Cười Ta Quá Đa Tình – Chương 2

Chương 2

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

picrdatinh

***

Người bị rơi trong đống lá rụng kia, xem qua thân hình hẳn là đứa bé, nửa gương mặt của nó chôn ở trong đống lá cây khô héo, im lìm không nhúc nhích.

Nếu như không phải do tận mắt nhìn thấy, Lâm Phương Châu rất khó tin được sẽ có một con người sống sờ sờ giáng từ trên trời xuống.

À không, có lẽ hiện tại đã không thể tính là “người còn sống”.

Nghĩ đến cái khả năng không mấy tốt đẹp này, trong lòng nàng cuồng nhảy lên, nàng tăng thêm can đảm ngồi xổm xuống, vươn tay đi xem hô hấp của đứa bé này.

Hơi thở mỏng manh, kèm theo là chút nhiệt độ cơ thể nhàn nhạt.

Nàng nâng người lên, ngửa đầu nhìn cây đại thụ bên cạnh. Trong rừng này một chút gió cũng không có, tán cây kia sớm đã khôi phục như cũ. Lâm Phương Châu sờ cằm, lầm bầm lầu bầu nói: “Ở đâu ra đứa con nít thế này? Không thể nào là mọc trên cây ra nha?”

Không phải mọc từ trên cây ra, vậy nhất định là từ nơi khác rơi xuống. Cách nơi này chỉ có mấy bước là một cái vách núi, chắc hẳn là lúc đứa bé này ở trên đó chơi thì vô ý sẩy chân rơi xuống dưới.

Mạng nó cũng thật lớn, đúng lúc rớt ở trên tán cây, bị nhánh cây đàn hồi tốt hòa hoãn lực mấy lần, nên mới không có trực tiếp té thành tám miếng.

Đứa bé này ăn mặc cực kỳ quái lạ, nó mặc quân trang, mang áo giáp cùng mũ đánh trận, chẳng lẽ nào sắp chiến tranh hay sao? Nhưng nơi này cũng không có đóng quân nha, với lại cho dù đánh trận thì cũng không có cần dùng tới loại binh trẻ con thế này đi? Đánh con thỏ còn nói được.

Lâm Phương Châu không gặp qua cảnh đời, nên nhất thời cũng nghĩ không thông. Nàng một tay nắm con dế mèn, một tay kia thì nhẹ nhàng đụng đụng đứa bé, nàng nói: “Hôm nay ta làm việc thiện, cứu ngươi một lần, cũng không biết có thể cứu được cho ngươi sống không. Nếu như cứu không sống, ngươi cũng chớ có trách cứ, tuổi thọ của con người đều có số cả rồi, ngươi đến chỗ Diêm Vương không được phép nói xấu ta đó.”

Nói xong, liền kéo đứa bé đi. Từ đầu đến cuối nàng đều không bỏ được quăng con dế xuống, nên chỉ dùng một tay kéo đứa bé, nhưng khổ nỗi thân thể của nàng nhỏ xíu, làm sao có thể dùng mỗi một tay để kéo được một đứa trẻ con choai choai như thế? Vì vậy để càng thêm ra sức, nàng cắn răng một cái rồi dậm chân, ya!

Người thế nhưng thật sự bị nàng kéo lên. Nhưng mà —-

“A a a a! Nương của ta! Con dế mèn của lão tử! Thần thiên Bồ Tát bảo bối của ta!!! A a a a a…”

Thì ra là vì bàn tay bắt con dế của nàng cũng vô ý thức cùng nhau ra sức, nên nàng không cẩn thận bóp chết bảo bối vừa bắt được luôn.

Lâm Phương Châu thiếu chút nữa đem đứa bé kia ném luôn xuống đất, nhưng dù sao nàng cũng là nhát gan, sợ chính mình gián tiếp biến thành tội phạm giết người. Nàng đem hắn cõng lên lưng, oán hận nói: “Vì cứu ngươi, làm đại tướng quân Trấn Sơn của ta cũng góp vào luôn, ngươi là yêu nghiệt phương nào, mặt mũi thật là lớn!” Thấy không, nàng vốn đã lấy cả tên cho con dế mèn này luôn rồi.

“Yêu nghiệt phương nào” ghé vào trên lưng nàng, vẫn không nhúc nhích.

Lâm Phương Châu vừa đi vừa mắng nó, mắng một hồi, nàng lại đột nhiên nghĩ đến: Đứa bé này rơi xuống, người nhà của nó nhất định là đau lòng vô cùng. Bây giờ nàng cứu nó, không thiếu được lấy tới mấy cái tiền thưởng. Đến lúc đó một hơi mua mười con đại tướng quân Trấn Sơn, một con dùng để dẹp yên thành Vĩnh Châu, chín con còn lại đem nướng nhắm rượu, há không phải sướng cực kỳ?

Hí hí hí hí há há há há… Tưởng tượng như thế nên tâm tình của nàng đột nhiên tốt lắm.

Trời dần dần tối xuống, sức của Lâm Phương Châu có hạn, cõng đứa con nít đi từ ngoại ô về đến thành, quả thật là muốn nửa cái mạng. Lúc sắp đến cửa thành thì nàng đã mệt như con chó.

Cửa thành đang đóng lại.

Lâm Phương Châu mắt thấy cái cửa hông nho nhỏ kia sắp đóng, nàng lập tức dùng toàn bộ sức mạnh hô lớn: “Chờ đã! Chờ một chút!”

Phụ trách đóng cửa thành là một ông lão mắt đã mờ, mọi người đều gọi ông ấy là lão Thiết. Lão Thiết ở trong màn đêm nhìn Lâm Phương Châu đến vài lần mới nhìn ra được là đại lang nhà họ Lâm. Lão hỏi: “Đại lang, sao đi chơi tới giờ mới về, ngươi chậm thêm một bước thì cửa thành đã đóng rồi, đến lúc đó chỉ có nước ngủ ngoài thành, coi coi ngươi có bị lão hổ ngậm đi luôn không!”

“Chao ôi, thôi đừng nhắc nữa.”

“Trên lưng ngươi cõng ai đó?”

Lâm Phương Châu rất mỏi mệt, không nghĩ lãng phí miệng lưỡi giải thích, với lại đã biết người ta lai lịch không rõ còn muốn xách về nhà thì sẽ bị nha môn gặng hỏi, đứa bé này lại sống chết không rõ, lỡ xui xui nàng lại mang vạ vào thân.

Hơn nữa, nàng còn sợ công lao của chính mình bị người khác cướp đi.

Bất quá trong giây lát, lòng nàng đã chuyển đến mấy vòng. Thế là nàng kiếm chuyện nói y như thật: “Tiểu tổ tông nhà Trần đồ tể chứ ai, hôm nay nó tới tìm ta nhất định muốn đi với ta ra ngoại ô bắt dế. Thế mà hay lắm! Nửa đường nó chơi mệt liền ngủ, còn bắt ta phải cõng nó về đây này!”

“Con nít đều tham ngủ.”

“Đừng có nói với người khác là nó ra ngoài thành với ta nha, nương của nó biết là đánh nó đó, lỡ như nó bị đánh thì Trần đồ tể lại muốn tới đánh ta.”

“Yên tâm, lão già đây tai điếc mắt hoa, cái gì cũng không thấy được. Chỉ là bây giờ bên ngoài không có an ổn, ai cũng nói có lão hổ ẩn hiện trong núi rừng, đại lang các ngươi vẫn là ít ra ngoài chơi biết chưa.”

“Dạ dạ biết rồi!”

Cõng cái cục nợ này về nhà xong, Lâm Phương Châu ném nó xuống giường, rồi sờ soạng đi thắp ngọn đèn. Nhà của nàng rất đổ nát, bốn phía đều bị hở, hiện nay ngọn lửa nhỏ như hạt đậu trong đèn dầu lắc lư loạng choạng lúc sáng lúc tối, chiếu lên mạng nhện tro bụi trong nhà, nhìn qua tựa như là cái nhà ma. Cũng may là nàng ở cũng quen rồi, không có để ý.

Đứa bé kia còn hôn mê.

Lâm Phương Châu không biết nó bị đập vào nơi nào không, nàng đem thân mũ giáp kỳ quái kia của nó tháo xuống trước, định nhìn xem nó có chảy máu gì không. Áo giáp mũ giáp đều chế từ thuộc da, cũng không biết là làm từ da gì, sờ lên có chút mềm, cầm ở trên tay rất là nhẹ, xem qua rất là thích hợp để trẻ con mặc.

Tuy không có hiểu cho lắm, nhưng Lâm Phương Châu cũng cảm giác được bộ giáp trụ này e là có chi phí không thấp.

Đáng tiếc đây là kích thước của con nít, đem đi bán sợ là không có ai mua.

Ném bộ giáp qua một bên, Lâm Phương Châu thấy bên trong đứa bé này mặc một bộ quần áo lót màu trắng. Bộ đồ này cũng không biết là do loại tơ lụa nào làm ra, nhìn qua phảng phất như làn sóng lăn tăn trên mặt nước, cảm giác khi chạm vào rất là mềm mại trơn bóng, làm cho người ta thích đến mức không muốn buông tay. Trên góc áo thêu hoa văn chìm cùng màu, tinh mỹ tỉ mỉ cực điểm, xảo đoạt thiên công.

Chỉ riêng bộ quần áo này thôi cũng phải trị một lượng bạc đi?

Lâm Phương Châu nuốt một chút nước miếng. Tầm mắt nàng lướt nhanh xuống dưới, đột nhiên phát hiện ra trên eo của đứa bé lại còn có thắt một khối mỹ ngọc.

Thật kỳ lạ, đã muốn đi đánh trận mà lại còn chưng diện nữa chứ, đầu năm nay mấy đứa nhỏ thật là phức tạp. Nàng cởi dây lấy khối ngọc xuống, cầm đến trước mắt nhìn nhìn, sau đó nhịn không được mà tán thưởng: “Hảo ngọc, hảo ngọc!” (Đừng ai bắt t thuần Việt chỗ này nha trời! Tui chịu!”)

Đây là một khối ngọc toàn thân đều trắng như tuyết, trơn bóng thông thấu, được điêu khắc thành một con phi xà đầu đuôi chạm nhau, trên đầu rắn còn mọc một cái sừng, nó cắn cái đuôi của chính mình, uốn thành một cái hình tròn.

Cả khối ngọc đường nét đơn giản nhưng mang theo phong cách cổ xưa đầy khí thế. Cho dù là kiểu người cực kỳ chán ghét con rắn như Lâm Phương Châu, mà xem cũng thích vô cùng.

Giáp đã cởi, mỹ ngọc cũng tháo, Lâm Phương Châu cẩn thận kiểm tra một phen, phát hiện đứa bé này cũng không có chảy máu.

Chậc chậc, từ chỗ cao như vậy té xuống mà chút xíu vết thương cũng không có, bộ giáp kia tới cùng làm bằng cái gì vậy?!

Lâm Phương Châu có chút sợ hãi mà than.

Lúc này nàng lại lo lắng thằng bé ngã hư nội tạng. Đứa bé này không giàu thì quý, còn sống tất nhiên càng quý hơn chết rồi một chút… Nghĩ tới đây, Lâm Phương Châu xách đèn lồng ra ngoài.

Hoàng đại phu cũng sống ở đường Đông, cách nhà của Lâm Phương Châu không xa. Người tìm ông xem bệnh cũng không nhiều lắm, bởi vì ông ấy là người câm điếc. Khi Lâm Phương Châu gõ vang cửa nhà Hoàng đại phu, thì ông ấy còn đang lọ mọ trong bóng tối nghiền thuốc, cả phòng toàn là mùi thuốc. Phu nhân của ông mang theo hai đứa con về nhà mẹ đẻ ở vài ngày, lúc này trong nhà chỉ có mình ông.

Lâm Phương Châu nói rõ ý tới, Hoàng đại phu không nói hai lời, đeo cái hòm thuốc liền cùng nàng đi về nhà.

Đến trong nhà nàng, chẩn đoán bệnh một phen.

Tin tốt: Không có ngã tới nội tạng.

Tin xấu: Ngã tới đầu óc…

Lâm Phương Châu có chút ủ rũ, nàng hỏi: “Còn có thể sống không?”

Hoàng đại phu quơ tay quơ chân một hồi, may mà Lâm Phương Châu làm hàng xóm với ông ấy đã lâu, nên lúc giao tiếp không có gặp khó khăn. Nàng gật gật đầu, lặp lại ý của ông một lần: “Trong vòng ba ngày có thể tỉnh là có thể sống, không tỉnh được thì sớm làm đám tang, nếu không sẽ sinh giòi?”

Hoàng đại phu dùng sức gật đầu.

Lâm Phương Châu tức đến trợn mắt: “Ông còn nghĩ được chu đáo quá đó!”

Ông ấy lại hỏi nàng đứa nhỏ này con ai, sao lại biến thành thế này, có phải là do nàng làm không.

Lâm Phương Châu khoát tay: “Đương nhiên không phải ta, ta đây là cứu người… Ông không được loạn nghe ngóng.”

Cuối cùng Hoàng đại phu cũng không có cho nàng toa thuốc. Phần là vì bị đụng tới đầu, thuốc không có tác dụng gì lớn, phần vì Lâm Phương Châu nghèo rớt mồng tơi, nghe nói giữa trưa hôm nay còn mua thiếu chỗ đại nương bán bánh hấp nữa, nếu mở toa thuốc cho nàng, chỉ sợ nàng lại muốn kím ông mua thiếu…

Đưa Hoàng đại phu đi, Lâm Phương Châu trở về ngồi ở bên giường, nàng hết đường xoay sở nhìn đứa bé đang nằm trên giường, nói: “Ngươi muốn chết thì chết, muốn sống thì sống, mắc cái gì còn phải chờ ba ngày chớ, lão tử ta đây còn phải chờ ba ngày mới có thể chờ được gạo vào nồi sao?! Còn không bằng ta đem ngươi nấu, như vậy cũng có thể ăn được mười ngày nửa tháng!”

Coi như quên đi, không cần biết sống hay chết, ngày mai cẩn thận nghe ngóng một chút xem nhà ai mất con, chỉ cần còn thở thì vẫn là đáng giá hơn một cỗ thi thể.

Quyết định chủ ý như vậy xong, Lâm Phương Châu nghiêng người nằm xuống giường.

Vào đêm, nhà nhà đều đóng cửa ngủ say, phố phường im ắng, chỉ ngẫu nhiên nghe được một hai tiếng côn trùng kêu vang, tiếng gió thổi vi vi vu vu, lành lạnh.

Phu canh đốt đèn lồng đi ở trên đường đá xanh, một trận gió thổi tới, hắn nắm chặt áo, lầm bầm lầu bầu nói, “Ngày mai e là có mưa rơi.”

Lúc này, hắn thấy được nơi không xa có một bóng người rất lớn đang run run đi tới.

Phu canh liền nói: “Lão Thiết, là ông hả?”

“Là ta.” Lão Thiết đáp lại một tiếng.

“Đã canh hai rồi, ông không ở nhà nằm thẳng cẳng mà chạy ra đây làm gì, hay là muốn đi gặp thần dạ du?”

(“Thần dạ du” là vị thần chuyên đi tuần vào ban đêm trong truyền thuyết, từ này còn thường dùng để ví với mấy người thích lang thang chơi đêm.)

“Thần dạ du thì để bữa khác gặp sau, chứ lúc này trong nha môn còn có một ông thần khác đang chờ ta đây.” Lão Thiết đến gần một chút, đáp: “Vừa rồi trong nha phủ có người đưa lời nhắn, nói Huyện lệnh đại nhân muốn gặp ta.”

“Trễ như vậy, Huyện lệnh đại nhân tìm ông có chuyện gì a?”

“Cái này ta cũng không biết, ta chỉ là người gác cổng thành thôi nha.”

Năm nay lão Thiết đã hơn bảy mươi. Theo lý cái tuổi này không hợp để gác cổng thành, bất quá thị trấn Vĩnh Châu cũng không phải cái chỗ quân sự trọng yếu gì, đã vậy mấy năm nay thiên hạ thái bình, không có chuyện lớn gì xảy ra, nên cửa thành liền có vẻ không có gì trọng yếu. Lão chỉ là một ông già, vợ con đều đi gặp Diêm Vương trước một bước, huyện lệnh đại nhân kính lão thương nghèo, nên giao cho lão cái việc như vậy để làm.

Lão Thiết đến nha môn, Huyện lệnh đại nhân đang chờ lão.

“Thái gia, ngài tìm ta?”

“Ừ. Lão Thiết, ta hỏi ông, hôm nay giờ Thân đến giờ Tuất, có phải là lúc ông gác cổng không?”

“Bẩm thái gia, chính là ta.”

“Cửa thành nhưng mà đã đóng kỹ rồi?”

“Đã đóng cẩn thận, thái gia yên tâm… Thái gia tìm ta có chuyện gì quan trọng cần sai bảo sao?”

Huyện lệnh chắp tay sau lưng, thần thái nhẹ nhàng nói, “Cũng không có gì. Chỉ là gần đây nghe phong phanh trong núi có lão hổ, ta là phụ mẫu của một huyện, lý nên hỏi đến.”

“Cái này…”

“Ta hỏi ông, mấy ngày gần đây người ra vào thành có nhiều không?”

“Cũng ít đi một ít, chắc hẳn là bị lão hổ dọa sợ nên không dám ra thành.”

“Ừm, người lớn còn đỡ, mấu chốt nhất là trẻ con, nhất thời ham chơi e là ra chuyện. Hôm nay lúc ông trực ban, có đứa bé nào ra vào không?”

“Bẩm thái gia, chỉ thấy vợ của Hoàng đại phu mang theo con về nhà mẹ đẻ thôi, còn lại chưa từng có ai.”

“Ông có nhìn cẩn thận không đó? Nếu mà có con nít tự dưng đi lạc, bản quan chỉ kiếm ông hỏi.”

“Thái gia yên tâm, ta xem kỹ lắm. Vốn dĩ người ra vào thành cũng không nhiều.”

“Vậy tốt rồi, lão Thiết cũng khổ cực. Chờ bản quan tìm được người đánh lão hổ kia dẹp yên tai họa, ta sẽ trọng thưởng cho ông.”

“Đa tạ thái gia! Đa tạ thái gia!”

Sau khi lão Thiết đi khỏi, thần sắc vốn buông lỏng của Huyện lệnh đại nhân lại đột nhiên trở nên vô cùng kính cẩn. Hắn xoay người hướng về phía sau lưng bình phong chắp tay mà bái: “Hai vị đại nhân.”

Lời hắn còn chưa dứt, phía sau bình phong đi ra hai người nam nhân.

Hai người ăn mặc đều rất phổ thông, nhìn qua giống như là dân chúng, nhưng mà trong ánh mắt của bọn họ, lại có đậm đặc vẻ tàn khốc.

Huyện lệnh nói: “Vừa rồi hai vị đại nhân cũng đã nghe được, chưa từng có trẻ con xa lạ vào thành.”

Nam tử cầm đầu khẽ gật đầu. Thần sắc hắn ngưng lại một chút, rồi thình lình nói, “Tra tất cả hiệu thuốc và y quán trong thành, phàm là nơi có thể trị liệu vết thương do té đánh hoặc chữa nội thương, đều phải tra rõ ràng nơi đi. Nhớ kỹ, thầm kín tra, không được rêu rao.”

Huyện lệnh vâng vâng ứng lời.

“Bất kỳ ai, phàm là tiết lộ tin tức, đều nhất loạt đánh chết ngay tại chỗ.” Ngữ khí của hắn đột ngột tăng thêm.

Huyện lệnh bị dọa được run hết cả người. Hắn vừa lau mồ hôi, vừa lắp ba lắp bắp nói, “Cái kia, ta, chúng ta, ta không có quyền xử trảm tội phạm, đều là phải báo lên châu phủ…”

“Ngươi chỉ cần xử lý chuyện của ngươi, ” nam nhân cắt ngang hắn, “Chuyện giết người, chính bọn ta làm.”

Nói xong lời này, hai người liền muốn đi. Khi người nam nhân đi ở phía sau lướt ngang qua huyện lệnh thì hắn ta nhẹ giọng nói: “Ta hảo tâm nhắc nhở ngươi một câu. ‘Bất kỳ ai’, cũng bao gồm cả ngươi.”

Huyện lênh xanh hết cả mặt, “Vâng, hạ quan ghi nhớ. Hai vị đại nhân đi vui vẻ…”

Chờ hai tên sát thần này đi khuất rồi, huyện lệnh mới hết hơi ngồi đơ ra ghế, trong mặt mày còn có chút hoảng sợ, hắn thì thào lẩm bẩm: “Đứa bé mà bọn họ đi khắp thế giới tìm kiếm này, tới cùng có lai lịch gì đâu…”

Không dám nghĩ tiếp.

~ Hết chương 2 ~

Advertisements

4 thoughts on “Cười Ta Quá Đa Tình – Chương 2

  1. Nana_lùn

    Hai ng đó là tìm ng hay giết ng đây, nếu gặp phải ng bt có khi tìm ra rồi, ai biết lại gặp phải bà nữ chính ko bt, nên còn lâu ms tìm đc ng nhá :))

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s