châu nghĩ thầm, lão hổ chỉ có trong núi sâu, còn nàng ở trong rừng cây nhỏ ngoài rìa sườn đất bắt chim, nên không có sao.

Thế là nàng đi vào rừng cây.

Lâm Phương Châu rất nhanh tìm đến tổ chim, nàng bò lên cây xem thì thất vọng cực kỳ: Cũng không biết tên khốn nào xuống tay trước, đem tiểu họa mi lấy đi rồi.

Nàng bò xuống, mắng mấy câu trút căm phẫn, lại cũng không cách nào sửa lại sự thật là bị người khác bắt lấy tiên cơ.

Đang lúc không biết kế tiếp phải làm sao, Lâm Phương Châu đột nhiên nghe được một trận tiếng côn trùng kêu vang.

Là tiếng kêu của con dế, tiếng cực kỳ to. Có được tiếng kêu to hùng hồn thế này, chắc hẳn là con dế này rất uy mãnh.

Nếu như nàng có một con dế uy phong tám phía, chiến khắp toàn thành không địch thủ, thì sẽ là chuyện phong quang vô hạn đến cỡ nào, được mọi người sùng bái ngưỡng mộ đến cỡ nào?

Không bắt được chim cũng không sao, nhưng nhất định phải đem con dế này bắt được!

Lâm Phương Châu kéo tay áo lên, nhẹ chân nhẹ tay bắt đầu tìm tòi trong bụi cỏ.

Con dế mèn này, quả nhiên không phải vật phàm. Lớp vỏ của nó đen nhánh sáng bóng, chân rất cường tráng, răng thì nanh ác, thân thể rất lớn, e là dài cũng gần cả tấc! Cái mùa này, rất khó có thể thấy được một con dế cường tráng như thế. Lâm Phương Châu vui mừng đến nở hoa, thề phải bắt được nó!

Con dế này, quả nhiên không phải vật phàm, nó nhảy được quá cao, chạy được quá nhanh!

Tâm tình của Lâm Phương Châu có chút phức tạp. Một mặt là vì con dế càng cường tráng nàng càng vui mừng, một mặt là vì, nếu nó chạy được quá nhanh thì nàng rất khó bắt tới tay.

Mặc kệ mặc kệ, nhất định phải bắt được nó!

Nàng đuổi theo con dế này chạy rồi lại chạy, vô ý thức đã chạy vào sâu trong rừng rậm.

“Ha! Cuối cùng bắt được mày rồi!”

Lâm Phương Châu nắm lấy cổ con dế mèn, phảng phất như đại tướng quân đang nắm lấy binh phù thống lĩnh thiên hạ vậy, hài lòng đắc chí cực kỳ, không ai có thể bì nổi.

Đột nhiên, nàng phát giác được có chút không đúng.

Chung quanh, có vẻ như quá an tĩnh.

Nàng nhìn khắp bốn phía, thứ thấy được chỉ là cây cối dày đặc, trên mặt đất thì thưa thớt cỏ dại với tầng lá rụng rất dày, cây cối đều rất cao, so với chỗ lúc nãy đi bắt chim cao hơn rất nhiều.

Thái dương cũng bị che khuất, chỉ để sót xuống từng tia ánh sáng mỏng manh nhè nhẹ, toàn bộ rừng cây xem qua rất âm trầm.

Nàng nhớ đến lời đồn đãi về lão hổ, nhất thời có chút sợ hãi.

Đi, phải nhanh chóng chạy đi!

Lâm Phương Châu đang muốn tìm đường cũ chạy về, lại chợt nghe thấy trên ngọn cây phía không xa có một trận tiếng động, vi vu giống như là có thứ gì đó va quẹt lên nhánh cây, nàng chỉ nghĩ là con khỉ, nàng ngẩng đầu nhìn qua, trong tầm nhìn lại có một đoàn bóng đen từ trên cây rớt xuống, nửa đường còn va vào chạc cây đến mấy lần, cuối cùng “Ầm” một cái rơi trên mặt đất.

Con khỉ… Hẳn là không có đần tới vậy đi?

Chẳng lẽ là gấu chó?

Gấu chó… Hình như cũng không có ngu như vậy?

Éc…

Lâm Phương Châu đoán không ra kia là thứ gì, lúc này nàng đang sợ cực. Loại sợ hãi này, không phải là loại run rẩy khi phải đối mặt với lão hổ hay gấu chó, mà là sự sợ hãi đối với thứ chưa biết, là nỗi sợ trong lòng.

Nhưng mà… Đó tới cùng là cái gì a!

Nàng thật là tò mò muốn chết rồi.

Đi nhìn xem đi, chỉ xem một cái thôi. Thứ kia rơi ở trên mặt đất vẫn không nhúc nhích, không chừng là tảng đá nha! Hướng phía bên đó đi chừng mấy chục bước là một vách núi cao cả trăm trượng, có một hai tảng đá rớt xuống thì bình thường quá mà, đúng không?

Thế là Lâm Phương Châu tăng thêm can đảm, một bước lại một bước, chậm rãi đi qua.

Trong rừng quá tối. Lúc nàng đi tới gần mới phát hiện, giờ phút này đang nằm trong đóng lá rụng, lại là một con người.

~ Hết chương 1 ~

P/s: Nhảy nà, nhảy nà, nhảy nhảy nhảy nà =))

Advertisements

13 thoughts on “Cười Ta quá Đa Tình – Chương 1

  1. Phương Phù Thủy

    lần đầu tiên nhảy hố từ khi mới có 1 chương thế này. E quen đọc truyện edit/dịch hoàn hoặc ít nhất cũng đc già nửa r. Nay vào ủng hộ chị để chị mau mau ra chương mới nè! :3

    Reply
  2. nước

    Đã dặn lòng là đợi ra nhiều chương rồi mới xem =))) nhưng đọc văn án xong tò mò quá. Quất luôn. Và giờ lại đợi chờ ಥ_ಥ

    Reply
  3. Nana_lùn

    Bắt đầu rồi, muội chúc tỷ lấp hố thành công nha, ko biết đến bjo ms xong nhưng mà chúng ta cùng cố gắng chờ nào :3

    Reply
  4. Đậu

    nhảy nà. chắc tác giả lấy ý tưởng từ truyền thuyết bắt bướm đi lạc của các tiểu thư.

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s