Bần Đạo Có Bệnh – Chương 5

Chương 5

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

***

Hành Ca đi được rất gấp, may mà có A Tứ ở cửa thành giúp đỡ nàng, để cho nàng núp vào một chiếc xe bò ra khỏi thành.

Người trên xe bò đều là thôn dân ở lân cận, sau khi mặt trời lặn vào thành bán chợ đêm, mặt trời lên mới ra khỏi thành về nhà.

Thành Tứ Phương không giống những thành thị khác sáng mở tối đóng, mà là khi mặt trời lên cùng mặt trời lặn đều lần lượt mở cửa thành một lần cho người ra vào, các thời gian khác đều đóng kín cổng. Cái lệ này giúp Hành Ca không ít thời gian, nếu may mắn thì sau khi trời tối đám người không biết từ đâu tới kia mới phát hiện được nàng không còn trong thành, như vậy nàng liền có suốt một ngày một đêm để thay hình đổi dạng một lần nữa làm người.

Xe bò ngừng lại ở một ngã ba đường.

“Cô nương, con đường này là đường bọn ta về nhà, đường giữa là đường cái lớn đi thành Lộc Dương, còn đường còn lại là đường nhỏ, cô đây là đi nơi nào nha?” Người đánh xe bò hỏi.

Hành Ca nhảy xuống xe bò nói: “Cảm ơn ông đã cho đi nhờ, chúng ta tới đây tạm biệt thôi.” Nàng cười tít mắt đối với tất cả hành khách trên xe bò vẫy tay, tầm mắt lại đối diện với một người phụ nữ, trong đầu chợt lóe lên, “Đại tỷ, ta có thể dùng trâm gài tóc đổi một bộ quần áo cũ của tỷ không?”

Người phụ nữ nhìn thoáng qua cây trăm ngọc trên búi tóc của Hành Ca, thì không ngừng gật đầu: “Được được được.”

Tạm biệt xe bò, Hành Ca tìm một bụi cỏ tương đối cao núp vào thay bộ đạo bào ra, xong rồi xé hai mảnh vải trên áo choàng đem mái tóc đã mất đi trâm gài nên xõa tung thắt lại thành hai bím tóc. Sau đó nàng mặc bộ quần áo của người phụ nữ kia vào, Hành Ca cảm thấy bản thân hiển nhiên đã trở thành một cành hoa trong thôn rồi.

Ăn mặc xong xuôi, nàng men theo đường nhỏ đi hơn mười bước, rồi tìm một gốc cây đem đạo bào chôn qua loa dưới gốc cây, nàng còn cố ý để lộ ra một góc áo, sau đó mới quay lại đường cái lớn, hướng về thành Lộc Dương mà đi.

Kẻ làm binh, chính là phải gian nha. Giả tức là thật, thật tức là giả.

Hành Ca cảm thấy giữa những người có bệnh, thì nàng phải là người đặc biệt thông minh nhất rồi, nàng có chút đắc ý.

Bất quá thông minh như nàng, cũng là không quá hiểu được vì sao có cả đống lớn nam nữ đạo tu ùa vào thành tìm nàng. Chẳng lẽ cùng với chuyện có người mật báo nàng giả làm nữ đạo sĩ liên quan sao? Bầy người trong Đạo môn này đây là muốn tới thanh lý môn hộ? Liền vì một mình nàng? Cũng quá là lao sư động chúng nha… Hay vẫn là do người trong Đạo môn luôn luôn thích đánh hội đồng? Loại chuyện này thân là người đứng đầu Đạo môn, pháp sư Diệu Thiện biết không?

“Cô nương, vị cô nương kia, có thể nhường đường chút không?”

Mấy tiếng kêu làm bừng tỉnh Hành Ca đang nghĩ đến xuất thần trên đường.

Hành Ca ngẩng đầu, chỉ thấy cách một bước xa có một con ngựa to lớn trừng mắt to hếch lỗ mũi thẳng vào mặt nàng phun khí, người lái xe là một thanh niên tuấn lãng ăn mặc đẹp đẽ, lúc nói chuyện mang theo cười, khiến cho người ta cảm thấy rất thân thiết.

Nhưng mà Hành Ca không hiểu: “Đường cái lớn như vậy, ngươi không biết đi qua bên cạnh sao?”

Thanh niên cười khổ, “Tại hạ cũng muốn nha, nhưng cô nương hẳn là không biết… Cô đây là đi theo hình con rắn a, tại hạ bất tài, thử qua nhiều lần rồi nhưng thật sự không bắt được khe hở để vượt qua cô.”

Khó trách nàng vẫn luôn cảm giác được phía sau có gì đó… Hành Ca có chút ngại ngùng gãi gãi mặt.

“Thừa Ảnh, có chuyện gì?” Trong xe ngựa truyền ra một cái giọng nam rất là mát lạnh êm tai.

Thanh niên được gọi là Thừa Ảnh kia nghiêng người trả lời: “Bẩm trang chủ, không có gì, Thừa Ảnh lập tức giải quyết.”

Nói xong quay đầu nhìn Hành Ca, ra hiệu nàng tránh đi.

Hành Ca lại không nhúc nhích, nàng nhìn nhìn người thanh niên có gương mặt vô cùng hiền hòa này, từ lúc nãy xem cách hắn xử lý chuyện cản đường mà nói hắn hẳn là người tốt, tiếp theo nàng lại nhớ đến cái giọng nói vô cùng dễ nghe vừa rồi… Hừm, liền vui vẻ quyết định vậy đi. Nàng mở miệng hỏi: “Công tử cũng là đi thành Lộc Dương sao? Có thể cho tiểu nữ đáp cái quá giang không?”

Thừa Ảnh ngẩn ra, hắn có chút khó xử nhìn về phía toa xe.

Người trong xe không nói gì, Thừa Ảnh cũng có lòng nhưng vô lực rồi.

Hành Ca thất vọng cúi đầu, thở dài một hơi, “Chao ôi, nghe nói nữ tử xinh đẹp đi một mình rất dễ dàng xảy ra chuyện a…”

“Sặc.” Thừa Ảnh nhịn không được cười ra tiếng.

“Thừa Ảnh, mời vị cô nương này lên xe đi.” Lại là cái giọng nói thanh nhã kia.

Hành Ca luôn miệng cảm ơn bước lên xe, nàng ngồi ở chỗ đánh xe kế bên Thừa Ảnh, lúc này xe ngựa mới chậm rãi lên đường.

Thừa Anh thấy bộ hình dạng thôn cô của Hành Ca, rồi nhớ đến câu nói nữ tử xinh đẹp lúc nãy của nàng, hắn lại nhịn không được muốn cười.

Hành Ca than thở một hơi, tốt bụng khuyên nhủ: “Không giấu công tử Thừa Ảnh, ta nhưng là hoa hậu thôn Y Nhân của chúng ta đấy, giờ phút này nếu như ngươi mà cười ra, đó chính là đang nghi ngờ chất vất phẩm vị của cả thôn chúng ta nha. Ngươi, có chuẩn bị tốt để khiêu chiến với toàn thôn chúng ta chưa?”

“Sặc.” Tiếng cười lần này là tới từ trong toa xe.

Hành Ca không biết xấu hổ mà hỏi: “Dám hỏi vị công tử trong xe, đây là cười cái gì vậy?”

Chủ nhân bên trong cười nói: “Y Nhân thôn, nhất nhân thôn?” (Thôn Y Nhân, thôn chỉ có một người?”)

*Y nhân: người ấy, chữ “Y” có phiên âm là /yī/, “Nhất nhân”: 1 người, chữ “Nhất” cũng có phiên âm là /yī/, ở đây Hành Ca chơi chữ “thôn có 1 người” thành tên thôn là “Y Nhân”.

Hành Ca cũng cười nói: “Công tử có ý kiến?”

Chủ nhân trong xe nói: “Tại hạ không dám khiêu chiến quý thôn.”

Hai người ngươi một lời ta một câu nói được rất náo nhiệt, chỉ có Thừa Ảnh ở một bên làm sao cũng không hiểu nỗi, thôn Y Nhân thì sao ta? Trang chủ đang cười cái gì? Vị cô nương này lại là đang cười cai gì? Vì sao chỉ có mình hắn nghe không hiểu gì hết…

Bất quá có thể khẳng định, đây là một vị cô nương lưỡi nở hoa sen nha, tuyệt đối không phải là thôn cô đơn giản như thế. Nói thật, trừ cách ăn diện ra, nàng ta quả là không có chỗ nào giống như thôn cô cả. Nếu như tùy tùy tiện tiện một thôn cô đều có thể cùng trang chủ trò chuyện vui vẻ như vậy, thì trang chủ cũng không đến nỗi độc thân đến nay. Nghĩ đến chuyện chung thân treo lơ lửng mà chưa có quyết này của trang chủ, Thừa Ảnh roi được roi không đuổi ngựa, toàn thân đều lâm vào trong phiền muộn không tên.

Đường cái bằng phẳng, xe ngựa không nhanh không chậm, đúng lúc cuối thu trời mát, ngày cũng không gắt, Hành Cả tựa vào cửa xe ngủ cả giấc trưa.

Lúc tỉnh lại, nàng nghênh đón vẻ mặt tràn đầy sự cạn lời của Thừa Ảnh, nàng cảnh giác sờ sờ khóe miệng, không có nước miếng nha, hắn mắc gì cạn lời chứ? Nàng cúi đầu nhìn bản thân, cũng không có thấy quần áo mất trật tự, thế thì hắn cạn lời chuyện gì? Trăm mối vẫn không có cách giải, nàng mở miệng hỏi luôn: “Công tử Thừa Ảnh, ngươi sao vậy?”

“Thừa Ảnh hẳn là chưa gặp qua nữ tử xinh đẹp nói ngủ trước mặt nam tử xa lạ liền ngủ đó mà.” Chủ nhân trong xe trang nghiêm đứng đắn nói.

“Trang chủ!” Thừa Ảnh nhìn hình dạng tóc mai loạn loạn mắt thì lim dim của Hành Ca, chịu không nổi mà hướng về toa xe gào lên một tiếng, bất quá một tiếng gào này đối với chủ nhân trong xe hay là với Hành Ca đi nữa đều không có lực uy hiếp gì, thế nên tự nhiên cũng không ngăn được bọn họ tiếp tục chọc hắn.

“Đừng nhìn ta như vậy, thật ra ta còn biết xem tướng nha.” Hành Ca nói.

“Ồ? Vậy cô nương thấy tướng của Thừa Ảnh thế nào?” Chủ nhân trong xe hỏi.

“Ấn đường của công tử Thừa Ảnh tỏa sáng, mắt đẹp mày xinh, ta tặng hắn ba chữ: Mỹ, nam, tử.”

“Sặc.”

“Nghiêm túc chút coi, ta đang đoán mệnh đấy.”

“Vâng, cô nương tiếp tục đi.”

“Công tử Thừa Ảnh thân cường thể kiện, tâm thần thanh minh, tuy trước mắt có quầng thâm nhưng lại thường mang ý cười, thấy rõ mệnh chủ vất vả nhưng lại vui ở trong đó, có thể nói là người trọng tình trọng nghĩ không cần biết được mát thế nào đều hầu chủ cực trung, cũng có thể nói là…”

“Là?”

“Phạm tiện.”

“Sặc.”

“Nghiêm túc coi, ta đang đoán mệnh đấy.”

“Nói chuyện phiếm lâu như vậy rồi, còn chưa có hỏi cô nương tên gì? Học nghề từ ai?” Chủ nhân trong xe đột nhiên hỏi nàng.

Mặt Hành Ca không đổi sắc nói: “Ta gọi là Cẩu Đản, là người ăn không ngồi rồi dưới trướng của pháp sư Diệu Thiện trong Tẩy Nguyệt quan.”

“Khụ khụ khụ khụ khụ khụ…” Thừa Ảnh thiếu chút nữa bị nước miếng sặc chết.

Chủ nhân trong xe cũng trầm mặc thật sau mới nói: “Tên của cô, là cha mẹ ruột đặt cho sao?”

Hành Ca ăn ngay nói thật: “Nếu như ta không phải là con gái riêng của pháp sư Diệu Thiện, vậy thì không phải.”

“Tên của cô là pháp sư đặt cho? Vậy cô cũng là lớn lên ở Tẩy Nguyệt quan ư?” Chủ nhân trong xe đối với cái vấn đề này có vẻ dị thường hứng thú.

Hành Ca nghĩ nghĩ, đáp: “Đúng vậy, pháp sư nuôi ta ba năm, ta liền lớn như này. Hình dạng có chút lớn quá nhanh nên pháp sư cảm thấy không quá thỏa, liền kêu ta đến trần thế đi một chuyến, cảm thụ tốc độ sinh trưởng không quá nhanh của dân chúng tầm thường.”

Chủ nhân trong xe chắc hẳn nghe ra thật thật giả giả trong lời của Hành Ca, nhưng hẳn là có việc khó nói, thế nên hắn cũng không truy hỏi đến cùng, mà lánh nặng tìm nhẹ hỏi: “Nghe qua pháp sư đối với cô nương tốt vô cùng? Kính ngưỡng đại danh của pháp sư đã lâu, cô nương có thể nói với tại hạ, pháp sư là người như thế nào không?”

Cái vấn đề này có chút lợi hại nha.

Hành Ca cân nhắc nhiều lần, vẫn là đơn giản dễ hiểu nắm lấy điểm chính đáp: “Chao ôi, pháp sư bà ấy là tiểu yêu tinh chỉ biết giày vò người ta nha.”

“Sặc… Khụ khụ khụ khụ khụ khụ khụ khụ…” Thừa Ảnh thật là bị nước miếng sặc chết.

“Lời này nói thế nào?” Chủ nhân trong xe vẫn là rất trấn định.

“Cái này nói thì dài dòng, ở bên kia dãy núi ở bên kia đại dương có một bầy tiểu nữ đạo sĩ, các nàng hoạt bát lại thông minh, các nàng tu chân rồi dưỡng nhan, các nàng tự do tự tại sinh sống ở Tẩy Nguyệt quan mỹ lệ…”

Hành Ca đang đem miệng nói tràn lan, đột nhiên nghe thấy con ngựa kéo xe kinh hãi phát ra tiếng rít không ngừng, thân xe chấn động lên. Hành Ca suýt tý nữa văng ra khỏi xe ngựa, nàng hét lớn một tiếng vội vàng ôm lấy vách xe ổn định cơ thể. Thừa Ảnh biến sắc, nắm chặt dây cương, đem xe ngựa dừng lại.

Trong phút chốc, một bầy người áo đen cầm binh khí từ trên trời giáng xuống.

Lúc này trời đã ngã về phía tây, trên đường cây cối điều hiêu, gió mạnh xuyên rừng, tăng thêm mấy phần xơ xác tiêu điều.

“Thức thời liền đem vị cô nương kia giao ra đây!”

Hành Ca kinh ngạc chỉ chỉ vào mình, “Ta?”

Thừa Ảnh cũng kinh ngạc chỉ chỉ nàng, “Nàng?”

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Thừa Ảnh, Hành Ca đã khôi phục thong dong, nàng kiên định nhìn Thừa Ảnh, nói: “Thấy chưa, ta liền nói nữ tử xinh đẹp đi một mình rất nguy hiểm.”

Thừa Ảnh chưa kịp đáp lại, người áo đen đã không bình tĩnh ra tay.

Thừa Ảnh đạp gió nhảy lên, bẻ nhánh cây làm kiếm, hắn lướt qua lướt lại giữa đám áo đen, dáng người ung dung, thật là quá ngầu. Loại tán thưởng này của Hành Ca chỉ duy trì phút chốc, bởi vì ngay sau đó là một trận vật đổi sao dời, nàng bị một người áo đen không biết từ đâu xuất hiện bắt lấy. Thừa Ảnh thấy thế vội vàng tới cứu, võ công của người áo đen rõ ràng không bằng, thế nên hắn liền đem nàng bắt lấy để trước người mà uy hiếp Thừa Ảnh: “Tới nữa ta liền một kiếm giết chết nàng!”

Ngay tại lúc giằng co không xong, một cái thanh âm cực nhạt cực nhã từ trong xe truyền ra: “Buông nàng ra.”

“Hừ, chỉ bằng các ngươi?” Người áo đen bắt lấy Hành Ca, không sợ chút nào.

Đột nhiên một tràng gió núi kẹp sương khói chẳng biết từ đâu đánh úp lại, cửa xe bùm một tiếng thình lình mở rộng ra, trong xe xuất hiện đôi tay áo dài nghênh theo gió, một người bước như trên mây chậm rãi mà ra. Chỉ thấy người này dùng mão vàng bó tóc, đai lưng bằng gấm quấn lấy eo, mặt bằng ngọc khắc thành, mắt như rồng mày như phượng, sạch sẽ mà đứng đó, đưa thân mình vào giữa màn sương khói mờ mịt, phảng phất như thần tử từ trên trời giáng xuống.

“Chỉ bằng Phỉ mỗ, thế nào?”

Chữ “Nào” vừa mới rơi xuống, trong tay của người áo đen đã trống trơn, Hành Ca thế nhưng đã đổi chỗ.

Không có người nhìn thấy hắn ra tay như thế nào, càng không có người nhìn thấy hắn lại thu tay kiểu gì.

Thân pháp của hắn giống như yêu ma quỷ quái, biến hóa thất thường. Nhưng dung mạo cử chỉ lại như tiên trên bầu trời, phong lưu phiêu dật. Người như vậy, hắn lại tự xưng họ Phỉ, đương kim giang hồ cũng có chỉ… Mấy người áo đen ngơ ngác nhìn nhau, đều bị chấn động, cuối cùng cả đám ngốc ngốc nhìn hắn mang Hành Ca lên xe, cùng Thừa Ảnh đi mất.

Gió ngừng rừng tĩnh, sương khói tán đi, trên đường cái chỉ còn một tiếng thở dài: “Công tử thế vô song, quang hoa Phỉ Nhiên Thù…”

~ Hết chương 5 ~

 

 

Advertisements

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s