Bần Đạo Có Bệnh – Chương 4

Chương 4

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

***

Công Tôn Dị tự nhận phong lưu, duyệt người vô số, không có nữ tử nào có thể tránh được đôi mắt của hắn. Nhưng mà hôm nay hắn không thể không thừa nhận rằng, nữ đạo sĩ hẳn là không phải nữ nhân rồi. Nếu không thì vì sao có hai lần duyên phận, mà hắn vẫn không xem thấu được nữ tử trước mắt này.

Nữ đạo tu tự xưng họ Lôi tên là Hành Ca này, hắn chỉ là ngẫu nhiên gặp được mà thôi, nào biết lại được xem một vở kịch hay, nên liền sinh lòng hiếu kỳ tiến tới bắt chuyện. Ai biết nàng giống như là thấy được quỷ vậy, xoay người liền chạy, một đường chạy đến cuối phố thấy hắn không đuổi theo nữa, nào ngờ nàng lại chạy ngược trở về, thở hồng hộc hỏi: “Ngươi không giết ta?”

“Đang yên đang lành, vì sao ta lại muốn giết cô?”

“Ngươi… Bạn của ngươi đâu?”

“Mỗi người đi một ngả.”

Công Tôn Dị có trực giác, vị tiên cô Hành Ca này nhất định là đã hiểu lầm cái gì đó, nếu không nàng sẽ không dùng loại ánh mắt vừa đáng tiếc vừa đồng tình lại vừa bất đắc dĩ và tang thương như vậy để nhìn hắn. May mà loại ánh mắt này không có kéo dài, nàng rất nhanh đổi sắc, cười tít mắt hỏi: “Như vậy công tử đây là tới đoán chữ hay xem tướng vẫn là mua tranh chữ hoặc là tới chỉ để tán gẫu nha?”

“Nếu ta nói, ta muốn làm quen kết bạn với cô thì thế nào?”

Không cần biết Công Tôn Dị đây là ôm loại tâm tình gì muốn kết bạn với Hành Ca, riêng tâm tư của Hành Ca thì lại tương đối đơn thuần.

Nàng cẩn thận nhìn khuôn mặt tuấn tú trong sáng trước mắt này, đây là người đầu tiên sau khi nàng rời khỏi Tẩy Nguyệt quan để bước ra giang hồ chủ động kết bạn với nàng mà không phải để coi bói, như vậy, vấn đề tới rồi: “Giao tâm hay là giao thận?”

Lời này khiến Công Tôn Dị kinh ngạc: “Giao tâm ý như thế nào? Còn giao thận nghĩa là làm sao?”

“Giao tâm đó chính là kết bạn giữa quân tử với nhau, còn giao thận thì chính là kết giao để nhậu nhẹt gái gú đó mà.”

Công Tôn Dị cười sằng sặc, “Giải ý quá thần kỳ, quá tuyệt vời rồi. Bỏ vụ gái gú đi, chúng ta không ngại thì làm cái bạn nhậu với nhau là được.”

Hai người ăn nhịp với nhau, thế là Hành Ca dọn quầy, mang Công Tôn Dị đi Nhất Phẩm cư.

Gặp Hành Ca quen thuộc mà đặt phòng riêng, còn tỏ ra thái độ vô cùng quen biết với quản lý và phục vụ thì Công Tôn Dị thầm giật mình, thấy rõ nàng là khách quen ở đây, Đạo môn tu tâm không tu miệng, đích xác thường xuất hiện một vài người hành động đặc biệt, nhưng trong những nữ đạo tu có người không quan tâm giữ ý như vậy quả thật là không nhiều…

“Công tử à, bần đạo còn chưa có biết tên của ngươi nha.” Hành Ca đem một chén rượu uống vô bụng, con mắt đều sáng lên.

Công Tôn Dị phục hồi tinh thần lại, “Ta gọi là Công Tôn Dị, không môn không phái, còn cô? Họ Lôi tên Hành Ca sao?”

Mặt Hành Ca hiện nét nghi ngờ: “Họ Lôi cái gì chứ? Ta tên là Hành Ca, là người dưới trướng của pháp sư Diệu Thiện ở Tẩy Nguyệt quan.” Nàng chỉ nói là dưới trướng, cũng không có nói nàng là đồ đệ hay môn nhân gì, về phần người khác lý giải như thế nào liền không mắc mớ tới nàng, hừ hừ.

Công Tôn Dị cười nói: “Họ Lôi là do chính cô nói, còn đặc biệt dặn dò muốn ta nhớ kỹ, cô không nhớ sao?”

Hành Ca nghĩ nhất định là nàng nói như thế lúc phát bệnh, vì thế liền vội vàng lấy lý do “Không cần để ý tiểu tiết” để qua loa lấy lệ. Tiếp thêm vài chén rượu vào bụng, tâm tình của Hành Ca có chút trào dâng, nàng nhớ đến chuyện bên Thái Hồ hôm đó, thì nhịn không được mà hỏi: “Ngươi và người bạn kia… Quan hệ của các ngươi rất là tốt đúng không?”

Công Tôn Dị nhớ đến chuyện ngày đó, rồi nghĩ đến trinh tiết cái miệng của Phỉ Nhiên Thù, thế là thần sắc khi nhìn Hành Ca cũng có chút biến đổi.

“Ừm, chúng ta là bạn tốt.” Sau đó nhìn thoáng qua Hành Ca rồi bồi thêm một câu, “Là loại giao tâm.”

Đừng giả vờ, ta biết giữa các ngươi còn giao thận nữa. Hành Ca đầy mặt sáng tỏ, sau đó lại hỏi: “Tầng quan hệ càng sâu nặng kia của hai người các ngươi… Có ai biết không?”

Càng sâu nặng? Ánh mắt Công Tôn Dị khẽ biến, người giang hồ chỉ biết là hắn cùng với Phỉ Nhiên Thù là bạn tốt, nhưng không ai biết được hắn có đôi khi cũng cống hiến tình báo cho Thiên hạ đệ nhất trang để kiếm chút tiền lẻ, cũng như không có ai biết tiếng sáo lúc Phỉ Nhiên Thù ra sân đều là do hắn thổi… Nàng lại làm sao biết được?

Công Tôn Dị nhấp chén rượu tiếp theo, rồi rót cho Hành Ca một chén, nói: “Không có.”

Hành Ca gật gật đầu, vỗ vỗ vai hắn, “Vậy thì tốt rồi, bây giờ ngươi cùng hắn đúng lúc mỗi người đi một ngã cũng tốt, sau này cũng không lại cùng nhau tìm chết. Ta đã làm bạn với ngươi, thì sẽ giúp ngươi giữ bí mật. Ngày mai mang ngươi đến Thái Bình uyển chơi, vũ cơ ở đó sắc nghệ đều tuyệt vời, dáng múa chọc người, ta nhìn mà còn có chút động lòng, nên bảo đảm sẽ đem ngươi bẻ lại thành bình thường.”

Chờ đã! Cái gì gọi là tìm chết? Cái gì mà Thái Bình uyển, cái gì gọi là bình thường với không bình thường?

“Ngày đó bọn ta không phải là tìm chết!” Công Tôn Dị rốt cuộc phát hiện ra cách hiểu vấn đề này của hắn và Hành Ca có chênh lệch rất lớn.

“Vậy không thì lại vì sao?” Hành Ca tò mò hỏi.

“Là —–” không được, không thể nói vì rửa thuyền cho nên đem nước vào trong thuyền kết quả là đem thuyền đập lủng khiến cho suýt nữa chìm xuống nước bỏ mình, Công Tôn Dị rốt cuộc có chút rõ ràng cảm giác của Phỉ Nhiên Thù lúc ấy, bấy giờ hắn chỉ có thể đau muốn chết nhắm mắt lại, sống không còn gì vui mà nói: “Là tìm chết.”

Mặt Hành Ca đầy vẻ “Ta liền biết mà”, nàng vỗ vỗ cái bàn, “Tới đây! Uống rượu! Không nói chuyện không vui nữa! Rượu gặp tri kỷ ngàn chén đều không đủ, Công Tôn, chén này kính ngươi, kính ngươi đại nạn không chết, tất có hạnh phúc cuối đời.”

Tuy rằng Công Tôn Dị còn có chút cảm giác lạ lạ chỗ nào đó, cảm thấy trong lời nói của Hành Ca đều thấu một loại cổ quái, nhưng mà uống rượu đích xác là nằm trong kế hoạch ban đầu của hắn, thế là hắn thuận thế uống luôn, rồi liên tiếp mời rượu, mãi đến khi cả cân rượu vàng thấy đáy, đôi mắt của Hành Ca đã có chút mơ màng, hắn mới nhân cơ hội hỏi: “Hành Ca, bản Nam Hoa kinh kia thật sự là do pháp sư Diệu Thiện tự tay cho cô sao?”

“Đúng vậy.”

“Bà ấy còn nói qua gì không?”

Hành Ca cẩn thận nhớ lại, “Nói là, nói là trong quan nghèo quá, muốn tiết kiệm đồ ăn của ta để cho các sư tỷ khác ăn.”

Công Tôn Dị bị nghẹn cả nửa ngày, mới lại hỏi tiếp: “Cô cẩn thận nhớ lại xem, không còn gì khác sao?”

Hành Ca lại nhớ rồi nhớ, “Nói, nói đến mấy lần là bà ấy rất nghèo, ha ha, tin bà ta một chút xíu thôi ta liền mù.”

Pháp sư Diệu Thiện thích khóc nghèo đã không còn là chuyện mới mẻ gì trong Đạo môn, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên nghe người dưới trướng bà ấy biểu đạt ra cái nhìn này, xem ra ở Tẩy Nguyệt quan vẫn còn có người bình thường. Chẳng qua đây không phải là trọng điểm, Công Tôn Dị đổi cái cách hỏi khác: “Trừ Nam Hoa kinh ra, bà ấy có cho cô cái gì khác không?”

Hành Ca gật gật đầu, “Có.”

Công Tôn Dị lập tức sáp tới gần nàng, ngữ khí vội vã hỏi: “Là cái gì?”

Ánh mắt Hành Ca có chút bi phẫn, “Cho ta mười quả táo! Còn lấy bớt đi hai quả! Ngươi nói coi, keo hay không keo!”

Công Tôn Dị quả thật là muốn đem ngụm rượu đang nảy lên cổ họng này phun ra ngoài, hắn đỡ trán, nhịn nội thương trong lòng mà hỏi tiếp: “Trừ cái đó ra còn gì không?”

Ánh mắt Hành Ca lập tức chớp lên, “Không, không có rồi.”

Công Tôn Dị vừa thấy sắc mặt nàng có chút khác, liền vội vàng hỏi: “Thật sự không còn sao?”

Hành Ca bất đắc dĩ mà nhắm mắt, “Thôi được rồi, ta thay trời hành đạo móc đi tiền riêng mà bà ấy lén giấu giếm.” Nói xong lập tức cảnh giác nhìn chằm chằm Công Tôn Dị, luôn miệng nói: “Không cần lại hỏi nha, chuyện xấu trong quan không thể nói ra ngoài, ta sẽ không nói với ngươi bà ta đem tiền riêng giấu ở đâu.”

Công Tôn Dị thật là muốn đem đầu đập vô tường, hắn nhịn không được hỏi vấn đề giống Du Tử Tiên đã hỏi: “Cô đây là thật sự điên, hay là giả ngu hả?”

“Ta là giả ngu!” Đối với cái vấn đề này đáp án của Hành Ca vô cùng kiên trì, hơn nữa còn rất nghiêm túc.

Công Tôn Dị khóc không ra nước mắt, rõ ràng cam chịu mà nói, “Phục vụ đâu, lại tới hai cân rượu vàng!”

Hành Ca nghe thế, đôi mắt dường như muốn toát ra sao trời, nàng bắt lấy tay của Công Tôn Dị, cảm động hô lên: “Tri âm à, sao ngươi biết ta chưa uống đủ nha! Ăn thịt có Cẩu Đản, uống rượu có tri âm, chao ôi, đời này được tri kỷ như là được uống cạn một chén lớn! Chén rượu khó mà biểu đạt ra tấm lòng của ta, người tới, đổi chén!”

“Đổi chén lớn!” Công Tôn Dị cũng chơi tới.

Hai người thay đổi chén lớn, tràn trề cảm xúc mà cùng uống.

Người cùng người làm bạn với nhau thường thường không phải tại xem thời gian dài hay ngắn, mà là tại nhất thời ý hợp tâm đầu. Thích cùng một loại rượu, yêu nghe cùng một ca khúc, buột miệng nói ra một câu giống nhau, đều là cơ hội. Bạn mới quen mà như đã lâu, cho dù là bàn chuyện làm ăn cũng gác lại tính sau.

Lúc này Công Tôn Dị đã hoàn toàn quên mất chuyện mà hắn muốn hỏi, còn Hành Ca thì cũng đã hoàn toàn không để ý đây là một người khác giới mới quen, uống uống, chỉ thấy uống quá là hợp, vì thế càng thêm không thể dừng lại. Mãi đến khi hai người đồng loạt ôm bình rượu ngã xuống, thì đã là một canh giờ sau.

“Rượu này… Uống thật là ngon… Nó tên gì thế?” Công Tôn Dị hỏi.

“Hoàng Tuyền… Ta thích tên này, còn ngươi?” Hành Ca hỏi.

“Cùng trời cuối đất sẽ gặp nhau… Tên hay!” Công Tôn Dị ha ha cười ngây ngô.

“Rượu là rượu ngon, nhưng mà quá mắc, ta kiếm mười ngày mới có thể uống một lần…”

“Sợ cái gì, bản công tử nghèo cái gì chứ không nghèo tiền… Tiền của bản công tử chính là tiền của cô…”

“Tri âm à tri âm ngươi thật là tốt…”

Ký ức cuối cùng của Công Tôn Dị, liền dừng lại ở vẻ mặt đầy cảm động ôm hắn luôn miệng gọi tri âm à tri âm của Hành Ca, sau đó, liền không có sau đó. Hắn nhìn bàn rượu đã được dọn dẹp sạch sẽ, rồi cúi đầu nhìn chính mình cũng đã được dọn dẹp rất sạch sẽ, sạch sẽ đến nỗi hình ảnh gió lùa tay áo cũng đã không thể đủ để hình dung hắn, hắn giữ chặt tên phục vụ đang quét dọn hỏi: “Cô nương tới đây cùng ta đâu?”

“Đã đi rồi.”

“Vậy quần áo ngọc bội mũ bó tóc của ta đâu?”

“Đem cầm rồi nha.”

“Rượu Hoàng Tuyền mắc tới như vậy sao? Ta nhớ được trên người ta có năm trăm lượng ngân phiếu.”

“Công tử, chúng ta không tìm thấy ngân phiếu trên người ngài, mới đem đồ vật trên người ngài đem cầm. À, tiên cô Hành Ca còn để lại cho ngài một lá thư. Chao ôi, không biết tiên cô chọc phải chuyện gì, sớm hôm nay có nguyên một đám đạo sĩ đạo cô hung hăng ùa vào thành Tứ Phương để tìm nàng. May mà A Tứ gác cổng thành từng chịu qua ân của tiên cô nên đặc biệt chạy tới báo tin…”

Người phục vụ nói lải nhà lải nhải, sau đó tới quầy hàng cầm một lá thư tới đưa cho Công Tôn Dị.

Công Tôn Dị mở thư ra.

“Tri âm à, gặp chữ như gặp người, chuyện phát sinh khẩn cấp, tri âm lại say quá sức, vì cái mạng nhỏ mà nghĩ, bần đạo chỉ có thể ra đi không từ biệt. Bởi vì ngươi nói qua tiền của ngươi chính là tiền của ta, nên bần đạo đành phải cung kính không bằng tuân mệnh, mượn túi tiền của ngươi dùng một chút. Ngày sau đến khi gặp lại sẽ bồi quân say cười ba ngàn trận, chụt chụt chụt.”

Chụt chụt chụt là cái quỷ gì a! Cô để lại tiền rượu cho ta cũng được a!

Công Tôn Dị ôm chặt lấy thân thể chỉ còn sót cái áo trong của hắn, đầy mặt sầu thảm.

“Đường đường là Truy Hồn công tử, lại bị rơi vào cái tình cảnh chật vật thế này, chậc, vừa thấy là thương.”

Ngưỡng cửa căn phòng này chẳng biết lúc nào có một cái bóng dáng gầy guộc dựa vào, Công Tôn Dị chăm chú nhìn lên: “Du Tử Tiên?”

Du Tử Tiên thản nhiên vào phòng ngồi xuống, ghét bỏ đẩy ấm trà cũ trên bàn qua một bên, hắn liếc mắt nhìn cái hình dạng đáng thương này của Công Tôn Dị, giương cằm mà thong dong hỏi: “Muốn biết tên điên kia phải chăng là đạo sĩ xuất sắc của Đạo môn chân chính sao? Muốn biết truyền thuyết Trấn hồn châu có thật hay không sao?”

Công Tôn Dị gật gật đầu, “Muốn?”

Du Tử Tiên: “Cầu ta nha.”

Công Tôn Dị suy nghĩ chốc lát, “Ta nhớ được võ công của người trong Long môn cũng không tới đâu.”

Thần sắc Du Tử Tiên biến đổi, “Ngươi dám đụng đến ta, chính là khiêu chiến Thái Học các.”

Công Tôn Dị cân nhắc một hồi, vẫn là ra tay, một ngón tay liền điểm vào huyệt đạo của Du Tử Tiên, sau đó cởi xuống chiếc áo nho sinh của hắn, hai ba cái liền mặc lên trên người. Hừm, có chút chật nha.

Công Tôn Dị vẫy tay một cái, hô lên: “Phục vụ đâu, đem mấy món ngon nhất của các ngươi đến cho Du công tử.”

Sau đó quay đầu chớp mắt với Du Tử Tiên: “Ăn nhiều một chút nha, ngươi quá là gầy.”

Nói xong ngửa mặt lên trời cười ầm ầm ra cửa.

Công Tôn Dị vừa đi, liền có một cái bóng dáng hiện ra, bóng dáng này đem một cái áo khoác phủ lên thân thể ốm yếu của Du Tử Tiên. Người tới thế nhưng là tên phục vụ, chỉ thấy hắn làm ra mấy động tác tay, liền cởi bỏ huyệt đạo trên người Du Tử Tiên, hắn quỳ một gối xuống, “Thiếu chủ, phải xử trí Công Tôn Dị thế nào?”

Du Tử Tiên dương tay ngăn lại, “Hắn tự nhiên có người thu. Ngươi tiếp tục phái người nhìn tên điên kia, xác minh xem nàng ta phải chăng thật sự là đạo sĩ thân truyền xuất sắc nhất của pháp sư Diệu Thiện – người đứng đầu Đạo môn.”

Người phục vụ hỏi: “Nếu như nàng ta thật sự là đệ tử xuất sắc của Đạo môn, có phải giết hay không?”

Du Tử Tiên lắc đầu, miệng hắn tràn ra một nụ cười ấm áp đến cực điểm, hắn nói: “Không, phải bảo vệ nàng.”

Trời muốn nó diệt vong, tất nhiên phải làm nó phát điên trước đã.

Đạo môn đã hưng thịnh quá lâu, nếu như tên điên kia thật là đệ tử xuất sắc của Đạo môn, vậy thì đối với Long môn mà nói lại là chuyện tốt. Tên điên này không những không được giết, mà tốt nhất là còn phải đem nàng thuận lợi ngồi lên vị trí cao nhất. Đến lúc đó, Đạo môn suy bại, Long môn hưng thịnh, chỉ còn là chuyện trong tầm tay.

Kế hoạch lớn trong lòng Du Tử Tiên, từ từ triển khai.

~ Hết chương 4 ~

P/s: Làm up luôn nên chưa check kỹ.

 

Advertisements

4 thoughts on “Bần Đạo Có Bệnh – Chương 4

    1. rita Lee

      Cuối cùng nàng đã trở lại? Tiến độ vẫn nhanh như xưa!! 😡 ặc ặc, hình icon của mình là 1 nụ hôn nồng cháy! sao lại mặt mũi tức giận đc? nàng xóa hộ cái comment cũ nhé!

      Reply
  1. rita Lee

    Cuối cùng nàng đã trở lại? Tiến độ vẫn nhanh như xưa!! ặc ặc, hình icon của mình là 1 nụ hôn nồng cháy! sao lại mặt mũi tức giận đc? nàng xóa hộ cái comment cũ nhé! Chắc phải chuyển lại hình khác nè! (✿◠‿◠) iu iu iu

    Reply

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s