Bần Đạo Có Bệnh – Chương 2

Chương 2: Ta là trọng tài, ta lợi hại nhất

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

1c1d9d2f070828388dc4a386b899a9014d08f13d

***

Mùng bảy tháng bảy, mưa dầm rả rích.

Trên Thái Hồ, một chiếc thuyền con trôi nổi, bên trong truyền ra tiếng sáo, mát lạnh mà xa xưa, ánh trăng đưa thuyền mộng, gió biển đưa cánh nhạn về. Tại lúc tiếng sáo biến mất thì, trên thuyền, Phỉ Nhiên Thù ói ra một búng máu, hai búng máu, ừm… Một vũng máu.

Trên thuyền còn có một người, người thổi sáo, Truy Hồn công tử Công Tôn Dị.

Công Tôn Dị cười nhìn Phỉ Nhiên Thù ở bên cạnh vừa vận công vừa hộc máu, nhớ đến trận võ lâm trọng tài vừa rồi, hắn không khỏi thở dài: “Ta thật là chưa gặp ai sĩ diện giống như ngươi vậy, vào sân phải ngâm hai câu thơ trước mới chịu, đỡ hai chưởng của hai đại cao thủ xong không chịu ổn định hơi thở, ngược lại nhanh chóng đem nửa câu thơ chưa kịp ngâm ra ngâm cho xong, đã vậy còn dùng nội lực xua thuyền chạy trên hồ. Không nói ngươi là trang chủ của thiên hạ đệ nhất trang, người ta còn tưởng ngươi là nhã khách phong nhã lịch sự đấy.”

Thiên hạ đệ nhất trang, là nơi mà giang hồ võ lâm trong thiên hạ luôn hướng tới, nơi đó nằm ở thánh địa đạo môn Lăng Vân phong. Công việc chuyên môn là làm trọng tài giữ gìn thăng bằng giữa các môn phái, làm trọng tài đánh giá xếp hạng cao thấp cho các cao thủ, binh khí, võ học, cũng như các công việc trọng đại.

Mà Phỉ Nhiên Thù, chính là trang chủ đương nhiệm của thiên hạ đệ nhất trang, là trọng tài trẻ tuổi nhất của thiên hạ giang hồ trong lịch sử võ lâm.

Phỉ Nhiên Thù vận một vòng nội lực, sau đó thở ra một hơi thật dài rồi thu công, lúc này đôi mắt sáng của hắn khẽ nâng, liếc qua Công Tôn Dị, nói: “Ngâm thơ tất nhiên là vì ánh trăng vừa lúc, hứng thú đại phát, đây là chuyện phong nhã, ngươi không hiểu.”

“Vậy còn chuyện dùng nội lực đẩy thuyền thì sao?”

“Phong nhã như làn gió, thường bầu bạn bên ta.”

“… Phục ngươi luôn.”

Người đời tán thưởng hắn ra sao đấy nhỉ? Công tử thế vô song, quang hoa Phỉ Nhiên Thù. Công Tôn Dị thở dài một hơi, thật muốn để cho người trong thiên hạ nhìn thấy bộ mặt học đòi văn vẻ chỉ có hoa không có quả này của hắn.

“Đừng chỉ biết phục thôi, mà mau lau sạch máu trên thuyền đi. Thuyền đi thuê, làm dơ phải đền.”

“… Ta lau?”

“Đừng có đem lời bậy bạ treo lên miệng, không nhã.”

* “Ta lau” (我擦) phiên âm là /wo ca/, do chữ chửi bậy là “thao” có phiên âm là /cao/ thường bị block trong game và forum nên dân mạng xóa bớt chữ “o” phía sau chữ /cao/ thành chữ /ca/. Giống bên mình dùng “vãi lúa” vậy đó. Ở ngữ cảnh này “Ta lau” nghĩa gốc lại bị đem ra troll.

“Ta đây là nói vì sao nhà ngươi làm dơ lại bắt ta giải quyết hậu quả hả?! Ta đường đường là Truy Hồn công tử ——-“

Lời còn chưa dứt, thân thể của Phỉ Nhiên Thù liền nghiêng qua một bên, ỉu xìu có bệnh mà phun ra một búng máu, “Phỉ mỗ, có thương trên người.”

“Móa!” Công Tôn Dị tự nhận bản thân mình không có cách nào làm ra được chuyện không biết xấu hổ như vậy, nên đành phải không cam không nguyện vén tay áo lên.”

Nhìn quanh thuyền cũng không có vật gì để chà lau, Công Tôn Dị lại không muốn xé hư quần áo, hắn ghé vào thuyền nghĩ nghĩ, sau đó chợt nghĩ ra, hắn đứng dậy, hai tay vận công cuốn nước từ dưới hồ vọt lên sàn thuyền mà cọ rửa: “Ha ha ha ha ha ha, ta thật là thông minh!”

Công Tôn Dị thông minh rất nhanh đem thuyền rửa sạch sẽ.

Nhanh đến mức Phỉ Nhiên Thù không kịp phản ứng chút nào.

Phỉ Nhiên Thù ngồi ở trên thuyền, nhìn đống nước gần ngập đến eo hắn rồi nói, “Một ngày nào đó, ta sẽ bị sự ngu xuẩn của ngươi làm cho chết luôn.”

Công Tôn Dị vung tay lên, tiêu sái nói: “Không có gì phải lo, có chút nước chứ mấy, lại đem nó hất ra ngoài là được rồi.”

Phỉ Nhiên Thù nhắm mắt, đầy mặt đau thương: “Không, thuyền bị ngươi đập nguyên cái lỗ kia kìa.”

Hành Ca nuốt vào miếng bánh rán trái cây cuối cùng, nàng ngóng nhìn hai cái “xác” bên hồ, lâm vào trầm tư.

Nàng vốn là nghe nói mặt trời mọc trên Thái Hồ rất dễ nhìn, nên đặc biệt tới đây nghỉ đêm, ai biết lại nhìn thấy toàn bộ quá trình từ cảnh một người đục lỗ trên thân tàu đến cảnh hai người bị dạt lên bờ rồi cùng nhau hôn mê. Nàng có chốc lát do dự, trong quá trình này hai người đều không hề giãy dụa hay đấu tranh gì, nhìn sao cũng thấy giống như là cùng tự sát nha? Nếu cứu phải chăng là làm chuyện thừa đây? Lỡ như hai người bọn họ lại muốn tự sát thêm lần nữa há không phải là lãng phí ý tốt của nàng sao?

Sự do dự này cũng chỉ là trong phút chốc, Hành Ca liền quyết định, cứu.

Thứ nhất, bề ngoài của nam nhân có cây sáo đeo trên eo này rất đẹp.

Thứ hai, người còn lại càng đẹp hơn.

Tổng kết: Nếu pháp sư Diệu Thiện có ở đây thì cũng sẽ làm như vậy.

Đầu tiên, Hành Ca sờ sờ mạch đập trên cổ hai người họ trước, nam nhân đeo sáo vẫn ổn, mạch tương đối vững vàng, hẳn là do uống quá nhiều nước thôi, còn người nam nhân còn lại liền thảm, mạch đập suy yếu, có nguy cơ tắt thở. Trong đầu Hành Ca còn chưa nghĩ ra phải làm gì, thì tay nàng đã có ý thức đồng loạt ấn giữ lồng ngực nam nhân, sau khi ấn giữ vài chục cái liền nhanh chóng dùng tay làm sạch sơ bộ khoang miệng của hắn, rồi sau đó nắm lỗ mũi hắn lại hướng miệng hắn thổi hơi.

Sau mấy lần tuần hoàn như vậy, nam nhân rốt cuộc ói nước ra, mạch đập cũng từ từ hồi phục.

Hành Ca mệt muốn chết, ngồi liệt ở một bên, nàng hơi nghiêng đầu, vừa lúc đối diện với nam nhân đeo sáo, cũng chính là đối diện với cái mặt trợn mắt há mồm cạn lời ngưng nghẹn của Công Tôn Dị.

Ngơ ngác nhìn nhau.

Hành Ca vô cùng đại khí vỗ ngực nói: “Không cần cảm ơn ta.”

Công Tôn Dị nhìn nhìn khuôn mặt cau mày vẫn chưa tỉnh táo của Phỉ Nhiên Thù, rồi lại nhìn gương mặt thản nhiên bình thản của Hành Ca, hắn hồi tưởng lại hành vi lúc nãy của nàng, tuy rằng đại khái là thấy ra được nàng đang cứu người, nhưng cái cách cứu này… Với một kẻ yêu sĩ diện lại có bệnh sạch sẽ như Phỉ Nhiên Thù hắn có thể chịu được sao?

Đột nhiên hắn nhìn rõ cách ăn mặc của Hành Ca, Công Tôn Dị trố mắt nói: “Cô… Cô là người trong đạo môn?”

Sống lưng của Hành Ca liền thẳng lên, nàng tự hào gật đầu.

Mặt Công Tôn Dị lập tức hiện vẻ đau khổ, “Khụ, tiên cô, vì tánh mạng của cô mà suy nghĩ, cô vẫn là mau đi nhanh đi.” Bị một đạo cô dùng phương pháp như thế cứu dậy… Với một kẻ yêu sĩ diện lại có bệnh sạch sẽ như Phỉ Nhiên Thù e là càng không thể chịu nỗi đi?

“Ồ.” Hành Ca không nói hai lời cầm lấy bao đồ chạy lấy người.

Lúc nàng đi qua hai người thì nhịn không được ngó qua một cái.

Quả nhiên là đôi tình nhân vì tình yêu không được người đời chấp nhận mà cùng chết nha, mắt thấy bị ta cứu lên không chết được, lại vì trở ngại ân cứu mạng nên không thể giết ta, vì thế chỉ có thể đuổi ta đi.

… Ơ, sao ta lại có cái ý nghĩ kỳ lạ như vậy?

Hành Ca vỗ vỗ đầu, ý thức đến bản thân lại phát bệnh, nàng không khỏi bước nhanh hơn.

“Tiên cô chờ đã, tiên cô có thể báo họ tên được chứ? Ân cứu mạng, ngày sau tất báo.”

Trên miệng nói như vậy, nhưng trong lòng Công Tôn Dị cũng là khác, chao ôi, Phỉ Nhiên Thù tên này ỷ vào diện mạo kiêu ngạo mà luôn mắt cao hơn đỉnh, nói đây là nụ hôn đầu của hắn cũng không phải là không có khả năng, tóm lại phải thay hắn biết được tên của đối phương mới xem như không quá oan uổng.

Hành Ca nghĩ thầm, tên tiểu bạch kiểm này đổi ý rồi sao, giả bộ thả ta đi nhưng thật ra chờ chuyện xong rồi sẽ đuổi giết ta?!

Nghĩ thế, nàng liền buột miệng nói: “Không cần hỏi ta tên gì, chỉ cần nhớ kỹ, ta họ Lôi.”

Nói xong vung tay mà đi, thâm sâu ẩn đi công cùng danh.

“Lôi…”

Ngay tại lúc Công Tôn Dị trầm ngâm thì Phỉ Nhiên Thù tỉnh dậy. Hắn chậm rãi đứng lên, nhìn bầu trời đêm, trên cao sao sáng chằng chịt, ở giữa không trung mênh mông này có vẻ nhỏ bé đến như vậy, nghĩ tới người phàm ở trong mắt của những ngôi sao này cũng là như thế. Bất quá cho dù là sao nhỏ đi nữa, thì cũng có ngày đêm phân chia, con người cũng thế.

“Công Tôn Dị, hôm nay ánh trăng không tệ, chi bằng ngươi và ta cắt áo thôi.”

* “cắt áo” trong câu “cắt bào đoạn nghĩa”, “bào” là “áo bào”, hình ảnh ẩn dụ chuyện đoạn tuyệt tình nghĩa bạn bè. Có điển cố mà ta lười nên thôi.

“Vì sao chứ! Không phải là ta đã cứu ngươi rồi sao?”

“Cái hương vị ngu xuẩn của ngươi, thật sự là ảnh hưởng tới phong độ của Phỉ mỗ.”

“Nhưng mà ta biết thổi sáo nha!”

“Không cần lại lưu luyến Phỉ mỗ làm chi, Phỉ mỗ muốn đổi một người biết bơi làm bạn tốt.”

“Nhưng mà ta biết thổi sáo nha!”

“Ngươi có thể đổi một câu khác không?”

“Tiếng sáo của ta có thể tô đậm lên sự phong nhã lúc ngươi ra sân nha!”

“… Có lý. Tạm thời không cắt áo vậy.”

Thân là trọng tài của giang hồ võ lâm trong thiên hạ, kỳ thật võ công có tuyệt đỉnh ra sao cũng không phải là chuyện đầu tiên. Mà đầu tiên là phải khiến cho người khác vui lòng phục tùng. Phải làm sao để khiến cho người ta vui lòng phục tùng? Dùng đức độ dùng hành động, dùng dung nhan dùng tư thái. Đức độ, cần lâu ngày mới biết lòng người thế nào, nhưng hành động, dung nhan và tư thái lại là thứ có hiệu quả nhanh chóng và hữu hiệu nhất. Cho nên bảo trì phong nhã rất là quan trọng.

Ngoài ra, tiếng nhạc còn có thể phân tán sự chú ý, hạ thấp lòng phòng bị, cũng chính là một kỹ xảo trong tâm lý chiến. Tuy rằng hắn cũng tinh thông âm luật, tài đánh đàn càng là tuyệt diệu, nhưng cõng cây đàn chạy vòng vòng thật là quá mệt. Có người làm giùm, tự nhiên tốt nhất.

Phỉ Nhiên Thù bị thuyết phục.

Ngay lúc Công Tôn Dị thở dài nhẹ nhõm một hơi thì, Phỉ Nhiên Thù đột nhiên cứng hết cả mặt, hỏi: “Công Tôn Dị, nói thật cho Phỉ mỗ, trước khi Phỉ mỗ tỉnh lại có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?” Nói xong lại liếm liếm môi, cau mày, vẻ mặt suy tư.

Chuông báo động trong lòng Công Tôn Dị vang mãnh liệt, hắn yên lặng lui ra sau hai bước, cẩn thận thăm dò: “Sao ngươi lại cảm thấy như vậy…”

Phỉ Nhiên Thù lại tỉ mỉ liếm môi lần nữa, biểu cảm trên mặt càng nghiêm trọng hơn.

Chuyện lớn không tốt a, nếu bị hắn biết trinh tiết của cái miệng hắn đã bị người ta làm bẩn thì hắn nhất định sẽ giận lây sang người hại hắn rơi xuống nước là mình, bị hắn nghỉ chơi là chuyện nhỏ, nhưng sau này không thể đi thiên hạ đệ nhất trang ăn chùa uống chùa học lỏm võ công, tránh rét nghỉ hè tị nạn mới là chuyện lớn!

Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách!

Chủ ý đã chốt, Công Tôn Dị thừa dịp công lực của Phỉ Nhiên Thù chưa hoàn toàn khôi phục, liền vội vàng thi triển tuyệt diệu khinh công nghênh ngang mà đi.

Phỉ Nhiên Thù nhìn mà không hiểu ra sao: “Phỉ mổ chỉ là muốn hỏi, mùi bánh rán trái cây khắp miệng này là từ đâu mà tới…”

~ Hết chương 2 ~

Advertisements

2 thoughts on “Bần Đạo Có Bệnh – Chương 2

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s