Bần Đạo Có Bệnh – Chương 7

Chương 7

Chuyển ngữ: Grey Phan

***

1382818_655944747771951_1297106022_n

***

Có những lúc, Hành Ca có trực giác như loài dã thú vậy.

Ví dụ như hiện tại.

Sau khi nàng qua đêm ở căn nhà tranh này xong, không khí liền có chút không được đúng lắm. Nếu như nói đêm hôm đó Thừa Ảnh chỉ dùng cái mũi hừ khí với nàng, thì bây giờ hắn đã dùng tới cái cằm luôn rồi, một bộ lãnh diễm cao quý kiêu ngạo cực kỳ.

Còn Phỉ Nhiên Thù lại càng kỳ quái hơn, lẽ ra đối với thân phận này của hắn thì hắn mới nên tỏ ra lãnh diễm cao quý nha, vì sao hắn lại hòa nhã dễ gần với nàng như thế? Không, cái này không gọi là hòa nhã dễ gần, mà dường như là quá nhiệt tình thân mật rồi.

Nếu như không phải Phỉ Nhiên Thù cùng tri âm có chút gì kia cộng thêm võ công cao cường, thì nàng đều muốn nghi ngờ đêm đó phải chăng ở trong nhà tranh đã xảy ra chuyện gì.

Nói ví dụ như nửa đêm nàng mộng du đem hắn xử tại chỗ chẳng hạn.

Lại nói ví dụ như nàng làm việc tốt lắm, không chỉ có đem hắn xử, mà còn xử được rất thỏa đáng.

Cách nghĩ này quá hạ lưu, Hành Ca nhịn không được cho bản thân mình một tát, hạ lưu bại hoại!

“Hành Ca?” Phỉ Nhiên Thù cầm cổ tay của nàng, ngăn cản nàng tự hành hung chính mình.

Hành Ca cười ha ha, nói: “Không có gì nha, bần đạo đánh chơi thôi.”

Phỉ Nhiên Thù chỉ cười, sau đó thình lình hỏi: “Đêm qua cô ngủ ngon không?”

Hành Ca nói: “Rất ngon, chỉ là có vẻ như ngủ nhiều quá nên hơi mệt. Còn trang chủ thì sao? Bần đao thấy thần sắc của ngươi tốt không ít.”

Phỉ Nhiên Thù ngóng nhìn nàng, mang theo ý vị sâu xa nói: “Có lẽ là dính phúc khí của Hành Ca, công lực của Phỉ mỗ không chỉ hoàn toàn khôi phục, hơn nữa còn cảm thấy tốt hơn lúc trước.”

“Thật sao?” Mặt Hành Ca toàn là không tin.

“Thật vô cùng thật.” Phỉ Nhiên Thù mang vẻ mặt khẳng định.

Hành Ca nghĩ thầm, nàng quả nhiên là thượng tiên, tiên khí quá tinh thuần, người phàm hơi hấp phải công lực liền muốn to ra.

Phỉ Nhiên Thù nghĩ thầm, nàng quả nhiên là không hề có ấn tượng gì với chuyện đêm qua, chắc hẳn cũng không biết tác dụng của Trấn Hồn châu trong cơ thể nàng.

Đêm qua nàng mộng du lên vì hắn chữa thương, đủ để chứng minh, nàng chính là vị cố nhân kia. Bởi vì trên đời này, chỉ có một viên Trấn Hồn châu.

Trong truyền thuyết, Trấn Hồn châu là bảo vật tương truyền đời đời của Đạo môn, lấy vật chí âm trong thiên hạ làm đồ đựng nó, thì có thể điều hòa hết tất cả chân khí, đây chính là chí bảo của người tập võ, do người đứng đầu Đạo môn các đời nắm giữ, truyền cho người xuất sắc nhất của Đạo môn.

Mỗi người đứng đầu Đạo môn đều có tu vi siêu phàm nhập thánh đạt đến mức thần, nên không ai dám khiêu chiến, chỉ có tại lúc Trấn Hồn châu vừa truyền vào tay của người thừa kế chưa kịp hóa thành khí, thì mới là cơ hội duy nhất khống chế được người này, đem Trấn Hồn châu thu làm của riêng. Cho nên mỗi lần trong Đạo môn chọn ra người thừa kế xuất sắc nhất thì giang hồ sẽ nhấc lên một trận gió tanh mưa máu.

Dù cho kiêng kị võ học của Đạo môn đi nữa, sự dụ hoặc của thần khí lại há là người phàm có thể ngăn?

Bất quá pháp sư Diệu Thiện là trường hợp ngoại lệ. Lúc bà làm người thừa kế thì tuổi đã qua bốn mươi, võ công tài trí cũng chưa có đối thủ trên giang hồ, con đường Đạo môn chí tôn của bà có thể nói là xuôi gió xuôi nước, liền tính ngẫu nhiên có sóng gió đi nữa cũng rất dễ dàng bị bà bãi bình, cho nên giang hồ duy trì được trăm năm thái bình.

Năm năm trước, Hành Ca còn chưa có gọi là Hành Ca, nàng gọi là Nhiếp Vân Thì, hắn gặp nàng.

Năm năm sau, nàng gọi là Hành Ca, cũng đã không nhận được hắn, sự xa lạ trong ánh mắt không có chút giả nào.

Sự giống nhau duy nhất là, nàng vẫn là đồ đựng của Trấn Hồn châu, vẫn sẽ tại lúc công thể của hắn bị hao tổn, vì hắn mà may vá kinh mạch.

“Hành Ca, cô nói cô ở Tẩy Nguyệt quan ba năm? Vậy thì, trước ba năm đó thì sao?” Phỉ Nhiên Thù hỏi.

“Thật không giấu diếm, bần đạo năm nay xuân xanh mới vừa ba tuổi.” Hành Ca không đổi sắc nói.

“Thì ra cô mất trí nhớ.” Phỉ Nhiên Thù gật gật đầu, lại hỏi, “Là bởi vì bị thương sao? Hay là sinh bệnh?”

Hành Ca là người có bệnh nên đặc biệt không thích nghe chữ bệnh, nàng vội vàng nói: “Là bị thương! Pháp sư nói bần đạo là từ trên núi rớt xuống vách núi, hẳn là não bộ bị va đập mạnh cho nên đánh mất trí nhớ.” Nói tới mới để ý, bệnh của nàng phải chăng chính là vì não bộ bị đập qua nha?

Đề tài này có chút nguy hiểm, Hành Ca vội vàng nói thêm: “Vì sao hôm nay trang chủ quan tâm bần đạo thế? Đây là muốn đoán chữ hay là muốn xem tướng?”

Phỉ Nhiên Thù không trả lời cái vấn đề này, mà bưng chén trà lên nhấp một ngụm, hắn khép hờ mắt trầm ngâm, lúc mở mắt ra thì ngữ điệu mang theo ôn nhu, nói: “Sau này đừng kêu là trang chủ, kêu A Phỉ đi.”

Hành Ca giật mình một cái, trà trong miệng xém chút phun ra, “A Phỉ?!”

Trang chủ à hai ta không thân nha! Tuy rằng ta đang ôm bắp đùi của ngươi, nhưng ngươi không thận trọng đến mức này rất là làm cho ta không có cảm giác thành tựu đó trang chủ à!

“Ừ, A Phỉ.” Nhiếp Vân Thì kêu hắn như thế, hắn cũng chỉ đồng ý qua mình nàng được kêu như vậy.

Hành Ca đặt chén trà xuống, giữ chặt tay của Phỉ Nhiên Thù, thấm thía mà nói: “Trang chủ à, ngươi thành thật nói với bần đạo đêm qua có phải ta đã gì kia với ngươi không?”

“Gì kia?” Phỉ Nhiên Thù nghiêng đầu, trên khuôn mặt tuấn mỹ khó được xuất hiện một tia nghi hoặc.

Biểu cảm quá hồn nhiên, Hành Ca cảm thấy bản thân mình thật là người xấu rồi.

“Chính là… Ban đêm bần đạo có từng làm gì đó không nên làm với ngươi không?” Hành Ca cắn chặt răng vẫn là hỏi ra.

“Ừa, làm rồi.” Phỉ Nhiên Thù gật gật đầu.

Hành Ca bị dọa đến nhảy dựng lên, cả người nàng đều lui đến một góc toa xe, nói chuyện cũng lắp bắp, “Làm làm làm làm làm làm cái gì? Không không không không, ngươi đừng đừng đừng đừng đừng nói với ta, ngươi ngươi ngươi ngươi yên tâm, ta ta ta sẽ không phụ trách…”

Phỉ Nhiên Thù thấy hình dạng và động tác của nàng thật là kỳ, nghĩ một hồi mới biết nàng đây là làm sao vậy, hắn nhịn không được cười lên. Vốn chỉ là nắm quyền để ở môi cười một hai tiếng, nhưng về sau càng nghĩ càng mắc cười chịu không nỗi, hắn liền đem cả bàn tay che lên mặt, cười không dừng lại được.

Cười đến mức tim gan của Hành Ca đều nhảy tưng tưng, xem ra tên Phỉ Nhiên Thù này cũng là kẻ có bệnh.

“Mệt cô nghĩ ra được.” Phỉ Nhiên Thù cười hơn nửa ngày mới ngừng, hắn nói.

“Vậy thì… Bần đạo nghĩ nhiều rồi?” Hành Ca dè dặt hỏi.

“Kêu ta là A Phỉ đi.” Phỉ Nhiên Thù nói.

“Hả?” Hành Ca vẫn là có chút lờ mờ.

Phỉ Nhiên Thù thấy nàng còn ngốc ngơ ngốc ngác, hắn khẽ vươn tay liền kéo nàng lại gần, bản thân cũng thay đổi khẩu khí rất là thấm thía sâu xa nói: “Hành Ca à, cô xem, tình hình trước mắt của cô rất là nguy hiểm, không phải cô muốn ôm bắp đùi sao? Cô lại xem xem, Phỉ mỗ không phải đã từng nói hình dạng và tiếng nói của cô đều vô cùng giống một cố nhân của Phỉ mỗ sao? Vị cố nhân đó gọi Phỉ mỗ là A Phỉ. Như vậy, cô cảm thấy cô nên làm thế nào đâu?”

Đầu óc của Hành Ca chuyển chuyển, nàng lập tức cọ đến bên người Phỉ Nhiên Thù, giúp hắn rót một chén trà: “A Phỉ à, uống trà.”

“Cố nhân cũng không có nịnh bợ đến vậy.” Phỉ Nhiên Thù cảm thấy Hành Ca có chút không để trong lòng.

“Thích uống thì uống, không uống cút đi.” Hành Ca rút tay lại.

“Quá rồi, cố nhân không có hung hăng như vậy.” Phỉ Nhiên Thù cau mày.

“A Phỉ à, cố nhân có nói qua ngươi rất khó hầu hạ hay chưa?” Hành Ca không vui, nàng cũng không phải diễn kịch, càng huống chi cho dù là nàng diễn kịch đi nữa, cũng không có cách nào bắt nàng diễn một người ngay cả thấy nàng cũng chưa từng thấy qua.

Phỉ Nhiên Thù thấy vẻ mặt vừa phiền hắn lại vừa hết cách với hắn của Hành Ca, thì khóe miệng hơi hơi giương lên, nói: “Nói qua.”

“Vậy thì bần đạo và cố nhân kia còn thật là có chút giống nhau.” Đều cảm thấy ngươi phiền.

“Cô đã có chút giống rồi đó, tiếp tục nỗ lực đi.” Phỉ Nhiên Thù cỗ vũ nói.

Hành Ca nghĩ đến vấn đề ban đầu của nàng, vì sao Phỉ Nhiên Thù lại đột ngột đối tốt với nàng như vậy? Vì sao Thừa Ảnh lại thình lình không thích nàng như thế? Nàng mơ hồ có chút rõ ràng rồi, thành cũng cố nhân mà bại cũng là do cố nhân. Xem ra đối với Phỉ Nhiên Thù mà nói, vị cố nhân này rất là quan trọng, nhưng Thừa Ảnh lại không thích. Vì sao Thừa Ảnh lại không thích đây? Không chỉ là không thích, mà quả thật là có chút căm thù đến tận xương rồi, chẳng lẽ là… Tình địch?

Hành Ca bị chính suy nghĩ của mình dọa một trận phấn chấn hết cả tinh thần, bất quá có vẻ như nói thế cũng nói thông nha, bằng không vì sao Thừa Ảnh vừa thấy được nàng liền không vui?

Chủ tớ hai người từ nhỏ cùng nhau lớn lên, Thừa Ảnh đối với Phỉ Nhiên Thù trung thành tận tâm, một mực yên lặng mà bảo vệ hắn. Lúc Phỉ Nhiên Thù và cố nhân ở cùng nhau, trong lòng Thừa Ảnh vốn cũng là chúc phúc, ai ngờ cố nhân không chịu trách nhiệm bỏ đi cho xong việc lưu lại Phỉ Nhiên Thù đứt từng khúc ruột nơi chân trời, trong lòng Thừa Ảnh đối với cố nhân tự nhiên càng thêm không thích, để rồi sau đó Phỉ Nhiên Thù gặp được nàng lại bởi vì nàng và cố nhân có chút giống nên đã đãi ngộ khác biệt với nàng, mắt thấy chủ nhân mắc thêm lỗi lầm lần nữa, trong lòng Thừa Ảnh thật hận thật hận a!

Hành Ca rất nhanh mơ mộng hoàn tất cả câu chuyện xưa, sau đó nàng nhịn không được có chút trách cứ nhìn Phỉ Nhiên Thù một cái, “Nghiệp chướng a!”

“Cô nói cái gì?” Phỉ Nhiên Thù đang nghĩ chuyện, nghe được không rõ.

“Không có gì, bần đạo ra ngoài nói với Thừa Ảnh mấy câu.”

Hành Ca ra khỏi toa xe, ngồi vào chỗ cạnh Thừa Ảnh.

Thừa Ảnh nghe thấy tiếng động, quay qua liếc nàng một cái rồi quay đầu đi nhìn thẳng phía trước.

Lúc này Hành Ca mới phát hiện trong lỗ tai của hắn nhét lấy bông vải, nàng căng thẳng trong lòng, quá ngược tâm rồi, đây là không muốn nghe thấy tiếng nói cười ríu rít bên trong, cho nên dứt khoát bịt luôn lỗ tai khóa luôn cửa lòng… Nàng vỗ vỗ bờ vai của Thừa Ảnh, chỉ chỉ vào lỗ tai ra hiệu cho hắn đem bông vải lấy ra.

“Làm cái gì.” Thừa Ảnh lấy bông vải ra, không vui nói.

Bấy giờ Hành Ca thấy hắn đối với nàng không khách khí như vậy, thì càng thêm chứng thật suy nghĩ trong lòng nàng, nên nàng đã không có bất mãn và nghi ngờ gì nữa, mà khắp bụng đều là đồng tình hắn.

“Thừa Ảnh, ngươi yên tâm, bần đạo sẽ không cùng ngươi tranh. Bần đạo cùng trang chủ của ngươi…” Đôi mắt Hành Ca ngậm đầy nước mắt mà nói, “Giới tính không hợp.”

Nói xong quay đầu vào toa xe.

Còn chưa kịp ngồi, Hành Ca liền giương mắt thấy Phỉ Nhiên Thù dựa vào cửa sổ xe, nâng chén trà đưa nàng, đôi mày đẹp hơi cau, mặt như hàn ngọc, như cười như không nói: “Hành Ca à Hành Ca, cái gì gọi là giới tính không hợp?”

Cùng lúc đó, cửa xe đột nhiên bị kéo ra, Thừa Ảnh không thể tin nỗi nhìn Hành Ca mà rống lên —- “Ta cho rằng ngươi chỉ là một người đàn bà xấu, nghĩ không tới ngươi cư nhiên là tên biến thái chết bầm!!! Ngươi thế nhưng nam giả nữ trang nhằm dụ dỗ trang chủ của chúng ta?!!”

~ Hết chương 7 ~

=))

 

Advertisements

5 thoughts on “Bần Đạo Có Bệnh – Chương 7

Viết gì đó cho bạn Grey ih: ≧▽≦ (─‿‿─) ✿◕ ‿ ◕✿ ❀◕ ‿ ◕❀ (ノಠ益ಠ)ノ (◡‿◡✿)  (✿◠‿◠) ≥^.^≤  (>‿◠)✌ ٩(●̮̮̃•)۶ ≧◠◡◠≦✌  ≧'◡'≦  ≧◔◡◔≦  ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦  ≧❂◡❂≦  ≧^◡^≦  ≧°◡°≦ ᵔᴥᵔ  (°⌣°)  ٩(^‿^)۶ ٩(͡๏̮͡๏)۶ (>‿♥)  ♥‿♥ ◙‿◙  ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰)  ಠ_ృ ಥ_ಥ ►_◄ (╥﹏╥) ( つ﹏╰) (─‿‿─) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ▧.▨ (*^ -^*) •(⌚_⌚)• !⑈ˆ~ˆ!⑈ ō_ō ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s