Cười Ta Quá Đa Tình – Chương 3

Chương 3

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

picrdatinh

***

Lần này Lâm Phương Châu ngủ rất đầy giấc, qua hôm sau đến tận mặt trời lên cao mới dậy.

Nàng nhìn thoáng qua người bên cạnh. Thằng bé còn đang hôn mê, tư thế nằm cũng không có thay đổi, tựa như là một cỗ thi thể. Lâm Phương Châu nhịn không được xem xem hơi thở của hắn, ừm, còn có khí.

Hôm qua tối lửa tắt đèn, lại còn bị mệt muốn chết, nên nàng cũng không có để ý mặt mũi của đứa bé này, sáng nay tử tế nhìn kỹ mới phát hiện ra hình dạng của nó quá dễ nhìn, trắng nõn trắng nà, giống hệt như một nắm tuyết.

Đột nhiên ngoài cửa sổ truyền tới từng trận tiếng thét lớn, là tiếng rao hàng của người bán bánh hồ đào.

(hồ đào = quả óc chó)

Lâm Phương Châu lập tức cảm thấy từng trận đói khát dâng lên trong bụng. Nàng đành phải xuống giường ra ngoài, quyết định đi tìm chút gì ăn trước đã.

Con trai của Trần đồ tể đang ngồi ở ngưỡng cửa, trong tay nó cầm một cái bánh dẻo đường trắng, nó cũng không có ăn, mà chỉ nhìn chằm chằm xuống mặt đất. Lâm Phương Châu tò mò đến gần, phát hiện ra nó đang nhìn con kiến. Thằng bé đem một hạt đường ném xuống đất, sau đó nhìn đám kiến cướp lấy dời đi, lấy đó làm vui.

Ọt ọt —- Lâm Phương Châu nuốt nước miếng.

“Trần tiểu tam.” Nàng kêu hắn.

Trần tiểu tam có hai người anh, chỉ tiếc là đều chết non, nếu đại ca của nó còn sống, thì tuổi cũng xấp xỉ Lâm Phương Châu.

Hình dáng của Trần tiểu tam có chút béo. Nó nghe thấy Lâm Phương Châu kêu liền nâng khuôn mặt căng tròn của mình lên: “Lâm đại ca. Lâm đại ca nhìn xem, con kiến.”

“Ừ. Tiểu tam, bánh dẻo đường này của ngươi mua ở chỗ Vệ què hả?”

“Ừ, bánh dẻo đường của Vệ què là ngon nhất.”

“Hôm qua ta nhìn thấy Vệ què đi mua đường, lại không cẩn thận đem đường làm rớt xuống tổ kiến, rất nhiều kiến đều chạy ra tha đường, làm cho Vệ què sốt ruột đến nỗi thở hổn hển, liền đem đường và con kiến cùng mang về luôn.”

Trần tiểu tam nghe được nhíu hết cả lông mày, nó cúi đầu mang theo vẻ mặt đầy phức tạp nhìn cái bánh dẻo đường trong tay.

Lâm Phương Châu chỉ vào cái bánh của nó mà nói: “Ngươi xem nè, cái điểm đen này không phải là con kiến sao?”

“Ở đâu ah?”

“Ở đây… Đưa đây, ta giúp ngươi lấy ra.”

Trần tiểu tam liền đem bánh dẻo cho Lâm Phương Châu. Lâm Phương Châu cầm lấy cái bánh dẻo thơm ngào ngạt kia, không nói hai lời liền ra sức cắn một miếng thật to.

Lúc này Trần tiểu tam mới hiểu được là bị mắc lừa, nó lập tức lên tiếng khóc lớn.

Trần đồ tể đang ở trong nhà dọn dẹp thịt heo, bị tiếng khóc này kinh động tới, hắn xách dao mổ chạy ra ngoài, cả giận nói: “Chuyện gì xảy ra?!”

Lâm Phương Châu cầm bánh dẻo chạy vút đi như một làn khói, nàng vừa chạy vừa cười, để lại Trần đồ tể ở phía sau chửi um sùm.

Ăn xong bánh dẻo, xem như trong bụng có được chút tồn lương. Lâm Phương Châu đi lên đầu đường, tính xem phải làm sao mới nghe ngóng được lai lịch của đứa bé kia. Nàng cảm thấy đứa bé này không tầm thường, nên bản năng không muốn hành động thiếu suy nghĩ, nàng vừa muốn kiếm thêm mấy đồng tiền, vừa sợ bị người khác cướp công, rồi lại còn muốn nghe ngóng lai lịch của đối phương để biết đường ra giá tiền… Do do dự dự, cuối cùng nàng đi sòng bạc.

Trong sòng bạc vàng thau lẫn lộn, là nơi tin tức linh thông nhất.

Lâm Phương Châu chen vào trong đám người nhìn người ta chơi bài cửu, rồi cùng hùa theo khen hay, tuy rằng tay nàng ngứa lòng nàng cũng ngứa, nhưng ngay cả một đồng tiền nàng cũng không có, nên chỉ đành phải ở bên ngoài vui ké.

(bài cửu = cờ domino)

Vừa xem bài cửu, Lâm Phương Châu vừa vảnh tai lên nghe người chung quanh tán gẫu, không biết sao nghe tới nghe lui, lại chỉ nghe được cô nương thanh lâu nơi nào tươi mát, tên nào gần đây có vận may, ai ai ai cùng phụ nữ có chồng tòm tem nên bị bắt ngay tại chỗ… Chứ không có nghe đề cập tới nhà ai lạc con nít.

Lâm Phương Châu híp híp mắt, nàng nảy ra ý hay: Người khác không nhắc, nàng có thể nhắc nha…

Nàng đụng đụng một người bên cạnh, nói: “Nghe gì chưa.”

“Cái gì?”

“Lúc ta vừa tới đây, nghe ăn mày ven đường nói, Vệ què bán bánh dẻo mới nhặt được một đứa nhỏ.”

“Vệ què là kẻ độc thân, ngay cả lão bà còn không cưới được, thì con cái ở đâu ra.”

“Là nhặt được.”

“Nhặt ở đâu? Đừng nói là bắt cóc tới nha, Vệ què, đi bắt cóc, ha ha ha…”

(“Vệ què”, nguyên văn là “Vệ quải tử”, “quải tử” là từ chỉ người bị què, cũng là từ chỉ người chuyện đi bắt cóc con nít. Nên ở đây dùng là: “Vệ quải tử, quải hài tử”; một kiểu chơi chữ mang ý châm biếm.)

“Ta cũng không biết đâu, không chừng là gã ăn mày kia nói bậy nói bạ, đói quá nói linh tinh.”

“Cũng không chừng là thật đó, Vệ què không có vợ, lượm đứa bé về làm con nuôi, để sau này dưỡng lão, chăm sóc hắn trước lúc lâm chung thì sao.”

Một lát sau, mỗi người trong sòng bạc đều biết Vệ què lượm được một đứa bé.

Lâm Phương Châu thầm nghĩ, e là ngày mai liền có người muốn tìm Vệ què đòi người, ta chờ xem là người nơi nào, mới quyết định. Dù sao tuổi thọ của đứa nhỏ kia là do ông trời định, chết ở đâu cũng thế, không chừng lúc người nhà nó tìm tới thì nó lại đúng lúc tỉnh lại? Vì thế không cần gấp làm gì, chờ một hai ngày cũng không ngại.

Buổi chiều, lúc Vệ què cõng giỏ đi ngang qua cửa sòng bạc thì có liền có người hỏi hắn: “Vệ què, nghe nói ngươi nhặt được con trai hả?”

Vệ què chỉ nghĩ là mọi người trêu ghẹo hắn, nên cười nói: “Nếu ta mà nhặt được đứa con nít, nhất định đem nó giấu đi, thần tiên cũng tìm không ra!”

Mọi người cười, ai cũng chúc mừng, ồn ào một trận.

Lâm Phương Châu ở sòng bạc chơi một ngày mới ra, mắt thấy ngày nặng trĩu sắp rớt xuống Tây sơn, nàng mò bụng, bụng đói kêu vang thật sự là rất khó nhịn.

Một vị tiểu hòa thượng cầm bình bát đâm đầu đi tới, Lâm Phương Châu ngăn hắn lại: “Tiểu hòa thượng!”

(Cái chén của hòa thượng cầm gọi là bình bát)

“Thí chủ, có gì dạy bảo?”

“Ta nghe người trong cửa Phật nói, cứu một mạng người hơn xây bảy cái chùa. Hôm nay ta sắp đói chết rồi, ngươi có nguyện mời ta ăn một chén cháo không?”

Trước giờ tiểu hòa thượng đi khất thực đều là được người khác cho tiền, hôm nay là lần đầu tiên gặp được người hướng hắn mở miệng đòi tiền, nhất thời hắn bị sự vô sỉ của đối phương chấn trụ, lúng ta lúng túng nói không nên lời.

Lâm Phương Châu: “Không cho hả. Thế thì ta liền đói chết ở đây, cho chó hoang ăn thôi!”

Tiểu hòa thượng dù sao cũng mềm lòng, lấy trong bình bát ra một đồng tiền, nói: “Tục duyên của tiểu tăng nông cạn, hôm nay chỉ khất thực được một đồng tiefn này, thí chủ muốn thì cầm đi đi.”

Lâm Phương Châu cầm lấy đồng tiền, nói: “Cảm ơn thánh tăng! Ngày khác ta phát tài, sẽ mời ngươi ăn gà nướng!”

Sắc mặt tiểu hòa thượng xám ngắt, vội vàng nói: “Tội lỗi tội lỗi…”

Lâm Phương Châu dùng đồng tiền này mua một chén cháo, nàng dùng một hơi uống luôn nửa chén. Thừa lại nửa chén, nàng đột nhiên nhớ đến trong nhà còn có một người, khuôn mặt người này trắng bệch, chậc chậc. Nghe nói oán khí của quỷ chết đói là nặng nhất…

Nàng vỗ vỗ cái bàn, “Tiểu nhị!”

“Tới đây!” Tiểu nhị chạy qua, “Đại lang còn muốn kêu gì?”

“Cho ta mượn một cái hộp đựng đồ ăn.”

Mặt của tiểu nhị lập tức biến sắc, chế giễu: “Kêu có một chén cháo mà còn đòi hộp đựng thức ăn, vị khách hàng này thật là phô trương ghê gớm.”

“Con thỏ không lông nhà ngươi! Hôm nay ta không rảnh, lười phải đánh ngươi, nhanh đi lấy cái hộp tới đây, nếu không thì không cần làm ăn chi nữa.”

(Nguyên văn là “Thỏ gia”, đây là từ chỉ các bạn nam kỹ hoặc đồng tính luyến ái nam ở thời xưa, cũng là một câu chửi mỉa mai châm biếm trong dân gian.)

Tiểu nhị không dám thật sự chọc giận tên côn đồ này, dù sao thì đầu trọc không sợ bị nắm tóc. Hắn đi lấy hộp đựng đồ ăn đưa cho Lâm Phương Châu, dặn nàng phải đúng hạn trả lại, không được làm hư… Lâm Phương Châu đem nửa chén cháo còn thừa bỏ vào trong hộp, rồi nhấc mông đi.

Nhất định là tên lưu manh này nghèo đến nỗi không có tiền ăn cơm, nên muốn để dành nửa chén cháo này đến sáng mai ăn… Tiểu nhị cảm thấy chính mình thấy được đúng quá xá đúng.

Lâm Phương Châu xách nửa chén cháo về nhà, nàng lười phải tìm thìa, mà dùng một tay bóp cái mồm của thằng bé há ra, một tay còn lại bưng cháo đổ vào miệng nó, đổ mấy lần, cháo mới chảy vào trong bụng.

Nó không có đương trường nghẹn chết, cũng xem như là kỳ tích.

Đêm nay vẫn là một đêm ngủ ngon như trước, không cần nhắc.

Sáng sớm, Lâm Phương Châu mở to mắt, đầu tiên là thấy được một đôi con ngươi long lanh như là hạt thủy tinh đen, con ngươi kia trong trẻo sạch sẽ, hàng mi dài dài chớp chớp, tựa như một bó ánh sáng đang chậm rì rì đánh lên trái tim của người ta.

Thế là Lâm Phương Châu hoàn toàn tỉnh táo.

“Rốt cuộc ngươi cũng tỉnh!” Nàng cực kỳ vui mừng, phốc một cái ngồi dậy, nắm vai thằng bé hỏi, “Ngươi là ai? Nhà ở đâu? Ta đưa ngươi về nhà!”

Nó chậm chạp ngồi xuống, con ngươi đen bóng chỉ xem nàng, chẳng hề trả lời.

“Này, ngươi có thể nói chuyện không vậy?”

Trầm mặc.

“Ngươi có thể nghe hiểu ta nói gì sao?”

Trầm mặc.

“Đừng nói là té ngu rồi đi…” Lâm Phương Châu sáp lại gần, nâng đầu của nó nhìn phải rồi nhìn trái, nó cũng không có phản kháng, tùy ý nàng đem đầu của mình làm trái banh chơi.

Nhìn một hồi, Lâm Phương Châu nhìn không ra được cái gì. Nàng lại phán đoán: “Chẳng lẽ trời sinh câm điếc?”

Thế là Lâm Phương Châu kéo nó đến bên cạnh bàn, nhúng ướt tay viết mấy chữ — khi còn nhỏ nàng từng bị nương nàng ép học qua mấy năm, bởi vậy có thể viết đơn giản vài chữ.

Lâm Phương Châu viết: “Ngươi là ai?”

Thằng bé nhìn chữ phát ngốc.

Ở nhà phú quý thì con nít tuổi này nhất định đã học vỡ lòng, không thể không biết chữ, huống hồ xem qua thằng bé này rất là thông minh… Cho nên, thực sự là bị té ngu rồi sao?

Nàng kéo nó ngồi xuống giường lại, đang định mở miệng dò hỏi vài chuyện thì lúc này ngoài cửa đột nhiên truyền tới tiếng gõ cửa “Đùng đùng đùng”.

Lâm Phương Châu hắng giọng hỏi: “Ai đó? Có chuyện gì?”

“Là ta.”

Đây là tiếng nói của Trần đồ tể. Lâm Phương Châu làm hàng xóm với hắn nhiều năm như vậy, vừa nghe liền biết là ai.

Lâm Phương Châu tức giận nói: “Bất quá là cái bánh dẻo đường, ngươi có cần phải đuổi tới nhà ta luôn vậy không? Ngày mai trả cho ngươi một cái là được chứ gì! Thật nhỏ mọn!”

“Tên lưu manh không biết tốt xấu nhà ngươi, ai quan tâm cái bánh chết tiệt đó của ngươi chứ? Huống hồ cho dù ngươi muốn trả, cũng không có cách trả… Tối hôm qua, Vệ què làm bánh dẻo kia treo cổ rồi!”

~ Hết chương 3 ~

P/s: Ko biết nói gì về nữ chính nữa… Cá nhân t thích dạng nữ chính e lệ, thục nữ T_T

Advertisements

10 thoughts on “Cười Ta Quá Đa Tình – Chương 3

  1. Nana_lùn

    E thì ko cần e lệ thục nữ, nhưng đến mức độ này thì cũng quá mất hình tượng rồi. Nữ chính vừa vô ý hại chết một ng vô tội rồi, buồn :((

    Reply
      1. Nana_lùn

        Hi, c làm e nhớ đến câu, tuy ta ko giết Bá Nhân, nhưng Bá Nhân lại vì ta mà chết.

  2. trabacha90

    hehe, t lại thích nữ chính cá tính như vầy, cảm thấy rất độc lập, rất gần gũi, rất có chất riêng 🙂 cô đã đọc: “Dám kháng chỉ, chém – Lam Ngả Thảo” chưa? Nữ chính cũng cải nam trang, cũng hành xử rất lưu manh, rất bỗ bã. Cơ mà tâm hồn vẫn là cô nương dễ bị tổn thương 🙂 ôi, t thích lắm luôn á

    Reply
    1. Nàng Xám Post author

      T drop vì thấy vô lý. Nu9 sống trong hoàn cảnh đó mà tính cách và hành xử như z t thấy bất hợp lý lắm. Mà bất hợp lý là t drop hà ^^!

      Reply
  3. shirleydangbk

    Làm sao follow truyện được nhỉ?

    Cám ơn nhé! Hi vọng truyện sớm hoàn!

    P/S: Ta thích Tửu Tiểu Thất vô cùng. Muốn đọc BỆ HẠ THỈNH TỰ TRỌNG ngặt nỗi không thường có wifi miôn down ebook lắm liôn đó nàng ơi. Huhu!

    Reply
  4. Đậu

    sao mình chả có cảm xúc gì thế nhỉ, đọc nhiều cái chết đẫm nước mắt quá rồi chăng.
    chả biết các bạn thế nào, nữ chính này lại tương đối hợp ý mình. giả trai từ bé lại sống cuộc sống cơ cực lưu manh vậy là phải rồi, không khoái nhất là mấy tác giả cứ cho nữ hài tử phẫn nam trang từ bé lớn lên rồi động tí là tính cách lại trở về giống con gái mà chẳng ai nhận ra, chả logic gì cả. lần đầu thấy một người vừa lưu manh vừa dốt đặc cán mai chứ không phải đại trí giả ngu như thế này, quá đổi vị~
    thắc mắc là giọng nữ lúc nào cũng cao hơn nam mà không thấy tác giả giở trò gì để che đậy việc đó nhỉ, hầu kết nữa.

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s