Bần Đạo Có Bệnh – Chương 1

Chương 1: Ta có bệnh, nhưng nhẹ hà

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

023b5bb5c9ea15ce8b4e4ea7b6003af33b87b2f8

***

Hành Ca là một nữ đạo sĩ (1), chí ít thì chính nàng cho là như thế.

Từ lúc có ký ức bắt đầu, nàng cũng đã ở tại Tẩy Nguyệt quan rồi.

Những chuyện mà nàng nhớ được vốn cũng không bao nhiêu, ngay cả cái tên Hành Ca này cũng là do pháp sư trụ trì Diệu Thiện đặt cho.

Pháp sư Diệu Thiện là một chân nhân đắc đạo, nghe nói đã chừng trăm tuổi, nhưng vẫn duy trì được dung nhan phong nhã như lúc vừa hai mươi, nếu không phải vì một đầu tóc bạc thì người ta còn nghĩ bà là một cô nương trẻ tuổi. Hành Ca rất sùng bái bà. Không nói đến những chuyện khác, Hành Ca cảm thấy chỉ riêng cái tên mà bà đặt cho mình cũng đã rất có văn hóa rồi.

Cho đến một ngày, Hành Ca thấy pháp sư Diệu Thiện lại nhặt về một tiểu cô nương.

Pháp sư Diệu Thiện từ bi sờ đầu tiểu cô nương, rồi nói: “Xem ra là đứa bé có tuệ căn, đặt tên gì thì tốt đây.”

Nói xong, bà nhắm mắt mở một quyển sách trong tầm tay ra, mặc niệm một con số, sau đó mở mắt đếm chữ trên trang giấy được mở ra kia.

A, cẩu. (chó)

Bà lại lật tiếp một tờ.

Ồ, đản. (trứng)

Pháp sư Diệu Thiện cười từ bi, nói: “Vậy thì gọi là Cẩu Đản đi.”

* Cẩu đản, nếu hiểu theo nghĩa tục, chửi bậy thì là “trứng d** chó”.

Chứng kiến chân tướng này, nước mắt Hành Ca tuôn rơi. Ông trời ơi, ông đối với Hành Ca thật sự là không tệ, từ nay về sau con nhất định sẽ quý trọng cái tên này gấp trăm lần, không biết con đụng phải cái vận may cứt chó gì mà được cái tên đẹp này.

* Vận may cứt chó/ Cứt chó vận: là cụm từ phản phúng chỉ may mắn, nói về việc gặp chút may mắn không hợp lẽ thường, may mắn bất ngờ, may mắn không nghĩ tới, may mắn trong xui xẻo. Thời xưa không có phân bón nên phần lớn là dùng phân tươi để ủ phân bón, nhưng do phân người không đủ nên sáng sớm người ta phải đi lượm phân chó, còn có thể đem bán kiếm tiền, nên những ai lượm được nhiều phân chó thì có thể kiếm được khá nhiều tiền. Những người đó được xưng là được “vận cứt chó”.

Cho dù chuyện đặt tên khiến cho Hành Ca nhận được đả kích không nhỏ, nhưng nó cũng không hề cản trợ việc nàng tiếp tục sùng bái pháp sư Diệu Thiện.

Vào quan hai năm nay, nàng ăn chay lạy lễ (*), tụng kinh tu chân, mọi thứ đều tuân theo quy củ mà làm, chỉ mong sớm có thể được đến một cái danh phận, chính thức trở thành một phần tử của Tẩy Nguyệt quan, nhưng pháp sư trụ trì Diệu Thiện vẫn là không chịu cho nàng thụ lục (**), sống chết cũng không chịu.

(*) Nguyên văn: “Trì trai lễ bái”. Đọc thêm ở đây. 

(**) “thụ lục”: Là nghi thức trao giấy chứng nhận cho đạo sĩ, tờ giấy chứng nhận được gọi là “điệp văn” hoặc là “lục”. Trên giấy chứng nhận này ký lục (ghi) tên các vị thần tiên của Đạo giáo, các bùa chú hoặc công tích vân vân. Theo quan điểm Đạo giáo thì 1 đạo sĩ đạt được “lục” mới có thể được thần tiên chứng nhận và có “thần lực”. Ngoài ra đạt được “lục” thì mới được thừa nhận là đệ tử xuất gia, đã quy y vào đạo môn. Nói nôm na là lễ trao giấy chứng nhận nhà ngươi đã xuất gia, không có thì ko đc xem là đạo sĩ.

Hành Ca không phục, nàng đi tìm pháp sư Diệu Thiện tranh luận.

Pháp sư Diệu Thiện hỏi: “Hành Ca à Hành Ca, vì sao con lại muốn làm nữ đạo sĩ?”

Hành Ca đáp: “Vì tu đại đạo, hành đại đạo.” (hành: làm, thực hành, tiến hành,…)

Pháp sư Diệu Thiện trách mắng: “Nói dối.”

Hành Ca đành phải đáp: “Là bởi vì sùng bái pháp sư.”

Pháp sư Diệu Thiện lại hỏi: “Kẻ ẩn sĩ tu hành chốn núi rừng bần khổ, có gì đáng giá để con sùng bái?”

Hành Ca đáp: “Pháp sư rộng lượng từ bi, đại đạo khôn cùng, Hành Ca thấy núi cao thì muốn ngóng, thấy đường lớn thì muốn đi.”

* Nguyên văn: “Cao sơn ngưỡng chỉ, cảnh hành hành chỉ”; đây là 2 câu trong Kinh Thi. Có nghĩa là “Núi cao thì ai cũng muốn trông; Đường lớn thì ai cũng muốn đi”. Hai câu này cũng được viết trên cổng Đền Hùng ở Phú Thọ ý. Ta định để nguyên văn mà nối câu cứ bị cụt nên viết trại ra luôn.

Pháp sư Diệu Thiện lại mắng: “Nói dối”

Hành Ca đành phải đáp: “Chao ôi, pháp sư có thuật trú nhan, Hành Ca thấy nhìn thấy mắt thèm không thôi.”

Pháp sư Diệu Thiện từ bi mà cười, nói: “Cút.”

Hành Ca lắc đầu, biết năm nay lại không có hi vọng thụ lục, trong lòng nàng rất là bi thương, nàng ngắm nhìn dung nhan xinh đẹp rạng rỡ tươi cười của pháp sư Diệu Thiện, vừa bất đắc dĩ vừa cảm khái nói: “Pháp sư à pháp sư, người thật là tiểu yêu tinh biết hành hạ người ta mà, con nên bắt người làm sao bây giờ.”

Ánh mắt pháp sư hơi hơi nhúc nhích, mang theo ý vị sâu xa nói: “Hành Ca à, con lại nói bậy nói bạ nữa rồi.”

Có đôi khi Hành Ca không kềm chế được nói ra những lời mà ngay cả bản thân nàng cũng không tưởng ra nỗi, tựa như đó là tiếng nói trốn sâu trong linh hồn, nó không chịu cô đơn, nên thường thường muốn nhảy ra dọa nàng một cái. Có lúc nàng còn nằm mơ, mơ thấy vài nơi ly kỳ, vài chuyện cổ quái, nhưng khi tỉnh lại thì đã quên hơn phân nửa, nàng lờ mờ cảm giác được đó là một cái “chính mình” khác của bản thân.

Hành Ca tổng kết một cái, cảm thấy nàng hẳn là bị bệnh thần kinh, nhưng bệnh rất nhẹ, không ảnh hưởng đến sinh hoạt hàng ngày.

Bất quá, pháp sư Diệu Thiện không thụ lục cho nàng, phải chăng cũng là do bà đã nhìn ra nàng có bệnh?

Hay là do chuyện nàng trộm bắt gà rừng trên núi ăn đã bị phát hiện?

Hành Ca cho rằng, có bệnh không phải là cái sai của nàng, nàng cũng không muốn bị bệnh nha. Chuyện ăn gà càng không phải nàng sai, rừng hoang núi thẳm, gà đơn gái chiếc, đã vậy nó còn õng à õng ẹo bày ra cái bắp thịt vô cùng cường tráng đầy sức co dãn tràn trề sinh lực đó làm chi, nàng căn bản là không kềm chế lại được.

Cho nên pháp sư Diệu Thiện hẳn là không nên vì chút chuyện nhỏ này mà cản trở nàng trở thành nữ đạo sĩ.

Nói thì nói vậy thôi, chứ có thể làm sao bây giờ, bà ấy là trụ trì, bà ấy định đoạt.

Hành Ca chỉ có thể xám xì xám xịt đi trở về, tiếp tục nghiêm túc ăn chay, lén lút ăn gà, chăm chỉ tu hành, ngẫu nhiên có chút dâng trào thì phát bệnh, mong đợi năm sau có thể thành công thụ lục, trở thành nữ đạo sĩ tu chân dưỡng dưỡng nhan sắc, bước lên đỉnh núi cao nhất của đời người, nàng càng nghĩ càng cảm thấy có chút kích động.

Xuân đi thu tới, hè hết đông sang, ngày tháng trong núi lại qua hết một năm.

Cẩu Đản đã bảy tuổi, bắt đầu học chữ.

Ngày mà Cẩu Đản biết được ý nghĩa tên của mình, Cẩu Đản đau thương khóc với cây tùng đón khách trước Tẩy Nguyệt quan cả một buổi chiều.

* Ở trong chùa chiền đạo quan thường có một vị tăng ni đạo sĩ làm nhiệm vụ tiếp khách/ lễ tân, dẫn khách hành hương. Nhưng có nơi thì không có người tiếp khách này, hình ảnh cây tùng nghênh khách trong thơ có rất nhiều, ẩn dụ hình ảnh cây tùng thay gia chủ đứng trước nhà đón khách, cây tùng đón khách cũng là 1 hình ảnh phong thủy rất tốt.

Khóc đến mức Hành Ca chịu không nỗi, đành phải tới an ủi nó.

“Cẩu Đản à đừng khóc nữa, tên không thể sửa được, nên như vầy đi, ta lấy cho muội cái tự nha, tự là Độc Tử, Cẩu Độc Tử.”

*Tự: chắc ai cũng biết rồi, khi trưởng thành tránh gọi bằng tên khai sinh nên đặt thêm cái tự. Dùng tự để xưng hô. Tùy thời kỳ mà có lúc nữ cũng được đặt tự.

*Độc tử: Con bê, con nghé. Vì tên Cẩu Đản kiểu họ Cẩu tên Đản nên ghép Độc Tử vào họ Cẩu thành Cẩu Độc Tử. Cẩu độc tử là câu chửi người, có thể hiểu là con của con chó. Ngoài ra “độc tử” còn có nghĩa là đứa con riêng đi theo mẹ khi mẹ tái giá. Dùng từ này để nhục mạ đối phương.

Cẩu Đản sững sờ, nín khóc, nửa buổi sau mới nhặt một cục đá lớn mà gí theo Hành Ca khắp núi để đập nàng.

Cuối cùng thì vẫn là do Hành Ca dẫn Cẩu Đản lén lút đi ăn gà mới miễn đi cái cảnh bị đập đầu rơi máu chảy. Chao ôi, mới nho nhỏ liền nóng nảy điên cuồng như vậy, xem ra Cẩu Đản cũng là đứa bé có bệnh, thật đáng thương.

Chạng vạng, khi mang Cẩu Đản về Tẩy Nguyệt quan thì sư tỷ nói với nàng, pháp sư Diệu Thiện đang tìm nàng. Hành Ca vội vàng chạy đến bên giếng súc miệng hết cả một thùng nước, còn lấy một quả táo nhét vào mồm, bảo đảm chắc chắn rằng ngay cả gà đều không biết nàng đã ăn gà, mới hướng về phía nơi ở của trụ trì mà đi.

Phía sau, sư tỷ ngó lông gà trên đầu Hành Ca, nói: “Con gà hôm nay các ngươi ăn có vẻ rất dữ nha.”

Cẩu Đản gật gật đầu, “Đúng vậy, Hành Ca đánh không lại nó, may mà có muội ở đó.”

Lúc Hành Ca đến, pháp sư Diệu Thiện đang sửa soạn một cái bao đồ, thấy nàng vào, bà vẫy vẫy tay, kêu nàng ngồi xuống bên cạnh bà.

Pháp sư Diệu Thiện nói: “Hành Ca à, thấm thoát con đến Tẩy Nguyệt quan cũng đã ba năm.”

Hành Ca rất tự nhiên tiếp lời: “Đúng nha, cũng đã tới lúc ngài cho con thụ lục để làm nữ đạo sĩ rồi.”

Pháp sư Diệu Thiện không quan tâm đề tài mà nàng nhắc khéo, bà vươn tay phẩy phẩy tóc của nàng, lấy xuống hai cọng lông gà.

Hành Ca im re nhìn lông gà, thành khẩn nói: “Cái miệng của Cẩu Đản, thật là quá thèm ăn.”

Pháp sư Diệu Thiện vẫn không quan tâm đến lời của nàng, mà tự mình mở cái đề tài.

“Hành Ca à Hành Ca, gần đây trong quan này a, nghèo.”

Hành Ca nghe là chuyện này, cũng bắt đầu nghiêm túc lên, nàng nắm nắm tay của pháp sư Diệu Thiện, nói: “Pháp sư à, tục ngữ có nói cho dù có nghèo cỡ nào cũng không thể bỏ đói đứa nhỏ, Cẩu Đản còn đang lúc lớn, không thể tiết kiệm đồ ăn của nó để cho con ăn được.”

Pháp sư Diệu Thiện nghe thế vội vàng xua tay, “Không không, Hành Ca nghĩ nhiều.”

Hành Ca vừa mới thở dài nhẹ nhõm một hơi liền nghe được pháp sư nói tiếp: “Ý của ta là tiết kiệm đồ ăn của con để cho mọi người ăn ah.”

Hành Ca trợn mắt há mồm.

Pháp sư Diệu Thiện đem bao đồ đã gói kỹ nhét vào trong lòng nàng, rồi nói: “Đây là quần áo trên người con lúc con mới tới nơi này, kèm theo còn có một bản Nam Hoa kinh mà ta tự tay chép lại, con tự mình đi thôi.”

Hành Ca trợn mồm há mắt.

Pháp sư Diệu Thiện thấy nàng như thế, rốt cuộc trong lòng cũng có chút không nỡ, bà cầm lấy mớ quả táo trên bàn, đếm ra mười quả, xong lại nghĩ nghĩ, bớt lại hai quả, sau đó lấy giấy gói lại cất vào trong bao đồ: “Đây là chút đặc sản của Tẩy Nguyệt quan, con mang theo mà ăn trên đường, đừng để bản thân đói bụng.”

Rốt cuộc Hành Ca cũng đem hai con mắt sắp trừng rớt ra ngoài của mình thu về, nàng cầm bao đồ, trong lòng có chút kinh hoàng.

Nửa buổi sau mới nói: “Sau này con không ăn gà nữa, có thể cho con ở lại không?”

Pháp sư Diệu Thiện thở dài: “Chao ôi, ta thật sự là nghèo quá.”

Hành Ca lại nói: “Với tư cách là một thiếu nữ xinh đẹp hồn nhiên chân chất đã bị mất đi ký ức, sau khi xuống núi nhất định sẽ dẫn tới rất nhiều tà niệm của kẻ xấu, pháp sư người nhẫn tâm nhìn Hành Ca bị hiếp xong rồi giết – giết xong rồi hiếp, liên tục bị hấp diêm sao?”

Pháp sư Diệu Thiện lại thở dài: “Không nhẫn tâm. Nhưng mà trong quan này, chao ôi, nghèo.”

Hành Ca khô lời, yên lặng rớt một giọt nước mắt.

Pháp sư Diệu Thiện nâng tay áo giúp nàng lau đi, “Hành Ca, con vốn dĩ không thuộc về Tẩy Nguyệt quan, con không phải người ở đây, chốn con phải ở cũng không là nơi này, Tẩy Nguyệt quan chú định chỉ là một nơi trong hành trình mênh mông của con, ngẫu nhiên đặt chân lại nghỉ ngơi một chút, rồi sẽ rời đi. Dưới núi mới là con đường thuộc về con, có duyên mà con phải gặp, hết thảy đã sớm chú định cả rồi, cưỡng cầu không phải phúc.”

Trong giọng nói từ bi này cuối cùng trộn vào chút ôn nhu.

Hành Ca im lặng nửa buổi, cầm lấy bao đồ bước ra ngoài.

Lúc Hành Ca đi, trên cao không một áng mây, trời trong nắng đẹp, thời tiết này xứng hợp với chút lưu luyến không muốn rời đi của nàng thật là có chút không hợp lúc. Dù vậy, khi các sư tỷ xếp thành một hàng cùng niệm tụng đạo hiệu đưa nàng xuống núi thì quang cảnh kia, không ngờ nha, thế nhưng thật là vô cùng lừng lẫy.

Những sư tỷ này ngày thường đều xuất quỷ nhập thần, chỉ có những khi hành lễ làm pháp sự mới tập thể xuất hiện, tiến hành cầu siêu. Hôm nay được các nàng lấy quy cách tiễn vong đối đãi, Hành Ca không khỏi khoanh tay ngửa mặt lên trời xúc động thở dài: “Kiếp này của ta, một chút cũng không có gì để hối.”

Cẩu Đản tới cùng còn nhỏ, không chịu được biệt ly, nó oa oa khóc lên.

Hành Ca không biết an ủi làm sao, đành phải ôm ôm nó, sau đó tiêu sái xoay người, phất tay, cất bước mà đi.

Gió núi thổi làn váy, tay áo dài tung bay, giữa một mảnh thanh ca, càng đi càng xa.

* thanh ca: bài ca thanh thoát trong trẻo, còn có nghĩa là bài ca phúng điếu người chết.

Ngóng nhìn bóng dáng dần dần biến mất của Hành Ca, Cẩu Đản cũng không khóc nữa, nó kéo ống tay áo của sư tỷ rồi hỏi: “Hành Ca đi rồi, vậy căn phòng kia chính là của một mình muội đúng không?” Sư tỷ gật đầu, Cẩu Đản liền hoan hô nhảy lên. Trẻ con chính là vô tình nhất, hôm nay dương hoa, ngày mai yên liễu.

* Dương hoa và yên liễu là 2 loại cây có hình dạng tương tự. Câu này ý nói sự thay đổi chớp nhoáng, thiện biến.

Sư tỷ lắc đầu cười, đi đến chỗ ở của trụ trì hồi báo việc Hành Ca đã đi rồi, đến nơi lại thấy pháp sư Diệu Thiện ngồi ở trên giường lặng yên mà rơi lệ.

Sư tỷ nói: “Con người không phải cỏ cây, ai có thể vô tình được, sư tôn cũng không bỏ được Hành Ca sao?”

*sư tôn là cách nói kính trọng của “sư phụ”

Pháp sư Diệu Thiện khép mắt, đau đớn nói: “Không phải, nó chôm mất hai mươi lượng bạc dưới đệm giường của ta.”

~ Hết chương 1 ~

Chú:

(1) Nữ đạo sĩ: Nguyên văn là “nữ quan”. Vào đời Đường, các nữ đạo sĩ đều bó tóc bằng cái mão quan màu vàng trên đầu nên còn được gọi là “nữ hoàng quan”, bởi vì chỉ có đàn ông mới được đeo quan mão, còn phụ nữ thì không đeo, chỉ duy nhất có nữ đạo sĩ đeo quan mão nên từ đó người ta dùng từ “nữ quan” này để gọi nữ đạo sĩ nha. Ngoài ra “nữ quan” còn có tên gọi khác là “khôn đạo” (nam thì gọi là “càn đạo”), “nữ đạo sĩ”.

Ở Đạo giáo chính thống không có cái xưng hô gọi là “Đạo cô”. Chỉ có dân gian, người ngoài đạo mới gọi các nữ đạo sĩ như vậy thôi. Còn bản thân người nữ đạo sĩ không bao giờ tự xưng mình là “Đạo cô”.

Trong truyện thay vì dùng “nữ quan” dễ nhầm lẫn với mấy vị “nữ quan” trong cung nên Xám đổi xưng thành “nữ đạo sĩ” nhé.

Chương này nhiều chú thích quá, note chú thích mà loãng truyện luôn shoy.

À quên, Xám đã trở lại 😉

Advertisements

12 thoughts on “Bần Đạo Có Bệnh – Chương 1

  1. Quýt đường

    Xám có hố mới, hố nào xám mở cũng làm tui mê mẩn, bởi độ hài độ bi của nó. mà tui khoái cái cách diễn tả của xám, đọc thấy vui gì dâu

    Reply
      1. Quýt đường

        sẽ có người ủng hộ, bạn Xám yên tâm.
        Tui dạo này công ty chuyển chỗ làm, xa nhà chết bà luôn. nên riết thời gian đọc truyện cũng không có, edit cũng không luôn. Nên mấy truyện đang đọc, lau lâu vô đọc lại, nhà thì set pass, còn có bộ đọc nửa chừng quên hết nội dung. khổ ơi là khổ

      2. Nàng Xám Post author

        Tôi vô cô cũng chinh chiến mấy năm rảnh r. Bg ko còn thời gian nữa hic hic. Già r cũng ít muốn bon chen trên này 😦

  2. Leebuta

    Truyện bạn edit hài thật, ko dễ giữ được yếu tố hài hước, cảm ơn b. Tui sẽ follow thường xuyên.

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s