Cười Ta Quá Đa Tình – Chương 5

Chương 5

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

picrdatinh

***

Ban đêm, Lâm Phương Châu trở mình mấy lần, bên tai chỉ nghe đến tiếng hít thở đều đặn say nồng vào giấc mộng, nàng nhẹ tay nhẹ chân ngồi dậy đi xuống giường.

Ánh trăng xuyên qua tấm màn trắng rách nát chiếu vào trong, tựa như sương mù. Lâm Phương Châu mượn ánh trăng này bước ra gian ngoài, nàng tìm ra một con dao phay đã rỉ sét.

Trong lúc tìm dao nàng không cẩn thận đạp phải một con chuột khiến nàng hết cả hồn, chọc nàng giận quá mắng: “Con súc sinh không kiến thức nhà ngươi, một hột gạo lão tử cũng không có, chỉ có một cục thịt béo ở trên giường kia kìa, mày đem nó tha đi đi!”

Con chuột kia có lẽ là tới đây quen lắm rồi, nên cũng không sợ người, nó bị Lâm Phương Châu đá một cái liền lật người lại, sau đó nhìn chung quanh một vòng, chờ phát giác được nơi này thật sự là không có gì để ăn thì nó mới nghênh ngang mà đi.

Lâm Phương Châu nghĩ bụng, nhà nàng nhất định là đất phong thủy cực tốt, nên ngay cả con chuột cũng sắp thành tinh luôn.

Nàng cầm dao phay đi vào phòng ngủ, người trên giường vẫn đang ngoan ngoãn nằm không nhúc nhích, giống y như là người chết. Chắc hẳn là đã ngủ rất sâu rồi. Lâm Phương Châu dùng một tay giơ dao phat, tay còn lại thì nhẹ nhàng đè xuống bả vai của thằng bé, nàng có chút chột dạ, nên nhẹ giọng kêu nó: “Đồ ngốc? Đồ ngốc? Ngươi ngủ chưa?”

Nó không nhúc nhích chút nào, không cho nàng bất kỳ một lời đáp lại.

Tay Lâm Phương Châu ra chút mồ hôi ướt nhẹp, nàng hơi hơi phát run. Trong lòng nàng không ngừng nói với chính mình rằng: Giết nó, nó là phản tặc, sớm muộn cũng chết, giết nó, đem nó chôn sạch, thần không biết quỷ không hay, như vậy liền bình yên không có chuyện gì…

Giết nó!

Nàng nghiến răng, tay cầm dao dần dần dùng sức.

Người trên giường lại thình lình chậm rãi mở mắt ra.

Dưới ánh trăng, đôi mắt kia đen nhánh oánh lượng, yên lặng nhìn nàng.

Hô hấp của Lâm Phương Châu có chút dồn dập, con dao phay giơ giữa không trung tựa như có một lực lượng vô hình nặng tựa ngàn cân cản lại, không thể hạ xuống.

Cứ thế đứng thẳng một hồi, Lâm Phương Châu đột nhiên đùng đùng đem dao phay quăng xuống mặt đất.

Chung quy, không thể xuống tay a…

Nàng xoay người nằm xuống giường, thở phì phì nói: “Ngủ đi!”

Ngày hôm sau, Lâm Phương Châu nghĩ ra một biện pháp mới.

Nàng sở dĩ không dám báo quan, là bởi vì người nàng cứu là phản tặc, hơn nữa nàng còn chứa chấp người ta —- nhưng nào có ai biết mấy chuyện này đâu? Nàng chỉ cần một mực chắc chắn thằng ngốc đó thình lình xông vào nhà nàng, còn trộm đồ của nàng, sau khi bị nàng bắt được nàng mới phát giác ra nó không giống người thường mà giống như là phản tặc, vì vậy mới đi báo quan… Như vậy không phải là có thể đem cái tai họa này chuyển giao ra ngoài sao?

Lâm Phương Châu tìm sợi dây thừng, đem thằng ngốc kia trói lại ném lên giường, sau đó đi thẳng tới Huyện nha.

Huyện thái gia lúc này đang có chút sứt đầu mẻ trán.

Gần đây trong núi có hổ, nó đã ăn vài người qua đường rồi, hôm qua ông ta phát công văn xuống dưới, ra số tiền lớn chiêu mộ dũng sĩ lên núi giết hổ, cùng ngày liền có một thợ săn nổi tiếng gần xa lên núi, kết quả đến tận bây giờ người này còn chưa có trở lại, chỉ sợ là dữ nhiều lành ít…

Không chỉ như thế, hai tên sát thần tìm con nít kia lại trở về, mang theo sắc mặt âm trầm ngồi trong phòng khách của ông.

Huyện lệnh cảm thấy ủy khuất vô cùng. Rõ ràng mấy ngày nay cái gì cũng không tra ra được, vậy mà bọn họ sao lại cứ nhất quyết ỷ vào đây không chịu đi đâu…

“Phải chăng là…” Huyện lệnh tăng thêm can đảm, nói ra phán đoán trong lòng mình, “Phải chăng là, đứa bé kia đã bị dã thú trong rừng ăn…?”

Hai tòa sát thần đồng loạt đưa ánh mắt chòng chọc nhìn vào ông ta, vì thế ông quyết đoán câm miệng.

Trong phòng chỉ còn trầm mặc, Huyện lệnh như đang ngồi trên đệm châm, ông hờ khép mắt, ánh mắt rơi xuống trên cây đao của bọn họ, đột nhiên trong đầu ông lóe sáng, nói: “Hai vị đại nhân vũ dũng hơn người, nhất định là cao thủ khó gặp ở thế gian.”

Đại sát thần trầm mặc không nhúc nhích tí nào, còn nhị sát thần thì cười nói: “Lời tâng bốc này của ngươi, các huynh đệ của ta đã nghe được.”

Huyện lệnh cười làm lành nói: “Hạ quan vô đức, khiến cho nơi đây nẩy sinh hổ hoạn. Dân chúng trong huyện của ta đều là người bất hạnh cả, nên mới có loại quan phụ mẫu vô đức như ta đây, may mà lúc này có hai vị đại nhân dời gót ngọc đến đây…”

Nhị sát thần không kiên nhẫn nói: “Dong dài cái gì, ngươi có chuyện thì nói thẳng. Lão tử phiền nhất là những tên quan văn khoe chữ các ngươi!”

Huyện lệnh bị dọa được run lên, vội vàng nói: “Hạ quan là muốn nói, có thể hay không… Mời hai vị đại nhân giúp ta một tay, đi thu dọn hổ hoạn đang tai họa nhân gian kia…”

Oành! Đại sát thần đột nhiên nặng nề vỗ cái bàn, rét lạnh nói: “Chúng ta đến tìm người, không phải tới đánh súc sinh.”

“Dạ dạ, đúng vậy…”

Lúc này, bên ngoài có nha dịch bẩm báo rằng: “Thái gia, có một người tên Lâm Phương Châu nói là muốn gặp thái gia.”

“Kêu hắn đi đi. Không phải ta đã nói hôm nay không gặp khách sao?”

“Nhưng mà hắn nói… Hắn nói, chuyện này quan hệ trọng đại, có thể giúp thái gia thăng quan tiến tước.”

Huyện lệnh đang lúc không vui nha: “Bậy bạ! Kêu hắn cút! Không chút liền đánh hai mươi hèo!”

“Khoan đã, ” nhị sát thần như cười như không nhìn Huyện lệnh, nói: “Không bằng kêu hắn vào đây, xem xem là loại chuyện thăng quan tiến tước gì.”

Từ khi làm ra cái quyết định này, Lâm Phương Châu luôn cảm thấy có chút không đúng lắm, nhưng lại nói không ra vì sao. Nàng cảm thấy có lẽ do nàng quá khẩn trương. Lúc đi vào phòng khách, nàng phát hiện ngoài Huyện thái gia ra, còn có hai người khác.

Trong đó có một người tướng mạo rất không tốt, mặt mày thì hung ác, còn ánh mắt thì nham hiểm lợi hại như là chó sói, Lâm Phương Châu bị hắn nhìn một cái thì toàn thân đều bị dọa đến phát lạnh, da đầu rét run.

Nàng tựa như là bị ánh mắt của hắn đóng đinh linh hồn, chỉ biết đờ người ra đứng đó, lúng ta lúng túng không nói nên lời, như si như ngốc.

“Điêu dân to gan, nhìn thấy bản quan vì sao không quỳ?” Huyện lệnh nhìn thấy nàng, mới xem như có thể giũ ra chút uy phong.

Nhị sát thần đột nhiên nói: “Cũng không phải ở trên công đường, không cần giữ lễ tiết. Ngươi xem, hắn đều bị dọa ngu rồi.”

Huyện lệnh gật gật đầu, ngồi thẳng dậy, hỏi Lâm Phương Châu: “Ngươi là Lâm Phương Châu?”

“Vâng.” Lâm Phương Châu ngốc ngốc gật đầu.

“Ngươi tìm bản quan, muốn bẩm báo chuyện gì?”

“Ta bắt —” từ này trên đường đến đây nàng đã tập nói qua vô số lần, nàng gần như buột miệng nói ra, nhưng mà khi thấy được hai người kia nghe được chữ “bắt” thì trong mắt đột nhiên sắc bén băng lãnh lên, não của Lâm Phương Châu như bị sấm sét giáng xuống — nàng rõ ràng biết được tới cùng là lạ ở chỗ nào!

Nếu như là quan phủ muốn bắt phản tặc, vì sao không gióng trống khua chiêng ra công văn truy nã? Vì sao phải lén lén lút lút làm chuyện này? Vì sao Vệ què rõ ràng không có liên quan gì tới phản tặc, mà lại giết hắn? Cho dù xem như bọn họ cảm thấy Vệ què thật sự có cấu kết với phản tặc đi nữa, vậy sao không đem nguyên nhân bị giết của hắn truyền ra ngoài, lấy đó nói với mọi người không được cùng phản tặc cấu kết nếu không kết cục sẽ rất là thảm?

Bọn họ muốn bí mật bắt người, giết người.

Bí mật!

Chỉ cần là người biết bí mật của bọn họ, hoặc là có khả năng biết được bí mật đi nữ, cũng có thể bị giết chết!

Trong lòng Lâm Phương Châu phảng phất như bị sóng to gió lớn đập qua, đập gan mật nàng đều nát, mồ hôi lạnh như mưa.

Huyện lệnh thấy thằng nhóc này mới nói hai chữ liền rơi mồ hôi đầy đầu, nên thấy rất là lạ, liền truy hỏi: “Ngươi bắt được cái gì?”

“Ta bắt… Ta nghĩ được cách bắt lão hổ!”

“Ồ? Thật sao? Nói nghe xem xem!” Sự vui mừng của Huyện lệnh lộ rõ trên mặt, nghĩ bụng thiếu niên này quả là đem chiếu manh tới đúng lúc ông đang bùn ngủ, bản quan đang vì chuyện này mà ưu sầu đây!

“Ta, ta cảm thấy… Lão hổ quá hung mãnh, chúng ta, ừm, không thể cứng đối cứng, mà tốt nhất là dùng trí.”

Huyện lệnh gật đầu nói, “Quả là như thế. Hổ hoạn tổng không nên dùng mạng đi đấu, là bản quan lỗ mãng, uổng đưa tánh mạng của thợ săn kia — ngươi có cái biện pháp dùng trí gì tốt không?”

Vì bảo mệnh, không có biện pháp cũng phải nghĩ cho ra biện pháp. Giờ phút này Lâm Phương Châm đem ruột gan xoay chuyển so với xoay con quay còn nhanh, nàng chỉ ngừng trong chốc lát, liền đáp: “Ta nghe người ta nói, lão hổ sợ sư tử nhất. Không bằng, chúng ta làm ra một con sư tử giả, rồi đi dọa con súc sinh kia? Nó sợ hãi sẽ chỉ lo chạy trốn, đến lúc đó kêu một vài người giỏi bắn tên thủ ở phía sau sư tử mà bắn nó…”

Nàng còn chưa có nói xong, Huyện lệnh đã tức đến vỗ bàn: “Người tới! Đánh ra ngoài cho ta!!!”

Hai nha dịch đẩy cửa chạy vào, xách lấy cánh tay Lâm Phương Châu đi.

Lâm Phương Châu vội la lên: “Thái gia, thái gia suy xét một chút đi! Cho dù không được cũng không nên đánh ta, đánh ta, sau này còn ai dám hiến kế cho ngài nữa nha!”

Tuy rằng đề ra cái ý kiến quá ngu, nhưng câu nói cuối cùng cũng làm cho Huyện lệnh có chút băn khoăn, thế là ông liền nói: “Đuổi hắn đi là được, sau này không cho phép hắn bước vào huyện nha nửa bước!”

Sau khi đám nha dịch lôi Lâm Phương Châu đi, nhị sát thần rốt cuộc không nín được, vỗ bàn cười như điên: “Ha ha ha ha ha ha! Kẻ dở hơi nơi nào tới đây! Muốn làm con sư tử giấy đi hù con hổ thật, ha ha ha ha ha ha!”

Đại sát thần có vẻ như cũng cảm thấy rất buồn cười, hắn khẽ hừ một tiếng, sau khi hừ xong, hắn có chút nghi ngờ hỏi: “Nhìn hắn có vẻ như rất sợ ta?”

Nhị sát thần đã cười ra nước mắt, nghe đến lời này thì vừa lau nước mắt vừa nói: “Ngươi còn không biết sao? Chớ nói là người, ngay cả chó thấy được ngươi cũng trốn được xa xa!”

Huyện lệnh cười làm lành nói: “Đừng nói một tên dân chúng bình dân như hắn, chính là mệnh quan triều đình như ta đây, mà lần đầu gặp đại nhân cũng bị chấn nhiếp.”

Thế là đại sát thần liền không hoài nghi thêm gì nữa.

Ban đêm, Lâm Phương Châu nằm ở trên giường, trợn tròn mắt nghĩ suy.

Lúc tiếng mõ xao vang nhắc canh ba thì, nàng đột nhiên đẩy đẩy người đang ngủ say bên cạnh: “Đồ ngốc, tỉnh tỉnh.”

Đứa bé kia bị nàng đánh thức, nó ngáp một cái, định ngủ tiếp, nàng lại lôi nó lên: “Đừng ngủ!”

Nó ngơ ngác nhìn nàng.

“Đi, ta mang ngươi đi ra ngoài chơi.” Nàng nói xong, tìm bộ quần áo khoác thêm cho nó.

Đứa bé này tuy ngốc nghếch, nhưng lại rất nghe lời nàng, nàng nắm tay nó, dẫn nó đi ra ngoài, nó liền ngoan ngoãn theo sát.

Từ nhỏ Lâm Phương Châu ở thành Vĩnh Châu lớn lên, nên đối với từng chỗ từng nơi ở cái thành này nàng rất là quen thuộc. Ở góc đông bắc tường thành, có một năm trời hạ mưa to, gốc tường thành bị nước xối đến mức lỏng ra, nên nhà ai gần đây mà bị thiếu một hai cục gạch thì thường đi tới góc tường kia lấy, dần dần tường thành bị lấy ra một cái lỗ thủng, lớn nhỏ vừa đủ cho một đứa bé choai choai chui ra chui vào.

Xương Lâm Phương Châu nhỏ, thân thể lại gầy, nàng từng thử qua chính nàng cũng có thể chui qua.

Hiện tại, Lâm Phương Châu đem thằng bé dẫn tới nơi chân tường này, hai người cùng chui ra ngoài.

Sau đó nàng dẫn nó đi tiếp, chỉ chốc lát sau liền đi đến bờ sông.

Vầng trăng rất lớn, nước sông phản chiếu lại ánh sáng, trên bờ cỏ dại chiếm cứ, bóng cây lắc lư, vạn vật đều ngủ say, ngay cả tiếng kêu của côn trùng cũng không có.

Lâm Phương Châu sợ thằng bé trở về tìm nàng, thế là nàng dùng dây thừng buộc đôi tay của nó lại, còn đầu kia của dây thừng thì buộc ở trên tàng cây. Nàng sờ sờ đầu nó, giận dữ nói: “Sống chết có số, phú quý tại ông Trời. Từ thời khắc ta cứu ngươi, đã là sai lầm, ngươi… Không cần oán ta.”

Nó cũng không có giãy dụa, mà chỉ là nhìn vào mắt nàng.

Lâm Phương Châu chợt có chút chật vật. Nàng không dám lại nhìn nó nữa, mà xoay người bước đi.

Mà nó thì lại cố chấp nhìn chằm chằm vào bóng lưng của nàng. Đến tận khi bóng lưng của nàng dần dần biến mất không nhìn thấy nữa, chỉ lưu lại một mình nó ở trong trời đất này.

Khoảng trời khoảng đất này, phía trước là ánh trăng đầy đất, phía sau là rét lạnh từng cơn.

Lâm Phương Châu về nhà, nằm xuống liền ngủ.

Nàng luôn luôn ngủ ngon, nhưng lần này lại mất ngủ. Nhắm mắt lại, đầy đầu óc đều là đứa nhỏ kia. Nó ngốc ngốc nhìn nàng, ngốc ngốc theo sát nàng, nó tín nhiệm nàng như thế, nghe lời nàng như vậy…

Nó đáng thương như vậy.

Ngày mai nó bị người ta phát hiện, hẳn là phải chết chắc rồi.

Đem nó hại chết như vậy, so với trực tiếp dùng dao phay chém nó, có cái gì khác biệt đâu?

Lâm Phương Châu dùng chăn trùm kín đầu, cưỡng ép bản thân vào giấc ngủ.

Nàng mơ mơ màng màng ngủ mất, nhưng lại mơ thấy nó bị người ta chém chết, toàn thân đều là máu, nó xách đầu tới tìm nàng, hỏi nàng vì sao không cứu nó…

“Ta không thể cứu ngươi! Ta không thể cứu ngươi!” Lâm Phương Châu trong mộng vội vã hô hoán, lập tức tỉnh dậy.

Đầu nàng đầy là mồ hôi.

Nàng vịn cửa sổ, xuyên qua song cửa rách nát nhìn đường phố bên ngoài.

Người đánh canh xách theo đèn lồng đi ngang qua, đông —- đông đông đông.

Canh bốn. (1-3h sáng)

Lại qua hai canh giờ, sẽ tới giờ mở cửa thành.

Hai canh giờ tiếp theo, nó cũng sẽ bị người phát hiện.

Hai canh giờ sau nữa, nó sẽ chết.

Lâm Phương Châu cực sợ hãi, nàng không biết nên làm sao bây giờ. Nàng vừa không muốn hại chết nó, rồi lại cũng không muốn hại chết chính mình. Chẳng lẽ trên đời này, không có được một cái cách tốt cho cả hai bên sao?

Cho dù có, cũng đợi không được. Bởi vì nó sẽ chết.

Nó sẽ chết, nó sắp chết… Lâm Phương Châu không biết bản thân mình ăn trúng thuốc gì, nàng đột nhiên cầm quần áo chạy ra ngoài, chui ra khỏi tường thành, sau đó nàng vẫn chạy vẫn chạy, chạy đến bờ sông.

Nó còn đứng ở chỗ ấy, ngay cả động tác cũng đều chưa từng biến qua, phảng phất như nó là một pho tượng, đã đứng yên ngàn năm giữa hồng hoang này.

Lâm Phương Châu chạy tới, tháo dây thừng ra. Nàng không dám nhìn nó, mà chỉ cúi thấp đầu, nhỏ giọng nói, “Đi thôi, chúng ta về nhà.”

Nói xong nắm lấy tay nó.

Nó đứng quá lâu, đôi chân đã sớm tê cứng, vừa bước một bước liền thiếu chút té xuống đất, may mà có nàng nắm lấy nó.

Thế là Lâm Phương Châu đem nó vác ở trên vai.

Đêm có chút lạnh. Vừa rồi nàng chạy được gấp quá nên ra mồ hôi đầy đầu, hiện tại gió sông khẽ thổi, lại thổi nàng hắt hơi một cái. Hắt hơi xong, Lâm Phương Châu hỏi: “Ta nói, ngươi có lạnh không vậy?”

nàng cũng không mong chờ nó trả lời.

Chợt, tí tách —- tí tách —

Nàng cảm giác có chất lỏng nóng bỏng nhỏ xuống da thịt nàng, từng giọt từng giọt, như hạt mưa rơi.

Sau đó, nàng nghe bên tai có một thanh âm vang lên: “Cảm ơn ngươi.”

~ Hết chương 5 ~

P/s: Mạng nhà Grey bị điên ko vào được wp, bg mới bình thường trở lại để post =.=!

Advertisements

17 thoughts on “Cười Ta Quá Đa Tình – Chương 5

    1. Nàng Xám Post author

      Là hoàng tử mà co dc giãn dc z đó em. Thấy lạ hen, mấy hoàng tử truyện khác toàn trưởng thành sớm 😂😂😂

      Reply
  1. Nana_Lùn

    Hay quá đi, ms chương 5 thôi mà đã thấy hấp dẫn tn rồi.
    Mà một tuần có 1 chương thôi à c? Hóng quá đi

    Reply
      1. Đậu

        phong cách cái này cũng có khác với bệ hạ mà. cứ đi tiếp xem sao đã, nếu lại kiểu bệ hạ thì ta.. tính sau. tạm thời em thấy truyện này không tệ.
        chị cố lên~ *vẫy khăn*

    1. nhi572

      Nàng Xám, nàng Xám!!! Cấp cứu cấp cứu tới chương 53 rồi 😭😭😭😭😭😭😭😭 nhanh nàng ơi, cho ta xin cái pas, ta mò k ra

      Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s