Cười Ta Quá Đa Tình – Chương 6

Chương 6

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

picrdatinh

***

Từ sau đó, cả đoạn đường đi Lâm Phương Châu đều không nói chuyện.

Hai người trở lại trong ngôi nhà gió lùa bốn phía kia xong, đứa bé kia đột nhiên nói: “Thật xin lỗi.”

Lâm Phương Châu có chút nghiến răng nghiến lợi: “Tóm lại, ngươi vẫn luôn giả vờ ngu ngốc?”

“Ừm.”

“Thì ra là con mẹ nhà ngươi vẫn luôn giả ngu? Ngươi thiếu chút nữa là hại chết ta!”

“Thật xin lỗi.”

Nó giống như con vẹt vậy chỉ biết lặp lại một câu nói này, trong bóng đêm thân hình của nó có vẻ mỏng manh, nhưng dáng người lại rất là quật cường.

Lâm Phương Châu không chút nào nghi ngờ, nếu như lại để nó lựa chọn lại một lần nữa, nó nhất định là vẫn chọn giả ngu. Nàng nhịn xuống cơn xúc động muốn đập nó, mà lạnh lẽo hỏi: “Vì sao giả ngu?”

“Ta… Nhiều năm qua ta rơi vào hiểm cảnh nhiều lần, đã không còn ai có thể tin.”

“Chém gió nữa đi! Ngươi mới bao lớn, mà bày đặt rơi vào hiểm cảnh nhiều lần?”

Lâm Phương Châu vừa hỏi khỏi miệng, liền cảm thấy sự chất vấn này của nàng có chút không xong —– tên nhóc thúi này đang bị đuổi giết nha!

Nàng khẽ thở hắt ra, không biết vì sao cỗ phẫn nộ trong lòng lại tiêu tán không ít. Có lẽ… Nó thật sự là có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ đi.

Lâm Phương Châu lại hỏi: “Con mẹ nhà ngươi tới cùng là ai?!”

Nó ngửa đầu nhìn nàng, nhẹ giọng hỏi: “Ngươi thật sự muốn biết sao?”

“Ta…” Đột nhiên nàng có chút không xác định.

Lòng hiếu kỳ, ai cũng có. Nhưng lai lịch của tên nhóc này có chút đáng sợ, Lâm Phương Châu không xác định nhỡ chính mình biết được thân phận thật sự của nó xong thì có còn ngủ an ổn được hay không, có còn lại giả trang được không chút sơ hở, có còn có thể…

“Coi như quên đi, ” nàng vung tay áo, “Ai quan tâm ngươi từ cái kẽ đá nào thình lình xuất hiện chứ!”

Thằng bé đột nhiên thở dài khe khẽ, dùng thanh âm nhỏ không thể nghe lẩm bẩm nói, “Kỳ thật, ngươi không nên quay lại tìm ta.”

“Ngươi nói cái gì?”

“Không có gì, ngủ đi.”

Quả nhiên làm người vẫn là phải làm chuyện tốt mới có thể ngủ được an ổn. Nửa đêm về sáng này Lâm Phương Châu ngủ vô cùng sâu, ngày kế lúc sắc trời sáng trưng thì nàng mới bị tiếng rao bánh đánh thức, mở đôi mắt còn buồn ngủ nhập nhèm của mình ra.

Thằng ngốc kia cũng đã tỉnh, không, hiện tại không nên kêu nó là đồ ngốc, nó so với con khỉ còn tinh ranh hơn nhiều.

Lâm Phương Châu ngáp một cái, hỏi nó: “Ta nói, ta còn không biết tên của ngươi là gì đó.”

“Ngươi muốn kêu ta là gì?”

“Vậy ta kêu ngươi là ‘Nguyên Bảo’ đi.” (nguyên bảo có nghĩa là đĩnh vàng)

“…”

“Sao, không thích hả?”

“Có thể đổi một cái khác không?”

“Ờ, vậy thì là ‘Nhị Đồng’ đi.” (“nhị đồng” là 1 quân bài mạt chược có hình 2 cái ống tre, từ ngữ hiện đại còn có ý chỉ áo ngực /bra)

“… Ta chọn Nguyên Bảo.”

Lâm Phương Châu ngồi dậy, nghe thấy tiếng rao của người bán bánh còn đang tiếp tục, tiếng rao đặc biệt giòn tan vang vọng: “Bánh nướng đây —- bánh nướng mới ra lò đây — vừa thơm, vừa giòn, hạt vừng thì siêu lớn đây —-“

Nàng nuốt một chút nước miếng, cách màn cửa sổ hô toáng lên: “Bán bánh nướng!”

“Đây! Tiểu nương tử muốn mua bánh nướng phải không?”

“Cha ông mới là tiểu nương tử! Mở to mắt chó của ông nhìn xem!”

Người bán hàng nghĩ thầm, ngươi cách màn cửa kêu, ta cho dù là thiên lý nhãn đi nữa cũng không thể cách không coi vật. Tính tình của ông tốt lắm, cũng không có tranh cãi với khách hàng, lúc này ông chỉ là cười làm lành nói: “Tiểu nhân có mắt không thấy Thái sơn, tiểu quan nhân chớ cùng tiểu nhân chấp nhất làm chi. Cậu muốn mua mấy cái bánh nướng vậy?”

(quan nhân: là cách gọi người đàn ông ở thời Tống, truyện lấy bối cảnh xã hội thời Tống nhé.)

“Ông có mấy cái?”

“Còn có mười lăm cái, hôm nay chỉ còn thừa lại nhiêu đây, bán hết liền về nhà.”

“Bao nhiêu tiền một cái?”

“Hai văn một cái, năm văn ba cái, nếu như quan nhân mua hết, còn có thể rẻ hơn chút nữa.”

“Ta chỉ có một đồng tiền, có thể bán cho ta nửa cái được không?”

“…”

“Có thể không?”

“Không thể…”

“Vậy cho ta cắn một miếng cũng được.”

“Cút!”

Lâm Phương Châu bẽ mặt, vốn định mắng mắng câu, nhưng trong bụng thật sự là đói quá, không có sức đâu cùng người ta cãi lộn. Nàng xuống giường lục tung một vòng, tính nhìn xem còn có thứ gì có thể đem đi cầm không.

Nàng thế nhưng tìm ra được vài món có giá trị, tiếc là toàn là đồ của thằng ngốc — à không, của Tiểu Nguyên Bảo.

Lâm Phương Châu giũ giũ bộ áo giáp kia của nó, hỏi: “Thứ này làm bằng gì vậy? Sao ta sờ mãi cũng không sờ ra.”

“Giao.” (Giao long hay còn gọi là thuồng luồng.)

“Giao… Là thứ gì vậy?”

“Ác thú sống dưới nước, ăn thịt người.”

Lâm Phương Châu rùng mình một cái. Sau đó nàng tiếp tục sờ bộ giáp, ánh mắt bắt đầu có chút triền miên, “Cái này, nhất định rất đáng giá phải không?”

Tiểu Nguyên Bảo bị hỏi được sững ra, lắc đầu nói, “Không rõ nữa.”

Lâm Phương Châu tiếp tục âu yếm bộ giáp, “Nếu như ta cầm nó đi bán…”

“Sẽ thu lấy họa sát thân.”

“…” Má ôi, thiếu chút đem vụ này quên mất!

Một bộ áo giáp làm từ da quái thú là thế, mà kết quả ngay cả cái bánh cũng không đổi được, Lâm Phương Châu thầm nói đáng tiếc. Nàng ném bộ giáp đi, rồi đi nhìn viên ngọc kia, vừa xem vừa khen: “Con rắn này của ngươi thật là đẹp!”

Đầu lông mày của Tiểu Nguyên Bảo giật một cái, “Đó không phải rắn.”

“Không phải rắn chứ là cái gì?”

“Rồng.”

“Bậy bạ, ngươi thật sự nghĩ ta không thấy qua cảnh đời sao? Rồng làm sao lại không có chân chớ?”

Tiểu Nguyên Bảo kiên nhẫn giải thích: “Đó là phỏng theo kiểu cổ, phỏng theo rồng thượng cổ.”

“Ý của ngươi là, rồng thượng cổ không có chân, càng về sau mới mọc ra chân hả?”

Tiểu Nguyên Bảo bị nàng nói bậy nói bạ đến mức cạn lời, nó vốn là không thích nói chuyện, càng thêm không có tài tranh luận gì, lúc này bị nàng nghẹn, liền quay đầu nói, “Ngươi nói cái gì thì là cái đấy.”

Lâm Phương Châu khẽ gật đầu, hỏi: “Cái này cũng không thể bán sao?”

“Con… Rắn này, trong miệng có ngậm châu, trên châu có khắc tên của ta.”

Lâm Phương Châu cảm thấy rất mới lạ, nàng đem con rắn đưa đến trước mắt cẩn thận tìm kiếm, “Thiệt sao? Sao ta không thấy vậy?”

“Chữ rất nhỏ, dùng thấu kính thủy tinh mới có thể thấy được.”

Lâm Phương Châu biết thấu kính thủy tinh là thứ gì, nàng từng ở chỗ Tưởng Ngọc Tượng thấy qua, chỉ là một thứ nho nhỏ mà có thể đem thứ khác phóng lớn hơn mười lần. Thấu kính thủy tinh kia rất là quý báu, nó là tim gan của Tưởng Ngọc Tượng, sờ cũng không cho người khác sờ.

Tóm lại một câu nói, thứ này ngàn cái tốt vạn cái hay, chỉ là không thể bán!

Lâm Phương Châu đem chúng nó gom lại một chỗ, kể cả bộ quần áo lót màu trắng mà Tiểu Nguyên Bảo đã cởi ra. Lâm Phương Châu: “Một hồi đều thiêu hủy hết.”

“Ừ.”

Nàng xem miếng ngọc kia, lại có chút đau lòng, thế là cầm lấy giấu vào trong ngực, “Cái này thuộc về ta.”

Tiểu Nguyên Bảo muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ là khép mắt gật gật đầu, “Ừ.”

Lâm Phương Châu đói chịu không nỗi, bèn ra khỏi nhà.

Hôm nay có chút lạ, cũng không biết ngọn gió nào thổi đến mà mười người đi đường thì có hết tám người dừng lại chào nàng một tiếng, còn hướng về nàng mà cười… Cười cái gì mà cười!

Còn có người đứng ở chỗ không xa, chỉ chỉ trỏ trở vào nàng.

Lâm Phương Châu sờ sờ mũi, hướng về phía bọn họ rống: “Làm sao, không biết đại gia gia ta đây?”

“Lâm đại gia gia, chúng ta đều đang chờ sư tử giấy của ngài nha! Có sư tử giấy mới dễ dàng lên núi đánh lão hổ a! Ha ha ha ha ha…”

Rốt cuộc Lâm Phương Châu cũng hiểu nguyên nhân vì sao hôm nay nàng bị chú ý.

Nàng cũng có chút xấu hổ vô cùng, mắng bọn họ vài câu liền bước nhanh chạy đi giữa một mảnh tiếng cười vang dội.

Trong thành này thật là không có cách nào ở nữa, nàng quyết định ra ngoài thành dạo dạo, bắt mấy con cá, chộp cái trứng chim, đều có thể cứu cấp.

Thời tiết đầu hạ, còn không quá nóng, cảnh quang ngoài thành thật là không tệ. Cây cỏ xanh um, thời tiết ấm áp dễ chịu, chim hót chiêm chiếp, thật là dễ nghe. Bụng Lâm Phương Châu đã đói được xẹp lép, nên nàng vô tâm thưởng thức tiếng chim, mà chỉ muốn đem con chim kia nhổ lông nướng ăn, không biết thơm biết bao nhiêu…

Đi đi, đi tới một mảnh ruộng dưa hấu xanh thẫm, cách rất xa đã nghe được từng đợt mùi dưa hấu ngọt ngào. Lâm Phương Châu lặng lẽ ngồi xổm người xuống, nàng đẩy đám dây lá dưa ra, thấy được bên dưới là những quả dưa hấu xanh mơn mởn tròn vành vành, lớn như là đầu chó vậy!

Ực!

Lâm Phương Châu mừng đến nỗi hai mắt đều tỏa sáng, nàng vén tay áo lên vừa định hái dưa thì lại sợ bị người ta bắt tại trận, nên nàng cẩn thận ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy nơi xa có một cái lều canh, lều canh không có chút động tĩnh nào, cũng nhìn không thấu bên trong có người hay không. Người trồng dưa ở chỗ nào.

“Cho dù là có người đi nữa, chắc hẳn cũng là đang lười biếng mà ngủ rồi.” Lâm Phương Châu lầm bầm lầu bầu, tự bơm hơi cho chính mình.

Nàng đứng trong ruộng chọn hai quả dưa lớn, hai xong một tay một cái ôm vào lòng, vừa đứng lên đột nhiên nghe được một trận chó sủa: “Gâu gâu gâu gâu gâu!”

Lâm Phương Châu thầm nói không xong, nàng ôm dưa liền xoay người chạy.

Trong tiếng chó sủa sau lưng, pha lẫn một tiếng nói già nua: “Đứng lại! Thằng trộm dưa kia!”

Lâm Phương Châu làm sao có thể đứng lại, nàng chạy như một làn khói.

Nàng chạy cũng không có chậm, nhưng tiếc là hai cái giò sao chạy lại bốn cái chân, tai nghe thấy tiếng chó sủa phía sau càng lúc càng gần, Lâm Phương Châu có chút sợ, lại thủy chung không bỏ được ném hai trái dưa hấu trong tay xuống.

Vừa đúng lúc này, nàng thấy được trong ngõ nhỏ nơi không xa có một chiếc kiệu do bốn người khiêng đi tới. Lâm Phương Châu không kịp nhìn kỹ, liền hướng về phía chiếc kiệu mà chạy tới, trong lòng nàng nghĩ rằng người nhiều thế này thì con súc sinh kia sẽ phân không rõ địch ta, tất nhiên sẽ không dám xằng bậy.

Nàng hẳn là đã bị dọa hồ đồ rồi, rảnh rành một con người, lại đi nghiền ngẫm cách nghĩ của con chó.

Mắt thấy một nam tử gầy yếu ôm hai trái dưa hấu chạy tới như một cơn gió, phía sau còn có một con chó, sau nữa thì là một cụ già run run rẩy rẩy… Hình ảnh này thật là quá đẹp, đẹp đến mức người nâng kiệu cũng giật nảy mình, vội vàng dừng lại mà hoảng nói: “Làm gì đó! Làm gì đó!”

Cái kiệu bởi vì quán tính mà lắc trái lắc phải, đáng thương người bên trong, bị lắc thành bánh trôi nước.

Lâm Phương Châu vây quanh kiệu chạy một vòng, súc sinh kia cũng thủy chung đuổi theo nàng không tha, mắt thấy nó đuổi kịp, một ngụm cắn nàng —- rẹt, đem ống quần nàng cắn tét một miếng.

Lâm Phương Châu bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh, dưới cơn khẩn cấp, thấy cái kiệu ngừng ở trên mặt đất, nàng liền cong người, huỵch một phát chui vào trong kiệu.

Ông cụ cuối cùng đuổi tới nơi, phát hiện tình hình có chút hỗn loạn, cụ liền quát bảo con chó đang định vọt vào trong kiệu ngừng lại.

“Các ngươi, ta, cái kia…” Ông cụ cố gắng giải thích.

Người nâng kiệu giận dữ nói: “Các ngươi muốn làm gì! Nếu như va chạm —-“

Hắn còn chưa có nói xong, lại nghe thấy trong kiệu có một tiếng gào đầy phẫn nộ: “Lâm! Phương! Châu!”

Tiếp theo là một cái giọng nói kinh hoàng đến mức không thể khống chế: “Thái thái thái thái thái thái gia!”

Lâm Phương Châu nghiêng ngả lảo đảo lăn từ bên trong kiệu ra, thấy được cụ già kia thế nhưng bị kinh đến mức quỳ ở trên mặt đất, ngay cả con chó của lão cũng cùng gục xuống theo, cái đuôi lắc như là quạt hương hồ, bởi vậy mới có câu mắt chó nhìn người thấp đó!

Lâm Phương Châu cũng quỳ xuống.

Huyện lệnh chỉnh sửa lại cái nón quan bị lệch trên đầu xong mới chậm rì rì bước từ trong kiệu ra. Phàm là làm quan, đi đường đều là không nhanh không chậm, bước chân luôn trầm ổn xa hoa, cái này gọi là quan uy.

Lâm Phương Châu trơ mặt ra cười nói: “Thái gia, sao ngài lại ở đây?”

Nàng lại là không biết. Hôm nay huyện lệnh đi tới nhà thợ săn để phúng viếng, thuận tiện trao tặng một cái biểu dương trung dũng, lúc trở về vừa lúc gặp được nàng trộm dưa bị người ta đuổi.

Huyện lệnh không muốn để ý nàng. Hắn càng không muốn đi nhớ lại loại lúng túng khi chính mình bị một người đàn ông ôm dưa hấu áp đảo…

Ông cụ kia thấy tên trộm lôi kéo làm quen với thái gia, thì sợ chính mình bị thiệt thòi, nên vội vàng nói: “Thái gia, tên này trộm dưa hấu của ta.”

Lúc này Lâm Phương Châu còn đang ôm dưa hấu vào lòng a, nhân chứng, vật chứng đều có đủ.

Huyện lệnh chỉ nhìn Lâm Phương Châu một cái, liền giận tái mặt, trách mắng: “Điêu dân to gan! Hôm qua ngươi giỡn mặt với bản quan, bản quan không màng để ý, thế mà không nghĩ đến hôm nay ngươi thay đổi hẳn, trắng trợn cướp giữa ban ngày! Còn có chuyện gì là ngươi không dám làm?!”

“Thái thái thái gia, ta ta ta ta chỉ là giỡn thôi, cùng ông ta giỡn, ta trả cho ông ấy liền đây…” Lâm Phương Châu vừa nói, vừa nhanh chóng đem dưa hấu trả cho ông cụ kia, rồi nói với ông ấy, “Ông ơi, cháu sai rồi, cháu chỉ là đùa chút thôi, ông tha cho cháu lần này đi, sau này cháu không dám nữa…”

Huyện lệnh hỏi ông cụ: “Bản quan phán hắn đem dưa trả lại cho ông, ông thấy sao?”

Ông cụ vội nói: “Cảm ơn thái gia làm chủ cho ta!”

Lâm Phương Châu cho rằng bản thân xem như tránh được kiếp này, ai biết Huyện lệnh phán xử xong lại đột nhiên trừng mắt, quát nàng: “Lâm Phương Châu.”

“A? Thái gia, chuyện của hai chúng ta đã xong rồi, ngài xem…”

“Chuyện của ngươi và ông ấy xong rồi, nhưng chuyện của hai ta chưa có xong, ” Huyện lệnh cười lạnh, nói: “Ngươi không phải là thông minh sao? Không phải là muốn dùng trí sao? Không phải là cả ngày chơi bời lêu lỏng không có chuyện gì làm sao? Bản quan hạn ngươi trong vòng ba ngày phải nghĩ ra phương pháp trừ hổ hoạn cho ta, nếu không nghĩ cách hữu hiệu, ta khiến ngươi ăn cơm tù cả đời này!”

“Đừng đừng đừng, thái gia, chuyện này quá làm khó người khác, cái này cái này… Ngươi đây là công báo —-” nàng ý thức đến bản thân nói bậy, liền vội vàng đem hai chữ phía sau nuốt trở về.

“Sao? Ngươi muốn nói bản quan công báo tư thù?”

(Công báo tư thù: Lợi dụng việc công để trả thù cá nhân.)

“Không không không, ta không phải có ý đó…”

“Không phải là được. Người đâu, khởi kiệu.”

“Thái gia, chờ một chút nha thái gia…”

Lâm Phương Châu quỳ xuống đất, tha thiết mong chờ nhìn chiếc kiệu nhỏ kia lướt nhẹ đi.

Nàng ngồi liệt người ra, buồn rười rượi nói, “Xong rồi…”

Cụ già nghe được mơ mơ hồ hồ, nhưng lúc này cũng có chút đồng tình với nàng, “Chỉ là trộm hai trái dưa, trả rồi thì thôi, cũng không cần ăn cơm tù cả đời a. Ta cũng không có nói muốn ngươi ăn cả đời cơm tù a…”

Lâm Phương Châu vung tay, “Không phải bởi vì ông. Việc này nói tới dài dòng.” Hơn nữa một chút xíu nàng cũng không muốn nói.

Ông già dựng thẳng lỗ tai muốn nghe xem tới cùng chuyện dài bao nhiêu, kết quả Lâm Phương Châu chỉ nói: “Thật xin lỗi ông, ta… Chỉ là ta đói quá.”

Ông cụ nghe vậy thì có chút mềm lòng. Nhìn người trẻ tuổi trước mắt, chỉ thấy hắn gầy yếu tái nhợt, xem qua tuổi còn nhỏ hơn cháu trai của ông nữa. Ông cụ do dự một chút, đem một trái dưa hấu nhét vào trong lòng Lâm Phương Châu, “Cầm lấy ăn đi. Bình thường người đi đường ngang đây mà có đói khát, lấy một trái nửa trái ăn ta cũng không có lấy tiền. Nhưng mà ngươi nên cùng ta chào hỏi một tiếng, đừng có ăn trộm đồ.”

Lâm Phương Châu rất cao hứng: “Dạ! Ta biết rõ! Lần sau muốn ăn ta sẽ trực tiếp đi tìm ông lấy!”

Cụ già yêu yếu nói, “Ý của ta cũng không phải là như thế…”

Lâm Phương Châu: “Ha ha ha ta nói giỡn thôi mà!”

“Tiểu tử nhà ngươi!” Ông cụ cũng cười.

Lâm Phương Châu ôm dưa hấu về nhà, đập thành hai nửa, chia ăn với Tiểu Nguyên Bảo.

Vừa ăn dưa, Lâm Phương Châu vừa nói tao ngộ bi thảm của mình với Tiểu Nguyên Bảo. Sau khi nói xong, nàng hỏi nó: “Ngươi trông thấy qua lão hổ chưa?”

Nó chậm rãi ăn dưa, nghe đến câu hỏi của nàng, liền gật gật đầu, “Thấy qua.”

“Không phải là trên tranh tết nha, là lão hổ thật đó.”

“Thấy qua.”

“Bậy bạ, nếu ngươi mà trông thấy qua lão hổ, lão hổ đã sớm xơi ngươi.”

“Ta thấy lão hổ thì lão hổ đã bị nhốt trong lồng, ” Tiểu Nguyên Bảo nói tới đây, đột nhiên ngẩng đầu, hơi híp híp mắt một cái, “Ta có biện pháp.”

~ Hết chương 6 ~

Advertisements

12 thoughts on “Cười Ta Quá Đa Tình – Chương 6

    1. buuhang82

      Mình đọc được đến chương 6 thôi, bạn Grey có up chương mới hơn k các bạn ơi?

      Reply
      1. mupmummim

        Nang oi, ta rat la thich doc truyen nang edit. Ta dang doc bo Be Ha Xin Tu Trong den chuong 30 thí co password. Ta thay moi nguoi comment about goi y ve password va follow facebook cua nang. Nhung ma ta google may ngay teoi van chang tim duoc goi y o dau va cung hok tim duoc facebook cua nang nua. That su la ta bi duong oai. Nang co the nao cho ta biet facebook cua nang va chi gium ta lam the nao de doc goi y ve pass hok. Neu co thoi gian, nang email gium ta o afterjune10@gmail.com. Cam on nha dich truyen cho ta doc chua nha.

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s