Tag Archives: Vô Tâm

Vô Tâm – Vài lời về bối cảnh lịch sử

Bối cảnh của truyện “Vô Tâm” ở vào thời Nam Bắc Triều (420 – 589) chứ ko phải bối cảnh mất quyền lực, giai đoạn lịch sử này khá lạ, bản thân Grey ko rành về lịch sử cho lắm, chỉ biết mấy đời nổi tiếng qua phim ảnh thôi, còn Nam Bắc Triều chỉ từng nghe qua sơ sơ nhờ đọc mấy quyển tiểu thuyết trộm mộ ^^!

Tuy nói nó ko phải ở bối cảnh mất quyền lực, nhưng nó được xây dựng theo kiểu mất quyền lực ==! Bởi vì truyện dùng danh từ chung là Nam Triều và Bắc Triều, chứ ko dùng riêng từng mốc quốc gia thuộc giai đoạn Nam Bắc Triều.

Continue reading

“Vô Tâm” – Nếu biết sẽ thế này, làm gì lúc trước…

Trích ngoại truyện của sư phụ:

… Thẩm Yến nâng linh bài của Tạ Uyển về phòng nhỏ trên núi.

Hồi quang phản chiếu ngày đó, Thẩm Yến tự mình lấy nước, cẩn thận rửa mặt chải đầu một phen, còn riêng dùng đậu đen cùng dấm chua nhuộm đen một đầu tóc bạc. Mặc vào bộ quần áo cuối cùng mà lúc Tạ Uyển còn sống làm cho hắn, Thẩm Yến có chút không yên hỏi: “Bích Đồng, A Uyển phải chăng sẽ chê ta già đi?”

Bích Đồng vừa rơi lệ lại vừa cười lắc đầu, “Sẽ không, ở trong mắt phu nhân, công tử vĩnh viễn là thiên hạ vô song.”

Thẩm Yến đứng lên.

Bích Đồng nói: “Công tử, ngài đi rồi, ta sẽ đem ngài cùng phu nhân táng cùng một chỗ.”

Thẩm Yến nói: “Không cần.”

Hắn đi ra khỏi phòng nhỏ, tự mình đào ra phần mộ của Tạ Uyển, Bích Đồng muốn hỗ trợ lại bị Thẩm Yến ngăn lại. Hắn từng chút từng chút đào đất, cho đến khi nhìn thấy quan tài hắn mới đình chỉ.

Hắn mở quan tài ra, bên trong chỉ còn một đống xương trắng.

Thẩm Yến nằm vào bên trong, ôm xương cốt của Tạ Uyển cùng con gái của mình vào lòng, nói với Bích Đồng: “Đem quan tài đóng.”

Bích Đồng không có dị nghị gì, những năm gần đây, công tử khổ cùng si, nàng đều xem ở trong mắt, công tử rất nhanh có thể cùng phu nhân đoàn tụ.

Bích Đồng khép lại nắp quan tài, nàng nhẹ giọng nói: “Công tử đi bình an.”

Khi cái đinh cuối cùng được đóng vào quan tài, thì Thẩm Yến cũng chậm rãi nhắm mắt lại.

A Uyển, ta đến đây.”

=========================

Nó làm mình khóc, nước mắt cứ ứa ra, nghèn ngẹt, ko chịu được…