Cười Ta Quá Đa Tình – Chương 4

Chương 4

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

picrdatinh

***

Trong lòng Lâm Phương Châu lộp bộp một cái, nàng vội vội vàng vàng chạy ra ngoài, chỉ thấy mặt của Trần đồ tể đều trầm xuống, da mặt đỏ tía của hắn căng cứng, không giống như đang lừa nàng. Nàng hỏi: “Vì sao lại treo cổ?”

“Không biết, ta cũng là vừa mới nghe nói. Vệ què không có huynh đệ, cũng không có con cháu, tuyệt hậu chỉ có một mình, không có ai lo việc tang ma cho hắn cả, không còn cách nào, nên mấy người hàng xóm chúng ta gom góp chút tiền chôn cất, mua một cái quan tài để an táng hắn.”

Tuy Trần đồ tể nhìn qua rất hung thần ác sát, nhưng bình thường hắn là người nhiệt tình vì lợi ích chung nhất. Gặp được loại chuyện này, thông thường đều do hắn đứng ra dẫn đầu.

Lâm Phương Châu gật gật đầu, “Đó là đương nhiên.”

Câu đáp lời này khiến Trần đồ tể có chút ngoài ý muốn: “Ta cho rằng ngươi sẽ nói không có tiền.”

“Ta quả thật không có tiền.”

“Tên lưu manh nhà ngươi lại dám giỡn mặt với ta?! Tiểu tam! Lấy dao mổ của ta tới đây!”

“Đừng đừng đừng… Ta cầm cờ! Ném chậu! Đem bản thân cho hắn làm con trai dùng còn không được sao!”

(Phong tục tang lễ cổ truyền của TQ, thường là trưởng tử đi trước cầm cờ, con thứ theo sau cầm linh vị, còn “ném chậu” là nghi thức rất quan trọng chỉ do trưởng tử hoặc trưởng tôn của người chết làm, nếu như không có con cháu thì phải nhờ người khác “ném chậu”, quan hệ của người “ném chậu” này và người chết sẽ kéo gần, thậm chí xác lập lên quan hệ kế thừa tài sản, “ném chậu” ở đây nghĩa là đem cái chậu đốt giấy tiền vàng bạc trong lúc làm tang lễ ném bể hết, càng vụn vàng tốt, để tiện cho người chết mang xuống âm phủ. “Ném chậu” cũng là bước đầu tiên của lễ đưa tang, chậu vừa ném bể là người ta sẽ khiêng quan tài đi chôn.)

Vẻ mặt Trần đồ tể hòa hoãn một chút, “Ta cũng không phải bức ngươi ra tiền, chỉ là ngươi không nên giỡn với ta như vậy.”

“Ta biết. Ta cũng ăn chùa của Vệ què mấy cái bánh, hiện nay nên trả.”

Cầm cờ ném chậu đều là chuyện của con trai làm, nếu không có con trai, con gái cũng có thể làm thay. Có nhiều người tuyệt hậu, bản thân không trai không gái, lại sợ sau khi chết không thể thuận lợi đi âm phủ báo danh, nên khi còn sống sẽ chuẩn bị sẵn chuyện tang ma, bỏ tiền mời người cầm cờ giúp. Bởi vì cầm cờ là chuyện tổn hại đến tôn nghiêm, nên chỉ có những kẻ vô lại lưu manh mới đồng ý nhận lấy chuyện này, đã vậy giá tiền còn không thấp.

Nghiêm túc mà nói, cái giá của việc cầm cờ so với bỏ tiền ra càng lớn hơn. Trần đồ tể cũng không muốn khó xử Lâm Phương Châu, nên nói: “Cầm với cờ cái gì, người chết như đèn tắt, không cần đến ngươi làm con trai hờ cho hắn. Ta cũng không phải vào nhà cướp của, ra tiền hay ra sức đều bằng sự tự nguyện. Ngươi không có tiền thì liền không tiền, nếu ngươi thật sự có tâm, thì lúc phát tang giúp đỡ công việc là được.”

Lâm Phương Châu gật đầu, nỗ lực đè xuống sự chột dạ trong lòng, nàng nói với Trần đồ tể: “Hay là chúng ta đi nhìn Vệ què trước cái đã?”

Trần đồ tể xua tay nói, “Không được. Bộ khoái và ngỗ tác tới rồi, đang khám nghiệm tử thi, người không liên quan không thể tới gần.”

(Bộ khoái: giống cảnh sát bây giờ đấy, lười giải thích dài dòng; Ngỗ tác: pháp y)

“Còn cần khám nghiệm tử thi làm gì vậy? Chẳng lẽ Vệ què không phải là tự sát?”

“Tự sát cũng phải khám nghiệm tử thi, đi cái quy trình. Ta nghe mấy người xem qua hiện trường nói, hắn thắt cổ chết trong nhà mình, hơn phân nửa là tự sát. Muốn chết còn không như ráng mà sống tiếp, cũng không biết Vệ què có gì lẩn quẩn trong lòng.”

“Thôi chờ xem nha môn khám nghiệm xong rồi nói cái gì đi.”

Lâm Phương Châu nói tới đây, đã sợ đến mức giọng đều có chút run, may mà Trần đồ tể đang nghĩ gì đó, nên không có thấy vẻ dị thường của nàng.” Hắn nói: “Chuyện này trước tiên cứ quyết định như vậy, ta đi nhà khác hỏi một chút cái đã.”

“Ừ, Trần đại ca khổ cực rồi.”

Mắt thấy Trần đồ tể đi rồi, Lâm Phương Châu liền xoay người lảo đảo ngả nghiêng mà chạy vào nhà, nàng vừa vào trong liền túm lấy đứa bé đang ngơ ngơ ngồi ở trên giường lại, khẽ gầm lên: “Vệ què không có tự sát, hắn không thể nào tự sát! Hắn là bị người ta hại chết! Ngươi tới cùng là ai?!”

Nàng vừa kinh vừa khủng lại vừa nộ, trên trán đều nổi lên gân xanh, hai con mắt sáng chói, tựa như muốn ăn thịt người.

Đứa bé kia nhìn khuôn mặt vặn vẹo của nàng, nó chớp mắt một cái, không có bất kỳ lời hồi đáp nào.

Nó giống như là con rối gỗ để mặc cho nàng bắt lấy, trên mặt không có chút xíu biến hóa. Trong đôi con ngươi đen nhánh, rất yên tĩnh và sạch sẽ, giống như là đêm tàn không gió.

Lâm Phương Châu quăng nó trở lại giường, nàng dùng sức quá lớn, nên nó không cẩn thận nằm vật xuống, sau đó lại chậm rì rì ngồi lên, nó nhìn nàng, không có biểu cảm.

“Mẹ nó đừng có giả ngu với ta! Vệ què chính là vì cái lời đồn đó mà chết, những tên giết người kia, những tên hung thủ kia ——- mục tiêu chân chính của bọn hắn là ngươi! Bọn hắn muốn giết ngươi, muốn giết ngươi! Ngươi tới cùng là ai?!!!” (Quả thật muốn dùng từ “mày” hơn.)

Trong dự liệu, không có bất kỳ lời hồi đáp.

Lâm Phương Châu lại gào thét một hồi, cuối cùng vô lực mà ngồi liệt xuống đất, thần sắc như tro tàn. Nàng thì thào nói, “Là ta hại chết hắn, là ta hại chết hắn…”

Nàng vừa chột dạ lại vừa hổ thẹn, vừa phẫn nộ rồi lại quá vô lực, chỉ biết ngốc ngốc ngồi lầm bầm lầu bầu, ánh mắt nàng trống rỗng, chốc lát sau đó lệ lại rơi đầy mặt.

Đột nhiên trên mặt có cảm giác lành lạnh của dị vật. Lâm Phương Châu hồi thần, thấy được đứa bé kia ngồi ở trước mặt nàng, đang nâng tay lau nước mắt cho nàng. Tay của nó thật lạnh cũng thật mềm, bàn tay nho nhỏ, động tác thong thả, chỉ biết cố chấp chùi rồi lại chùi mặt nàng.

Lâm Phương Châu yên lặng nhìn nó, nhìn đôi mắt xinh đẹp của nó, con ngươi đầy vô tội, sạch sẽ. Nàng lạnh lẽo nói: “Ngươi đến tột cùng là ai?”

Lâm Phương Châu đem một cái chăn dùng để sống qua mùa đông đến tiệm cầm đồ, đổi lấy hai trăm văn tiền. Cái chăn này nàng mới dùng có hai năm, ngay cả cái mụn vá cũng không có, thế mà tên nhân viên ở tiệm cầm đồ còn làm ra vẻ mặt ghét bỏ, chỉ đưa cho nàng có hai trăm văn tiền, chịu cầm thì cầm.

Hai trăm văn thì hai trăm văn. Hiện tại chỉ mới vào hè, mùa đông còn lâu mới tới, chờ từ từ nàng chuộc về là được.

Cầm tiền này, Lâm Phương Châu đi đến nhà Trần đồ tể trước, nàng đưa một trăm tám mươi văn ra, nói: “Trần đại ca, đây là chút lòng của ta, mua cho Vệ què một cái quan tài tốt chút đi.”

Trần đồ tể bị số tiền này kinh hãi đến mức hai mắt trợn ngược, “Đây là thật sao? Chớ không phải là tiền giả đi? Tiền giả là muốn mất đầu đó! Ngươi đừng có đem tai họa tới cho ta.”

“Là thật. Nếu là giả, ta liền liệt dương cả đời.”

Ở nam nhân xem tới, cái lời thề “Liệt dương cả đời” này so với ngũ mã phanh thây còn ác độc hơn nhiều, bọn họ làm sao biết, cho dù Lâm Phương Châu có làm trái lời thề đi nữa, thì cuộc đời này nàng cũng không có “dương” để mà “liệt”.

Trần đồ tể thu tiền, lại có chút nghi ngờ nói: “Sao ngươi lại đột nhiên nổi lên thiện tâm vậy? Thật là không giống như ngươi.”

Lâm Phương Châu làm như không có chút đếm xỉa mà vung tay, đáp: “Gần đây số ta quá đen, nghĩ đến hẳn là do âm đức của ta có hụt, không bằng nhân cơ hội này làm chút việc thiện, cũng tốt giúp ta kiếm về vốn gốc.”

Trần đồ tể quăng cho nàng cái ánh mắt khinh bỉ: “Sớm muộn gì ngươi cũng sẽ chết ở sòng bạc.”

Lâm Phương Châu cười: “Nếu ta thật sự chết ở sòng bạc, còn phải làm phiền Trần đại ca giúp ta kiếm tiền làm đám ma.”

“Cút con mẹ ngươi đi! Ngươi mà chết thật, ta đốt pháo ăn mừng suốt hai ngày hai đêm!”

Nha môn rất nhanh nghiệm xong xác chết, rồi kêu Trần đồ tể đem thi thể của Vệ què đem đi. Trước giờ nha môn làm cái gì cũng rất là lười biếng, thế nhưng lần này hiệu suất làm việc lại rất cao, khiến cho Lâm Phương Châu cảm thấy là lạ.

Vệ què chết, làm cho nàng có chút thần hồn nát thần tính.

Lâm Phương Châu vốn là thật sự quyết định cầm cờ ném chậu cho Vệ què, tánh mạng của người ta đều mất rồi, nàng làm con trai cho hắn một hồi cũng không có gì cùng lắm. Nhưng mà nàng nghĩ lại, làm được rõ ràng như vậy, lỡ như bị ai phát hiện, thì cái mạng nhỏ này của nàng há không phải cũng muốn xong luôn?

A di đà phật, chết một cái so với chết hai cái luôn tốt hơn… Vệ què à Vệ què, oan có đầu nợ có chủ, nếu ngươi thật sự muốn báo thù, thì đi tìm thằng nhóc đần độn kia đi… Ta đốt thêm cho ngươi chút tiền giấy, ngươi ở dưới âm phủ vui vẻ mà sống, không cần phải về nhà…

Chạng vạng, Lâm Phương Châu đi từ nghĩa trang về thành, thấy ở cửa thành có người gánh giỏ bán bánh bao: “Bánh bao đây, bánh bao thịt dê thơm ngon đây…”

Lâm Phương Châu hít hít lỗ mũi, hỏi: “Bánh bao ơi, mấy văn tiền một cái?”

“Ba văn một cái.”

Nàng đi tới, nhìn nhìn vào giỏ, trong giỏ chỉ còn thừa lại ba cái bánh bao. Lâm Phương Châu liền nói: “Ta mua hết, ngươi có tính rẻ cho ta không?”

“Đại lang, ta chỉ là buôn bán nhỏ thôi, ngươi thông cảm đi.”

“Vậy thôi.”

Lâm Phương Châu xoay người muốn đi, người bán bánh bao lại đột nhiên gọi nàng lại. Hắn lấy một cái bao giấy dầu ra, nói: “Đại lang chờ đã. Có cái bánh bao rơi xuống đất, dính chút tro bụi, ta không dám làm bẩn miệng của khách hàng, nên vốn định cầm về nhà mình lại ăn. Nếu như đại lang không ghét bỏ, thì liền xem như cái này là khuyến mãi thêm, được không?”

Lâm Phương Châu mừng thầm trong lòng, trên mặt lại có chút nhúc nhích, nàng nhàn nhạt gật đầu: “Được rồi, tuy không thể ăn, nhưng cầm về nhà cho chó ăn cũng được.”

Tiểu thương liền vui vẻ đem ba cái bánh bao kia bọc lại, đưa hai bao giấy dầu cho nàng. Lâm Phương Châu ôm một bụng bánh bao thịt dê, cả người đều dâng đầy cảm giác ấm áp dào dạt. Khi nàng đi ngang qua chỗ bà già bán bánh hấp, thấy bà ấy tha thiết mong chờ nhìn nàng, nàng không chút ậm ờ mà lấy ra một cái đồng tiền quăng tới, “Trả tiền!”

Cái bánh rơi dưới đất chỉ dính chút bụi, lột da đi vẫn có thể ăn. Lâm Phương Châu vừa đi vừa lột da ăn, rõ ràng đem bánh bao ăn thành khoai nướng.

Lúc về đến nhà thì nàng cũng vừa ăn xong một cái bánh bao. Tâm tình Lâm Phương Châu vốn rất tốt, nhưng mà vừa nhìn thấy được tiểu đần độn ở bên giường thì nàng lập tức sa sầm mặt.

“Sao ngươi còn chưa có chết a.” Nàng nói.

Nếu như nó không tỉnh lại thì tốt biết mấy, nàng đào cái hố đem nó chôn, thần không biết quỷ không hay, còn hơn là lo lắng hãi hùng như bây giờ, sợ có một ngày vừa tỉnh ngủ liền phát hiện chính mình đang tòn ten trên xà nhà…

Tiểu đần độn cũng không có nói chuyện, đôi mắt của nó nhìn chằm chặp vào bao giấy dầu trên tay nàng.

Lâm Phương Châu lấy một cái bánh bao ra chọc nó: “Có ăn không? Ăn không nha?”

Vốn nghĩ rằng nó sẽ giống như con chó xù nhào tới, nhưng ai biết nó lại ung dung bình tĩnh ngồi yên đó, cho dù trong mắt toàn là khát vọng đi nữa, nó cũng không có chút động tác nào, thế ngồi rất là đoan chính tao nhã, dù cho là ngồi ở trên cái giường thúi kia thì cũng vẫn gây cho người khác một loại ảo giác về khí độ bất phàm.

Giống như là con cháu thế gia.

Lâm Phương Châu chợt cảm thấy không có gì thú vị, nàng ném bánh bao vào lòng nó: “Thưởng cho ngươi.”

Nó cầm bánh bao lên bắt đầu ăn. Bởi vì quá đói nên nó ăn được hơi bị nhanh.

Lâm Phương Châu cũng ngồi xếp bằng xuống giường, nàng nhìn nó, thình lình nói: “Ta biết ngươi là ai.”

Nó không có cho nàng bất kỳ đáp lại gì, mà chỉ vùi đầu ăn bánh bao.

“Tối nay lúc ta về thành thì, ” Lâm Phương Châu cứ thế nói, “Thấy được ở cửa thành có mấy người bộ dạng rất kỳ quái, nhìn qua rất là hung dữ, ta cảm thấy bọn hắn hẳn là người đến bắt ngươi. Ngay cả ta đều có thể phát hiện ra bọn hắn, thì khẳng định là quan phủ cũng có thể phát hiện. Nhưng mà, quan phủ lại buông tay bỏ mặc, không có đuổi bọn hắn đi, thậm chí không có gặng hỏi… Ngươi nói xem có lạ không? Chỉ có một giải thích duy nhất, chính là bọn hắn cùng quan phủ là một phe. Quan phủ muốn bí mật bắt ngươi, thậm chí giết chết ngươi. Mà ngươi, mặc giáp trụ xuất hiện ở Vĩnh Châu, một nơi không có bất kỳ đóng quân gì. Cho nên, ngươi là —-” Ánh mắt của nàng đột nhiên trầm xuống. “Phản tặc.”

Nó bất thình lình ngẩng đầu, đôi mắt tinh khiết đen nhánh của nó nhìn chằm chằm vào nàng.

“Sao, ta nói đúng đi?” Lâm Phương Châu có chút đắc ý.

Nó vẫn không có nói chuyện như cũ, mà chỉ nâng tay nhẹ nhàng mò vào trong bao giấy dầu, lấy ra một cái bánh khác.

Lâm Phương Châu đột nhiên cười lạnh: “Xem ra không thể lưu ngươi được.”

~ Hết chương 4 ~

P/s: Tên Lâm Phương Châu (Phương: hương thơm; Châu: châu trong châu lục, châu á châu âu ý) ta cứ thấy nó đều đều chán chán sao á. Mà đọc comment bên trung thì ai cũng khen tên Phương Châu đẹp và hay :v

Advertisements

6 thoughts on “Cười Ta Quá Đa Tình – Chương 4

  1. Nana_lùn

    Quả thật, lúc e đọc đến đoạn LPC ngồi khóc, e cung khóc theo luôn, nhìn tưng tửng, nhưng ko phải là vô tâm. Vô tình hại chết một ng vô tôi, thật buồn lắm

    Reply
  2. Đậu

    tên bình thường mà, đọc mãi thành quen. lúc đầu e tưởng châu trong châu ngọc chứ, chị troll hay chị nói thật vậy. mà tên dân dã chỉ thế thôi, mấy nha hoàn xuất thân nhà nghèo trong truyện toàn lấy tên tiểu hoa, tiểu châu, tiểu hương còn gì. không biết do mình tự suy đoán thế hay lúc tác giả đặt tên cũng nghĩ thế ha.

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s