Bần Đạo Có Bệnh – Chương 6

Chương 6

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

***

Công tử thế vô song, quang hoa Phỉ Nhiên Thù.

Câu nói này, không biết là do người nào nói tới đầu tiên. Người đời chỉ nghĩ Phỉ Nhiên Thù vừa sinh ra liền tao nhã, còn được hết tất cả chân truyền từ Tiên thiên công pháp Độc bộ giang hồ của trang chủ trước của Thiên hạ đệ nhất trang là Phỉ Vô Tà. Nhưng bọn họ lại không biết quang hoa vô song này, trái ý trời mà tới.

Phỉ Nhiên Thù vừa ra đời liền bị phê mệnh: Sao Phá Quân cố thủ ở cung phụ mẫu, cung vợ chồng lại không có chủ tinh, hình khắc (1), trời sinh ốm yếu.

Quốc sư khẳng định, hắn sống không quá mười tuổi.

Bởi vì hình khắc phụ mẫu, cho nên hắn bị đưa đến dưới đỉnh Lăng Vân làm một mỹ thiếu niên yên tĩnh, trời sinh trời dưỡng. Lúc hắn gặp được Phỉ Vô Tà thì Phỉ Vô Tà bóp bóp tay chân hắn, chỉ nói một câu: Vốn sinh ra đã kém cỏi, kinh mạch tắc nghẽn, không nên luyện võ.

Sau đó lại nói một câu: Nhưng mà dung sắc quá hơn người, rất có nét của mẫu thân ngươi.

Phỉ Nhiên Thù dựa vào mặt để vào Thiên hạ đệ nhất trang, theo Phỉ Vô Tà luyện đạo dưỡng sinh.

Mười tuổi, chưa chết.

Mười một tuổi, chưa chết.

Mười hai tuổi, tự tuyệt kinh mạch.

Phỉ Vô Tà phí sức chín trâu hai hổ cứu hắn xong mới phát hiện, sau khi cố tìm đường sống trong chỗ chết hắn thế nhưng lại tu thành tiên thiên cương khí. Phỉ Vô Tà vừa giận lại vừa mừng, thiếu chút nữa tinh thần phân liệt. Giận là vì ông ta chưa hề dạy qua hắn tiên thiên công pháp, chỉ đồng ý cho hắn tập cách thở mà thôi, cưỡng ép tu luyện tiên thiên công đối với cơ thể hao tổn quá lớn, tùy lúc đều có thể mất mạng; còn mừng tất nhiên là mừng hắn có thể sửa kinh chuyển mạch, nhân tài như thế trăm năm qua ông ta đều chưa nghe nói qua, bây giờ thế nhưng chính là truyền nhân của mình.

Từ đó, Phỉ Vô Tà càng thêm dùng tâm dùng sức chỉ dạy Phỉ Nhiên Thù, đem sở học cả đời của mình truyền cho hắn. Đã thế còn ở Thiên hạ đệ nhất trang tự tay sáng lập ra Kỳ Hoàng các, mời danh y thiên hạ đến trấn thủ, ước nguyện ban đầu chỉ vì muốn điều dưỡng thân thể rách nát của Phỉ Nhiên Thù.

Phỉ Nhiên Thù mười sáu tuổi bước chân vào giang hồ, lấy tư thế phong nhã của thiếu niên mà danh chấn võ lâm.

Hai mươi tuổi ngộ được tầng thứ bảy của tiên thiên công pháp, thay Phỉ Vô Tà làm trọng tài thiên hạ, danh chấn tam giáo.

Lúc hai mươi hai tuổi thì Phỉ Vô Tà tự xưng muốn phi thăng, đem vị trí trang chủ truyền cho hắn.

Sau đó hắn liền bị lãnh tụ của tam giáo liên thủ đẩy lên vị trí trọng tài của thiên hạ giang hồ võ lâm, từ nay bước vào giang hồ bao nhiêu năm tháng, quay đầu đã khó tìm lại được mảnh lòng thiếu niên.

Như thế nào là trọng tài? Chính là xem chiến sĩ trong võ lâm thi đua với nhau. Từ chính tới tà tranh giành bang phái đánh nhau, cho tới luận võ quyết đấu, đều cùng hắn có liên quan.

Có một lần bất thường nhất, hắn còn làm trọng tài tình cảm cho ba vị đạo tu gồm một nữ hai nam của Thiên Cơ cung trên núi Thái Sơn.

Cuối cùng hai vị nam đạo tu ghen tuông kia không biết lĩnh ngộ cái gì, thế nhưng buông tha quyết đấu, tay nắm tay rời đi. Để lại nữ đạo tu không biết bị cái gì kích thích, đột nhiên nói muốn vào Phật môn. Phật môn cổ tháp đâu chịu nhận nữ đệ tử, thế là nữ đạo tu này bị cự tuyệt xong dưới cơn giận dữ đại náo cổng chùa, nổi điên nhổ luôn tượng Phật trên đại điện mà đi.

Việc này ồn ào đến mức Phật cũng muốn nổi giận, đồng thời còn làm cho Phỉ Nhiên Thù ở một đoạn thời gian rất dài bị Phật môn và Đạo môn nhìn bằng ánh mắt khác thường.

Tựa như hắn chính là đầu sỏ gây nên làn gió bất chính của Đạo môn.

Cũng tựa như hắn là người khởi xướng làm cho tượng Phật của Phật môn mất đi vậy.

Trời biết, hắn chỉ là vô cùng buồn chán thuận miệng nói mấy lời khách sáo: “Chân trời chỗ nào không có cỏ thơm.”

Ai có thể đoán được hai vị nam đạo tu kia ngộ tính cư nhiên cao tới vậy, góc độ suy nghĩ vấn đề thế nhưng xảo quyệt tới cỡ đó. Chỉ có thể nói, có lẽ bọn họ mới là chân ái. Vốn dĩ Phỉ Nhiên Thù đối với loại chân ái này không có ý kiến gì, nhưng hai người kia lại muốn gióng trống khua chiên thông báo thiên hạ, thông báo thiên hạ cũng thì thôi, lại còn muốn Phỉ Nhiên Thù làm công chứng… Bức cho Phỉ Nhiên Thù phải cáo bệnh mấy tháng, mới tránh thoát được.

Lần này hắn cũng là đi đến núi Thái Cực điều giải tư oán của Lưỡng Nghi sơn trang và Thái Học các.

Thiên hạ hôm nay, có mình Thái Học các là làm cho người ta không bớt lo. Thái Học các cùng Quốc Tử giám giống nhau đều lệ thuộc vào Long môn, mà Long môn đứng đầu chính là đương kim Cửu vương gia quyền khinh triều dã. Theo lý thuyết Long môn vốn là cùng giang hồ nước giếng không phạm nước sông, nhưng lại cứ triều đại trọng Đạo, đương kim Hoàng thượng không tôn sùng đạo vương phách của Long môn, mà lại tôn sự vô vi của Đạo môn, điều đó vô hình trung chèn ép thế lực trên triều đình của Long môn, thế là Long môn liền đem tức giận buông xuống người của Đạo môn.

* Vương phách: Sự bá đạo lớn lối bá chủ của kẻ bề trên.
* Vô vi: Thuận theo tự nhiên không có chí tiến thủ.

Người trong Long môn tuy vũ lực đều không cao, nhưng phòng không được hắn có thân binh triều đình nha, ba ngày bốn bữa liền gây hấn xuất binh vòng vây mấy ngọn núi có tiếng của Đạo môn, ai chịu đựng được?

Ba ngọn núi Thái Âm Thái Hư Thái Thanh cũng thì thôi, nhưng trên núi Thái Cực không phải chỉ có mỗi Đạo tu, mà còn có loại lấy kiếm nhập đạo như Lưỡng Nghi sơn trang nữa, nơi này tu hành trọng võ khinh đạo, đệ tử dưới trướng phần lớn lại là người trẻ tuổi huyết khí dồi dào, đâu chịu được nhiều lần khiêu khích? Thế là ba ngày bốn bữa liền có chuyện đổ máu…

Chao ôi, giang hồ hối người ta già nha.

Phỉ Nhiên Thù nắm giữ Thiên hạ đệ nhất trang bất quá mới có năm năm, nhưng cũng đã thân chưa trăm năm mà lòng thì trăm tuổi.

Chỉ có một điều duy nhất chưa từng thay đổi là hắn vẫn luôn giữ vững điểm mấu chốt của mình, đó là: Phong nhã như làn gió, thường kề cạnh ta.

Phần giữ vững này, dù cho có tại lúc lòng luôn cảm thán “Thời vận nó vậy, mệnh vận nó vậy, đã là vận vậy”, tâm lực lao lực quá độ trong thời gian gặp gỡ Hành Ca đi nữa, hắn vẫn luôn không quên bảo trì. Mà giờ phút này Hành Ca si ngốc nhìn vào hắn, giống như những chúng sinh khác ngưỡng vọng hắn giống hệt nhau, đây chính là nguồn gốc là động lực để hắn luôn duy trì phần phong nhã này a.

Đối mặt Hành Ca, sự phong nhã của Phỉ Nhiên Thù kỳ thật có chốc lát thất thủ.

Mới đầu cho nàng lên xe, cũng không phải vì “Nữ tử xinh đẹp đi một mình dễ gặp chuyện”, mà là vì thanh âm của nàng cực giống một vị cố nhân ba năm trước, ra tay cứu nàng cũng là vì chuyện này. Giờ phút này mời nàng bước vào trong xe, cũng là bởi vì không chỉ là thanh âm của nàng, mà ngay cả tướng mạo của nàng cũng giống hệt vị cố nhân kia.

Chỉ là, cho rằng cửu biệt gặp lại nhau, tựa hồ cũng chỉ có hắn.

Sự thật thì, ngay phút giây nhìn thấy Phỉ Nhiên Thù, Hành Ca liền mơ hồ cảm thấy bản thân phát bệnh. Phỉ Nhiên Thù so với tất cả những người mà nàng từng gặp qua đều dễ nhìn, đều muốn tao nhã hơn nhiều. Lần đầu tiên trong đời Hành Ca thấy được cái gọi là mặt mày như họa, ôn nhuận như ngọc mà sách vở miêu tả ra sao. Liền tính giờ phút này hắn ngồi ở trong xe, đang làm động tác pha trà đi nữa, cũng là có một bóng dáng một bức tranh.

Thật không dễ dàng từ trong mỹ mạo của hắn giãy dụa ra, Hành Ca lại nhớ đến cái tên Phỉ Nhiên Thù này, tên này không tính là xa lạ.

Trang chủ của Thiên hạ đệ nhất trang, trọng tài của thiên hạ giang hồ võ lâm, cái đùi đệ nhất trong thiên hạ.

Hành Ca nhịn không được lâm vào trong suy nghĩ nghiêm túc: Nên lựa chọn tư thế nào để ôm nha?

“Cẩu… ah, Cẩu Đản cô nương, mời uống trà.” Phỉ Nhiên Thù phong độ vô cùng, chỉ là trong ánh mắt nhìn Hành Ca mang theo thăm dò.

“Đa tạ trang chủ.” Hành Ca nhận lấy trà, cân nhắc trước tiên phải từ xưng hô bắt tay, nhảy qua khỏi cái cách gọi lộ ra xa lạ là “Phỉ trang chủ” mới được.

Phỉ Nhiên Thù mỉm cười nhấp một miếng trà, không biết vì sao, sắc mặt có chút tái nhợt.

Hành Ca không có bỏ qua chút tái nhợt nhanh như chớp đó, ký ức của nàng giống như một đạo tia chớp lóng lánh khắp đầu, gương mặt tuấn mỹ trước mắt này cùng với khuôn mặt tái nhợt bên bờ Thái Hồ mơ hồ trùng hợp… Phỉ Nhiên Thù thế nhưng chính là người yêu của tri âm! Không! Người yêu cũ!

“Ngươi, ngươi phải…” Hành Ca không kềm chế được chỉ vào Phỉ Nhiên Thù.

“Cửu ca tất tấu Phỉ Nhiên Thù, minh cầm vu sắt hội hiên chu, tại hạ Phỉ Nhiên Thù.” Phỉ Nhiên Thù nói.

(Câu này mô tả cảnh ảnh ra sân thường đi kèm cổ nhạc, Xám để nguyên cho nó hay chứ chuyển ngữ lê thê ko ra gì cả.)

Hành Ca cố nén cơn xúc động muốn giận dữ giậm chân của mình, nàng tự nói với chính mình là không sao cả, khi đó hắn hôn mê, chỉ cần nàng không nói cho hắn thì đương nhiên hắn sẽ không biết nàng đã biết bí mật của hắn, không sao không sao, sẽ không trở ngại nàng ôm bắp đùi.

Trong lòng tuy là nghĩ như vậy, nhưng khi nhìn hắn thì trong ánh mắt lại không kềm được có chút vô cùng thương tiếc, một người đẹp như vậy, sao nói đoạn tụ liền đoạn tụ vậy chứ? Tuy rằng tri âm cũng rất tốt, nhưng cùng người trước mắt này mà so, chính là khác nhau một trời một vực. Chao ôi, một đóa hoa tươi lại cắm lên bãi phân trâu, may mà hiện tại đã chia tay.

Không biết có phải do vết thương tình chưa lành hay không, mà thần sắc của trang chủ không được tốt nha… Hành Ca đau lòng hỏi han: “Thân thể của trang chủ không thoải mái sao?”

“Trang chủ mới xử lý xong một vụ của võ lâm, công thể hao tổn, cho nên vẫn luôn trong xe ngựa vận công điều tức. Lúc cô nương bị tập kích công lực của trang chủ vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, tùy tiện dùng nội lực dẫn gió, cho nên lại bị thương đến đúng không?” Thừa Ảnh đang đánh xe đột nhiên nói chen vào, hiển nhiên rất không hài lòng hành vi không yêu quý thân thể của trang chủ nhà mình.

“Nội lực đã chưa khôi phục, vì sao còn muốn tùy tiện dùng nội lực dẫn gió đến làm chi?” Hành Ca không hiểu.

“Không có gió, làm sao có thể dẫn ra sương mù mang hương thơm từ bột dẫn hương của ta.” Phỉ Nhiên Thù giải thích.

Thì ra sương khói lúc hắn ra sân là như vậy mà đến!

“Vì sao muốn có sương khói?” Hành Ca vẫn không hiểu.

“Không dễ nhìn sao?” Phỉ Nhiên Thù nâng ngón tay lên, lau đi chút vết trà đọng trên môi.

Hành Ca ngẩn ngơ, ngóng nhìn Phỉ Nhiên Thù, động tác như vậy của hắn, cách nói cười ríu rít như vậy của hắn, thật là không giống như vầng trăng sáng treo cao trên trời, mà ngược lại thêm vào mấy phần khả ái. Hành Ca tổng cảm thấy, phần khả ái này có chút quen thuộc. Lại cảm thấy phần quen thuộc này khiến cho nàng không khỏi tự mình đa tình, thế nên nàng có chút đỏ mặt, thấy hắn còn đang trông mong chờ câu trả lời của nàng, nàng vội nói: “Dễ nhìn.”

Phỉ Nhiên Thù cười.

Hành Ca đột nhiên cảm thấy vừa rồi nàng nhìn chằm chằm người ta rồi khen dễ nhìn có thể khiến hắn hiểu lầm, nên vội vàng nói thêm: “Không phải nói mặt của ngươi.” Ngừng một chút, nàng phát giác nói thế lại mang nghĩa khác, nên bổ thêm, “Đương nhiên mặt ngươi cũng dễ nhìn.”

Sau khi nói xong, Hành Ca đối với bản thân rất thất vọng. Suy nghĩ hỗn loạn, nói năng lộn xộn, xem ra lại đang phát bệnh. A, từ lúc xuống núi tới nay bệnh phát được có chút thường xuyên nha, có cần phải đi gặp người đại phu không ta?

“Nói đến mặt, bộ dạng của cô nương rất giống một vị cố nhân của Phỉ mỗ, ngay cả giọng nói cũng rất giống đấy.” Phỉ Nhiên Thù cũng không có phát hiện sự hỗn loạn của Hành Ca, mà là nhìn nàng thật sâu, mưu đồ tìm dấu vết để lại trên thần sắc của nàng, “Cho nên lúc nhìn cô nương, rõ ràng phải là lần đầu gặp nhau, thế mà Phỉ mỗ lại cảm thấy cửu biệt gặp lại.”

Hành Ca ngây ra, nói: “Có thể khiến trang chủ nhớ mãi không quên, chắc hẳn là mỹ nhân.”

“Cũng là thế.” Phỉ Nhiên Thù hồi ức một chút, ăn ngay nói thật.

“Vậy thì khẳng định không phải ta.” Hành Ca tiếp lời cũng rất là nhanh.

Phỉ Nhiên Thù ngưng cười.

Vị cô nương kia cũng là tự tin như thế, cũng ngẫu nhiên nói chuyện lộn xộn như thế, bất đồng duy nhất là vị cô nương kia tuy thân thể suy yếu nhưng ánh mắt lại từ đầu đến cuối tinh ranh thanh minh, còn vị cô nương trước mắt này, sinh khí bừng bừng, trong mắt lại có hỗn độn mê mang, thậm chí có lúc còn không thấy được chính mình.

Nếu như không phải nàng, thế gian sao lại có hai người giống nhau như thế.

Nếu như thật là nàng, thế gian sao lại có một người không giống chính mình như vậy.

Lúc xe ngựa dừng ở một căn nhà cỏ ven đường thì đêm đã thật khuya. Thành Tứ Phương và thành Lộc Dương đều là nơi đông đúc và giàu có, thương nhân vãng lai người đi đường đều rất dông, bởi vì hành trình khá xa, nhanh nhất cũng cần một ngày một đêm cho nên trên đường thường có những căn nhà cỏ sơ sài như thế, cung cấp cho khách đi đường nghỉ chân qua đêm. Phỉ Nhiên Thù cùng Hành Ca vô cùng may mắn, căn nhà cỏ này trước mắt chỉ có đoàn người bọn họ.

Thừa Ảnh bắt một con gà, Hành Ca vô cùng thuận tay nhận lấy đi nướng.

“Cẩu Đản cô nương, cô có vẻ rất am hiểu nướng gà?” Từ lúc Thừa Ảnh xuống xe về sau, không biết vì sao không còn hòa ái dễ gần như lúc mới gặp, ngữ khí lúc nói chuyện với Hành Ca thậm chí mang theo chút địch ý.

“Trên núi tu hành bần khổ, ta cũng chỉ có chút sở thích nghiệp dư như thế thôi.” Hành Ca nói.

“Cẩu Đản cô ——-” Phỉ Nhiên Thù mở miệng.

“Chờ một chút.” Hành Ca rốt cuộc hiểu được vì sao Cẩu Đản thường khóc lóc với cây tùng tiếp khách rồi, thì ra lúc bị gọi là Cẩu Đản trong lòng thật sự có chút không vui được, “Đừng kêu Cẩu Đản, mọi người tốt xấu cộng qua hoạn nạn, không bằng liền kêu tiểu danh đi.” (Tiểu danh: Nhũ danh, nickname, tên thân mật ở nhà)

“Tiểu Danh cô nương.” Phỉ Nhiên Thù theo ý nàng.

“Không phải kêu là Tiểu Danh, mà là nói ta có cái tiểu danh nha.” Hành Ca cười nói.

Đại danh đều đã kêu được hết đường sống là Cẩu Đản rồi, tiểu danh còn có thể kêu đến mức nào? Ngay tại lúc Phỉ Nhiên Thù cùng Thừa Ảnh chan chứa cho rằng Hành Ca sẽ phun ra các loại tên gọi linh tinh như “Cẩu Thặng” hay “Vượng Tài” hay “Toàn Có” thì, nàng nói: “Tiểu danh của ta là Hành Ca, cũng là do pháp sư đặt cho.”

Một khi đã tiếp nhận cái tên Cẩu Đản rồi, chợt nghe đến hai chữ Hành Ca thì Phỉ Nhiên Thù có chút thất vọng nho nhỏ.

“Lúc Diệu Thiện đặt tên cho cô, nhất định ở vào trong trạng thái giãy dụa và mâu thuẫn mà người thường không thể tưởng tượng ra.” Phỉ Nhiên Thù nói.

Hành Ca nghĩ một hồi, có chút tán đồng gật đầu: “Đại khái là đang giãy dụa giữa trưa ăn cải thìa với bánh bao tốt hơn hay là ăn cải trắng với bánh bao tốt hơn.”

Phỉ Nhiên Thù quyết định không phụ họa cái vấn đề này, mà trở lại câu hắn muốn hỏi lúc đầu: “Hành Ca, mấy người áo đen kìa vì sao muốn bắt cô thế?”

Nói đến cái này, Hành Ca liền có một bụng nước đắng, “Ta cũng không biết a. Trước bởi vì không biết thân phận của trang chủ cho nên ta có điều giấu diếm, kỳ thật ta cũng là người tu đạo, xuống núi bất quá mới hơn tháng, đang ở thành Tứ Phương tốt lành, tự nhiên lại có nha sai tới cửa, sau đó lại có một bầy nam nữ đạo tu tới tìm. May mắn bần đạo người gặp người thích, được tri âm trọng nghĩa khinh tài, lại có thủ vệ ở cửa thành giúp đỡ, mới chạy ra được. Bần đạo ngay cả đám nam nữ đạo tu kia vì sao tới tìm cũng không biết, càng miễn bàn bầy áo đen này.”

“Kỳ thật Cẩu Đản căn bản không phải tên của cô đúng không?” Thừa Ảnh nhíu mày hỏi.

“Không cần để ý tình tiết này.” Hành Ca đạo.

“Trong miệng cô tới cùng có nói ra được một câu thật không chứ?” Thừa Ảnh chịu không nỗi nữa.

“Thừa Ảnh, không được vô lễ.” Phỉ Nhiên Thù hướng Thừa Ảnh liếc mắt.

Thừa Ảnh nhận được mệnh lệnh, đành phải nhịn khí cúi đầu, đoạt lấy gà trong tay của Hành Ca, tự mình nướng.

Hành Ca yên lặng thay đổi vị trí cái mông, ngồi nhích về phía Phỉ Nhiên Thù, cùng hắn song vai nhìn Thừa Ảnh, nói: “Công tử Thừa Ảnh à, thất tình hại cơ thể nha.”

Thừa Ảnh trợn mắt trừng nàng.

Hành Ca vội vàng chuyển về phía Phỉ Nhiên Thù, “Thừa Ảnh thật là hung dữ a, trang chủ người phải bảo vệ bần đạo.”

“Cô cũng một vừa hai phải thôi.” Phỉ Nhiên Thù bất đắc dĩ nói.

“Ờ.” Hành Ca yên lặng ở trên miệng kéo cái khóa.

“Chiếu theo cô nói, không chỉ có người áo đen thần bí, mà còn liên lụy tới nhiều người trong Đạo môn, như vậy chuyện này liền có thú vị. Hành Ca, tình cảnh trước mắt của cô cũng không an toàn, nếu không có an bài gì khác thì không bằng tới Thiên hạ đệ nhất trang làm khách đi. Một là có thể bảo vệ cô an toàn, hai là ta cũng muốn biết, những người này nhốn nha nhốn nháo là vì cái gì.”

Phỉ Nhiên Thù nghĩ: Loạn nhân tố không ổn định trong giang hồ này, vẫn là muốn tự mang theo bên người mới tốt.

Hành Ca nghĩ: Làm được xuất sắc, liền như vậy ôm được bắp đùi! Phải bảo trì cái tư thế này, không được động!

Trong lòng phấn khởi nhảy nhót, nhưng Hành Ca cố nén ý cười, mang vẻ mặt ngưng túc gật đầu, cẩn thận nói: “Ừm, bần đạo toàn nghe theo trang chủ.”

Không bao lâu sau, Thừa Ảnh nướng xong gà, ba người chia nhau ăn.

Trong lúc ăn Hành Ca vì khiếp sợ thần sắc lãnh khốc của Thừa Ảnh nên không nói thêm gì, nàng ăn no rồi yên lặng tìm một góc trải rơm rạ nằm lên. Sáng sớm nay say rượu, cả ngày này xuống dưới lại gà bay chó chạy, nàng vừa kinh vừa mệt, lúc này nằm xuống nghĩ đến có trang chủ của Thiện hạ đệ nhất trang bên cạnh, trong lòng nàng an tâm, sau đó không thể chịu nỗi nữa vào mộng gặp Chu Công.

Phỉ Nhiên Thù cùng Thừa Ảnh dựa vào phía bên này cửa.

Phỉ Nhiên Thù thấy Hành Ca ngủ, mới cùng Thừa Ảnh truyền âm nhập mật.

“Thừa Ảnh, ngươi làm gì khó chịu với Hành Ca vậy? Sớm trước không phải còn cùng nàng vừa cười vừa nói sao?”

“Bẩm trang chủ, ta nghe thấy lời nói trong toa xe của các ngươi.”

“Ừ, sau đó thì sao?”

“Trang chủ nói nàng giống cố nhân của ngài, nếu như nàng thật sự là nữ nhân đó, vậy nàng không phải chính là đầu sỏ đã hại ngài sợ hãi nữ nhân nên độc thân cho tới bây giờ sao? Suốt đường đi còn đầy miệng nói dối, căn bản là nữ nhân xấu! Không hiểu vì sao trang chủ muốn mời nàng đến trang!”

Phỉ Nhiên Thù nghe vậy, đờ đẫn nửa buổi mới mở miệng: “Thừa Ảnh à Thừa Ảnh, trong ấn tượng của bổn trang chủ ta, ta vẫn chưa cùng ngươi nói qua chuyện của cố nhân nha? Như vậy, sợ hãi nữ nhân, độc thân đến nay, nữ nhân xấu, là kết luận mà ngươi dùng bộ phận nào của cơ thể suy nghĩ ra vậy?”

Thừa Ảnh yên lặng quay đầu đi, đau kịch liệt nói: “Trang chủ người đừng hỏi, không cần vì chuyện này mà nhớ lại chuyện cũ làm chi để thương tâm muốn chết, ngài ngủ đi.” Nói xong nhắm mắt lại, một bộ cự tuyệt nói thêm.

Phỉ Nhiên Thù không lời ngóng bầu trời, hắn thở ra một hơi thật dài. Nói chuyện phiếm với Thừa Ảnh sao lại khó như vậy chứ?

Thiên tài khó tránh khỏi cô đơn, phong nhã tổng là khách quen của tịch mịch.

Đây chẳng lẽ là số mệnh của người làm trọng tài sao?

Phỉ Nhiên Thù buông tha cho việc hiểu được suy nghĩ của Thừa Ảnh, lúc này càng có chuyện quan trọng cần hắn làm.

“Đi thành Tứ Phương điều tra người và chuyện nàng từng gặp được, nhanh đi nhanh về.”

“Nhưng mà thành Tứ Phương đã đóng cổng…”

“Hửm?”

“… Thuộc hạ lĩnh mệnh.”

Thừa Ảnh tuy rằng đối với Hành Ca rất có ý kiến, nhưng đối với mệnh lệnh của Phỉ Nhiên Thù thì hắn vẫn là muốn ngoan ngoan vâng theo.

Giờ phút này trong nhà tranh chỉ còn thừa lại Phỉ Nhiên Thù và Hành Ca.

Liền tại lúc Phỉ Nhiên Thù lấy đệm chăn trong xe ngựa xuống trải ra ngủ thì nghe đến góc khuất bên kia có động tĩnh. Hắn nâng mắt nhìn lại, chỉ thấy Hành Ca im hơi lặng tiếng đứng dậy, sau đó chậm rãi hướng chỗ của hắn đi tới. Hắn đang muốn ra tiếng hỏi, lại phát hiện thần sắc của nàng lạ lạ, không giống như tỉnh, mà giống như mộng du, vì vậy hắn liền không động không đậy, yên lặng theo dõi biến hóa.

Hành Ca đi tới vị trí của hắn, quỳ xuống bên người hắn, sau đó nắm lấy một cái tay của hắn, lòng bàn tay áp vào nhau.

Trong lòng Phỉ Nhiên Thù chấn động mạnh, hắn đột nhiên trố mắt, trong mắt có quá nhiều tình tự không kịp phòng ngự, đều giấu trong bóng đêm.

~ Hết chương 6 ~

Chú:

(1) hình khắc: trong mệnh lý học thì “hình khắc” không đến mức sẽ khắc chết nhưng toàn hậu quả nghiêm trọng, thế nào cũng tan nát, khắc thương tai bệnh tật hoặc chết sớm, chủ yếu là khắc cho bị bệnh nặng hoặc sinh ly tử biệt không được yên ổn. Tùy theo nặng nhẹ mà tan nát ít hay nhiều.

 

Advertisements

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s